DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,799,761

Nguyễn Bá Bửu Dung - Dạ Thảo

30 Tháng Tư 201810:23 SA(Xem: 635)
Nguyễn Bá Bửu Dung - Dạ Thảo

Dạ Thảo

blank
hình minh họa

 


(Truyện hoàn toàn hư cấu, nếu có trùng hợp với cá nhân nào, đó là sự ngẫu nhiên ngoài ý muốn của người viết)



Ngày trung đoàn anh trở về thành phố dưỡng quân sau chiến trận. Sư đoàn tổ chức liên hoan mừng chiến thắng, cùng với vợ chồng người anh họ là một sĩ quan trong số đó, Dạ Thảo cũng có mặt trong buổi tiệc.

Như một định mệnh, chàng trung úy đa tình, Vũ Đăng Khải ngồi đối diện với cô, một cô gái đang làm xao xuyến nhiều trái tim người khác phái, và đang được cho là hoa khôi của trường, Hoàng Dạ Thảo.  
Chàng trung úy, “hồn lỡ sa vào đôi mắt ai“, đôi mắt người đối diện, như là tiếng sét, hình như trái tim bắt đầu đập nhịp không bình thường và hình như họ đã yêu nhau tự thuở nào.

“Trai khôn tìm vợ chợ đông,
Gái khôn tìm chồng giữa chốn ba quân“.

Nàng cũng đã bắt gặp ý trung nhân giữa chốn ba quân. Nụ cười ngạo nghễ, ánh mắt đa tình của chàng đã chiếm hữu trái tim nàng.
Như khi đánh trận, một mất một còn, chàng tìm mọi cách gặp nàng những ngày sau đó. Những bức thư qua lại, những hẹn hò, bắt đầu trang tình sử. Cái thuở ban đầu đơn sơ ấy đang bắt đầu những ngày dài thăng trầm trong cuộc sống.
“Ngày đó, một nụ cười đưa em vào đời và từ đó hai đứa mình quen nhau, rồi hai đứa mình yêu nhau”.

Mùa đông của anh, mùa đông khi sư đoàn vừa đổi ra đóng ở địa đầu giới tuyến, Ái Tử, Đông Hà. Căn cứ vừa mới thành lập. Mùa đông năm ấy thật lạnh, đường sá gồ ghề, sỏi đá và sình lầy.
Anh ngạc nhiên nghe tin nhắn, có người đến thăm. Anh gần như sững sờ nhìn thấy Dạ Thảo, người yêu bé nhỏ của mình dám lặn lội tìm đến.
  - Đi đâu vậy? Em có biết nơi đây nguy hiểm lắm không? Địch quân tấn công  đạn nổ, pháo kích không biết lúc nào, sao em liều vậy?.
    Dạ Thảo phụng phịu, rưng rưng nước mắt:
  - Em ra thăm anh, anh không mừng mà còn la em nữa. Em lo sợ, em không biết anh đang ở đâu, nơi chốn nào, em phải đi thăm và anh không biết, “ Tình yêu mạnh hơn sự chết sao?“
   Anh kí đầu cô bé ngang bướng rồi  vội vàng lấy xe đưa đi thăm khu phố quận, ăn uống với nhau một chút, nói với nhau đôi lời nhớ thương, dặn dò đôi câu rồi cô nàng lại lên xe trở về Huế. Ngày tháng nhung nhớ đợi chờ, thỉnh thoảng cuối tuần anh có được mấy giờ phép về thăm.

