DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,865,200

HOÀNG LÂM - PHÁC THẢO MỘT SỐ CHÂN DUNG THƠ MIỀN NAM TRƯỚC 1975: Nh. Tay Ngàn

18 Tháng Mười Một 20183:30 CH(Xem: 241)
HOÀNG LÂM - PHÁC THẢO MỘT SỐ CHÂN DUNG THƠ MIỀN NAM TRƯỚC 1975: Nh. Tay Ngàn
PHÁC THẢO MỘT SỐ CHÂN DUNG
THƠ MIỀN NAM TRƯỚC 1975

Nh. Tay Ngàn

 



NH

 

TIỂU SỬ:

Tên thật: Nguyễn Văn Nhĩ

Nơi sinh: Trà Vinh

Năm sinh: 1943

Năm mất: 1978 tại Paris

 

Như một poète maudit, Nh. Tay Ngàn sống lang thang, khốn khó ở Paris, một số thành phố khác ở châu Âu khi sang du học về kỷ sư canh nông từ năm 1965. Có lúc phải mang bệnh lao, vào nhà thương điên nhưng lúc nào cũng say sưa làm thơ viết truyện. Đã từng kết bạn với Phạm Công Thiện và Thi Vũ, bất mãn với không khí văn nghệ bấy giờ tại Sài Gòn, ông sáng tác thơ như một nổ lực không ngừng đầy tính nổi loạn. Thơ ông thường có mặt trên tập san VĂN vào những năm 1964 đến 1975.
Thơ ông, lúc đầu ngồn ngộn những hình ảnh hiện sinh thể hiện phần lớn ở thể tự do với những thi ngữ táo bạo.

 

 Khoảng ngực trần của em trời mùa đông

Anh yêu em vô ngần lúc chập tối

Muốn nói vạn lời cho sao hôm mọc

Lúa vàng chờ lưỡi hái

Tử thần chờ anh nhà cửa lầm lì

Sao hôm sau áng mây ám thần trí anh kiệt quệ

Anh sợ nằm trong căn phòng đơn đêm ngủ không được

Ra đón em ngoài gió bấc tuyết rơi

Chuyến tàu bị nạn ngoài biên giới
Anh thầm hỏi ga nào có em

Nụ cười ánh đèn khuya khoắt

Người ta còn có thể yêu nhau nữa không

Khi hồn đêm không nhấc nổi nụ cười

 

 

Claude cởi áo lót. Mùa đông sượng sùng ác nghiệt. Mùa đông mùa mùa đông. Vú nàng xệ như mái tuyết mỏi đêm. Vú nàng ủ rủ như con bò già hết sửa.

 

Nàng đưa tay che phần da bụng xếp nếp. Những đứa con ở đâu. Những đứa con của nàng tôi ôm nàng em buồn lắm hả Claude, nàng cười nàng cười trái chát.

 

Đôi mắt em buồn. Đôi mắt em ôi sầu não.

 

Tôi hôn lên mùi nước hoa đã lánh xa nàng. Ngày xưa phải không Claude, ngày xưa có lẽ búp bông hé nở ong bướm bát ngát sớm mai. Claude. Claude thở dốc. Đế lộ nào rời hoàng hậu mồ mã lên ngôi rêu vàng ẩm mục. Tôi lượn mình nghe lụn máu xanh.

 

 

Nhưng càng về sau, thơ ông càng tối tăm, u uẩn với những huyễn cảnh siêu thực thông qua nhũng dòng chữ đậm chất ẩn mật.
 

