DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,464,111

VN: Nhật ký "Gái bán hoa" - Vết nhơ "hội nhà dê"

Sunday, October 23, 201112:00 AM(View: 8967)
VN: Nhật ký "Gái bán hoa" - Vết nhơ "hội nhà dê"

Nhật ký  "Gái bán hoa"


 “Di sản” mà cô gái làng chơi này để lại là một cuốn nhật ký ghi chép rất tỉ mẩn những lần qua đường của các quý ông chán cơm thèm phở, kèm theo đó là tên tuổi, chức vụ của từng vị.



hoa-content

Đau đớn hơn, cái chết không đến từ những cuộc mây mưa với khách chơi mà căn bệnh này chị bị lây nhiễm từ chồng.


Hồn xiêu phách lạc, nhiều người trót “vui vẻ” với Tình đã nháo nhào đến các Trung tâm y tế để xét nghiệm HIV.

Thị trấn Đô Lương nằm ở phía Tây của tỉnh Nghệ An, chỉ tầm khoảng 2.000 người sinh sống nên mọi chuyện lớn bé xảy ra trên địa bàn đều trở thành chuyện làm quà của dân địa phương mỗi khi có khách tứ xứ ghé thăm. Câu chuyện về một cô gái bán cà phê kiêm hành nghề mua vui cho khách qua đường chết vì căn bệnh HIV để lại nhiều xáo trộn cho phố huyện nhỏ bé này.

Phận bạc của người đàn bà có chồng sa đọa


Chúng tôi tìm đến căn nhà cấp 4 nằm chênh chếch bên mép dòng Lam Giang đang rất hung dữ vào mùa lũ, những tưởng chỉ cần một cơn sóng lớn ào qua là có thể cuốn phăng đi tất cả. Đó là nơi chị Phan Thị Tình đã sống những ngày cuối đời trong sự ghẻ lạnh lẫn lời ong tiếng ve của người đời. Cũng chính nơi này, ngày trước chính là quán cà phê kiêm luôn nơi bán dâm cho khách mà Tình vừa là nhân viên, vừa làm chủ. Tiếp chúng tôi, bà Nhan, người mẹ chồng của chị đã bước qua tuổi 80 thoáng chút bất ngờ. Nhưng rồi trong sự trầm buồn lẫn hối tiếc, bà đã kể lại chuyện đắng lòng của cô con dâu xấu số, khốn khổ nhưng lắm điều tiếng thị phi.


Phan Thị Tình sinh ra trong một gia đình nghèo khó ở một xã miền núi vùng cao của huyện Tân Kỳ, giáp ranh với Đô Lương, nơi khởi nguồn của mọi biến cố thăng trầm của cô sau này. Nghèo khó, thất học, cô bé Tình lớn lên trong sự thiếu thốn, tủi nhục nhưng dường như những điều ấy không làm cho nhan sắc trời phú của thiếu nữ phai phôi mà ngược lại, càng lớn, Tình càng phổng phao, xinh đẹp như bông hoa giữa đại ngàn.

15 tuổi, Phan Thị Tình rời nhà đi làm thuê cho một quán ăn ở thị trấn, về sau cô phiêu dạt xuống thị trấn Đô Lương cách nhà chừng 30 cây số, làm công việc bưng bê cà phê cho một quán nhỏ. Tại đây, Tình đã gặp Lê Văn Quân, một chàng trai hành nghề xe ôm, thường xuyên đến quán nhâm nhi cà phê và đã ngã lòng trước sắc đẹp của Tình.

Hai người nhanh chóng yêu thương nhau và một đám cưới nho nhỏ đã được gia đình hai bên tổ chức. Ba năm sau ngày cưới, hai đứa con một trai, một gái chào đời càng làm cho tổ ấm của đôi vợ chồng trẻ thêm hạnh phúc. Ngày ngày, chồng chạy xe ôm, vợ bưng bê cà phê, thu nhập tuy ít ỏi nhưng bù lại, gia đình êm ấm. Tuy nhiên, quãng thời gian ấy kéo dài không được bao lâu khi mà cơn bão ma túy tràn về phố huyện Đô Lương.


