DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,462,447

VN: 'Cán bộ CS kêu lương thấp vậy lấy tiền đâu chơi golf?' - “Hòn vọng phu” thời hiện đại

Wednesday, October 26, 201112:00 AM(View: 8265)
VN: 'Cán bộ CS kêu lương thấp vậy lấy tiền đâu chơi golf?' - “Hòn vọng phu” thời hiện đại

'Cán bộ CS kêu lương thấp vậy lấy tiền đâu chơi golf?'


con_ld_1

Bộ trưởng CSVN ra lệnh nhân viên cấm chơi Golf
  

Theo kết quả thăm dò, trên 60% độc giả tán thành văn bản cán bộ không chơi golf của Bộ trưởng Giao thông. Nhiều người phân tích, đằng sau lý do tốn thời gian như nêu là câu chuyện "công chức lấy đâu ra tiền để chơi môn thể thao tốn kém như vậy?".

Trong thư gửi, độc giả tên Đặng viết: "Nhiều người luôn than thở lương công chức thấp, không đủ sống. Vậy họ lấy tiền đâu ra để đóng hội phí chơi golf và mua những dụng cụ kèm theo. Lương của tôi đến mức đóng thuế thu nhập mà còn khó chi phí cho việc chơi tennis, nên chỉ có thể chạy bộ. Dân còn nghèo mà quan chức chơi sang thế thì đạo đức để ở đâu? Theo tôi cần phải nghiêm cấm".

Cùng chung quan điểm, độc giả Quang Tuấn tự nhận đang làm việc trong doanh nghiệp nhà nước cũng ủng hộ quyết định của Bộ trưởng Giao thông vận tải CSVN. Theo anh Tuấn, dẹp bớt thói quen "làm ít chơi nhiều" "dùng của công vào việc riêng" của một số công chức.

"Dự án chậm tiến độ gây thiệt hại cho nhà nước, gây bức xúc trong nhân dân. Bất cứ quyết định nào đưa ra cũng sẽ nhận được sự phản ứng của một số người, tuy nhiên hãy vì sự phát triển chung của đất nước mà hy sinh đi cái tôi của mình", Quang Tuấn viết.

Trong hơn 1.200 thư gửi, không ít cán bộ trong ngành giao thông cũng hưởng ứng văn bản. Độc giả LuongSon bày tỏ từng thấy các sếp "to" trong ngành vẫn còn tư tưởng quan liêu, cửa quyền và lạm dụng việc công vào việc tư. Đặc biệt là lạm dụng thời gian trong công việc.

LuongSon cho rằng chơi golf rất mất thời gian và tốn kém tiền bạc. Tiền lương công chức trong thời buổi này nhiều lúc không đủ chi phí cho gia đình mà công chức ngành ta vẫn cứ ùn ùn "rủ" nhau đi chơi golf. "Tiền ở đâu ra mà công chức đi chơi môn thể thao xa xỉ như vậy?" LuongSon viết.


Còn độc giả Trần Mạnh Toàn cho rằng chỉ mới nêu lý do cấm vì hao tốn thời gian của cán bộ, nhưng với độc giả này còn có một vài lý do khác chưa được nêu ra, nổi bật trong đó là "cán bộ lấy tiền đâu ra để chơi golf?".

"Trong ngành giao thông vận tải, xin hỏi lương chính thức của các vị cán bộ là bao nhiêu. Các vị cần giải trí để đầu óc thanh thản, sau đó sẽ làm việc tốt hơn chăng? Xem ra tất cả các vị chưa ai bộc lộ được chút khả năng này", độc giả Toàn viết.

Cho rằng thể hiện quyết tâm vì dân, vì nước dám nghĩ, dám làm và dám hi sinh vì quyền lợi cá nhân, độc giả Huyen gợi ý thay vì ra văn bản "cấm" nên chăng Bộ trưởng có những hình thức vận động hay họp để mọi người ủng hộ chủ trương trên chứ không phải là mệnh lệnh bắt buộc.

"Nếu biện pháp này làm, tôi tin chắc chắn sẽ có kết quả tốt. Vì Bộ trưởng tự nguyện cam kết không chơi golf, tập trung giải quyết công việc, thì cấp dưới không có mấy ai dám không noi gương... Chúng ta sinh ra, ngoài việc chăm lo cho gia đình, cá nhân, nếu có khả năng vượt nên trên chính lòng tham quyền lợi cá nhân, mà đóng góp cho xã hội thì hẳn chúng ta sẽ thấy cuộc sống của mình có ý nghĩa hơn rất nhiều", độc giả Huyen viết.