 

Bến đất người thiếu mộ

Trời mưa ơi mưa đến Nojamj

Trời nước mắt là mùa ráo lệ

Hỡi mỗi thu điền

Phải lá tím chếch vào chiều edenlap

Người đi đâu từ cõi sấm truyền

Mất mắt Liên một Rồng tôi chết

Màn chiêm bao chim lã với sắc gì

Hỡi nước mắt hay cả mùa lá úa
Và từ đâu Remmén jamón lo tos

Mật người đắng từ tim

Tim eden tôi thấy em Ré

 

 

Trời nửa xanh thầy tôi vừa rọc áo sấm

Tôi thét đau hồn đã nhập ba ngàn

Con nước Elbre chiếc xuồng đưa tôi mãi

Kẻ gọi tên là giọng của Liên buồn

Ngàn là tôi hay Ngàn tôi Liên sống đó

Liên hỡi Liên dù là nước quyện về miền

Tôi chải tóc kẽ môi vừa nứt

Bỗng mặt trời nghe sói tru tinh

Đất như thấp với mùa tan tác lá

Buồn hoen hoen ngấn đói trong phố người

Chim cú cũ có lần thành ba con nhạn

Rời rời về rừng giữa mặt trời cao

Ai có nhớ cô Liên về hoàng tộc

Đường lê thê tôi gỡ phiến da mình.

 

 

Ông chấm dứt đời mình lặng lẽ trong căn phòng trọ tại Paris vào năm 1978 sau nhiều ngày không ai biết. Không rõ thi sĩ Nh. Tay Ngàn có Đi Hết Một Đêm Hoang Vu Trên Mặt Đất như tựa đề một quyển sách của Phạm Công Thiện, bạn ông hay chưa?
 
 




TRÍCH THƠ:

 

BÀN  TAY

  

trên cao xa kia nhớ nhung nàng chỉ còn mảng trời tím lạnh.

buổi chiều tắt dần tắt dần tiếng chuông,

cây lá sẩm.

nàng vuốt lấy mặt nàng,

thấy ngón tay nàng ướt đẫm.

 

những đớn đau lớn theo đời nàng

nàng đếm mãi trên bàn tay

(ôi những ngón tay yếu ớt như côn trùng đơn chiếc)

còn thanh xuân nàng ư?

nàng hỏi sao mùa đông loài chim ủ rũ

 

ôi những chiều những chiều kéo nàng vào bóng tối

những xót đau khó hiểu của hồn chàng,

chàng đặt giữa vũng tay nàng,

chàng bỏ chàng đi;

rồi mặc tình cho con lốc bi thương cháy rực.

 

nàng vuốt lên thân thể nàng;

ôi bàn tay em đâu là cánh tay anh.

nàng hôn lấy hôn lấy từng chiếc móng.

ở cuối đêm khuôn mặt chàng xanh.

 

CHIM

 

một sáng thức dậy nàng biết nàng không còn tiếng hót

mặt trời nàng nhìn thẳng

cũng hóa đen

 

rồi mùa rét mang về nhớ nhung

lòng nàng mướt xanh

vết thương tự đấy mưng lên

nàng muốn bay vào miền ấm áp của lòng chàng

nhưng cánh nàng đã mỏi

 

và bắt đầu nàng gọi

rừng chập chùng

căn lầu vườn cây bốc cháy                                                 

đêm ơi đêm anh ơi anh

 

Tập san VĂN số 19

 

 

MÙA THU THÀNH PHỐ

 

Một sớm thức giấc anh chợt nhớ ra mình đang ở trong một thành phố xa lạ

Anh chợt nhớ ra sau cơn mộng kinh hoàng em đã ngàn trùng mây nước kêu gào vô vọng nhớ thương

Đáng lẽ giờ này em đang nũng nịu trong vòng tay anh, mớ tóc đen mềm mướt, đôi mắt ngái ngủ dịu dàng và bên ngoài nắng ấm dọi qua song

Căn phòng vang tiếng em cười vui bữa ăn sáng mà anh nghe thấy cùng một lúc với giọng chim sẻ ca hát trên những mái ngói

Rồi anh đưa em qua những cửa nhà thân thuộc, một cái dốc một chiếc cầu con sông chợ nhóm, vườn thú có những lùm cây xanh tươi hoa đỏ và anh rẽ tay mặt

Trên đường về nhà qua những con đường bóng mát anh thường huýt sáo

Đâu ngờ đến ngã rẽ cuối cùng bây giờ anh ở đây với bầu trời xám thấp, các cửa kính đóng chặt – đóng chặt ngàn đời, những ống khói đen sầm