  Trời mùa đông ở Huế buồn, nỗi buồn da diết với những cơn mưa dầm dai dẵng. Đôi tình nhân đi dưới những cơn mưa, đẫm ướt, rồi vào quán cà phê ngồi bên nhau nghe đâu đây tiếng hát như tiếng nói của lòng mình:

“Anh dìu em về, đường về nhà em qua phiến đá xanh xao. Con đường mòn hun hút mắt em sâu, mưa nhạt mưa nhòa, mưa đổ mưa mau.
Anh dìu em về, Đường về nhà em mưa ướt lá trên cao, Con đường buồn hun hút gió kêu ca. Mưa nhạt mưa nhòa mưa đổ mưa sa.  Mưa tuôn trên đá khô mòn Mưa rơi trên bước em về.  Mưa như nước mắt đêm nào.  Mưa len ướt gót son rồi mưa ơi !... Anh dìu em về, Đường về nhà em mưa lất phất mưa bay.  Con đường buồn hun hút đã xanh xao.  Mưa nhạt mưa nhòa mưa đổ trên cao...!
Ôi, mưa buồn, Huế buồn.

Những bước chân bên bờ sông, dòng Hương Giang, dòng Thạch Hãn nơi soi bóng cuộc tình. Mưa, Huế buồn, Cổ thành cũng buồn như những giờ phút chia tay của đôi tình nhân.

Quân tại Tương giang đầu,
Thiếp tại Tương giang vĩ.
Tương tư bất tương kiến.
Đồng ẩm Tương giang thủy.

Dòng sông xưa một ngày biến thành dòng sông Tương, thương nhớ muôn đời.
Hết mùa mưa, sang mùa xuân, mùa cưới nhau, rồi hạ về mùa nắng cháy, nắng đổ lửa. Trận chiến càng ngày càng khốc liệt,  từ ngữ mới ra đời kể từ dạo đó. “Mùa hè đỏ lửa“. “Đại lộ kinh hoàng“.
Mùa hè đỏ lửa họ cũng “gan cùng mình” cưới nhau. Nàng thầm nghĩ thà một ngày có nhau rồi chuyện gì xảy ra còn hơn là không bao giờ thuộc về nhau, để rồi thương tiếc một đời.

Sau đó Sư đoàn anh được chuyển dần về phía nam, nhường trận chiến phía địa  đầu giới tuyến lại cho TQLC và ND.
   Dạ Thảo cũng tiếp tục cãi lời anh, tiếp tục đến căn cứ Na Sơn,  Bồ bồ, Quế Sơn nơi anh đóng quân để thăm anh và để bị anh mắng, bị anh chì chiết vì cô bé cứng đầu thường dám làm những gì mình muốn.
  Đôi lần anh nhạo, anh sẽ đổi tên em thành Trúc Đá, Dừa Xiêm cứng cỏi chứ không phải Dạ Thảo cỏ đêm mềm mại. Họ cười vui bên nhau thật hạnh phúc.

***

Ngày con ra đời,
Như cơn lốc tràn vào phòng sinh, anh hiện diện với quân phục áo trận, giày sô, trong tư thế tác chiến, mùi thuốc súng, bụi đường còn bám đầy. Nhìn anh trên ve áo thêm một hoa mai nữa, Dạ Thảo cười vui trong nước mắt:
- Chúc mừng, anh một lúc anh lên hai lon nhé! Lên chức cha và thêm một chiến công mới, thêm hoa mai trên ve áo.
Anh vẫn cười nụ cười độc đáo, ngạo nghễ. Nụ cười đã làm Dạ Thảo mê ngay từ ngày nào.
- Vui quá, vợ anh giỏi quá, sanh cho anh được đứa con trai kháu khỉnh, và Em cũng đang lên chức làm mẹ!
 Ôm con trai bé bỏng vào lòng, anh hôn con, hôn vợ, vội vàng nói:
- Anh lại phải đi vì chiến trận còn đang khốc liệt, được tin em sanh anh xin phép chỉ đi được trong vài giờ phép, tài xế và vài người lính đi theo đang đợi ngoài xe, anh phải đi. Em cẩn thận gìn giữ sức khỏe mai mốt anh về. Mình đặt tên con trai là Na Sơn em nhé! Kỉ niệm tình yêu của chúng mình.

