DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,870,211

VN: Cơn điên của "dân bay" phố biển - chơi số đề

18 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 6441)
VN: Cơn điên của "dân bay" phố biển - chơi số đề
Cơn điên của "dân bay" phố biển



Những tiếng hét đến khàn cổ, những bản nhạc sàn được mở hết công suất, Hiền vớ chiếc điếu cày, nhồi một bi thuốc cỏ, rồi bật lửa rít mạnh, những khói thuốc được ém kỹ, ánh đèn laze nhấp nháy đến lóa cả mắt, một góc khuất, nhóm thanh niên đang lắc lư, tay chân nhảy múa điên loạn theo điệu nhạc. Họ đang phê và bay theo thuốc cỏ.


Kiểu đốt đời không giống ai

Thuốc cỏ, đập đá không còn gì mới trong giới ăn chơi, nhưng với vùng quê biển như Cửa Lò (Nghệ An) thì đang rộ lên. Không có nhiều tiền để chơi ke (Ketamine), thuốc lắc (còn gọi là kẹo) hay dùng các loại thuốc nhiều tiền khác nên tài mà (lá cần sa thô) được dân chơi gọi với cái tên mĩ miều "thuốc cỏ" đang là loại hàng bình dân ở vùng quê này.

Giờ về đây, bất cứ đám cưới, đám hỏi, ngày lễ, Tết hay bất cứ tiệc hát hò nào, đều có sự hiển diện của "thuốc cỏ". Nó được mua bán, hút hít và trao đổi công khai giữa thanh thiên bạch nhật mà không sợ một mối lo ngại nào.

Hiền, một dân chơi có tiếng đất Cửa Lò bảo rằng, việc mua thuốc cỏ dễ như trở bàn tay, chỉ cần alo là hàng sẽ được phục vụ tận mồm với đủ thể loại, kiểu dáng. Nếu là dân quen, sẽ được mua hàng "chính hãng" còn mới tập tẹ dễ mua hàng lởm được pha thuốc lào. Hiền đưa tôi đến đám cưới một người bạn cùng xóm với Hiền. Không giống như những đám cưới quê 2- 3 năm trước mà tôi từng đến tham dự, buổi tối thanh niên sẽ đến hát hò,ăn kẹo uống nước và trò chuyện vui vẻ, thì giờ đây, những tiệc vui như thế này sẽ là cơ hội để cho các chàng trai trẻ thể hiện sự sành điệu với những bản nhạc sàn đang hot.

Đám cưới được trang bị những chiếc loa công suất lớn, trên sân khấu, ánh đèn sáng lóa nhấp nháy và ở dưới đám thanh thiếu niên nhảy nhót loạn xạ. Và ở những nơi đặc biệt như thế này, "thuốc cỏ" được sử dụng hết công suất cho những con chiên của nó.

Ngọc, một người bạn đi cùng Hiền ngồi bên cạnh tôi nói rằng, giờ ở đám cưới nào mà không có nhạc sàn và thuốc cỏ thì chứng tỏ đám cưới đó không có "đẳng cấp". Thời buổi ăn chơi này, đám cưới không có nhạc sàn thì quê lắm, mà có nhạc sàn không có nhảy nhót thì cũng mất vui. Và điều hiển nhiên, muốn không mất vui thì phải có thuốc cỏ. Qua cuộc trò chuyện với Ngọc, mới hiểu ở vùng quê này việc hút thuốc cỏ, một loại hàng hóa cấm buôn bán, tàng trữ và sử dụng lại dễ dàng đến như thế. Như lời Ngọc nói, ai cũng có thể hút nó, nếu có một ít tiền.

22h, khi đám cưới đã thưa người dần, cũng là lúc Ngọc, Hiền và nhóm bạn thân tụ tập bắt đầu "K0", "nghĩa là chơi bời vào lúc 0h đấy chú em", Hiền giải thích. 22h30, khi những hơi sương lạnh bắt đầu phủ lấy vùng biển này, cũng là lúc mà Hiền, Ngọc, Hoàng và đám thanh niên nổ máy rú ga, tiến về đường Bình Minh, chọn một địa điểm bay quen thuộc, bắt đầu với cuộc vui "K0".


danbay-content

"Thuốc cỏ" một loại thuốc mới của dân chơi phố biển.


"Những phi đội bay nhà quê”

Nơi chúng tôi đến là một quán karaoke có quy mô vào tầm bậc trung. Một người nói giọng miền Bắc, theo như Hiền giới thiệu là quản lý quán hát này, tay cầm điếu thuốc cất giọng: "Tối nay bay đến mấy giờ thế? Ngày cuối tuần hơi đông khách, các chú ngồi đây uống nước chờ tí anh điều chỉnh phòng cho". "Ok, vẫn không tử (phòng 04 - không chết ) nhé", Hiền cười với ông quản lý.