Trong vòng xoay tít mù đó của đồng tiền, Lê Văn Quân không chiến thắng nổi ma lực chết người của “nàng tiên nâu”. Ban đầu chỉ là tham gia mua bán lẻ để hưởng hoa hồng chênh lệch, về sau sa vào hút hít rồi chuyển sang chích choác. Chỉ đến khi ngã bệnh, Quân mới sực tỉnh thì cũng là lúc phát hiện ra mình nhiễm căn bệnh HIV quái ác, đã chuyển sang AIDS giai đoạn cuối.

Chẳng bao lâu sau đó, chồng chết vì “ết”, một mình nuôi hai đứa con nhỏ đang tuổi ăn tuổi học, cộng với bà mẹ chồng tuổi đã ngoài 70 là quá sức đối với Tình. Bán cà phê không đủ sống, bí bách, chị bán nốt thân xác mình cho khách mua vui. Tuy là gái đã có chồng, hai đứa con nhưng khuôn mặt xinh đẹp cộng với dáng người “chuẩn", Tình luôn là ước ao của bất cứ gã đàn ông hám của lạ nào.

Cũng chẳng ai nhớ ra Tình bắt đầu hành nghề mại dâm từ ngày tháng năm nào, chỉ biết rằng khách lạ có, quen có vào quán của cô không chỉ uống cà phê mà còn “tới bến” luôn với cô chủ xinh đẹp. Người ta rỉ tai nhau, khách tới ngày càng đông. Thậm chí, nhiều quý ông còn khoái chí khi Tình chấp nhận mọi yêu cầu, kể cả việc không sử dụng “OK”! Đây cũng chính là căn nguyên của mọi khổ đau, lo lắng bởi hành nghề được một thời gian thì Phan Thị Tình thấy sức khỏe mình suy sụp.


Một ngày cuối tháng, chị lặng lẽ đi xét nghiệm thì mới hay, mình đã bị nhiễm HIV. Đau đớn hơn, cái chết không đến từ những cuộc mây mưa với khách chơi mà căn bệnh này chị bị lây nhiễm từ chồng. Cũng như đức lang quân, ngày phát hiện ra mầm bệnh cũng là lúc chị biết mình cận kề với cái chết. Sau một thời gian ngắn điều trị tại bệnh viện, Tình lặng lẽ khăn gói về nhà, chuẩn bị cho một cuộc ra đi trong đau đớn và lặng lẽ đã được dự báo trước.


Thế nhưng, có một điều chẳng ai ngờ đến, ấy là trong thời kỳ Tình phát hiện ra mình mắc căn bệnh thế kỷ, hàng trăm quý ông trót lỡ “vui vẻ” với chị đã “sốc” thực sự khi mà trong lúc quan hệ, họ đã cố tình không sử dụng biện pháp an toàn để phòng bệnh. Vậy là, thông tin Tình sắp chết vì “ết” vừa lan đi, cả thị trấn nhỏ bé lẫn vùng phụ cận xôn xao, ầm ĩ. Trong lúc các ông chồng đang hồn xiêu phách lạc, đứng ngồi không yên thì các bà vợ lại sục sôi lên để tra vấn, dò xét thái độ của từng đấng lang quân xem họ có rước mầm bệnh về nhà hay không.

Câu chuyện thật như bịa này cứ râm ran, nhỏ to suốt cả tháng trời khiến cho chính quyền địa phương phải vào cuộc để trấn an dư luận.


Chưa dừng lại ở đó, cũng trong thời điểm Phan Thị Tình đang nằm chờ ngày “ra đi” trong cô quạnh, người dân nơi đây lại kháo nhau rằng, cô này đang sở hữu một cuốn nhật ký ghi rõ tên tuổi, chức sắc của từng người đã từng quan hệ tình dục với mình vào giờ nào, ngày tháng năm nào, ai sử dụng biện pháp an toàn, còn ai không thích “OK” đã khiến cho hàng trăm người lại một phen thót tim.


Nhiều người còn rình rập trước cửa nhà, bày đặt chuyện đến thăm Tình để dò hỏi chuyện cuốn nhật ký. Chỉ đến khi mấy anh Công an đến làm việc, Tình mới chua xót bảo, đúng là chị có cuốn nhật ký đó, đó là kỷ niệm của những ngày mới yêu thương nhau, chồng chị đã dạy cho chị biết đọc, biết viết. Nói đúng hơn, đấy là cuốn vở mà phần đầu là học vỡ lòng, còn phần sau là những dòng ghi chép chị dành để nói về chồng và cả sự tuyệt vọng đến mức chỉ muốn chết khi biết mình bị trọng bệnh.


Sự thật được công bố, mọi người thở phào nhẹ nhõm, cứ tưởng tên mình đã được đưa vào “danh sách đen” như lời đồn thổi thì coi như chỉ còn nước chui xuống lỗ để khỏi nghe dư luận đàm tiếu.


Hàng trăm quý ông đi tư vấn về “Si đa”

Anh Đặng Ngọc Mạnh - Cán bộ Trung tâm y tế dự phòng Đô Lương kể lại: Ngay hôm đầu tiên Tình vào viện, có một thanh niên đến tư vấn về HIV/AIDS. Trông anh ta hoảng loạn và hết sức lo lắng về sức khỏe của mình, thậm chí khi ngồi lâu hai cẳng chân bị tê, anh ta liền chỉ vào đôi chân của mình và luôn miệng hỏi: “Bác sĩ ơi, chân em bị tê như thế này có phải bị Si-đa không?”.


Ban đầu, anh ta nói quê ở Thanh Chương nhưng sau thú nhận là quê Đô Lương. Trong một lần gần gũi Tình, anh đã không mang bao cao su. Các bác sĩ Phòng Xét nghiệm, Khoa Cận lâm sàng tiến hành lấy mẫu máu, thử test cho người thanh niên nói trên, kết quả âm tính. Biết mình không bị lây nhiễm HIV, anh ta cầm biên bản xét nghiệm chạy thẳng một mạch ra khỏi trung tâm, nét mặt rạng rỡ quên cả cảm ơn các bác sĩ.


Anh Mạnh kể thêm một trường hợp khác cùng đến xét nghiệm. Anh này mạnh bạo hơn và chia sẻ nhiều hơn khi cho hay, anh ta chỉ còn nửa tháng nữa là cưới vợ, trong lúc đến uống cà phê thấy cô chủ xinh xắn, sẵn có hơi men đã gạ gẫm, những tưởng đùa cho vui ai ngờ cô ấy đồng ý thật. Trong lúc chuẩn bị hành sự, đối tác có cho anh biết mình đã bị bệnh “ết” nhưng đang lúc hứng khởi, lại xuất thân từ quê làng, anh chẳng quan tâm “ết” hay “ếch” là cái quái gì, cứ thế lâm trận. Mãi đến khi hay tin Tình sắp lìa đời vì “con ết”, anh mới tá hỏa đi xét nghiệm.


Theo số liệu thống kê, tại Trung tâm Y tế dự phòng Đô Lương thời điểm này, có khoảng vài ba chục nam thanh niên đến xin tư vấn và xét nghiệm về HIV. Tất cả họ đều chung tâm trạng lo lắng, bất an và đều cho biết, họ trót quan hệ với một gái mại dâm mà không sử dụng biện pháp an toàn. Khi được hỏi, liệu cô ấy có phải là Tình không thì tất cả đều tìm cách lảng tránh câu trả lời.


Tìm hiểu thêm tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh Nghệ An chúng tôi được biết thêm, một tháng trước và sau khi Phan Thị Tình mất, số lượng người đến tư vấn về HIV tăng đột biến, trung bình mỗi ngày có khoảng 3 - 4 người, đa phần là nam giới đến để tư vấn. Không rõ những người này có liên quan đến cuộc đời của Tình hay không nhưng cái chết vì HIV của cô gái làng chơi cùng với những lời đồn thổi về cuốn nhật ký “chết người” đã làm cho hàng trăm quý ông đã được một phen khiếp vía.

Phan Thị Tình chết, để lại hai đứa con thơ, đứa lớn đã vào cấp 3, đứa nhỏ cũng đang học lớp 6. Hai đứa trẻ không chỉ gánh chịu nỗi đau mất cha, mất mẹ mà những tiếng thị phi đâu đó thi thoảng vẫn còn hắt đến.


Chỉ mong sao, hai đứa sẽ luôn có đủ bản lĩnh vững vàng để vượt qua tất cả, luôn xứng đáng với sự kỳ vọng của bạn bè, thầy cô và đặc biệt là người bà đã ngoài 80 tuổi mà không một thoáng lăn tăn về quá khứ buồn của đấng sinh thành đã có công sinh mà không làm tròn bổn phận dưỡng dục chúng khôn lớn.