Dạ Thảo ngỡ ngàng trông theo, sững sờ như trong mơ. Gặp nhau chưa nói hết thế nào là “vượt cạn một mình”, thế nào là “cơn đau xẻ thịt”, thế nào là niềm vui khi ôm đứa con kết quả của tình yêu… đã vội chia xa. Anh đi vào nơi trận chiến, điều gì sẽ xảy ra, Dạ Thảo không dám nghĩ tiếp.
Những ngày nằm trong phòng sinh cũng là những ngày người mẹ trẻ vừa ôm con vừa lắng nghe từng tiếng súng nổ, theo dõi tình hình chiến cuộc và từng bước anh đi.
 Với tấm lòng của chinh phụ ngày xưa.

“Lòng thiếp tựa bóng trăng theo dõi,
Dạ chàng xa ngoài cõi Thiên San” .

Hình ảnh anh, người chinh phu,

 “Chàng từ đi vào nơi gió cát,
 Đêm nay  nằm nghỉ mát nơi đâu“.

Rồi anh cũng được về, may mắn thay, nhưng rồi anh lại đi.
Ngày tháng gần nhau đếm trên đầu ngón tay, gặp nhau chỉ đủ làm tình nhân, không đủ để mang ý nghĩa vợ chồng. Và hình như suốt đời họ làm tình nhân.
 
***


Những ngày biến loạn,
Rồi ngày tàn của cuộc chiến cũng đến, ngày biến loạn xảy ra. Đất nước lâm vào cơn khủng hoảng mọi người tìm cách ra đi. Chạy trốn cơn Đại Hồng (đỏ) thủy đang tràn đến.
Anh vẫn  ở ngoài mặt trận. Với “Tổ quốc, Danh dự và Trách nhiệm”, anh không nỡ nào rời bỏ bạn bè, đồng đội anh em trong giờ phút lâm nguy.
Có ngờ đâu, tình thế thay đổi, kẻ lớn đã thay đổi cuộc chơi, thay đổi ván cờ.

Người vợ trẻ với đứa con nhỏ bị đẩy lên tàu và trôi dạt theo dòng người. Nàng muốn ở lại để tìm chàng, nhưng tình thế không thể xoay xở được, tàu đã ra khơi, đã bắt đầu cuộc hành trình ngoài ý muốn.  Suốt trong thời gian đó nàng sống trong nước mắt. Anh ở đâu? Anh, Gia đình, người thân yêu ra sao? Câu hỏi đó quay cuồng trong đầu óc bấn loạn của mình. Tàu lênh đênh trên biển, nàng bồng bềnh trong nỗi nhớ, nỗi lo và tấm lòng tan nát. 
Bắt đầu những ngày tháng nổi trôi.
 
 
***


Bắt đầu trang nhật ký.
Những dòng nhật ký…
Ngày…tháng…năm,
Buổi chiều cùng con ra dạo trên bờ biển, bên kia bờ đại dương xa vời không biết giờ này anh ở đâu, ra sao, còn sống hay đã chết, em vật vờ trong nỗi nhớ niềm lo. Biển sóng, em đã may mắn vượt qua, nhưng biển đời trước mặt, liệu em có đủ sức dìu con để bơi, và bơi cho đến bao giờ…
Ngày…tháng…năm
Được một gia đình ân nhân bảo trợ, em và con trai đến định cư nơi một làng nhỏ rất ít gần như không có người Việt. Nơi đây, em vùi đầu vào sách vở, học, học, và học để hội nhập, để lo cho bản thân, cho con trong tương lai. Cố gắng vượt qua những khó khăn lúc nầy.

Đứng dậy đi em đứng giữa đời
Dù đời cơ cực đến mười mươi,
Em về điểm phấn to son lại
Ngạo với nhân gian một nụ cười. (Thái Can)

Em không tô son điểm phấn, để ngạo với đời, nhưng em muốn trau dồi kiến thức, học biết và vươn lên với đời để nuôi con trai mình lớn khôn, đứa con yêu quí, một hình hài mang dòng máu của anh, kết tinh bằng tình yêu của chúng ta.
Nhiều lúc nhìn con trai em phải quay đi giấu giọt lệ buồn. Anh ơi, giờ anh ở đâu. Anh có biết, con trai mình giống anh quá đỗi.  Hình ảnh người cha em thường kể cho con nghe xin như chất liệu nhiệm mầu cho con lớn khôn. Con trai khôi ngô, tuấn tú của mình. Em muốn nó hùng dũng và cứng cõi như anh, như cây tùng cây bách hiên ngang, người em ngưỡng mộ, kính yêu.
Ngày… tháng…năm

