DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,419,561

ĐỊNH NGUYÊN - TỪ CUỒNG NGÔ ĐẾN CUỒNG TRUMP

Saturday, September 22, 20184:07 PM(View: 2775)
ĐỊNH NGUYÊN - TỪ CUỒNG NGÔ ĐẾN CUỒNG TRUMP

 
TỪ CUỒNG NGÔ
ĐẾN CUỒNG TRUMP

Image result for cuồng trump
 

 
Gần năm nay theo dõi sinh hoạt trên làng “net”, tôi có cảm tưởng thành phần “cuồng Trump” phần đông là những người “cuồng Ngô”.  Sau khi đọc bài CHÚNG TA CÓ NÊN VIN VÀO HAI CHỮ “TỰ DO” ĐỂ ĐÁNH PHÁ MỘT TỔNG THỐNG?  của Ngô Minh Hằng (NMH), cảm tưởng ấy của tôi càng gia tăng.  Tổng thống mà NMH muốn nói tới là Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump.

Trong bài, NMH lên án một số người Việt chống phá TT. Trump một cách “bất công, tàn ác, và tồi tệ với ngôn từ vô văn hoá, với định kiến chưa trưởng thành”…Với nhận xét đó, NMH bắt cầu, với tay về quá khứ: “Thấy những cung cách, đọc những ngôn từ đánh phá TT. Donald Trump, người viết không thể không liên tưởng đến những cung cách và ngôn từ xúc phạm, bôi bẩn lăng nhục và vu khống TT. Ngô Đình Diệm của VNCH!

Như vậy NMH đúng là kẻ vừa cuồng Ngô vừa cuồng Trump tầm cỡ.
Trước hết, xin chia sẻ với NMH về những tình cảm mà tác giả dành cho nước Mỹ.  Qua đó, xin có ý kiến với NMH cũng như tất cả bà con làng “net” về hai vấn đề: Một, thái độ của người Việt đối với TT.  Hoa Kỳ Donald Trump.  Hai, Sự “liên tưởng” của NMH từ TT.  Hoa Kỳ Donald Trump hiện nay và cố và TT. NĐD của VNCH ngày xưa có ý nghĩa như thế nào.

Hoa Kỳ có hai chính đảng:  Cộng Hoà (CH) và Dân Chủ (DC).  Dân  Việt qua định cư/tỵ nạn tại Mỹ, ngoại trừ đa số thầm lặng, người thích đảng nầy kẻ ủng hộ đảng kia là chuyện hết sức bình thường.  Khi có bầu cử, cùng với người Mỹ bản xứ, người Việt cũng lên tiếng ủng hộ hoặc chống đối một ứng cử viên nào đó.  Chuyện nầy cũng chẳng có gì lạ.  Cái lạ là tinh thần sinh hoạt chính trị của người Việt Nam không giống người Mỹ.  Tính phe đảng của người Việt Nam khác với tinh thần đối lập của người Mỹ rất xa.  Trong gia đình, giữa vợ và chồng, giữa cha mẹ và con cái… rất nhiều trường hợp người Mỹ không cùng sinh hoạt trong một chính đảng.  Không có vấn đề gì cả, người Mỹ CH coi người Mỹ DC là những người đối lập khác đường lối phục vụ quốc gia, không phải kẻ thù không đội trời chung.  Người Việt Nam hình như đi quá xa, không có được tinh thần cởi mở và văn minh ấy, họ coi nhau gần như kẻ thù, nhất là những người theo đảng CH đối với những người theo đảng DC, hoặc những người không phải đảng DC nhưng phê bình ông Trump.  Sự nhận xét của NMH tôi thấy rất phiến diện, gần như trái ngược với thực tế.  Thú thật, tôi chưa đọc được một email nào, một bài viết nào có nội dung xúc phạm ứng cử viên Trump trước đây cũng như TT. Trump hiện nay như NMH nói.  (xin tác giả nêu vài trường hợp cụ thể).  Ngược lại, phe chống đối đảng DC, ngoài những tác giả viết nghiêm chỉnh, trí thức còn có một số người trên làng “net” đã emailed với những ngôn từ rất chi là khiếm nhã đối với bà Hillary Clinton cũng như cựu TT. Obama, nhất là sau khi ông Donald Trump đắc cử.  Họ dám xúc phạm cựu TT. Obama, gọi ông là “tên lọ nồi” hoặc “chú bảy chà”...  Phía chống ông Trump cũng có người gọi ông Trump là “điên”, “tâm thần”, “trọc phú”…nhưng đó không phải là sự xúc phạm quá đáng, người Mỹ họ cũng nói đó thôi.  Ngược lại, những kẻ “cuồng Trump” rất nặng lời với đảng DC, với những người đã từng hoặc đang chống Trump.  Họ rất “sáng tạo” và dung tục, CHỬI đảng DC và những người chống Trump bằng những ngôn ngữ rất tượng hình từ thắt lưng trở xuống.  Họ chửi đảng DC và những người Việt Nam chống ông Trump không khác gì chửi kẻ thù VC!

Từ khi bắt đầu chiến dịch tranh cử, hai phe bênh, chống các ứng cử viên, kể cả ông Trump bắt đầu lên tiếng (đó là chuyện bình thường).  Tôi nhận xét, hầu hết những người chống ông Trump như Trọng Đạt, Thạch Đạt Lang, Tú Gàn, Mai Loan, Nguyễn Đạt Thịnh…(nhiều, không nhớ hết được, cá nhân tôi cũng đã viết 5-6 bài), họ viết rất bài bản và đứng đắn.  Chấp nhận quan điểm của họ hay không là quyền của người đọc. 

Nhưng tôi chưa thấy một tác giả nào nặng lời hay vô phép với ông Trump như NMH trình bày.  Thế mà những tác giả nầy vẫn bị đám cuồng Trump thuộc giới bình dân chửi bới thậm tệ, cho họ là bọn “bất lương vô học”, bọn “bồi bút”, ăn phân con lừa” (DC), “Liếm háng Hillary”, “xơi cứt Obama”… như thường.  Họ “cuồng Trump” đến độ không còn lương tri.  Không lý tác giả NMH không thấy những điều nầy trên làng “net”?  Nếu thấy tại sao tác giả không đề cập mà chỉ nói một chiều?  Trong xã hội tự do nầy mọi người có quyền bày tỏ chính kiến của mình.  Không đồng ý thì cứ phản biện một cách đàng hoàng và đúng trọng tâm.  Mọi chụp mũ bừa bãi, mọi chửi bới thô tục, mọi xúc phạm người khác một cách nặng nề… chỉ chứng tỏ tác giả của nó nhân cách hèn kém, hiểu biết hạn hẹp không đủ trình độ để nói chuyện tử tế.



Image result for ngô đình diệm chết 


Tự do ngôn luận là Đệ Tứ Quyền của người dân tại các nước dân chủ.  Khác với các nước độc tài, cộng sản, người dân ai nói, viết động đến chính quyền hay cấp lãnh đạo thì sẽ bị chính quyền hay cấp lãnh đạo ấy trừng trị.  (Nhà đấu tranh trong nước, Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bị bọn CSVN kết án 10 năm tù là thí dụ mới nhất). Tại các nước dân chủ, chính quyền và các cấp lãnh đạo phải chịu sự soi rọi của dư luận, của truyền thông báo chí, không ai có quyền cấm cản.  Dĩ nhiên sự phê bình soi rọi ấy phải nằm trong khuôn khổ luật pháp. Ai lợi dụng tự do, lạm dụng quyền hạn sẽ bị luật pháp chế tài (Trường hợp ba ký giả CNN vừa bị sa thải là thí dụ cụ thể). 

Ở Mỹ các “public figures” phải chịu sự nhận xét phê bình nghiêm khắc của quần chúng.  Từ tổng thống, cấp lãnh đạo chính phủ, các chủ tịch tập đoàn…đến các chủ tịch cộng đồng, hội đoàn của người Việt Nam đều là những “public figures”, đều chịu sự nhận xét, phê bình của quần chúng, miễn là sự phê bình đó không xúc phạm đến đời tư cá nhân và gia đình họ.   Phê bình TT. Mỹ không phải là làm cho TT. Mỹ yếu đi mà là để ông ta đi đúng hướng.  Phê bình TT. Mỹ hoàn toàn không phải là phản bội nước Mỹ như NMH hô hoán.  Chính nhờ sự kềm chân của đảng đối lập, sự phê bình của báo chí, của những người bất đồng chính kiến… mà tổng thống không dám lạm quyền để trở thành kẻ độc tài.  