BVN-TH




VN: C
án bộ là Vết nhơ "Hội nhà dê"

Khi vụ ông thẩm phán vào nhà nghỉ để “tư vấn” cho vợ một anh xe ôm ở Cà Mau đang gây xôn xao dư luận, người dân Đất Mũi lại có dịp bàn tán về những chuyện dở khóc dở cười xảy ra trước đây


Đã gần 10 năm trôi qua nhưng tiếng xấu quanh chuyện “hội nhà dê” liên quan đến một số vị cán bộ, chức sắc của huyện Đầm Dơi – Cà Mau vẫn còn nguyên vẹn. Những vị này đã “dày công” nghiên cứu, biên soạn, chỉnh sửa nhiều lần để cho ra đời quyển “điều lệ” lưu hành nội bộ có một không hai về “hội nhà dê”!


Một người  hưu trí ở Cà Mau còn thuộc nằm lòng “tiêu chí hoạt động” trong cuốn “điều lệ” quái đản ấy: “Nhằm thống nhất hành động trong giới đàn ông con trai để thỏa mãn nhu cầu sinh lý của con người ngày càng tốt hơn, hiệu quả hơn”… Hồi đó, vốn rất tự hào với cái hội “độc đáo” này mà một số vị lãnh đạo huyện Đầm Dơi luôn bỏ túi “điều lệ hội nhà dê” để mỗi khi có dịp là mang ra khoe với bất cứ người khách nào đến địa phương làm việc.




tham_phan-content

Một trang trong “Điều lệ Hội nhà dê”

 

Một nhà báo lão thành ở Cà Mau hiện vẫn còn giữ lại một quyển “điều lệ hội nhà dê”. “Điều lệ” này được xây dựng gồm nhiều chương mục, có đầy đủ tiêu đề, lời nói đầu, khái niệm, ý nghĩa và mục đích, lịch sử hình thành… Người soạn thảo “điều lệ” là nguyên chủ tịch UBND huyện; nguyên hiệu trưởng một trường THPT đánh máy, sửa văn bản; nguyên trưởng Phòng Giáo dục huyện Đầm Dơi thì chịu trách nhiệm trình bày và xuất bản.

“Điều lệ hội nhà dê” có nội dung cực kỳ tào lao. Phần lịch sử hình thành “hội nhà dê” có đoạn: “Xã hội loài người càng phát triển thì dê còn là một hoạt động có tính văn hóa, tính tổ chức rất cao, và do vậy “hội nhà dê” ra đời, có mục đích, có điều lệ hẳn hoi, nó phù hợp với yêu cầu bức xúc của xã hội (đặc biệt là các thành viên của hội) và ngày sẽ càng lớn mạnh. Hội nhà dê là một tổ chức xã hội mang tính nghề nghiệp và mang tính đặc thù riêng”.

Điều làm dư luận, nhất là nữ giới, lúc bấy giờ phẫn nộ hơn cả là những nội dung có tính chất coi thường phụ nữ của “điều lệ”: “Tất cả thành viên của “hội nhà dê” được quyền quản lý: giá, lém, luốc, vện, phèn, sút cán, lỡ thời... Giá là từ khi chồng chết đến khi mãn tang, lém là từ khi mãn tang đến 2 năm, luốc là 2 đến 4 năm, vện là 4 đến 7 năm, phèn là từ 7 năm trở lên, sút cán là có chồng mà bị chồng thôi hoặc thôi chồng nhưng phải có quyết định của tòa án cho ly hôn, lỡ thời là từ tuổi 25 trở lên mà chưa chồng”. Điều 5 của “điều lệ” còn cụ thể hơn: “Tất cả thành viên của “Hội nhà dê” được quyền dê các trường hợp sau: Dê đại lộ đi ra đường gặp 7 đối tượng nêu ở điều 3 dê liền; dê bành trướng là bước ra khỏi cửa gặp 7 đối tượng trên dê liền”!

“Điều lệ” quy định con dấu của “Hội nhà dê” phải được làm từ thân so đũa, khắc hình bầu dục, xung quanh có hàng chữ “Hội nhà dê”; chỉ sử dụng khi đóng vào các văn bản hoạt động của hội. Huy hiệu của hội cũng hình bầu dục, ở giữa có đầu con dê, hội viên chỉ đeo khi làm nhiệm vụ của hội. Theo “điều lệ”, nguồn kinh phí của hội do đóng góp tự nguyện của hội viên và được hội viên rút từ túi vợ nhưng phải bảo đảm tuyệt đối bí mật...

