DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,870,164

ĐỊNH NGUYÊN - TỪ CUỒNG NGÔ ĐẾN CUỒNG TRUMP

22 Tháng Chín 20184:07 CH(Xem: 430)
ĐỊNH NGUYÊN - TỪ CUỒNG NGÔ ĐẾN CUỒNG TRUMP

 
TỪ CUỒNG NGÔ
ĐẾN CUỒNG TRUMP

Image result for cuồng trump
 

 
Gần năm nay theo dõi sinh hoạt trên làng “net”, tôi có cảm tưởng thành phần “cuồng Trump” phần đông là những người “cuồng Ngô”.  Sau khi đọc bài CHÚNG TA CÓ NÊN VIN VÀO HAI CHỮ “TỰ DO” ĐỂ ĐÁNH PHÁ MỘT TỔNG THỐNG?  của Ngô Minh Hằng (NMH), cảm tưởng ấy của tôi càng gia tăng.  Tổng thống mà NMH muốn nói tới là Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump.

Trong bài, NMH lên án một số người Việt chống phá TT. Trump một cách “bất công, tàn ác, và tồi tệ với ngôn từ vô văn hoá, với định kiến chưa trưởng thành”…Với nhận xét đó, NMH bắt cầu, với tay về quá khứ: “Thấy những cung cách, đọc những ngôn từ đánh phá TT. Donald Trump, người viết không thể không liên tưởng đến những cung cách và ngôn từ xúc phạm, bôi bẩn lăng nhục và vu khống TT. Ngô Đình Diệm của VNCH!

Như vậy NMH đúng là kẻ vừa cuồng Ngô vừa cuồng Trump tầm cỡ.
Trước hết, xin chia sẻ với NMH về những tình cảm mà tác giả dành cho nước Mỹ.  Qua đó, xin có ý kiến với NMH cũng như tất cả bà con làng “net” về hai vấn đề: Một, thái độ của người Việt đối với TT.  Hoa Kỳ Donald Trump.  Hai, Sự “liên tưởng” của NMH từ TT.  Hoa Kỳ Donald Trump hiện nay và cố và TT. NĐD của VNCH ngày xưa có ý nghĩa như thế nào.

Hoa Kỳ có hai chính đảng:  Cộng Hoà (CH) và Dân Chủ (DC).  Dân  Việt qua định cư/tỵ nạn tại Mỹ, ngoại trừ đa số thầm lặng, người thích đảng nầy kẻ ủng hộ đảng kia là chuyện hết sức bình thường.  Khi có bầu cử, cùng với người Mỹ bản xứ, người Việt cũng lên tiếng ủng hộ hoặc chống đối một ứng cử viên nào đó.  Chuyện nầy cũng chẳng có gì lạ.  Cái lạ là tinh thần sinh hoạt chính trị của người Việt Nam không giống người Mỹ.  Tính phe đảng của người Việt Nam khác với tinh thần đối lập của người Mỹ rất xa.  Trong gia đình, giữa vợ và chồng, giữa cha mẹ và con cái… rất nhiều trường hợp người Mỹ không cùng sinh hoạt trong một chính đảng.  Không có vấn đề gì cả, người Mỹ CH coi người Mỹ DC là những người đối lập khác đường lối phục vụ quốc gia, không phải kẻ thù không đội trời chung.  Người Việt Nam hình như đi quá xa, không có được tinh thần cởi mở và văn minh ấy, họ coi nhau gần như kẻ thù, nhất là những người theo đảng CH đối với những người theo đảng DC, hoặc những người không phải đảng DC nhưng phê bình ông Trump.  Sự nhận xét của NMH tôi thấy rất phiến diện, gần như trái ngược với thực tế.  Thú thật, tôi chưa đọc được một email nào, một bài viết nào có nội dung xúc phạm ứng cử viên Trump trước đây cũng như TT. Trump hiện nay như NMH nói.  (xin tác giả nêu vài trường hợp cụ thể).  Ngược lại, phe chống đối đảng DC, ngoài những tác giả viết nghiêm chỉnh, trí thức còn có một số người trên làng “net” đã emailed với những ngôn từ rất chi là khiếm nhã đối với bà Hillary Clinton cũng như cựu TT. Obama, nhất là sau khi ông Donald Trump đắc cử.  Họ dám xúc phạm cựu TT. Obama, gọi ông là “tên lọ nồi” hoặc “chú bảy chà”...  Phía chống ông Trump cũng có người gọi ông Trump là “điên”, “tâm thần”, “trọc phú”…nhưng đó không phải là sự xúc phạm quá đáng, người Mỹ họ cũng nói đó thôi.  Ngược lại, những kẻ “cuồng Trump” rất nặng lời với đảng DC, với những người đã từng hoặc đang chống Trump.  Họ rất “sáng tạo” và dung tục, CHỬI đảng DC và những người chống Trump bằng những ngôn ngữ rất tượng hình từ thắt lưng trở xuống.  Họ chửi đảng DC và những người Việt Nam chống ông Trump không khác gì chửi kẻ thù VC!