Đang ngồi uống nước, bỗng đâu có một cậu tuổi choai choai, khoảng 15, 16 tuổi gì đấy, bước ra phòng lễ tân gọi cái gì đó. Hai tay vẫn giơ lên trời huơ huơ, đầu không ngừng lắc lư, đôi chân nhảy nhót theo bản nhạc hắt ra từ phòng hát. Tôi đưa mắt ám chỉ cho Hiền và Ngọc nhìn theo, hai anh bạn cười nắc nẻ: "Phi đội bay đang phê đấy. Giờ các chú ở đây tuổi trẻ tài cao lắm, tuần nào cũng đi bay hết, không có tiền thì đi xin, xin không có thì trộm cắp". Ngồi khoảng 30 phút, người quản lý báo hiệu đã có phòng, chúng tôi tầm khoảng chục người chen chúc trong cái phòng nhỏ chưa đầy 20m2, mùi rượu bia và khói thuốc của đám hát trước để lại vẫn còn nồng nặc. Hiền gọi cậu lễ tân cho mấy két bia Hà Nội và cái điếu cày.

Tôi ngạc nhiên, đi hát karaoke mà cũng bắn thuốc lào à, ăn chơi thật, Hiền cười bảo: "Lào gì, rít cỏ mà bay, chú thích thì tí nữa làm vài khói mà lấy cảm hứng. Đến đây, tôi mới hiểu cái trò hút cỏ tài mà này cũng vui thật".

Khi bia và mồi nhậu đã đầy đủ, cả đám thanh niên hát hò và chúc tụng từ cốc này sang cốc khác. một góc khuất, Hiền đang móc lấy những gói nilon nhỏ như bao diêm, xé ra đổ một loại nhìn trông như thuốc lào, nhưng có màu xanh thẫm và vụn nát hơn đôi tí.

Một túi khác, Hiền mở ra một gói thuốc lá, trong đó có 4, 5 điếu thuốc theo Hiền nói thì đã được moi ruột thuốc thật để nhét cỏ vào. Khi tất cả mọi người dường như đã hơi phê bia, Hiền bắt đầu nhét thuốc vào điếu, bật lửa và đi một vòng. Những con nghiện hút rồi chuyền tay nhau trong tiếng vỗ tay và hò hét: "ém đi, ém kỹ vào, đừng để khói nào bay ra khỏi miệng đấy. Hàng quý cả đấy". Khoảng 2, 3 phút sau, dường như đã có chút ngấm, Ngọc cầm điều khiển về phía đầu hát, bắt đầu chọn những bài nhạc sàn đang hot nhất và ấn chọn. Ở 1 góc khác, một người bạn của Ngọc chuyển đèn neon sang đèn laze và bóng nhấp nháy công suất lớn. Khi những bản nhạc nonstop vang lên, cả đám lại rót bia chúc tụng, những cánh tay huơ huơ, miệng không ngừng hò hét và chân nhảy liên hồi.

2h20 sáng, hết bia, hết cỏ, cả nhóm ngừng nhảy, ai cũng kêu đói bụng. Theo Hiền, thuốc cỏ - tài mà này hút không giống như thuốc lắc, nếu ngừng hút khoảng 20-30 phút là hết cảm giác ảo ngay và sau mỗi trận chơi thuốc như thế này, cảm giác rất đói bụng, ăn ngon và ngủ khỏe. Sau khi thanh toán tiền ở quầy lễ tân, cả nhóm rời quán hát, tiếp tục đến ăn ở một quán nhậu cách đó khoảng vài ba km. Những câu chuyện vui trong mỗi dịp bay vẫn được nhắc lại như để làm kỷ niệm và rút kinh nghiệm. Chẳng hạn thằng A này ảo lên thì làm chục gói bim bim, thằng B thì cởi quần ra đứng ở giữađường, có đứa còn sợ đến mức ôm cột điện bên vỉa hè ngồi khóc...

Theo tìm hiểu của chúng tôi thì việc mua bán thứ hàng cấm này ở Cửa Lò cũng dễ dàng và đơn giản lắm. Cầu nhiều, thì cung cũng lắm, ai thích hút theo kiểu thuốc lào thì mua loại đóng gói nilon, còn thích phì phèo kiểu thuốc lá thì mua dạng điếu đã được thay ruột thuốc cỏ. Dựa vào đó, giá cả cũng khác nhau, theo như Hiền thì loại đựng gói nilon 500 nghìn, nhồi vào điếu vinataba thì khoảng 80 ngàn. "Đó là giá cho khách chơi ít, còn như bọn này, cái giá bao giờ cũng hữu nghị, rẻ hơn 10-20%. ở Cửa Lò này, mua thì dễ nhưng nếu không quen cũng dính hàng lởm nhiều lắm.