BVN-TH


Bình Định:
“Hòn vọng phu” thời hiện đại



vong_phu_3
Vợ chồng ông Minh

Chuyện về hai chị em ruột vô tình lấy nhau tưởng chỉ có trong cổ tích Hòn vọng phu, nhưng cũng có một câu chuyện thương tâm tương tự ở vùng núi An Lão (Bình Định).

Đến vùng núi này, hỏi nhà ông Đinh Văn Minh (50 tuổi) và bà Đinh Thị Mân (52 tuổi), ai cũng biết. Ông vừa là một trưởng thôn được dân làng yêu mến, vừa có một câu chuyện gia đình ly kỳ, đó là yêu và lấy chính người chị ruột của mình.

Năm ấy vùng này nghèo lắm. Người làng hầu hết là người H’rê, cái ăn cái mặc còn thiếu hụt bởi chiến tranh và nghèo đói. Năm 1967, bom ác liệt ở vùng núi An Lão, Bình Định nhằm tiêu diệt các căn cứ VC ở đây. Ngày định mệnh đến khi bà Đinh Thị Liếu bị trúng bom khi đang làm rẫy, để lại chồng và ba đứa con. Sau đó chừng một tháng, ông Đinh Văn Rơ, chồng bà Liếu bị bắn ở Phổ Cường (Quảng Ngãi). Ông trở về với đôi chân thương tật. Đứa con út mới 4 tháng tuổi khát sữa mẹ cũng bỏ ông mà đi. Sau đó ít lâu, ông mất. Hai đứa con là Đinh Thị Mân (8 tuổi) và Đinh Văn Minh (6 tuổi) trở thành những đứa trẻ mồ côi lang thang, trôi dạt về hai hướng.

Cha mất, tuổi lại còn quá nhỏ, không có ai cưu mang, cô bé Mân lên rừng tìm lá cây, trái dại mà ăn. Bà Mân bây giờ ngậm ngùi nhớ lại: “Ngày ấy, tôi đi mãi, đi mãi vẫn không tìm được thứ gì bỏ vào cái bụng đói cồn cào. Lũ làng cũng nghèo quá, đâu có ai lo cho mình. Lúc gặp may, tôi bắt con cá, con cua dưới suối ăn sống”.

Cũng vì quá nhỏ mà Mân quên mất mình còn có một đứa em trai. Mân cứ thế, một mình đi, một mình cầm cự qua ngày. Có lúc đói rét, cực khổ quá, Mân nằm trú dưới hầm đá trong suối liền hai ngày cho chết nhưng không chết được. Rồi Mân lại đi, lại tự tìm kiếm cho mình cái ăn và cơ hội được sống.

Mân trôi dạt đến xã An Vinh rồi vào Huyện Đoàn An Lão xin miếng cơm, chén nước. Nghe kể về hoàn cảnh đáng thương của cô bé, họ đã nhận nuôi nấng, bảo bọc. Cuộc đời Đinh Thị Mân từ đây được rẽ sang một trang khác. Năm 1972, Mân trúng đạn ở đầu gối khi đang đi thăm lúa. Đến năm 1975, Mân được về lại địa phương và tiếp tục được đi học văn hóa ở huyện Tây Sơn (Bình Định).




Người em Đinh Văn Minh lại ở một ngã rẽ khác của cuộc đời. Ông Minh chớp đôi mắt đùng đục nhớ: “Mới 6 tuổi, bố chết, chị đi đâu mất, tôi cũng bỏ đi lang thang. May sao, tôi cùng những trẻ mồ côi khác qua huyện Vĩnh Thạnh (Bình Định)”. Thời kỳ ấy, do bom đạn chiến tranh, những đứa trẻ mồ côi như Minh rất nhiều.

Đinh Văn Minh trôi dạt về một vùng đất khác, cách làng cũ cả trăm cây số.

Năm 1976, chàng thanh niên Đinh Văn Minh trở thành tâm điểm chú ý của nhiều cô gái trong trường nhờ tài ăn nói, múa hát.