Ngày qua ngày, chẳng có tin gì từ anh. Anh biết không, em đã khước từ tất cả lời mời gọi ân tình của những người xung quanh. Em mòn mỏi đợi chờ anh, để tuổi xuân đi qua, anh, chỉ có anh mới trả lời tại sao em thẳng thừng từ chối những cặp mắt thiết tha, những bàn tay săn đón. Hơn mười năm rồi anh nhỉ. Em thì thầm gọi tên anh Khải của em!

 

***

 

Ngày …tháng…năm
Hôm nay chuyện gì đang xảy ra, các bạn đồng nghiệp thì thầm:
- Bên khoa ngoại có một bác sĩ mới đổi về,  chàng trung niên cao lớn có cặp mắt xanh, tóc vàng bồng bềnh của xứ Ái nhĩ lan, thật đẹp trai! 
Các cô nàng đồng nghiệp cười đùa tò mò báo tin nhau, trên tay chàng không có đeo chiếc nhẫn nào, hứa hẹn những pha ngoạn mục.
Ngày…tháng…năm
Bây giờ em biết,
 David Stone sau thời gian dài tham gia trong chương trình bác sĩ không biên giới, mang tình thương không biên giới, đi khắp nơi, chỗ nào có khó khăn, chiến tranh, đau khổ, đói nghèo là có chàng. Chàng đam mê phiêu du, chàng có trái tim cho người khác. Vòng tay người phụ nữ yêu nhau lúc còn sinh viên không giữ được chàng. Họ phải chia tay, và chàng vẫn làm người độc thân.
Ngày …tháng…năm
Hôm nay là lần thứ mấy gặp David trong hành lang bệnh viện, gật đầu chào nhau, như phép lịch sự bình thường.
 Nhưng hình như có cái gì không bình thường trong cái nhìn từ chàng, mình biết điều đó, kinh nghiệm điều đó, từ lâu rồi, bởi mình là người phụ nữ Á Châu duy nhất ở đây, và mình cũng biết  dung nhan của mình đã đem lại những cặp mắt tình si. Lòng nhủ lòng, hãy can đảm, như đã từng can đảm chối từ những lời ngọt ngào ánh mắt thiết tha đã từng gặp.
Ngày…tháng…năm
Trời hôm nay đột nhiên tuyết đổ quá nhiều, ngập cả lối đi. Xong ca trực mình ra xe loay hoay khó nhọc để cào tuyết và lui xe ra khỏi bãi đậu như đã từng làm. Nhưng thật khó nhọc, bỗng đâu David xuất hiện.
- Mình có thể giúp bạn không?
- Thật may mắn, mình cũng đang muốn tìm người lui xe ra giúp, tuyết nhiều và trơn trợt quá.
Thế là họ thân nhau hơn, trao nhau nụ cười thân mật. Em thật sự giật mình David có nụ cười, khóe mắt giống …anh quá đổi. Em không muốn bào chữa cho trái tim lỗi nhịp của mình, nhưng anh biết  đó, có những điều khó lý giải được.