Từ khi bắt đầu chiến dịch tranh cử, hai phe bênh, chống các ứng cử viên, kể cả ông Trump bắt đầu lên tiếng (đó là chuyện bình thường).  Tôi nhận xét, hầu hết những người chống ông Trump như Trọng Đạt, Thạch Đạt Lang, Tú Gàn, Mai Loan, Nguyễn Đạt Thịnh…(nhiều, không nhớ hết được, cá nhân tôi cũng đã viết 5-6 bài), họ viết rất bài bản và đứng đắn.  Chấp nhận quan điểm của họ hay không là quyền của người đọc. 

Nhưng tôi chưa thấy một tác giả nào nặng lời hay vô phép với ông Trump như NMH trình bày.  Thế mà những tác giả nầy vẫn bị đám cuồng Trump thuộc giới bình dân chửi bới thậm tệ, cho họ là bọn “bất lương vô học”, bọn “bồi bút”, ăn phân con lừa” (DC), “Liếm háng Hillary”, “xơi cứt Obama”… như thường.  Họ “cuồng Trump” đến độ không còn lương tri.  Không lý tác giả NMH không thấy những điều nầy trên làng “net”?  Nếu thấy tại sao tác giả không đề cập mà chỉ nói một chiều?  Trong xã hội tự do nầy mọi người có quyền bày tỏ chính kiến của mình.  Không đồng ý thì cứ phản biện một cách đàng hoàng và đúng trọng tâm.  Mọi chụp mũ bừa bãi, mọi chửi bới thô tục, mọi xúc phạm người khác một cách nặng nề… chỉ chứng tỏ tác giả của nó nhân cách hèn kém, hiểu biết hạn hẹp không đủ trình độ để nói chuyện tử tế.



Image result for ngô đình diệm chết 


Tự do ngôn luận là Đệ Tứ Quyền của người dân tại các nước dân chủ.  Khác với các nước độc tài, cộng sản, người dân ai nói, viết động đến chính quyền hay cấp lãnh đạo thì sẽ bị chính quyền hay cấp lãnh đạo ấy trừng trị.  (Nhà đấu tranh trong nước, Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bị bọn CSVN kết án 10 năm tù là thí dụ mới nhất). Tại các nước dân chủ, chính quyền và các cấp lãnh đạo phải chịu sự soi rọi của dư luận, của truyền thông báo chí, không ai có quyền cấm cản.  Dĩ nhiên sự phê bình soi rọi ấy phải nằm trong khuôn khổ luật pháp. Ai lợi dụng tự do, lạm dụng quyền hạn sẽ bị luật pháp chế tài (Trường hợp ba ký giả CNN vừa bị sa thải là thí dụ cụ thể). 

Ở Mỹ các “public figures” phải chịu sự nhận xét phê bình nghiêm khắc của quần chúng.  Từ tổng thống, cấp lãnh đạo chính phủ, các chủ tịch tập đoàn…đến các chủ tịch cộng đồng, hội đoàn của người Việt Nam đều là những “public figures”, đều chịu sự nhận xét, phê bình của quần chúng, miễn là sự phê bình đó không xúc phạm đến đời tư cá nhân và gia đình họ.   Phê bình TT. Mỹ không phải là làm cho TT. Mỹ yếu đi mà là để ông ta đi đúng hướng.  Phê bình TT. Mỹ hoàn toàn không phải là phản bội nước Mỹ như NMH hô hoán.  Chính nhờ sự kềm chân của đảng đối lập, sự phê bình của báo chí, của những người bất đồng chính kiến… mà tổng thống không dám lạm quyền để trở thành kẻ độc tài.  