Anh lo sợ cho em trong những buổi chuông về bước nhỏ đánh thức mọi vật reo hò kỷ niệm

Anh lo sợ trong những chiều sụp tối gian phòng vắng lạnh bóng đêm lặng lẽ vây lấy em

Anh lo sợ ở cuối đêm anh trở về hình bóng chập chờn không sưởi đủ chuỗi ngày em đốt bằng ký ức

Em ơi, đâu còn ai cận kề bên em những giữa đêm mưa dưng không òa khóc

Làm thế nào có thể quên em những khi hoàng hôn sậm mặt

Trong vườn Luxembourg anh ngó anh ngồi im một mình

Những hàng cây đượm vàng lá úa

Mỗi trận gió đem rơi từng chiếc u sầu

Những pho tượng hoen rỉ kia yêu nhau ngàn năm

Cặp tình nhân trong một góc hôn dài đắm đuối

Đâu như đôi ta phải vội vã xa lìa

Để những giọt nước mắt em anh chưa kịp lau

Chưa kịp nếm đắng cay trên môi em đầu lưỡi

Làn tóc rối tung không đợi anh kịp vuốt

Để tháng ngày em xõa mộng thương đau

Em ơi em, làm cách nào em giam giữ  hoài con chim giữa lòng ngực

Anh bay ra thương tích đầy hồn

Em ơi em, những nắng mưa bên kia miền nhiệt đới

Với âu lo chuông đổ gió về

Em lụn tàn đêm gối chiếc bơ vơ

Ôi mộng mị  nuôi cuộc đời sao đủ

Còn tương lai kia anh mang bỏ giữa rừng

Em lạc lõng giữa hùm beo rắn rít

Với thân gầy em chỉ khóc van xin.


*

 

Làm thế nào có thể quên em được khi đèn đường bật lên vàng võ

Trong những nẻo quanh co phố lầu tẻ ngắt

Anh tìm một vì sao như lệ mắt em

Anh chỉ thấy một khung trời mưng mủ

Và hai tay lạnh giá đã dầy.

 

ẢNH TƯỢNG CUỐI THU

 

Khi anh mệt mỏi leo lên ngọn đồi ở miền Orsay

                                  nghe những chuyến xe lửa hú,

anh dẫm lên lớp lá khô như giấc mộng tàn;

nhớ lại khi xưa em là đồng bằng mỗi ngày anh núi rừng ao ước,

muốn gặp nhau anh cất lời gọi vọng,

em trao tình hoa dại đọng sương;

giờ anh đã mờ xây xa vắng,

ngóng về em tiếng gào còm cõi,

chạm xác xơ mặt cỏ nám u buồn.

 

Khi những chiều anh đáp xe về thành phố và

                                        qua vườn Luxembourg,

nhìn pho tượng trần truồng gục đầu ngó đất;

lá rụng dày thương nhớ trở vàng thêm.

 

ĐÊM XỨ LẠNH

 

Nàng nhỏ xuống trí nhớ những giọt lệ xanh

Mộng mị hoang vu tôi mọc dày nấm mốc

Nàng thở trong tim những ngày tháng ấm

Tôi ôm nàng tay vắng hư không

Cay đắng hiện lên như luồng gió lạnh

Tôi cuồng quay như trái bóng dưới chân.

 

Trong dĩ vãng móng tay nàng nhọn

Đêm trở mình tôi ve vuốt vết thương

Và mắt nàng nửa đêm tinh tú

Triền miên rơi xa xót nhớ nhung.