***

Bắt đầu từ đó, họ gặp nhau thường xuyên hơn, giờ nghỉ giải lao, David mời uống cà phê ở căngtin, chuyện trò đủ thử chuyện trên trời dưới đất, những nơi đã đi qua, những ngày tháng đối diện với khó khăn ở trại tị nạn. Họ thông cảm hiểu nhau và thích thú khám phá ra nhiều điểm tương đồng, đồng cảm khi nói chuyện, mỗi lần gặp nhau hình như niềm vui tăng dần theo thời gian.
Một người đàn ông như David, cởi mở, bao dung, rộng lượng, một tinh thần dung dị không cầu kỳ khi gặp Na Sơn cũng mau chóng trở thành người thân, và họ thân thiện với nhau như người trong gia đình.
Tin anh vẫn biền biệt mù khơi.
Rồi cái gì đến một ngày cũng phải đến. David tỏ lời cầu hôn.
Trong cuộc sống có nhiều điều chọn lựa và quyết định, nhưng sao đời em có những chọn lựa quyết định khó khăn, xót xa như thế này.
David cho em một tuần lễ để trả lời, Na-Sơn cũng lớn khôn, con cho em lời khuyên:
- Con sẽ vui hơn, yên tâm hơn khi rời căn nhà nầy để đi học xa, hoặc mai sau còn đi xa hơn nữa. Mẹ có người bên cạnh, vui đầm ấm hơn, con thấy David là người đem lại hạnh phúc và niềm vui cho những ai ở gần. Chúng ta chỉ cần điều đó, phải không mẹ?.
 
Anh ơi, nơi nào đó nếu anh còn sống, em xin lỗi đạo cùng anh. Cũng như những người phụ nữ khác, em không cứng rắn đủ, em không mạnh mẽ đủ, em cũng cần vòng tay ấm, bờ vai nương dựa cho những ngày đông giá, những cơn mưa bão của cuộc đời, và em đã chấp thuận lời cầu hôn của David, xin anh một lần, mười lần, trăm lần, cả ngàn lần tha lỗi cho em!

Một đám cưới nhỏ được tổ chức trong vòng mấy người thân gia đình. Mười lăm năm chuyện tình cũ đành để vào dĩ vãng.

 ***

Ngày…tháng …năm

Tuần qua, có khóa hội thảo tại thành phố lớn mình đã đi dự ở đó. Sau khóa hội thảo còn thời gian trước khi lên phi cơ trở về, mình có dịp vào một tiệm VN bán thực phẩm tìm mua ít thức ăn mang về.
Nhìn thấy  báo quảng cáo để ngổn ngang, trước cửa tiệm (thành phố lớn có nhiều người Việt sinh sống thường có báo tiếng Việt như thế), mình cũng nhặt một tờ đem về đọc, bởi cái thú đọc, gặp gì cũng đọc, nhất là ngồi trên xe buýt, xe điện, máy bay… đọc để giải trí, để thời gian qua mau.
Đập vào mắt mình, một tít đề đậm nét: 
Tìm kiếm người thân thất lạc.
“Vũ Đăng Khải,
Tìm vợ… con… đã thất lạc từ năm 1975
Ai biết được xin tin về số phon, địa chỉ…
Vô cùng biết ơn, và hậu tạ.”

Mình không tin vào mắt mình, mình đọc lại một lần nữa, rồi một lần nữa. Hình như trời đất đảo điên, xung quanh mọi vật hình như đang đảo lộn. Mười tám năm, mười tám năm xa nhau, mười tám năm anh vẫn còn sống, những gì thay đổi. Tại sao số phận nghiệt ngã cho chúng ta như vầy.
Mình trình bày, chia xẻ cho David biết hết sự việc.
- Khải vẫn còn sống và đang ở nơi đây trên xứ nầy, đăng báo tìm mẹ con em.
- Em hãy cứ liên lạc và tìm xem anh ấy giờ ra sao, và cuộc gặp gỡ sẽ đưa đến kết luận như thế nào. Dù thế nào đi nữa anh vẫn chấp nhận. Tình yêu không ép buộc, anh sẵn sàng chấp nhận những gì em quyết định.
Với tấm lòng bao dung, ân hậu của David mình an tâm quay số điện thoại…
Bên đầu giây điện thoại reo, chưa bao giờ mình hồi hộp đến thế.
Cuộc tình ngỡ đã xa xôi, bỗng trở về ngọt ngào, Ngày tháng qua đi vẫn không xóa nhòa hình ảnh cũ.
- A-lô, Khải, tôi nghe đây!
- Khải, em, Dạ Thảo.
Khoảng thời gian yên lặng, trong giây lát tưởng chừng như muôn thuở ấy, rồi cũng được đánh tan, qua tiếng nấc nghẹn ngào,
- Khải, Khải anh đến được nơi này lúc nào?
- Hãy cho anh cơ hội gặp nhau, anh sẽ nói hết cho em nghe. Giờ thì em biết rằng anh đã đi theo chương trình của hai quốc gia thỏa thuận, anh đã đến đây.
Sau một lúc trò chuyện họ hẹn sẽ gặp nhau một nơi nghỉ hè trong căn nhà trọ ở đó.
Ngày …tháng…năm
Ngày đưa hai mẹ con ra phi trường, David nhìn em với cái nhìn buồn rười rượi, nhưng anh luôn là người bao dung, rộng lượng:
- Em có quyền quyết định, ở với Khải hay trở về với anh. Dù sao anh vẫn yêu em chờ đợi em và anh cũng  kính phục Khải, người hùng của quân đội, người hy sinh cho lý tưởng, người sĩ quan với tinh thần võ sĩ đạo, anh luôn ngưỡng mộ anh Khải. Anh chúc cho em, bình an!. Anh luôn đứng bên em, và chờ đợi quyết định của em.