Đó là mục đích của các chế độ đa đảng và tự do dân chủ.  Trong lịch sử, chưa có Tổng thống Mỹ nào không bị phê bình, chỉ trích.  Lời kêu gọi của NMH phi thực tế, có vẻ như cung đàn lạc điệu.  Ngay Đức Phật Thích Ca, Đức Chúa Jesus…cũng có người ưa kẻ chê thì làm sao kêu gọi mọi người đừng chống TT. Mỹ Donald Trump, một vị tổng thống đang có rất nhiều vấn đề, đang chịu nhiều tai tiếng.   Đem bản chất nô bộc và tinh thần sùng bái lãnh tụ từ những xứ nhược tiểu độc tài (bất cứ loại độc tài nào kể cả cộng sản) vào sinh hoạt chính trị của một đại cường dân chủ như Mỹ hoàn toàn không phù hợp.
       
Cứ cho rằng đã có một số người Việt Nam emailed chống báng TT. Trump “có nội dung của người khủng bố người, của người phỉ báng người một cách hết sức bất nhân, tàn ác” như NMH viết.  Bây giờ xin hỏi NMH tại sao điều đó lại làm cho tác giả“không thể không liên tưởng đến những cung cách và ngôn từ xúc phạm, bôi bẩn, lăng nhục vu khống TT. Ngô Đình Diệm của VNCH”? 

Theo bà, có sự liên hệ nào đó giữa TT. Mỹ Donald Trump hiện nay và cố TT/VNCH Ngô Đình Diệm ngày trước tại miền Nam Việt Nam chăng? 

Có một mắc xích, kết nối nào đó giữa những người chống ông Trump và những kẻ bài bác NĐD hiện nay tại hải ngoại chăng?  Thành phần chống ông Trump đều là những người đả phá ông NĐD chăng?  Nếu NMH nghĩ như thế thì không sát thực tế!  Trong những người CHỐNG ông Trump có tác giả Tú Gàn Lữ Giang, một người tung hô TT/NĐD hết mình.  Trong thành phần ỦNG HỘ ông Trump có cụ Góp Gió, một người “bài Ngô” tới bến.   NMH đã nhìn sinh hoạt chính trị Mỹ qua lăng kính hận thù cũ.  NMH đã đem tinh thần “hoài Ngô” cùng sự hận thù đối với thành phần “bài Ngô” của bản thân mình để nhận định sinh hoạt chính trị bình thường tại Mỹ.  Do đó, sự liên tưởng, sự nhận xét nầy của bà quá sức kỳ cục, bệnh hoạn, và hoàn toàn sai lầm.  Còn nữa, trong bài viết NMH đã nói, ý rằng có những kẻ tay sai VC, đột lốt người quốc gia để đánh phá các tổ chức, đoàn thể, cá nhân người Việt Quốc Gia chống cộng (trong đó có NMH).  Xin NMH cho biết bà muốn ám chỉ điều gì khi nói như thế trong bài viết kêu gọi ngưng mọi sự chỉ trích phê bình TT. Trump?  Thường, trong một bài viết lời văn có thể lang bang đôi chút nhưng nội dung thường phải nhất quán.  Những kẻ đội lốt quốc gia đánh phá người Việt chống cộng mà bà đề cập là ai? Phải chăng, theo ý bà, họ chính là đám bài Ngô và cũng là thành phần chống đối TT. Trump của bà hiện nay?!  Bài viết của NMH khó hiểu quá.  Nó có vẻ như một sự tổng hợp mơ hồ và hết sức chủ quan.

Xin có lời nhắn với NMH và những “đồng chí” của bà.  Không phải những ai chống ông NĐD đều là những kẻ thiên cộng.  Không phải ai chống ông Trump đều là người DC hay “ăn phân con lừa” (cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen).  Không phải ai chống ông Trump đều chống cố TT. NĐD…

Khi viết bài chống ông Trump, tôi hoàn toàn không nghĩ đến ông NĐD, không nghĩ đến VN, nhất là VN thời xa xưa, mà nghĩ đến nước Mỹ trong hiện tại, nơi tôi và gia đình đang sống và làm việc.   Tôi tin các tác gia kia cũng thế.  Nếu phê bình TT. Trump là một hình thức đấu tranh theo khả năng và quan điểm của mình thì sự đấu tranh đó là để có một nước Mỹ tự do, công bằng, dân chủ, và hùng mạnh, không liên quan gì đến cố TT. NĐD, một người đã đi vào lòng đất; không liên quan gì đến Đệ I/VNCH, một chế độ đã không còn tồn tại.
 