Đó là mục đích của các chế độ đa đảng và tự do dân chủ.  Trong lịch sử, chưa có Tổng thống Mỹ nào không bị phê bình, chỉ trích.  Lời kêu gọi của NMH phi thực tế, có vẻ như cung đàn lạc điệu.  Ngay Đức Phật Thích Ca, Đức Chúa Jesus…cũng có người ưa kẻ chê thì làm sao kêu gọi mọi người đừng chống TT. Mỹ Donald Trump, một vị tổng thống đang có rất nhiều vấn đề, đang chịu nhiều tai tiếng.   Đem bản chất nô bộc và tinh thần sùng bái lãnh tụ từ những xứ nhược tiểu độc tài (bất cứ loại độc tài nào kể cả cộng sản) vào sinh hoạt chính trị của một đại cường dân chủ như Mỹ hoàn toàn không phù hợp.
       
Cứ cho rằng đã có một số người Việt Nam emailed chống báng TT. Trump “có nội dung của người khủng bố người, của người phỉ báng người một cách hết sức bất nhân, tàn ác” như NMH viết.  Bây giờ xin hỏi NMH tại sao điều đó lại làm cho tác giả“không thể không liên tưởng đến những cung cách và ngôn từ xúc phạm, bôi bẩn, lăng nhục vu khống TT. Ngô Đình Diệm của VNCH”? 

Theo bà, có sự liên hệ nào đó giữa TT. Mỹ Donald Trump hiện nay và cố TT/VNCH Ngô Đình Diệm ngày trước tại miền Nam Việt Nam chăng? 

Có một mắc xích, kết nối nào đó giữa những người chống ông Trump và những kẻ bài bác NĐD hiện nay tại hải ngoại chăng?  Thành phần chống ông Trump đều là những người đả phá ông NĐD chăng?  Nếu NMH nghĩ như thế thì không sát thực tế!  Trong những người CHỐNG ông Trump có tác giả Tú Gàn Lữ Giang, một người tung hô TT/NĐD hết mình.  Trong thành phần ỦNG HỘ ông Trump có cụ Góp Gió, một người “bài Ngô” tới bến.   NMH đã nhìn sinh hoạt chính trị Mỹ qua lăng kính hận thù cũ.  NMH đã đem tinh thần “hoài Ngô” cùng sự hận thù đối với thành phần “bài Ngô” của bản thân mình để nhận định sinh hoạt chính trị bình thường tại Mỹ.  Do đó, sự liên tưởng, sự nhận xét nầy của bà quá sức kỳ cục, bệnh hoạn, và hoàn toàn sai lầm.  Còn nữa, trong bài viết NMH đã nói, ý rằng có những kẻ tay sai VC, đột lốt người quốc gia để đánh phá các tổ chức, đoàn thể, cá nhân người Việt Quốc Gia chống cộng (trong đó có NMH).  Xin NMH cho biết bà muốn ám chỉ điều gì khi nói như thế trong bài viết kêu gọi ngưng mọi sự chỉ trích phê bình TT. Trump?  Thường, trong một bài viết lời văn có thể lang bang đôi chút nhưng nội dung thường phải nhất quán.  Những kẻ đội lốt quốc gia đánh phá người Việt chống cộng mà bà đề cập là ai? Phải chăng, theo ý bà, họ chính là đám bài Ngô và cũng là thành phần chống đối TT. Trump của bà hiện nay?!  Bài viết của NMH khó hiểu quá.  Nó có vẻ như một sự tổng hợp mơ hồ và hết sức chủ quan.

Xin có lời nhắn với NMH và những “đồng chí” của bà.  Không phải những ai chống ông NĐD đều là những kẻ thiên cộng.  Không phải ai chống ông Trump đều là người DC hay “ăn phân con lừa” (cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen).  Không phải ai chống ông Trump đều chống cố TT. NĐD…

Khi viết bài chống ông Trump, tôi hoàn toàn không nghĩ đến ông NĐD, không nghĩ đến VN, nhất là VN thời xa xưa, mà nghĩ đến nước Mỹ trong hiện tại, nơi tôi và gia đình đang sống và làm việc.   Tôi tin các tác gia kia cũng thế.  Nếu phê bình TT. Trump là một hình thức đấu tranh theo khả năng và quan điểm của mình thì sự đấu tranh đó là để có một nước Mỹ tự do, công bằng, dân chủ, và hùng mạnh, không liên quan gì đến cố TT. NĐD, một người đã đi vào lòng đất; không liên quan gì đến Đệ I/VNCH, một chế độ đã không còn tồn tại.
 