  

ĐƠN KHÚC CỦA LIỄU

 

Ba giờ trưa một khúc nhạc sầu

Un jour sans toi

Những chiếc lá tàn rơi  không cần một làn gió

Điếu thuốc đốt lên hình bóng

Và chợt tắt bơ vơ

Kỷ niệm xuống đêm

Ở chót vót của tuyệt vọng

Anh im lìm ngắm hai tay không

 

Un jour sans toi

Người thủy thủ già từ bỏ biển khơi

Chiếc tàu đã chìm

Căn phòng nhuộm đầy bóng tối

Mền gối bắt đầu rã mục

 

Liễu ơi Liễu

Un jour sans toi

Tiếng hát cuối cùng nhỏ xuống

Gạch ngói hoang tàn hồn anh

Cùng tiếc thương mọc lan trên đó

 

Un jour sans toi

Một ngày người thủy thủ già

Vô vọng chuyến ra khơi

Liễu ơi Liễu

 

Tập san VĂN số 28

 

 

TRỜI VỀ ĐÊM NAY

 

Trời về đêm nay ngập ngừng lệ mỏng

Em đốt cho anh điếu thuốc nhớ em rồi

Tay lá lay say chơm chớp làn mi

Tóc của gió thổi luồn ngực mộng

Nghe thầm thì em nói trong mơ

 

Trời về đêm nay hai tay anh buông thỏng

Nào đâu những ngón ướt mềm mỗi tối đưa em

Không còn thơm nồng trên môi mặt trăng

Không còn lệ sương mai hoa cỏ đồng hờn giận

Mây là tên loài hồi ức hao gầy

 

Trời về đêm nay phố phường thênh rộng

Dòng nước sông Seine quằn quại đọa đày

Trên dốc cầu một mình anh đứng

Gặp em bên kia hay tàn tạ bên này?

Anh không biết không tin không dám nhắc

Những cột đèn xanh đổ mực lên hồn

 

Một Ngày Đẹp Trời Tháng Sáu

 

Những trái anh đào chưa có dấu răng

Đàn chim reo mừng trong chòm lá

Những quả bôm bày nụ cười ửng hồng

E thẹn như đôi má lần anh bạo dạn đặt môi

Sầu riêng và hoa hồng nở nửa đêm

Thơm ngon như trái măng cụt bên nhà

Tháng sáu em quên buồn phiền

Ngày tuyết phủ xa lắt xa lơ

Đêm em hát

Để tinh tú xúm lại ngủ

Trên miền tóc không chải

Anh gỡ chiếc mặt nạ của cuộc sống

Chụm hai tay uống cạn nguồn lệ

Suồng sã trên ngực em

Khiến những vì sao hốt hoảng buông mình lã chã.

 

Tập san VĂN số 46      

 

CUỘC ĐI DẠO

 

Thị trấn ngủ muộn trong gió mặn

Buổi sáng bầu trời ấm ức mây

Nh. muốn khóc cho nhẹ cổ họng

Chàng đã cười với người bạn lúc nhìn hoa tulipe đỏ chói góc nhà nọ ngoài phố

Khối hồn chàng rỗng như ống cống

 

Chợ cất hình chiếc dù xám

Tiếng động bu quanh thân thể chàng thành bầy ong

Những con hàu bắt đầu tắt hơi trước khi người ta cân bán

Mùi thịt cá rất tanh nơi hai mắt chàng

Chàng biến dạng cây khô biết chuyển động

Dạo quanh các gian hàng

Người ta nhìn soi mói

Chàng tự hỏi

Bầy ong chui các lỗ chân lông nhức buốt

Mầy đâu rồi Nh. ơi

 

Chàng vào nhà thờ giống con tàu đắm

Nhà thờ tối om băng ghế không người quì

Bên kia đôi tình nhân thắp nến cầu nguyện

Đôi tượng đen chờ ánh lửa tàn

Chàng chiêm ngưỡng lạnh nhạt

Ngày lễ Phục Sinh nay rồi đấy ư

 

Nh. trở lại con đường cũ

Người bạn trỏ rằng hoa tulipe sao đẹp

Nh. gật như vết thương còn máu

Và ngồi bàn ăn chàng ăn

Thịt với cá ở miệng

Chàng đáp lời bà chủ nhà ất ngon

Mùi tanh bò dần lên óc.