Tiền thì bỏ ra mua không tiếc, nhưng bị pha nên hút không có cảm giác phê chán lắm. Thường hàng ở trên Vinh chuẩn hơn, nhưng phải quen mới lấy được, với lại ở xa quá, lúc cần anh em toàn lấy ngay Cửa Lò này cho gần", Hiền nói với tôi như thể hiện sự sành điệu của dân chơi đất biển. "Thế tác hại khi hút thuốc cỏ, có ai biết không vậy”, tôi hỏi. "Nói thật, ở đây có cái chơi vui và thú vị là thích lắm rồi, ai quan tâm đến tác hại làm gì. Đọc báo, thấy nghe nói hút nhiều tài mà sẽ làm giảm sút trí nhớ chứ không biết rõ lắm về tác hại của nó. Chỉ thấy mỗi lần hút xong, đói bụng và ăn nhiều, ngủ ngon thôi", Hiền cười, cả nhóm thanh niên cười theo.

Và có lẽ, với cái suy nghĩ như thế, giờ ở vùng quê đất biển này, "thuốc cỏ" đã nở rộ rộng rãi ra mọi tầng lớp. Từ lớp trẻ choai choai, đến những bậc trung niên đã có tuổi, cứ say, cứ hát là thích ảo, thích phiêu với rượu bia và thuốc cỏ. Thứ hàng cấm này hiển diện ở khắp nơi và được sử dụng công khai trong mọi lễ hội, tiệc tùng, còn trách nhiệm của các cơ quan chức năng thì vẫn bỏ ngỏ sự quan tâm.

BVN-TH



VN: "Lô đề" bủa vây trong h
ãng, xư
ởng

Công nhân ở các khu công nghiệp luôn đối mặt với bao tệ nạn khiến công việc và cuộc sống nhiều bất ổn.

Thu nhập ít ỏi, không ít công nhân (CN) gửi gắm giấc mơ đổi đời của mình vào trò "lô đề" đầy may rủi. Nắm bắt được nhu cầu đó nhiều đường dây lô đề đã “cài cắm” người vào tận các phân xưởng, nhà máy. Trong vai một CN làm việc tại công ty P (KCN Mỹ Phước I, Bến Cát, Bình Dương) chúng tôi có dịp chứng kiến vấn nạn lô đề đang diễn ra rầm rộ tại ngay chính nơi làm việc của CN.



lo-de-content

Ông K. đang ghi phơi đề tại công ty P (ảnh trái) và sau khi trúng đề, một CN nhận tiền từ ông K. ngay tại công ty



Ngay trong phân xưởng

Ngày đầu tiên làm việc tại công ty P khi nghe tôi hỏi về lô đề, H.- một CN làm việc tại đây hơn 5 năm tặc lưỡi: “Cần gì ra ngoài đánh, ở trong công ty này muốn đánh bao nhiêu cũng có hết, để chiều tao chỉ cho ông này mà ghi”. H. cho biết: “Lô đề ở trong công ty diễn ra lâu lắm rồi, mấy ông chủ nước ngoài đâu có biết, mà hầu như CN nào cũng dính vào cả, ít thì vài ngàn, nhiều vài chục đến vài trăm ngàn, không có tiền thì cho ghi nợ cuối tháng lãnh lương mà trả”.

Đầu giờ chiều nhiều CN khắp xưởng đã thì thầm bàn tán để tí nữa chọn cho mình một con số. Công việc có phần chững lại khi thỉnh thoảng một vài nam CN chụm đầu lại bàn tán. Không khí trong phân xưởng rộn ràng hẳn lên. Chỉ tay về phía người đàn ông trung niên, da ngăm đen đang lúi húi ở cuối xưởng, H. nói: “Đó là ông K., người ghi lô đề chính ở đây đó, mày có chơi tí nữa ông qua mà ghi. Nhớ lấy số điện thoại hôm sau chỉ cần nhắn tin là được rồi”. Lấy cớ đi bảo trì máy, ông K. đi khắp xưởng để “tiếp thị” và ghi đề. Giao dịch diễn ra rất nhanh, CN đưa tiền, đọc số cần đánh ông K. sẽ ghi vào phơi. Nếu trúng thì chỉ cần 10 phút sau khi đài xổ số có kết quả sẽ được nhận tiền ngay tại nơi làm.