                                                                       ĐỊNH NGUYÊN
                                                                                                                                                                                           (từ: quangngainghiathuc)

Comments:

Ngô Minh Hằng trước là vợ một cựu SQ/CTCT/ĐL. Khi chồng đi tù CS, bà đã bỏ chồng đi vượt biên, qua Mỹ lấy chồng khác, để chồng cũ bơ vơ đói khát trong tù. Thế mà nay làm thơ viết báo (thuộc loại thơ dở) lại ca tụng lính VNCH, thế mới lạ. Qua bài viết của NMH, tôi nhận ra một điều, là bà nói một đường, làm một nẽo. Thật đáng xấu hổ thay! Sao không im miệng sống tiếp quảng đời còn lại, mà lại viết chuyện ruồi bu. Chán thiệt.

email: trang@gmail

Có một lần trong đại hội cựu SVSQ/CTCT/DL, có người bạn lên đọc bài thơ của NMH ca tụng lính VNCH, người chồng cũ của NMH lên phản đối ngay, vì cho rằng NMH không xứng đáng làm thơ về người lính, vì đã bỏ chồng, đói khát bơ vơ trong trại cải tạo, mà nay còn làm thơ thẩn ca tụng. NMH thật không xứng đáng.

email: vang@aol


                                *
                                                      Mời tìm đọc:

              Hơn Năm Mươi Lăm Năm Thơ Trần Yên Hòa
                                                                                    Click vào:




Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Thursday, November 19, 20201:49 PM(View: 96)
Cửa tiệm bán dụng cụ học sinh và văn phòng nằm ở đường Trần văn Thạch (*), giáp ranh hai đường Trần Quang Khải và Trần Khắc Chân miệt Tân Định, tuy nhỏ nhưng sạch sẽ và bày biện ngăn nắp. Tiệm có tên Thế Giới. Chủ tiệm người gốc Hoa. Ngay cửa, lúc nào cũng mở toang, bên phải, có dựng một tủ kiếng lau chùi sáng loáng, thấy trưng bày tập vở học trò, viết máy, những vật dụng học sinh lỉnh kỉnh, và nhiều bộ tem thư nước ngoài. Thuở ấy, giữa thập niên một chín sáu mươi, tôi đã đến tuổi được phép đi học một mình bằng xe gắn máy. Những sáng thứ năm, thời trung học đệ nhất cấp tại trung học tư thục Nguyễn Bá Tòng, chỉ phải học hai tiếng. Trong khi các bạn theo Ky-tô giáo phải ở lại học thêm giờ giáo lý, tôi được ra về thơ thới, hân hoan. Sáng Sài gòn, vào giờ ấy, không còn kẹt xe. Nắng ngày chỉ mới e ấp nóng. Vào những tháng cuối và đầu năm, thời tiết dịu mát, khoan thai bắt đầu một ngày mới. Trước khi về nhà, tôi thường ghé ngang tiệm, dán mắt chiêm ngưỡng những bộ tem trưng bày trong tủ
Monday, November 16, 20208:42 AM(View: 120)
Khi còn bé, tôi đọc sách. Tuổi thơ của tôi rơi vào buổi bình minh của miền Nam, một trong những thời kỳ phát triển tốt đẹp của văn hóa nghệ thuật dân tộc. Cuộc đời rộn ràng bắt đầu, học sinh, công nhân, công chức, tư chức, người đi chợ búa tấp nập trên đường, những cánh cửa mở ra, đóng lại, tiếng xe máy, tiếng chuông xe đạp leng keng, chuông nhà thờ, chuông chùa. Trường học xây lại, nhà ga hoạt động, cầu cống, quán xá nhộn nhịp, đời sống rộn ràng mở cửa khi tôi sinh ra, lớn lên. Môi trường ấy thích hợp cho một nền văn học tươi trẻ, lành mạnh, cho những cuốn sách thiếu nhi, tiểu thuyết, phim ảnh, sân khấu. Chiến tranh chống Pháp vừa kết thúc, hòa bình lập lại, mọi người muốn trở về với cuộc sống thanh bình, bắt tay làm lại. Người ta muốn viết sách, muốn đọc sách. Người ta muốn thí nghiệm giống lúa mới, trồng cây ăn quả, muốn học nướng bánh mì, tìm hiểu ý nghĩa của cuộc đời, đi chùa, đi nhà thờ, đến trường. Người ta muốn sinh đẻ và được sinh đẻ, muốn sống và muốn người khác được sống.
Friday, November 13, 20209:26 PM(View: 176)
Cô bé Maci Currin, 17 tuổi, cư dân thành phố Cedar, tiểu bang Texas, Hoa Kỳ, vừa được Guinness World Records chứng nhận hai kỷ lục thế giới: người phụ nữ có đôi chân dài nhất thế giới và thiếu nữ tuổi teen có đôi chân dài nhất thế giới. Các ông bự truyền thông như CNN, UPI đều nhanh chóng đưa tin. Họ nhạy bén như vậy là phải. Cái chi liên quan đến chân dài đều là những tin hấp dẫn. Chân cô bé Maci dài bao nhiêu? Chân trái dài 134.62 phân (53 inch), chân phải ngắn hơn một chút, 134.3 phân (52.874 inch). Vậy thì giai nhân chân dài này sẽ đi kiểu chấm phết? Không, chỉ hơn nhau có 0,3 phân thì nhằm nhò chi. Dáng đi của Maci vẫn chuẩn như người mẫu. Các bạn gái đọc tới đây chắc sẽ thắc mắc: làm sao để đo chân mình đây? Để coi xem thua cô Maci này bao nhiêu…thước? Theo cách đo quốc tế thì người ta sẽ đo từ rốn xuống tới mắt cá chân. Thường thì hai chân không dài bằng nhau mà so le chút đỉnh. Vậy trường hợp cô Maci có chân trái dài hơn chân phải là thường tình. Không có chi mà…dư luận.
Thursday, November 12, 20209:28 AM(View: 188)
Vừa rồi, chúng tôi, những người bạn chí thân từ thời còn đi học ở Việt Nam trước 1975, rủ nhau qua Canada thăm mấy ông bạn khác. Chúng tôi đến thành phố Montreal vào mùa hè nên không lạnh lắm. Ở Mỹ hay Canada, nhà cửa, cách sinh hoạt không khác nhau mấy. Và việc đi thăm bạn bè thì cũng chẳng có gì đáng kể ra đây nếu không có một câu chuyện, mà nếu bạn nghe được, chắc cũng sẽ ngạc nhiên, đặt nhiều câu hỏi. Chuyện hơi dài dòng, xin bạn kiên nhẫn. Chúng tôi gồm ba cặp vợ chồng, được gia đình người bạn tiếp đón rất thân tình. Ông ta còn gọi các bạn khác ở gần đó, kéo đến, nên buổi họp mặt thật đông vui. Khi bữa cơm gia đình đã mãn, các bà lo dọn dẹp chén bát để pha trà và các ông đang chuyện trò sôi nổi, thì ông bạn chủ nhà đổi đề tài: “Có một chuyện thực, xảy ra ở Việt Nam, khoảng năm 1982. Một chuyện kỳ lạ mà bà chị tôi vừa là người trong cuộc vừa là nhân chứng. Lúc còn ở Việt Nam, chị tôi dấu kín vì sợ đến tai công an thì sẽ bị tra hỏi, có thể bị tù cũng nên. Nay chị tôi đến xứ tự
Saturday, November 7, 20207:25 AM(View: 207)
Tôi vẫn thường gọi anh là Phạm Phú Minh nhưng tên tác giả trên sách là Phạm Xuân Đài. Thì cũng chàng chứ ai. Tên đầu là tên thiệt cha sinh mẹ đẻ, tên sau là tên con gái dùng làm bút hiệu. Cuốn sách đầu tiên của Phạm Xuân Đài là cuốn “Hà Nội Trong Mắt Tôi” được xuất bản từ năm 1994, tới nay, 26 năm sau, mới có cuốn thứ hai “Đi, Đọc và Viết”. Điều này chứng tỏ ông bạn đồng tuế với tôi không thuộc loại con đàn cháu đống như tôi. Chuyện cũng đúng thôi. Phạm Phú Minh, hậu duệ của cụ Phạm Phú Thứ, tuy cùng tuổi với tôi nhưng khác tôi. Tôi chỉ làm những chuyện lặt vặt nhằm “mua vui cũng được một vài trống canh” trong khi ông bạn cao ráo, luôn nở nụ cười tươi như hoa, lại là người làm những chuyện để đời. Bạn tôi làm nhiều lắm, tôi chỉ nhớ tới hai sự kiện quan trọng: tổ chức cuộc hội thảo về Tự Lực Văn Đoàn và số hóa bộ tạp chí Bách Khoa. Buổi hội thảo về Tự Lực Văn Đoàn quy tụ nhiều nhà nghiên cứu nổi danh trong cộng đồng người Việt tại hải ngoại, là một đánh giá đầy đủ và thận trọng nhất