                                                                       ĐỊNH NGUYÊN
                                                                                                                                                                                           (từ: quangngainghiathuc)

Comments:

Ngô Minh Hằng trước là vợ một cựu SQ/CTCT/ĐL. Khi chồng đi tù CS, bà đã bỏ chồng đi vượt biên, qua Mỹ lấy chồng khác, để chồng cũ bơ vơ đói khát trong tù. Thế mà nay làm thơ viết báo (thuộc loại thơ dở) lại ca tụng lính VNCH, thế mới lạ. Qua bài viết của NMH, tôi nhận ra một điều, là bà nói một đường, làm một nẽo. Thật đáng xấu hổ thay! Sao không im miệng sống tiếp quảng đời còn lại, mà lại viết chuyện ruồi bu. Chán thiệt.

email: trang@gmail

Có một lần trong đại hội cựu SVSQ/CTCT/DL, có người bạn lên đọc bài thơ của NMH ca tụng lính VNCH, người chồng cũ của NMH lên phản đối ngay, vì cho rằng NMH không xứng đáng làm thơ về người lính, vì đã bỏ chồng, đói khát bơ vơ trong trại cải tạo, mà nay còn làm thơ thẩn ca tụng. NMH thật không xứng đáng.

email: vang@aol


                                *
                                                      Mời tìm đọc:

              Hơn Năm Mươi Lăm Năm Thơ Trần Yên Hòa
                                                                                    Click vào:




