DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,770,326

TUY HÒA - MỘT LÃNH ĐẠO BÁO CHÍ LẠM DỤNG TÌNH DỤC NỮ

08 Tháng Tám 20189:34 SA(Xem: 89)
TUY HÒA - MỘT LÃNH ĐẠO BÁO CHÍ LẠM DỤNG TÌNH DỤC NỮ
"KIẾP NGƯỜI" VÀ THỰC HƯ

MỘT LÃNH ĐẠO BÁO CHÍ
LẠM DỤNG TÌNH DỤC
NỮ CỘNG TÁC VIÊN


blank

Phần xuất sắc nhất tiểu thuyết “Kiếp người” là những trang viết về cuộc sống trong tù của một cán bộ trẻ bỗng dưng bị tước đoạt tự do một cách éo le. Còn phần sinh động nhất tiểu thuyết “Kiếp người” là những trang viết về hành trình làm báo của Thanh Hữu giữa hàng trăm sự kiện và hàng trăm con người xảo trá lẫn lương thiện. Ở đây, phải ghi nhận một đóng góp của Hữu Ước trong tư cách nhà văn, chính là hé lộ cho bạn đọc thấy được nhiều góc khuất chốn danh vọng. Trong những hoàn cảnh nhất định, khi lịch sử không thể xuất hiện dưới dạng chính sử, thì lịch sử cần phải tồn tại dưới dạng huyền sử. Và nhờ huyền sử “Kiếp người” của Hữu Ước, công chúng được tiếp cận khá đầy đủ về một vụ lạm dụng tình dục từng xôn xao làng báo Việt Nam!


Phó Tổng Biên tập ngủ với gái rồi tống gái vào tù!