Ngoài ông K. còn có bà L. là hai đường dây thầu đề chính, thâu tóm toàn bộ việc ghi đề tại công ty P. này. Ngoài việc trực tiếp đi ghi, họ còn có đội quân “chân rết” tại các tổ, ăn hoa hồng trên số tiền ghi được trong ngày. Bản thân ông K. làm cho một thầu đề người Hải Phòng đang hoạt động tại KCN Mỹ Phước I. Còn L. thì làm đại lý cho em trai mình sống tại Phú Giáo.

Tại KCN Mỹ Phước I, II, III hiện nay có khoảng 5 - 6 đối tượng đứng ra thầu đề, đều là dân có máu mặt, chủ yếu là người địa phương, hoặc Hải Phòng. B. - bảo vệ cho một công ty tại KCN này, đồng thời cũng là dân “nghiện” lô đề biện bạch: “CN không có gì để giải trí, lương không đủ sống thì việc đánh đề để tìm niềm vui, mong kiếm tiền nhiều là tất nhiên”. Cũng theo B., việc đánh đề hiện nay chủ yếu nhắn tin qua điện thoại. Mỗi lần B. đánh, ít nhất là 150 ngàn đồng, có lúc lên tới vài triệu đồng cho một lô.


Khốn đốn vì lô đề

Đồng lương ít ỏi, không một trò giải trí, nhiều CN tới với lô đề để tìm niềm vui và nuôi ước mơ kiếm tiền. Thế nhưng, ước mơ hão huyền đó vô tình đã làm giàu cho những kẻ khác và đẩy những CN vào con đường bần cùng.

C. sinh ra lớn lên tại vùng đất nghèo miền Trung, sau hơn mười năm làm việc cũng dành dụm được tiền để mua mảnh đất, cất nhà cho vợ con tại Bến Cát. Là cán bộ có tiếng nói, thu nhập khá cao trong công ty, nhưng từ khi dính vào lô đề, bao nhiêu tiền đội nón ra đi. Căn nhà trị giá hơn 300 triệu đồng cũng phải bán đi để lấy tiền trả nợ. C. nói: “Trước kia cứ lo làm chứ biết gì về lô đề đâu, từ khi lên làm công tác quản lý có dư thời gian mới dính vào đề đóm. Lúc đầu cũng nghĩ ghi vài ngàn chơi vui thôi, không biết có bùa mê gì mà càng ngày không thể dứt nó ra được”. Giờ đây gia đình C. trở lại với hai bàn tay trắng và phải ở trong căn phòng trọ chật hẹp, ẩm thấp.

Chỉ là CN bình thường, T. làm việc tại một công ty gỗ ở KCN Mỹ Phước I, dính vô lô đề hơn hai năm nay và nợ hơn 40 triệu đồng. Từ người đánh đề, T. trở thành “chân rết” ghi đề cho một thầu đề lớn tại Mỹ Phước. Để giữ mối, T. sẵn sàng cho các con đề nợ và lấy tiền túi mình bỏ ra để thanh toán lại cho thầu đề. Vì số nợ quá lớn, hết khả năng trả nhiều CN đã bỏ trốn, buộc T. phải ôm cục nợ. T. cay cú: “Để bớt khổ, tôi ghi đề để kiếm thêm thu nhập ai ngờ cuộc đời lại bất hạnh thế không biết. Tôi phải chạy tiền trả lại cho tên thầu đề, không là mập mặt với nó”.

Những ngày đầu đi làm tại KCN Mỹ Phước, thấy chúng tôi quan tâm đến lô đề, B. khuyến cáo: “Chú mày mới lớn thì đừng nên dính vô mấy chuyện đó khổ lắm. Ban đầu chơi vui, về sau thì nghiện đâm ra đánh nợ rồi không có tiền trả, bọn nó xử bây giờ!”. Đã từng làm CN nhiều nơi, B. chứng kiến nhiều phen CN phải khóc cay đắng vì lô đề. Có người sau một năm làm cật lực, đến cuối năm bao nhiêu tiền lương thưởng bị bọn thầu đề kêu giang hồ tới cổng công ty chặn lấy hết, kể cả quà tết chúng cũng lấy luôn. Không tiền xe về quê, có nhiều người phải cầu cứu gia đình gửi tiền vô mua vé xe về, qua tết không dám đặt chân vào đất này nữa. Mấy ngày này, một nhóm giang hồ đang truy lùng một thanh niên tên Phúc (quê Cà Mau) vì nợ tiền đề không trả và đã bỏ trốn.

BVN-TH

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 6037)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
19 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 7233)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
25 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 9835)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
17 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 13195)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
04 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 6960)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh