DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,460,962

Việt kiều hiếp dâm trẻ em ở Mỹ, bị bắt ở Việt Nam - Tui làm thợ nail

Friday, October 28, 201112:00 AM(View: 7690)
Việt kiều hiếp dâm trẻ em ở Mỹ, bị bắt ở Việt Nam - Tui làm thợ nail
Việt kiều hiếp dâm trẻ em ở Mỹ, bị bắt ở Việt Nam

blank



HẢI PHÒNG (TH) - Cảnh sát Việt Nam vừa bắt giữ một Việt kiều Mỹ lẩn trốn tại Việt Nam suốt 3 năm qua sau khi vuột thoát khỏi sự truy nã của cơ quan FBI Hoa Kỳ.


vietkieu-content

Ông David Lai lúc bị bắt tại Việt Nam.


Theo báo VN, ông này tên David Lai Van Mai đã bị cảnh sát Mỹ truy nã về tội xâm phạm tình dục hai bé gái tại Hoa Kỳ. Ông ta trốn về Việt Nam sinh sống dưới vỏ bọc thương gia ngành gỗ, ghi danh thường trú tại huyện Kiến Thụy, thành phố Hải Phòng với tên Việt Nam là Mai Văn Lai, 61 tuổi.

Chi tiết phạm tội của ông Mai Văn Lai, theo báo, đã hiếp dâm bé gái 8 tuổi là con của bạn gái mình vào năm 2005. Khi mọi việc đổ bể, ông ta chia tay với cô bồ, dọn đi nơi khác sinh sống sau trận cãi vã kịch liệt.

Cuộc điều tra của FBI còn khám phá ra trước đó ông David Lai cũng đã xâm phạm tiết hạnh của một bé gái 11 tuổi, con của một phụ nữ - cũng là bạn gái của ông.

Khoảng tháng 8 năm 2007, ông David Lai được cảnh sát Mỹ tống đạt thư mời làm việc nhưng đã trốn về Việt Nam. Ba tháng sau ngày ông ta rời Hoa Kỳ, tòa quận tiểu bang California ban hành lệnh truy nã ông David Lai về tội xâm phạm tình dục hai trẻ dưới 14 tuổi.

Nguồn tin của báo VNExpress còn cho biết, ông Mai Văn Lai đã rời Hải Phòng để vào Bình Dương từ đầu năm 2010 để mở một xưởng gỗ trước khi quay trở lại Hải Phòng vì làm ăn thất bại. Ông này đã có một vợ và hai con trước khi vượt biên sang Mỹ hồi năm 1970.

Ông David Lai đã bị dẫn độ về Mỹ trao cho cảnh sát Hoa Kỳ.



BVN-TH


Tui làm thợ nail

Ngọc Lan

 

 

nail

hình minh họa



Sếp email bảo chủ nhật này đi cover một vụ có liên quan đến những người làm nail.
Tôi trả lời, “Yeah, ‘nghề của nàng,’ nên hy vọng sẽ có nhiều điều để tìm hiểu.” – “‘Nghề của nàng" là sao? bộ trước có làm nail à?”
À, thì ra cái vụ đi học nail thì đã một lần kể chuyện trên báo. Bây giờ chỉ nói chuyện ngày đầu tiên đi làm nail. Đây là chuyện chưa từng kể.
Tôi đi làm nail cũng gần cả 1 năm, trước khi theo lời rủ rê của một người bạn vào... làm ở đây.
Tôi đi làm nail từ lúc mới đi học nail được vài ngày, và như vậy đương nhiên là không có bằng, và như vậy lại đương nhiên là không hợp pháp.
Có điều, khi đó chủ tiệm nhận tôi ngay tức thì bởi tui có bằng “esthetician”.
Khi đó, một ngày thứ sáu, tôi đang làm việc cho một trung tâm chăm sóc người già, và vừa mới thi đậu bằng skincare. Ôm tờ báo, tui đọc mục tìm việc làm. Đọc đến chỗ có một tiệm đang cần thợ biết làm waxing và facial, tui thử gọi đại.
Từ đầu dây bên kia, anh Tuấn, chủ tiệm nói, “Ờ, ở đây đang cần người nè. Chị lên làm liền bây giờ được không, đông quá mà thiếu người.” – “Ồ không, tui đang đi làm. Ngày mai tui lên nha.”
Thế là tui hỏi những người xung quanh xem tiệm đó là ở đâu, chính xác hơn là Santa Monica cách Little Saigon bao xa. 46 miles, hơn 70 cây số! Ui cha mẹ ơi, sao mà xa dữ vậy. Nhưng lỡ rồi, hơn nữa tui cũng nôn nao muốn thử đi làm công việc này xem sao.
Thế là sáng thứ bảy, ông xã chở tui đi.