Hữu Ước không phải một văn tài nổi bật, nhưng Hữu Ước viết tiểu thuyết thì rất đáng quan tâm. Bởi lẽ, Hữu Ước có một cuộc đời đậm chất tiểu thuyết. Hữu Ước có lẽ là trường hợp hiếm hoi trên thế giới, từng bị công an tống giam vào tù 3 năm rồi lại trở thành Trung Tướng công an, trong cùng một chế độ. Khi ở đỉnh cao sự nghiệp, Hữu Ước làm gì cũng có khối kẻ xung quanh xúm vào vỗ tay và reo hò rất nhiệt liệt, kể cả Hữu Ước thực hiện những hành vi nghệ thuật không phải sở trường của ông như vẽ tranh hoặc sáng tác ca khúc. Sự hồn nhiên của Hữu Ước không gây hại cho ai, chỉ trực tiếp phơi bày bộ mặt nịnh bợ diêm dúa của vài đối tượng được gọi là tri thức nhưng ít dùng đến sự tự trọng cần thiết. Có lẽ, vì vậy mà Hữu Ước suy nghiệm thêm nhiều điều bổ ích sau khi rời khỏi chiếc ghế quyền lực trong giới truyền thông và an ninh, để bắt tay vào bộ tiểu thuyết “Kiếp người” có dung lượng hơn ngàn trang.
“Kiếp người” của Hữu Ước gồm ba tập: tập một “Sống”, tập hai “Lửa” và tập ba “Lạnh”. Một chuỗi ngày tháng và một xâu sự kiện được đúc kết thành Sống – Lửa – Lạnh, không phải không mang hàm ý nhân sinh thế sự. Xét về ngôn ngữ và cấu trúc tiểu thuyết, “Kiếp người” chỉ nằm ở dạng bình thường, nhưng có nhiều chi tiết rất thú vị. Chi tiết hay, vì được trả giá bằng chính số phận Hữu Ước, từ lâm nạn bất ngờ phải vào tù đến lăn lộn thương trường để mưu sinh và thành đạt hô mưa gọi gió trong làng báo.
Về mặt thể loại, phải gọi “Kiếp người” là tiểu thuyết tự truyện. Thế nhưng, ở cái xã hội hôm nay, một lời nói thật cũng gây phiền phức, huống hồ một cuốn sách kể lại chìm nổi cuộc đời của một nhân vật từng làm đến Tổng Biên tập tổ hợp báo chí Công An Nhân Dân, Văn Nghệ Công An, An Ninh Thế Giới, Cảnh Sát Toàn Cầu đồng thời kiêm luôn Tổng Giám đốc Truyền hình Công an – ANTV và giữ cương vị Phó Tổng cục Trưởng Tổng cục Chính trị - Bộ Công an. Vì vậy, cứ khoác cái áo “tiểu thuyết” cho lành, cho đỡ rách việc. Tuy nhiên, nhân vật chính Thanh Hữu luôn xưng “hắn” trong “Kiếp người”, thì ai cũng nhận ra là phiên bản của Hữu Ước!
Phần xuất sắc nhất tiểu thuyết “Kiếp người” là những trang viết về cuộc sống trong tù của một cán bộ trẻ bỗng dưng bị tước đoạt tự do một cách éo le. Còn phần sinh động nhất tiểu thuyết “Kiếp người” là những trang viết về hành trình làm báo của Thanh Hữu giữa hàng trăm sự kiện và hàng trăm con người xảo trá lẫn lương thiện. Ở đây, phải ghi nhận một đóng góp của Hữu Ước trong tư cách nhà văn, chính là hé lộ cho bạn đọc thấy được nhiều góc khuất chốn danh vọng. Trong những hoàn cảnh nhất định, khi lịch sử không thể xuất hiện dưới dạng chính sử, thì lịch sử cần phải tồn tại dưới dạng huyền sử. Và nhờ huyền sử “Kiếp người” của Hữu Ước, công chúng được tiếp cận khá đầy đủ về một vụ lạm dụng tình dục từng xôn xao làng báo Việt Nam!
Cách đây hơn 10 năm, dư luận râm ran về một Phó Tổng Biên tập có dính líu đến chuyện ái tình gay cấn cùng một nữ cộng tác viên. Bất ngờ hơn, nữ cộng tác viên ấy đột ngột bị bắt vì hành vi tống tiền, mà người tố cáo chính là Phó Tổng Biên tập kia. Một quả bom sắp nổ giữa làng báo, bỗng dưng im bặt. Không ai hiểu chuyện gì đã xảy ra. Rồi ít lâu sau, Hữu Ước được phong Thiếu Tướng vào năm 2006. Đời thường liệu có chưng cất thành tiểu thuyết được chăng?