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16 Tháng Mười Hai 20184:54 CH(Xem: 52)
Ngàn Cánh Hạc là một trong ba tác phẩm của Kawabata được giải thưởng Văn Chương Nobel năm 1968. Xứ Tuyết (Yukigun – Snow Country, 1937), Ngàn Cánh Hạc (Sembazuru - Thousand Cranes, 1949). Cố Đô (Kyoto – The Old Capital, 1962). Tiến Sĩ Tuyên dương của Viện Hàn lâm Thụy Điển tuyên dương nhà văn Kawabata Yasunari: “… Kawabata được đặc biệt ca ngợi như một nhà tâm lý phụ nữ thật tinh tế. Ông đã chứng tỏ sự điêu luyện bậc thầy của mình ở lĩnh vực này trong hai tiểu thuyết ngắn là Xứ Tuyết và Ngàn Cánh Hạc… … Tác phẩm gần đây nhất của Kawabata cũng là tiểu thuyết đặc sắc nhất của ông, Cố Đô, được hoàn tất cách đây sáu năm (1962-1968) và đã được dịch ra tiếng Thụy Điển… … Với tư cách nhà văn, ông truyền đạt một sự am hiểu văn hóa, đạo đức, mỹ học bằng một nghệ thuật
14 Tháng Mười Hai 201811:16 SA(Xem: 45)
Càng đi gần tới giai đoạn tường trình về điều tra của Công Tố Viên Robert Mueller (với đặc nhiệm điều tra liên hệ Trump-Putin trong tranh cử tổng thống 2016) càng thêm những tấn công tới tấp và trực tiếp vào các công tố viên trong Văn Phòng Công Tố Viên (SCO) từ Bạch Ốc và đồng minh bên ngoài—kể cả đe dọa đóng cửa SCO, và nỗ lực dùng tiền mua một số phụ nữ “tố cáo” ông Mueller đang được FBI điều tra. Có thể nói đã tới thời điểm hoàn tất tường trình, hoặc nhánh Tư Pháp (các tòa án liên bang) thấy cần phải xác định quyền giám sát trên nhánh Hành Pháp (chính quyền) nên SCO đưa ra một loạt những văn thư và tài liệu chứng minh đến các tòa án đang xét xử những nhân vật thân cận nhất với ứng viên và Tổng Thống Trump. Đây là thủ tục thông thường với công tố viên liệt kê bằng chứng buộc tội, cùng các khuyến cáo về tuyên án dựa trên mức độ và thiện chí hợp tác của các bị cáo. Công bố của SCO cho biết ứng viên tổng thống Trump “đã cho phép/authorized” Cohen thu xếp gập gỡ giữa mình và TT
09 Tháng Mười Hai 20187:27 CH(Xem: 126)
Ngay tự đầu thập niên 1970, tiếng thơ Phạm Cao Hoàng xuất hiện trên nhiều tạp chí văn học ở miền Nam, như Văn, Văn Học, Bách Khoa, Vấn Đề… đã tạo được sự chú ý đặc biệt từ văn giới. Với hai thi phẩm xuất bản lần lượt các năm 1972, là “Đời Như Một Khúc Nhạc Buồn,” rồi “Tạ Ơn Những Giọt Sương” năm 1974, tên tuổi Phạm Cao Hoàng trở thành một trong những thi sĩ được đông đảo độc giả thời đó, yêu thích. Không chạy theo xu hướng thời thượng ở thời điểm kể trên; thí dụ xu hướng chống chiến tranh, hay khuynh hướng mang “buồn nôn” (ảnh hưởng triết lý hiện sinh của Jean Paul Sartre) vào văn chương. Ông cũng không cho thấy có chút ý hướng biểu diễn chữ, nghĩa một cách khinh bạc (trong khi đời thường mưu cầu chức tước), với những ý niệm triết lý xào nấu, mang đầy tính khoe khoang… “đe dọa!” Họ Phạm lặng lẽ đem mình ra khỏi trào lưu, xốc nổi thời thế. Ông tự tin, thanh thản với những đường bay thi ca bình thường mà sâu sắc, giản dị mà cảm động, qua những chủ đề, tưởng như tầm thường mà,
06 Tháng Mười Hai 20186:42 CH(Xem: 205)
Tôi gặp nhà văn Thụy Vũ lần đầu tại nhà riêng của nhà thơ Ý Nhi nhân một dịp bà ghé qua Sài Gòn. Cuộc gặp mặt có nhiều người tham dự, có đồng nghiệp và có cả người là học trò của bà trước kia. Hôm ấy, khoảng tháng 9 năm 2017, bà nói nhiều chuyện, từ chuyện viết lách cho đến những giai thoại trong giới văn chương trước 1975 rồi dẫn đến cả những kỷ niệm đời sống riêng tư. Bà nói chuyện vui vẻ, hóm hỉnh cho dù trong tất cả những điều bà kể đều có bóng dáng những nỗi thất vọng, buồn bã, bất lực mà người nghe không khỏi cảm thấy ái ngại. Nghe bà kể bằng một giọng diễu cợt về những nỗi đau và số phận hẩm hiu của chính bà cứ như đang nghe bà nói về nỗi đau và số phận của một ai khác. Tôi nghĩ không dễ gì có thể tự trào được như vậy nếu bà không có một nghị lực phi thường để vượt qua nghịch cảnh và vượt qua cả chính mình. Sau cuộc gặp gỡ lần đó, bà phát hiện mình ung thư, bị cắt 2/3 dạ dày. Tôi vẫn thường tự hỏi cái gì làm cho một người thấy mình có nhu cầu phải cầm bút.
03 Tháng Mười Hai 20189:59 CH(Xem: 172)
Du Tử Lê đến với thơ tình từ thập niên 60, và trở thành khuôn mặt tên tuổi nơi hải ngoại. Với Du Tử Lê, ngôn ngữ, tình yêu là lẽ sống mầu nhiệm trong sáng tạo nghệ thuật. Với Hiến Chương Tình Yêu, thơ Du Tử Lê, "còn lời đường mật nào hay hơn, quyến rũ hơn"? được Nguyên Bích viết thành nhạc phẩm: "Khi em lạnh tôi biến thành ngọn lửa. Đốt yêu thương than nóng hực ân tình. Cả nghìn chương chỉ chép chuyện đôi ta. Khi em viết tôi biến thành giấy bút". Chàng Du Tử nòi tình nầy ru tình nhân qua Một đời Để Nhớ, nhạc của Song Ngọc "Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời. Buổi chiều chăn gối thiếu hơi ai. Em đi để lại hồn thơ dại. Tôi vó câu buồn sâu sớm mai" Bên cạnh Song Ngọc, Trần Duy Đức phổ thành ca khúc Chỉ Nhớ người Thôi Đủ hết Đời. Từ nơi xa xôi, Thái Tú Hạp ngỏ lời thăm hỏi qua Chiều Nhớ Hoàng Thành, Khúc Lan đem dòng thơ vào nét nhạc: "Em vẫn giữ bài thơ trong chiếc nón. Dù cho đời mưa nắng đuc Kim Luông. Mưa có buồn trên đôi bờ thương bạc. Em vẫn còn thắp lửa đợi