Chuyện sẽ không có gì oái oăm nếu hai chị em Đinh Thị Mân và Đinh Văn Minh không “nhìn thấy nhau” ở trường Nội trú tỉnh. Họ gặp mặt trong một cuộc chơi trớ trêu của số phận. Cả hai đều không ngờ rằng, mỗi giọt máu đang chảy trong người họ lại có cùng một nguồn gốc. Điều kỳ lạ là cô thiếu nữ Đinh Thị Mân không đẹp, không trẻ trung như những người khác nhưng với Minh, cô lại có một sức hút lạ kỳ.


blank

Ông Minh tâm sự: “Hồi đó, thấy cô Mân hiền lành, ăn nói nhỏ nhẹ từ tốn nên tui ưng cái bụng lắm. Càng để ý, càng thương cái dáng đi đứng có duyên…”. Bà Mân cũng còn nguyên nét thẹn thùng khi nghe hỏi chuyện nhận lời ông: “Tui cũng không biết sao lại yêu ông ấy. Cũng có nhiều đám đến dạm hỏi nhưng tui không đồng ý. Thấy ổng đàng hoàng, chững chạc nên tui ưng”.

Họ yêu nhau được hơn ba mùa rẫy thì về ở với nhau tại chính quê hương của cả hai người. Họ ngày ngày cặm cụi làm ăn, chắt mót cho cuộc sống.

Năm 1982, bà Mân sinh hạ cô con gái đầu lòng. Một bà bác tới chơi, tình cờ hỏi thăm về gia đình, gốc gác của ông Minh. Ông không nhớ tên cha mẹ mà chỉ kể được một gia đình ở Vĩnh Thạnh cưu mang ra sao. Thấy lạ, lại càng nhìn hai vợ chồng càng thấy giống nhau, bà bác này đã cất công dò tìm cho rõ nguồn gốc của đứa cháu rể. Rồi cái ngày trớ trêu ấy cũng đến. Ông bà chết lặng khi biết sự thật. “Tôi đau đớn lắm. Cứ như sét đánh bên tai. Lòng nặng như mang một khối đá. Khi ấy, người ở xã, ở thôn tới vận động chúng tôi nên chia tay, sống cách ly”, ông Minh nhớ lại.

Chuyện không chỉ dừng ở đó vì người làng cũng hoảng sợ. Nhiều người đã chuyển đi nơi khác ở vì sợ chuyện nhà ông Minh là điềm gở cho cả làng. Một thời gian dài, ông bà phải vật lộn, chống chọi với những lựa chọn cho hiện tại và tương lai. Ông xót xa: “Tôi mà bỏ bà ấy rồi đi lấy người khác cũng được thôi, nhưng con gái tôi mới ba tháng rồi sẽ ra sao. Còn bà ấy, liệu có lấy được người thương mình và cả con mình không?”. Nghĩ vậy, ông chấp nhận mức án hai năm tù (do vi phạm Luật Hôn nhân và gia đình CSVN) rồi trở về cùng sinh sống, làm ăn nuôi con với bà.

31 mùa rẫy là 31 mùa bếp lửa nhà ông Minh đỏ lửa. Cuộc hôn nhân trớ trêu, sự oan nghiệt của số phận không làm họ mất đi những hạnh phúc đời thường. Cặp vợ chồng chị em ấy đã có với nhau 2 mặt con. Thế hệ kế tiếp họ may thay không bị dị tật do trùng huyết. Đến nay, những đứa con ấy cũng đã có gia đình riêng, lại sinh cho ông bà những đứa cháu khỏe mạnh. Ông Minh thổ lộ: “Nếu biết là chị em, chúng tôi sẽ không đời nào lấy nhau thế này. Nhưng số phận đã khiến xui vậy, phải sống thế nào để còn giữ được cái tình người với nhau…”.

BVN-TH

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Monday, November 25, 201312:00 AM(View: 13082)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
Monday, November 4, 201312:00 AM(View: 9441)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh
Saturday, September 7, 201312:00 AM(View: 6945)
Đánh vợ ngất xỉu rồi lấy giỏ nhốt gà ụp lên gây bức xúc trong dư luận địa phương.
Friday, September 6, 201312:00 AM(View: 7466)
Trong khi gái mại dâm công khai mặc cả với khách trong các quán mát xa thư giãn bất kể đêm ngày
Wednesday, September 4, 201312:00 AM(View: 6207)
trung bình mỗi ngày, có hàng trăm ký nội tạng bẩn được bán ra cho các nhà hàng, quán ăn cũng như các điểm bán phá lấu…