Trong “Kiếp người” tập 2 “Lạnh”, từ trang 347 đến trang 399, nhà văn Hữu Ước viết về nhân vật Đỗ Mão – cấp dưới của nhân vật chính Thanh Hữu với những tình tiết khá lâm ly. Bối cảnh được “hắn” tường thuật là thời điểm trước khi "hắn" lên Tướng: “Cho đến một ngày… lại một ngày u ám đối với toà soạn báo Minh An của hắn. Thằng Đỗ Mão, trong ban biên tập của hắn ngủ với gái. Không biết mô tê ất giáp thế nào, đứa con gái mà thằng Đỗ Mão ngủ giở trò phạt nó bằng tiền về cái tội ngủ với nó, lại định chạy làng và lại muốn “tòm tem” với em gái nó. Như người đàn ông khác thì trả mẹ nó tiền đi… của đi thay người cho xong mẹ nó đi. Đằng này nó tiếc tiền, nó dứt khoát không chịu nộp phạt vì cái khoản phạt lên tới hai trăm triệu đồng, với nó là quá to. Thật đúng là kẻ cắp gặp bà già. Cô gái mà nó ngủ, doạ tung những bức ảnh hai đứa ngủ với nhau lên mạng. Thằng Đỗ Mão hoảng quá giở cái trò nghiệp vụ ma quái mà nó chưa học ngày nào là hẹn đưa tiền và… báo công an. Vậy là từ một câu chuyện tình “cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt” trở thành vụ tống tiền. Cô gái tống tiền nó bị bắt…”.
Nếu mặc định tiểu thuyết là sản phẩm tưởng tượng, thì khả năng tưởng tượng của nhà văn Hữu Ước gần khớp với những thông tin từng ồn ào một thời. Nhân vật Phó Tổng Biên tập ngoài đời vốn là một anh làm thơ lục bát vần điệu du dương kiểu đăng đối câu trên con chó chạy ra thì câu dưới con mèo trèo vô, nhưng bất ngờ nổi tiếng nhờ vài cuốn sách sưu tầm tư liệu chiến trường. Còn chân dung Đỗ Mão trong “Kiếp người” được chính đồng nghiệp Thu Huyền phác thảo “Anh ấy vừa ra được mấy đầu sách được bạn đọc tung hô, anh ấy tưởng vụ này bạn đọc cả nước sẽ đứng về phía anh ấy…”. Cụ thể hơn, Thanh Hữu nhận xét về Đỗ Mão: “Nhìn mặt nó cứ thấy hiểm hiểm thế nào. Chẳng ra dại, chẳng ra khôn. Đểu giả thì không phải, mà tử tế lại càng không…”.
Thanh Hữu đã ra tay giải cứu cho Đỗ Mão: “Tao không chỉ cứu mày mà vụ này là tao phải cứu tao… Hàm Tướng của tao tới nơi rồi, vụ của mày mà vỡ lở ra là tao “đi” đứt…”. Việc đầu tiên là “hắn” xin thả cô gái vừa bị bắt, và những bức ảnh ân ái cũng bỏ ra khỏi hồ sơ vụ án. “Điều mà hắn sợ nhất không phải là việc của thằng Đỗ Mão, mà cái chính là hắn sợ mất cái uy tín, thương hiệu của báo Minh An, An ninh toàn cầu, Văn hoá – Văn nghệ trong dư luận xã hội. Vụ này, nếu cứ làm theo pháp luật, nghĩa là cô gái kia phải ra toà về tội tống tiền, và những bức ảnh thằng Đỗ Mão đang khoả thân với gái được tung lên mạng thì báo của hắn chỉ còn bán cho ma…”.
Cô cộng tác viên vừa hú vía thoát khỏi trại giam tên Hương đã mua một can xăng đến trước nhà Đỗ Mão với ý định tự thiêu. Thanh Hữu cho người theo dõi, giật được can xăng. Sau đó Thanh Hữu cho Hương một ít tiền và bảo vào miền Nam sinh sống, kèm lời doạ nạt “cô mà còn quậy nữa là tôi cho lên báo tên tuổi cả hai chị em cô, xem có ôi với bạn bè, hàng xóm không”. Thế nhưng, cái khó hơn là làm sao bịt kín việc này, khi dư luận đã xì xào khắp nơi?
Bằng bản lĩnh của một nhà báo lăn lộn thương trường lẫn chính trường, Thanh Hữu quyết định chọn giải pháp “rút củi đáy nồi”, gạch tên Đỗ Mão ra khỏi ban biên tập. “Việc các ấn phẩm của báo Minh An phát hành không có tên của nhà báo Đỗ Mão trong Ban biên tập cũng tạo sự xôn xao trong toà soạn và bạn đọc cả nước, nhất là trong giới báo chí… Bỏ mặc dư luận, hắn hăm hở mang các ấn phẩm báo Minh An không có tên Đỗ Mão trong Ban biên tập đến cuộc họp giao ban báo chí, do lãnh đạo Ban Tuyên giáo Trung ương và Bộ Thông Tin Truyền thông chủ trì”…
 Thanh Hữu làm sao để thuyết phục báo chí không đưa scandal Phó Tổng Biên tập Đỗ Mão lên báo?