***

Na-Sơn cùng mẹ bay đến gặp cha, vợ gặp chồng. Họ khóc trong vòng tay nhau. Họ nói những gì cần nói cho nhau nghe. Bây giờ cuộc tình đã dang dỡ, đã rẽ lối, đã sang ngang, họ hụt hẫng nhìn nhau trong nước mắt, đau thương.
Khải u buồn kể lại:
- Sau mười năm anh ra tù, gia đình cha mẹ đã mất hết trong khi di tản, bà con chẳng còn ai thân thiết, anh bơ vơ lạc loài ngay trên quê hương. Anh tìm kiếm em cũng không nhận được tin tức gì. Không liên lạc được với ai. Vì cuộc sống bon chen, mọi người thay đổi chỗ ở liên tục. Ở VN đi kinh tế mới, tù tội, trốn chui trốn nhủi. Ở hải ngoại cũng thay đổi chỗ ở nhiều lần, anh không liên lạc được không có tin tức.

Anh tìm đến vài người bạn, các bạn cũng gặp khó khăn chẳng có ai đủ sức cho mình nương thân. Trong số những người bạn thân đó may mắn gặp được Trấn, Trấn cho anh nương nhờ tá túc một thời gian và nơi đây anh cũng có cơ hội quen với Ái Mỹ, người em họ của Trấn, cô nàng thương, săn sóc anh. Tình yêu cũng đến, và anh với cô trở thành vợ chồng, trong cơn khó khăn đã nương nhờ nhau để sống.
Rồi thời gian qua có cơ hội ra đi anh và Ái Mỹ đã qua đây. Câu chuyện đời anh là vậy, anh xin tạ lỗi cùng em. Anh cám ơn em đã nuôi con mình khôn lớn. Anh vẫn yêu em. Anh còn nợ em, nợ ân tình không bao giờ anh trả nỗi. Em người con gái bé bỏng ngày xưa, Dạ Thảo, em còn nhớ không, anh đã từng nói, em không phải là cỏ đêm yếu đuối, nhưng em là trúc đào, là cây dừa dẻo dai vượt qua gió bão và vươn lên. Anh ngưỡng mộ em!
Họ khóc với nhau, cậu con trai bây giờ đủ lớn khôn tránh đi chỗ khác để cha mẹ tha hồ khóc.