nails1

hình minh họa


Lần đầu tiên bước vào tiệm nail-skincare, tim tui cứ đập thình thịch. Tui được giới thiệu với chị Liên, vợ anh Tuấn. Chị dẫn tui ra phía sau, chỉ cho tui giỏ đồ nghề với những thứ cần thiết, kêu chuẩn bị làm cho khách.
Tui níu tay chị nói nhỏ, “Em chưa có bằng nail, cũng chưa làm nail bao giờ, có gì chị chỉ em với” – “Ờ, không sao đâu, làm cẩn thận. Nhìn vài người làm là có thể làm được rồi.”
Tui chào những người thợ trong tiệm, hỏi thăm làm quen, hầu hết mọi người đều lớn hơn tui. Tui cũng nhờ mọi người chỉ dẫn tui vì tui mới đi làm. Sau này tui mới biết cách nói đó làm tui khác biệt với mọi người, vì chẳng ai tự nhận mình là không biết gì cả, hơn nữa đây là môi trường mà người ta tị nạnh và cạnh tranh nhau rất khốc liệt.
Sau khi quan sát khoảng nửa tiếng xem người khác làm việc, cuối cùng, giờ G cũng điểm. Tui được gọi tên làm chân cho một khách Mỹ trắng, mà như chị chủ nói, “Cô này dễ lắm, mình lựa những người dễ để Lan làm trước cho quen.”
Nhìn người ta làm thì dễ, cộng thêm một vài ngày đã trải qua trong lớp học, cứ ngỡ mình sẽ ok. Ai ngờ…
Lọng cọng ngay từ khâu cho khách lên ghế, điều chỉnh ghế theo yêu cầu và mở nước.


nails2

hình minh họa


Khách vào ghế xong, tui kéo ghế ngồi, bắt đầu công việc của người thợ nails, cùng lời gửi gắm của chị chủ, “Chị Lan còn mới, có gì anh Quanh và cô Nga chỉ thêm”

Hehe, trong tiệm, trừ thợ là Việt, còn lại tất cả khách đều không biết tiếng Việt, chứ nó mà hiểu thì chắc bụng nó cũng đánh lô tô, sợ con thợ mới lấy máu của mình làm tiết canh thì khổ đời.
Bên trái tui là anh Quang, bên phải tui là cô Nga. Tui nhìn họ, started cùng lúc với họ, họ làm gì, tui làm theo, như cái máy.
Mặt tui cứ tỉnh như không, nhưng người tui cứ như bị sốt, và tay thì run, luống cuống.
Tui không biết rành các thao tác cũng như cách sử dụng hết các hóa chất có trong hộp đồ nghề. Tui chưa kịp học những thứ đó trong trường. Hơn nữa thực tế bao giờ cũng khác lý thuyết. Thêm điều tai hại là bản thân tui chưa từng đi làm móng tay móng chân ngoài tiệm nên xem như mù trất!
Tui cứ làm, mắt liếc nhìn người bên cạnh, trống ngực đập bum bum liên hồi.