Vì năm người phụ nữ, mà tha thứ một gã đàn ông đồi bại?
Nhân vật Đỗ Mão lập thành tích ngủ với gái rồi tống gái vào tù, có gốc gác như thế nào? Trong tiểu thuyết “Kiếp người”, Thanh Hữu cho biết: “Khi đưa thằng Mão từ nhà xuất bản về báo An Ninh toàn cầu, nó mới chỉ là thằng lính trơn. Và chưa đầy 4 năm sau nó lên ba chức: phó ban, trưởng ban và hiện tham gia trong Ban biên tập. Thằng Mão kém hắn đến 6 tuổi, mà bây giờ đã được đeo cấp hàm đại tá, tức là ngang với hắn…”. Tháo gỡ scandal cho đại tá Đỗ Mão, cũng là mở đường cho Thanh Hữu lên Tướng.
Tại cuộc họp giao ban báo chí do lãnh đạo Ban Tuyên giáo trung ương và Bộ Thông Tin Truyền thông chủ trì, đúng như Thanh Hữu dự đoán, các báo đã sôi sùng sục trước vụ bê bối của Đỗ Mão với cô cộng tác viên Hương. Tội danh của Đỗ Mão bị nhà báo Thanh Thuý- Phó Tổng Biên tập tờ Giới Trẻ, nhấn mạnh: “Là một người phụ nữ, tôi rất bức xúc về vấn đề này. Cô Hương là một cô gái lỡ thì, tập tọng làm được một hai bài thơ, đem lòng yêu một nhà báo – nhà văn có tiếng thì cũng là điều dễ hiểu. Nhưng mà rồi cô ấy lại đòi tiền anh Đỗ Mão thì nó phải có lý do gì chứ? Người phụ nữ Việt Nam chúng tôi chỉ khi nào bị dồn vào con đường cùng, con đường không lối thoát thì chúng tôi mới phản ứng, tự vệ… Nhưng bất luận vì lý do gì, đã ngủ với con người ta rồi còn tống con người ta vào tù là bất nhẫn. Tôi còn được biết là cô ấy đã mang một can xăng tới nhà anh Đỗ Mão, không phải là để đốt nhà anh Đỗ Mão hay đốt anh Đỗ Mão, mà là cô ấy định tự thiêu. Phẫn uất quá thì người phụ nữ họ mới làm như thế…”.
Rõ ràng, chính giới truyền thông cũng đau đớn vì sự đê hèn và bẩn thỉu của đại tá Đỗ Mão trong tư cách một lãnh đạo báo chí. Cũng chính nhà báo Thanh Thuý thẳng thắn trình bày quan niệm: “Mặc dù có anh Thanh Hữu – Tổng Biên tập báo Minh An ở đây, tôi vẫn có ý kiến thế này: Báo chí chúng ta là cơ quan ngôn luận của xã hội, mà đã là cơ quan ngôn luận của xã hội thì phải công bằng. Ngay trong giới báo chí của chúng ta, ai sai, có vi phạm pháp luật hay có những việc làm vi phạm đạo đức xã hội, làm băng hoại đạo đức xã hội thì ta càng phải lên án, cũng phải đưa lên công luận để cảnh báo và dự báo… Vậy thì sự việc của anh Đỗ Mão, dù anh có là gì đi chăng nữa thì sự thật là ngủ với con người ta rồi lại tống con người ta vào tù, là vô đạo đức. Tôi bất luận vì lý do gì, kể cả là việc cô gái mà anh Đỗ Mão đã ngủ có tống tiền thật đi chăng nữa. Nhưng ở vụ việc này, tôi đã cho phóng viên đi điều tra, gặp trực tiếp cô Hương – nạn nhân của anh Đỗ Mão. Thực chất không phải vụ tống tiền, mà nó là vụ phạt tình thì đúng hơn… Yêu cô chị lại còn muốn “tòm tem” với cô em thì người đàn bà nào chịu được. Chuyện đã như vậy, vụ án đã ầm ĩ cả nước rồi, tại sao báo chí chúng ta lại im lặng. Hay vì báo chí chúng ta bao che cho nhau, kể cả đó là tội ác…”.