 

Tập san VĂN số 41

 

 

Nụ Cười

 

Lũ bồ câu lười héo mái nhà đội tuyết

Chúng sẽ chết trước khi nắng về

Trong vườn Luxembourg jardin des Plantes giữa boulevard Saint Michel

Trên tháp chuông trên ống khói

Vùng nhiệt đới bên kia trùng dương sa mạc bão cát lòng vực thâm u

Người ta yêu nhau chậm chạp chuyến xe mỏi

Rồi quên hết sau đó

 

Khoảng ngực trần của em trời mùa đông

Anh yêu em vô ngần lúc chập tối

Muốn nói vạn lời cho sao hôm mọc

Lúa vàng chờ lưỡi hái

Tử thần chờ anh nhà cửa lầm lì

Sao hôm sau áng mây ám thần trí anh kiệt quệ

Anh sợ nằm trong căn phòng đơn đêm ngủ không được

Ra đón em ngoài gió bấc tuyết rơi

Chuyến tàu bị nạn ngoài biên giới
Anh thầm hỏi ga nào có em

Nụ cười ánh đèn khuya khoắt

Người ta còn có thể yêu nhau nữa không

Khi hồn đêm không nhấc nổi nụ cười

 

Lũ bồ câu trên mái nhà

Đêm nay chúng gắn liền tuyết giá

Chết sung sướng địa phận thân yêu

Rạng ngày những bà lão mủi lòng cho

Con vật trông thấy thường ngày nơi khung cửa

Ai biết anh sáng hôm sau

 

Khoảng ngực trần của em gió bấc

Anh yêu em vô ngần dù đêm nay em đã quên anh

Anh còn đủ một giây hôn em ngủ ngon

Dù cạn thuốc quẹt lửa hết xăng

Anh còn đủ một giây đốt nụ cười

Thốt gọi tên người yêu dấu lần cuối

Rồi quay lui về thần chết anh.

 

Tập san VĂN số 58

 

Đoản Ca Mùa Thu

  

Bài thơ tình chưa kịp viết

Mùa thu đã lấp đầy

Anh tìm em mất dấu

Thành phố nào vô danh

Những dãy lầu độc thoại

Bỏ rơi anh ngoại ô

 

Anh bắt anh phải thức

Bài thơ ném ra đường

Dưới mũi giày đau điếng

Anh bắt anh phải sống

Từ ngữ đá hoa cương

Lời thơ nhung nhúc bọ

Sợ gió mát trăng trong

Anh buộc anh phải đi

Bất mãn và mất dạy

Nửa đêm tàu khởi hành

Giục còi gọi mùa thu

Mút thinh không quyến rũ

Giờ gặp nhau bồng bềnh

Say sưa ly rượu lệ

Gầy yếu các vì sao

Triệu oan hồn le lói

Anh buộc anh phải chạy

Con chó mực hèn nhát

Cú quạ đuổi sau đuôi

Ai loa mồm chửi rủa

Anh bịt kín tai tai

Tiếng loa nổ điếc óc

Khói trào lựu đạn cay

Bẻ cong người ràn rụa

Cầu cứu chẳng ai tha

Với được chiếc khăn sô

Chiếc lá khô còn sót

Của cây già đánh rơi

Lau hoài gương mặt nhớt

Với nước hoa heo may

 

Anh buộc anh phải yêu

Cho hết những huyết cầu

Cho tan hoang tuổi trẻ

Dù đang giữa mùa thu

Em đốt cháy trí nhớ

Vùng rú cười rẻ khinh

 

mademoiselle Claude

  

Claude ngồi im chiếc ghế cò. Claude đứng dậy tới bên, khách lắc đầu. Claude ngồi im chiếc ghế cò. Hoa glaieul hai giờ khuya ngã sậm đèn tù. Nhạc quấn quặn tóc vàng rũ rượi.

 

Đôi mắt em buồn. Đôi mắt em ôi sầu não

 

Claude nín lặng. Bốn Tàu một Ý mụ chủ cười nắc nẻ. Chai bia rỗng ly bia ly rượu cạn.

 

Claude. Ly rượu cạn. Claude. Cuộc đời ngấm độc dưới chân cò. Cuộc đời ngậm hai giờ khuya gầy trơ.

 

Nàng nhích gần khách xin ly rượu. Lắc đầu không không. Tại sao không hả Claude. Lắc đầu, lắc đầu.