Các bước làm cũng xong. Khâu cuối cùng là sơn.
Tui nhớ hoài người khách chọn nước sơn màu đỏ đậm, trên bàn chân trắng bóc. Đối với thợ lành nghề thì sơn màu gì cũng như nhau thôi, nhưng với người thợ mới tinh như tui, lần đầu cầm một chai nước sơn đậm, không khác gì một đứa học ESL phải đánh vật với một bài luận văn dài 4,5 trang giấy.
Mà như đã nói, tay tui run liên tục, nên tui sơn gớm kinh khủng! Mà có lẽ như chị chủ tiệm đã nói, người khách này dễ tính, nên cô nàng chẳng nhìn xem chân cẳng mình được làm ra sao. Tui không sơn sát được vào phao chân, dù bài học lý thuyết bảo sơn cách phao chân phao tay khoảng 1 sợi tóc. Tui thì cách cả một sợi dây thừng. Tay tui cứ run run, tim tôi cứ loạn nhịp, còn hơn cả lúc tui có ý định tỏ tình với anh nào nữa. Cho đến bây giờ, chưa khi nào tui bắt gặp lại cảm giác như lúc đó.

Sau khi người khách hơ chân khô xong, tính tiền và ra về. Chị chủ tiệm nói, “Lan ơi, nó không có cho típ nghe.” Tui “dạ” và nói trong bụng, “làm xong nó đi là mừng rồi, không cần gì hết” (có điều, sau này phải hiểu, đối với những nghề phục vụ kiểu như vầy mà khách không cho típ là “chuyện lớn”)
Chưa kịp hoàn hồn, tui được kêu làm tiếp cho người khách thứ hai.

Lần này thì tả hữu đều không có ai, chỉ mình tui với tui.
Thế nhưng khi tui ngồi xuống bắt tay vào việc thì cô Nga nhảy phóc lên cái ghế bên cạnh vừa cầm cái cell phone vừa nói, “Cứ làm đi, cô nhắc cho, nhưng đừng nhìn cô, không thôi khách nó biết.” Tui mừng quá trời, “Dạ, cô làm ơn chỉ dùm con.”
Thế là cô Nga cứ ôm cái phone làm như nói chuyện, nhưng thực tình là cô đang chỉ tui làm từng bước từng bước một.
“Chùi sơn… Cắt đi… Dũa… Bỏ softener lên. Sủi… Chân kia. Đừng cắt da nhiều quá… Rồi chà đi. Lấy cái cục chà cho softener lên chà… Rồi, rửa sạch. xả nước đi. Massage….”
Cứ vậy, rất hên cho tui là cô Nga không có khách làm trong lúc ngồi chỉ tui hoàn tất người khách thứ hai này. Nhờ vậy mà tui nắm liền bài bản. Chứ còn người đầu tiên làm sao cho xong thì tui chẳng nhớ nữa.


nail4

hình minh họa


Đến khoảng 1, 2 giờ trưa, lúc đã làm được 4,5 người nữa thì bỗng nhiên tui ngó ra cửa, và thấy người khách đầu tiên đang từ ngoài bãi xe đi hướng vào tiệm. Tui kêu như khóc trong bụng, “trời ơi!”
Linh tính quả không sai. “Hồi sáng ai làm cho người này, giờ sơn lại dùm kìa”
Tui giơ tay lên. Chị Liên nói, “À, nó đưa đây 10 đồng luôn rồi nha, nói cho chị, hồi sáng nó quên!”
Cô nàng khách hàng ngồi xuống ghế nói với tui, “Tao xin lỗi, tao đi chợ, con tao nó nhảy dẫm lên chân tao nên nó bị trầy, mày sơn lại dùm tao.”
Tui chùi ra sơn lại. Không khá hơn lúc sáng bao nhiêu. Đến lúc này, dường như cô nàng mới có thời giờ nhìn ngắm lại chân mình, nó hỏi, “Ủa, sao mày không sơn sát phao chân vậy?” – “Ờ, sơn sát nhìn không đẹp, khi móng mọc dài ra thì xấu lắm…”
Nó chẳng nói năng gì thêm.
Có điều, gần một năm tui làm ở đó, chưa bao giờ tui gặp lại người khách đầu tiên của mình.