“Khóc cho vơi đi những tội tình, nói cho vơi đi những nhục hình. Lời nói yêu thương ngày xưa vẫn tìm lại về”.
“Em khóc trên vai anh, em khóc trên vai anh một lần cuối cùng, lần cuối cùng rồi thôi…”

Dạ Thảo cũng kể cho anh nghe về David và đời sống của cô trong hiện tại.
Họ nhìn nhau đau đớn. Thật oái ăm thay, chúng ta có nhau trong giây lát và rồi phải mất nhau.
Thôi đành để cuộc tình trôi đi như số phận của nó. Chúng ta có nhau một thời, chúng ta nhớ nhau một đời. Không làm sao hơn, bên anh bên em còn có người đang đợi chờ, đang mong ngóng, xin cho tình xưa ngủ yên.
 - Ân tình, ân nghĩa, ân hậu hơn là tình nồng cháy của thời còn trẻ, phải không anh?. Chúng ta hãy cho nhau ân tình nầy, để  rồi mỗi khi nhớ đến nhau, cả anh,  Ái Mỹ, David và em, chúng ta quí mến nhau.
Ngày hôm nay chúng ta gặp lại nhau cũng là niềm vui lớn. Cho anh gọi tên em Dạ Thảo, cho em gọi tên anh, Khải, cho chúng ta gọi tên nhau, thì thầm tên nhau lần cuối.
Rồi đây em về với chồng, rồi đây anh về với vợ. Nếu còn nhớ đến nhau xin gọi nhau là cố nhân!


                                          Nguyễn Bá Bửu Dung
                                                                                    (Đức)
                                                                                Tác giả gởi



                              *
                          
Mời tìm đọc:

                         Hơn Năm Mươi Lăm Năm Thơ Trần Yên Hòa
                                                  Click vào:

 https://www.amazon.com/Hon- Nam-Muoi-Lam-Vietnamese/dp/ 1986944972/ref=sr_1_1?ie=UTF8& qid=1524797088&sr=8-1& keywords=hon+nam+muoi+nam+tho

Amazon Sấp Ngửa

 Bạch hóa Thái thượng hoàng
trưởng tân truyện

Đạo và thằng gian
Ảo Vọng

(từ: Sấp Ngửa)

                                Amazon Mẫu Hệ

 

*

Acacia Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content

*


Mua bán nhà


- Quí vị ở VN mới sang định cư ở Nam California.
- Quí vị ở các tiểu bang xa muốn về sống ở Nam California nắng ấm.
Muốn mua một căn nhà hợp với túi tiền và điều kiện của mình.

Xin gọi ngay cho:
Marvin Trần
(714) 768-8810

Quí vị sẽ được hướng dẫn và giúp đỡ tận tình
Quí vị sẽ có được căn nhà vừa ý


scan_pic0296-content



*


Phòng Khám Nha Khoa


Dream Dental Place


Hoàng Anh D.D.S

Làm mọi dịch vụ về Răng

Tận tâm, Vui vẻ, Kỹ lưỡng, Uy tín
Nhận Medicare, Medical, Obamacare, Bảo hiểm các loại
Gọi ngay:

Hoàng Anh

        (714) 724-5699


scan_pic0035-contenthoang_anh_1_0-content




 
 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16 Tháng Chín 20188:58 SA(Xem: 100)
Có điều gì hình như là tội lỗi, khi mình đeo mang quá nhiều mối quan tâm, khiến bà-mẹ-mình bị cắt làm năm ba mảnh.
14 Tháng Chín 20187:53 CH(Xem: 113)
Những cô gái xinh đẹp, những chàng trai lịch lãm thưởng ngoạn trên những con đường nhỏ hẹp
09 Tháng Chín 20188:21 CH(Xem: 147)
Má xào cho tôi một dĩa rau muống. Tôi ăn rau muống xào với lại tô hủ tíu. Đêm còn sớm. Xe hàng chỉ có dăm ba cái bàn xếp
06 Tháng Chín 201810:03 CH(Xem: 150)
Phương lên cơn nghén ngay trong ngày giỗ đầu của chồng. Chửa với ai?. Chửa với ai? Cái tin mau chóng truyền đi: Bà Hai khét tiếng cho vay ăn lời cắt cổ có đứa con dâu
03 Tháng Chín 201812:43 CH(Xem: 139)
Ông trở dậy vào rạng sáng, sau một đêm mất ngủ hầu như không nguyên cớ, tự nhiên có cảm giác không khí trong căn nhà