Lập luận của nhà báo Thanh Thuý trong tiểu thuyết “Kiếp người” hoàn toàn y hệt không khí thực tế ngoài đời hơn 10 năm trước. Để báo chí bỏ qua một thông tin chấn động mà không phải dạng tuyệt mật quốc gia bị nghiêm cấm, không hề đơn giản. Người đứng ra dàn xếp phải đủ uy tín, đủ quyền lực và đủ mối quan hệ rộng khắp trong giới chính trị cũng như giới báo chí. Ở thời điểm ấy, làng báo Việt Nam chỉ có hai người có thể đảm đương được việc ấy, Hữu Ước – Tổng Biên tập tổ hợp báo chí Công An Nhân Dân và Nguyễn Công Khế - Tổng Biên tập báo Thanh Niên. Tuy nhiên, Nguyễn Công Khế ra tay thì tỉ lệ thành công 50-50, còn Hữu Ước ra tay thì thành công mỹ mãn!
Vậy, trong tiểu thuyết “Kiếp người”, Tổng Biên tập báo Minh An – Thanh Hữu đã dùng thuật thuyết khách gì để “trắng án” cho Đỗ Mão trước nguy cơ một trận búa rìu dư luận. Thanh Hữu đã vừa đấm vừa xoa cái tội của Đỗ Mão hòng vuốt ve các lãnh đạo báo chí khác, bằng ba đoạn hùng văn vừa tráng lệ vừa bi thương của một diễn giả bậc thầy.
Đoạn hùng văn thứ nhất của “hắn”:
“Thưa các đồng chí lãnh đạo Ban Tuyên giáo, lãnh đạo Bộ Thông Tin Truyền Thông, thưa các đồng chí lãnh đạo các cơ quan báo chí! Tôi chỉ xin nói ngắn gọn thế này thôi. Việc của đồng chí Đỗ Mão của chúng tôi thì ai cũng biết rồi. Tôi không đi vào cụ thể nó thế nào, nói như chị Thanh Thuý của báo Giới Trẻ, nó đã làm xấu mặt cánh đàn ông chúng tôi. Và như vậy tức là anh Đỗ Mão sai. Sai và cách hành xử với phụ nữ như vậy là không được. Đó là việc mà ngay tôi đây với tư cách vừa là thủ trưởng vừa là người anh, tôi cũng không thể chấp nhận và không thể tha thứ. Tóm lại, anh Đỗ Mão sai thì rõ rồi, cần lên án, cần phê phán và cần phải xử lý kỷ luật nghiêm… Nhưng vụ này nhìn kỹ, nhìn sâu vào bản chất thì tôi thấy thế này, Đỗ Mão của chúng tôi là một nhà văn, một người có tài trong lĩnh vực báo chí, xuất bản, không phải người hoạt động chính trị. Nó là người không xấu ( hắn nói ngẫu hứng nên tự nhiên hắn dùng từ “nó” từ lúc nào hắn không biết) việc nó làm nó không lường được hậu quả. Nó chỉ nghĩ đơn giản là làm sao thoát được cái việc cô Hương đòi tiền, nó bày trò không chịu trả nên cô Hương mới tống tiền. Tống tiền là vi phạm pháp luật, nó tính là cô Hương sẽ bị nhốt dăm bữa nửa tháng rồi sẽ được thả… Đơn giản chỉ thế thôi, ai ngờ hậu quả lại sang một hướng khác…”
Đoạn hùng văn thứ hai của “hắn”:
“Thưa các anh các chị, để xảy ra vụ việc này, ngành chúng tôi rất đau. Với báo Minh An thì đây là một tổn thất rất lớn về uy tín, về danh dự… Và nói thật là, chúng tôi cũng đã làm hổ danh làng báo chí. Tôi thành thật xin lỗi các cơ quan báo chí, các anh các chị lãnh đạo các cơ quan báo chí ngồi đây… Các anh các chị cứ yên tâm, Bộ tôi không bao giờ dung dưỡng, bao che cho các sai phạm của cán bộ, chiến sĩ vì chúng tôi là lực lượng vũ trang mà… Còn về báo chúng tôi, bước đầu chúng tôi đã bỏ tên đồng chí Đỗ Mão trong Ban Biên tập ra khỏi các ấn phẩm báo chí của chúng tôi...".