Đến gần chiều, chị Liên hỏi tui, “Lan có làm facial bao giờ chưa?” – “Có, làm nhiều lúc học tại trường” – “Chắc chắn là được phải không?” – “Dạ, làm nail thì sợ chứ làm facial thì ok”
Thế là trong ngày đầu tiên đó, tui được thực hành luôn đúng nghề mình đã học, chỉ khác một chút là trong trường, tui được dạy làm mặt, còn hôm nay, tui làm facial trên 1 cái lưng!
Cô nàng này nói tối nay nó có một bữa tiệc, nó mặc đầm hở lưng, thành ra nó muốn lưng nó phải đẹp – hơn cái mặt (hehe, cái này là tui nói!)

Cũng trong ngày này, tui làm waxing cho mấy cái lông mày. Cũng tàm tạm. Đến lúc chị Liên kêu lại hỏi, “Lan có wax bikini bao giờ chưa?” thì tui đành chịu chết, “Dạ, lúc học ở trường, cô có dạy, nhưng em chưa làm thử bao giờ.” – “Vậy thôi, để mình làm, rồi từ từ mình chỉ cho.”

Đến cuối ngày, chị Liên nói, “Mình biết sáng giờ Lan không có ghi phiếu, mình làm dùm rồi. Hôm nay là ngày trả lương, mình trả luôn cho Lan. Hôm sau Lan đi làm nữa nghe.”


nail_3

hình minh họa


Tui nhớ số tiền tui kiếm được trong ngày đầu tiên là $184 đồng, cùng với $38 tiền tip.
Hôm đó, chị Hồng cho tui có giang về. Chị nói ngày đầu chị không lấy tiền xe, nhưng sau này nếu đi chung thì mỗi ngày tui sẽ trả chị $10 tiền chở đi chở về.

Sau hai tuần làm việc tại đó vào Thứ Bảy và Chủ Nhật, tui quyết định nghỉ hẳn việc tại trung tâm người già để bắt đầu chính thức làm công việc full-time của một người thợ nail và waxing, trong lúc tiếp tục theo học để lấy cho được cái bằng manicurist sau đó 4 tháng.

Ngọc Lan

từ NV



Ý kiến
  1. Thụy says:
    Làm nail mới ngày đầu đã kiếm được hơn 300 đồng, sao lại bỏ nghề này vậy chị Lan? Nếu biết được nghề nail kiếm nhiều tiền như vậy, tôi đi học nghề nail, biết đâu bây giờ tôi đã giầu to rồi.

  2. ngoclan says:

    Đọc comment của chị Thuy, NL phải chạy đi lấy máy tính bấm xem làm sao ra $300 :) Có ai đi làm nail mà nghèo đâu, phải không chị? Cho nên bây giờ nếu chị muốn kiếm nhiều tiền bằng nghề nail cũng chưa muộn đó :)
    Nếu NL không bỏ nghề nail thì làm sao có dịp được ngồi nói chuyện với chị Thuy như vầy?


BVN-TH
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Monday, November 25, 201312:00 AM(View: 13066)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
Monday, November 4, 201312:00 AM(View: 9425)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh
Saturday, September 7, 201312:00 AM(View: 6936)
Đánh vợ ngất xỉu rồi lấy giỏ nhốt gà ụp lên gây bức xúc trong dư luận địa phương.
Friday, September 6, 201312:00 AM(View: 7444)
Trong khi gái mại dâm công khai mặc cả với khách trong các quán mát xa thư giãn bất kể đêm ngày
Wednesday, September 4, 201312:00 AM(View: 6182)
trung bình mỗi ngày, có hàng trăm ký nội tạng bẩn được bán ra cho các nhà hàng, quán ăn cũng như các điểm bán phá lấu…