“Điều lệ Hội nhà dê” được phổ biến rộng rãi, ai tán thành, muốn tham gia phải làm đơn để được tổ chức hội xem xét, thử thách trước khi quyết định kết nạp. Lễ kết nạp phải tiến hành đơn giản nhưng nhất thiết phải nghiêm túc. Ngoài ra, “điều lệ” quy định “Hội nhà dê” được hình thành 4 cấp: trung ương hội, tỉnh hội, huyện hội, tổ hội. Tất cả thành viên của hội bất kỳ lúc nào và ở đâu nếu gặp dê phải chắp tay xá 2 xá và kính cẩn chào: “Xin chào sư phụ”!

Vụ việc quái gở này chỉ vỡ lở khi một phóng viên về huyện Đầm Dơi công tác và được tặng một quyển “Điều lệ Hội nhà dê”. Tuy nhiên, không có ai bị kỷ luật nặng sau vụ việc này nhưng họ bị dư luận cười chê đến nay.


Sập bẫy vì thích “ăn chả”

Cũng ở Cà Mau, tại huyện Trần Văn Thời cách đây 5 năm đã xảy ra một chuyện dở khóc dở cười liên quan đến vị chủ tịch huyện và anh cán bộ văn phòng. Một buổi chiều sau giờ làm, anh B. vừa mở cửa bước vào nhà thì choáng váng khi nhìn thấy ông M., chủ tịch huyện, đang ôm ấp cô vợ trẻ của mình. Sếp M. ngượng ngùng xin lỗi thuộc cấp rồi nhanh chân rút. Chị T., vợ anh B., cuống quýt thú nhận rằng trước đó 2 năm từng bị chủ tịch huyện sàm sỡ ngay tại phòng làm việc của ông nhưng “chưa gây hậu quả nghiêm trọng”.


tham_phan_1-content

Thẩm phán Nguyễn Thanh Mộng ở Cà Mau (người lấy tay che mặt) đang bị vợ một anh xe ôm tố ép cô vào nhà nghỉ


 

Sau 3 ngày đắn đo, anh B. bắt vợ viết bản tường trình, ghi rõ 2 năm trước ông M. đã ôm và có ý định cưỡng hiếp chị. Tiếp đó, B. yêu cầu ông M. đến nhà giải quyết. Trong cuộc gặp gỡ ba bên này, B. bắt vợ đọc bản tường trình và yêu cầu ông M. ký tên xác nhận. Ông M. khẳng định chỉ ôm hôn chị T. hai lần chứ không có ý định hiếp dâm nhưng vì muốn “giải quyết nội bộ” cho êm xuôi nên đành ký tên. Vài ngày sau, B. lại buộc ông M. tự tay viết giấy xác nhận đã ôm hôn vợ anh ta hai lần...

Có tờ giấy xác nhận trong tay, B. lập tức đòi ông M. phải bồi thường danh dự cho vợ mình 100 triệu đồng. Choáng váng vì sập bẫy song muốn cho êm chuyện, ông M. bấm bụng chấp nhận. Tuy nhiên, B. vẫn chưa chịu buông tha cho sếp. Một lần, gia đình B. bị giải tỏa khu nhà vệ sinh, được bồi thường 60 triệu đồng nhưng anh ta lại yêu sách đòi ông chủ tịch huyện phải đền bù 100 triệu đồng.



BVN-TH


Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Monday, November 25, 201312:00 AM(View: 13107)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
Monday, November 4, 201312:00 AM(View: 9465)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh
Saturday, September 7, 201312:00 AM(View: 6963)
Đánh vợ ngất xỉu rồi lấy giỏ nhốt gà ụp lên gây bức xúc trong dư luận địa phương.
Friday, September 6, 201312:00 AM(View: 7489)
Trong khi gái mại dâm công khai mặc cả với khách trong các quán mát xa thư giãn bất kể đêm ngày
Wednesday, September 4, 201312:00 AM(View: 6242)
trung bình mỗi ngày, có hàng trăm ký nội tạng bẩn được bán ra cho các nhà hàng, quán ăn cũng như các điểm bán phá lấu…