Đoạn hùng văn thứ ba của “hắn”:
Thưa các anh các chị, vấn đề mấu chốt của cuộc họp này là quyết định có cho vụ việc của anh Đỗ Mão “bung” ra công luận hay không, thì tôi có ý kiến thế này. Trước hết, tôi nghĩ rằng các báo đăng điều tra hay đưa tin về vụ việc này đều đúng, để cảnh báo một hiện tượng xuống cấp về đạo đức xã hội của người có chức, có quyền. Nhưng chúng ta thử nghĩ xem, nếu vụ này đưa ra dư luận thì được cái gì và mất cái gì? Cái mà tôi lo nhất chính là số phận của hai người đàn bà và ba đứa con gái. Hai người đàn bà là ai? Là vợ của anh Đỗ Mão và cô Hương. Còn ba đứa con gái, nói đúng ra là ba đứa trẻ, hai đứa con của anh Đỗ Mão và một đứa con gái của cô Hương. Ấy là chưa nói tới gia đình cô Hương, gia đình anh Đỗ Mão, cả một đống người. Người thì ở Hà Nội, người thì ở quê… Họ sống bình an thế nào được khi vụ việc bung ra be bét… Vấn đề cốt lõi ở chỗ đấy. Tôi đề nghị chúng ta phải cân nhắc kỹ. Theo tôi thì báo chí nên im lặng. Đã là một xã hội thì việc đó cũng là bình thường, có người tốt thì cũng có người xấu. Xấu thì phải xử lý, báo chí không đưa thì cơ quan chức năng cũng xử lý cơ mà… Còn việc của anh Đỗ Mão, tôi xin hứa là chúng tôi xử lý nghiêm túc. Không nên đăng báo để cứu năm người đàn bà, các anh các chị ạ. Tôi xin các anh các chị thế có được không?”.
Ba đoạn hùng văn của Tổng Biên tập báo Minh An có tác dụng thế nào? Mọi người trầm tư, và đành bấm bụng miễn cưỡng cho qua, đúng như lời một lãnh đạo báo chí có mặt trong cuộc họp giao ban ấy: “Chúng ta phải thương lấy năm người đàn bà! Bác đã xin thế thì bố chúng em cũng không làm khác được. Bố lại “thuốc” chúng em rồi…”.
Phó Tổng Biên tập Đỗ Mão thoát một nạn kiếp nạn. Thế nhưng, khả năng phục thiện của gã đàn ông đồi bại này như thế nào? Liệu Thanh Hữu có phải nếm đòn “hồi mã thương” của kẻ dưới trướng không?


TUY HÒA
(từ: Blog LTN)



                                 *
                                                         Mời tìm đọc:

                                 Hơn Năm Mươi Lăm Năm Thơ Trần Yên Hòa
                                                                                                                        Click vào:

 





Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10 Tháng Tám 20183:35 CH(Xem: 63)
“Ánh mắt em. ám ảnh tôi. Mái tóc em. ám ảnh tôi.
28 Tháng Bảy 20189:16 CH(Xem: 133)
Tuổi Trẻ online bị đình bản 3 tháng
26 Tháng Bảy 20187:31 SA(Xem: 184)
Ngày nhỏ đi học lớp 1, lớp 2,… cứ mỗi lần được thầy
19 Tháng Bảy 20188:54 SA(Xem: 217)
Ts Nguyễn Quang A vừa bị bắt
17 Tháng Bảy 20186:17 CH(Xem: 282)
Hầu như hơn mười mấy năm qua