 

Rãnh nhăn phá hủy đồng trán chạy dồn đồi má. Môi em cằn cỗi nhạc mời.

 

Claude cúi gằm. Ai nhìn ra nàng. Nàng nào dám nhìn ai.

 

Tôi chiếu vào nàng cái chết u mịt lẫn khuất.  Tuổi già đè xế vai xương, nhan sắc bỏ trốn.

 

Claude theo khách vào gian phòng bóng tối tàn hoại cố bơi ra vùng đèn hai giờ khuya. Nàng rụt cổ bảo trời lạnh; lạnh lẽo vỗ sống lưng mạn sườn, lạnh lẽo vờn đống quần áo nhầu trên ghế; tôi đáp lạnh lạnh thật nàng cười méo xệch.

 

Claude cởi áo lót. Mùa đông sượng sùng ác nghiệt. Mùa đông mùa mùa đông. Vú nàng xệ như mái tuyết mỏi đêm. Vú nàng ủ rủ như con bò già hết sửa.

 

Nàng đưa tay che phần da bụng xếp nếp. Những đứa con ở đâu. Những đứa con của nàng tôi ôm nàng em buồn lắm hả Claude, nàng cười nàng cười trái chát.

 

Đôi mắt em buồn. Đôi mắt em ôi sầu não.

 

Tôi hôn lên mùi nước hoa đã lánh xa nàng. Ngày xưa phải không Claude, ngày xưa có lẽ búp bông hé nở ong bướm bát ngát sớm mai. Claude. Claude thở dốc. Đế lộ nào rời hoàng hậu mồ mã lên ngôi rêu vàng ẩm mục. Tôi lượn mình nghe lụn máu xanh.

 

Claude ngồi dậy như xác nhập tràng. Tôi đứng tử thương bên gò dương liễu, đêm thổi gió vi vu. Mùa đông chín muồi tuyết rụng tơi tả. Mùa đông mùa đông.

 

Đôi mắt em buồn. Đôi mắt em ôi sầu não.

 

Anh còn gặp em chăng. Ta còn gặp nhau chăng. Ôi kiếp lưu đày không kỳ hạn.

 

Sáng mai, tôi hải cảng xa lạ nẻo trời, dong tàu có đôi buồm mắt sâu thẳm chở đầy hai giờ khuya mây cườm trôi ngút giá đông, bất tận vẫn loé ngời thèm khát, cô đơn ruồng bỏ cùng độ độc dược phá ruỗng mà nỗi chết như một chùm nho.

 

Tập san VĂN số 86 ngày 15 tháng 7 năm 1967

 

 

THƠ PARIS

 

Vừa Ráo Thôi Nôi Eden

Mộ Máu

 

Bến đất người thiếu mộ

Trời mưa ơi mưa đến Nojamj

Trời nước mắt là mùa ráo lệ

Hỡi mỗi thu điền

Phải lá tím chếch vào chiều edenlap

Người đi đâu từ cõi sấm truyền

Mất mắt Liên một Rồng tôi chết

Màn chiêm bao chim lã với sắc gì

Hỡi nước mắt hay cả mùa lá úa
Và từ đâu Remmén jamón lo tos

Mật người đắng từ tim

Tim eden tôi thấy em Ré

 

Nhường bao chốn lê thê

Nước thương mây tôi đương ngồi nhớ Rồng

Mùa xưa nước trong tên

Bảy sắc đưa tôi đâu còn vết Rồng

Mà thương quá em Liên

Bởi trên cao Eden vừa lấp mồ

Bầy phượng hoàng nhớ tôi đôi dummo

Tiết muoluo tôi đêm và nước buồn

Ngày xưa tôi mớ tên Liên

Tôi hôm nay tôi không còn nhớ gì

Nào đâu quá xa xăm

Mỗi hôn mê ai đi về khói đền

Nhiều đêm điên Liên không còn thấy Rồng

Rồng ơi đến Eden

 

Ban xưa màu áo tiêu điều

Trời mãn dương tôi ca sấm chữ

Dù nay tắt lời

Ngàn ấy đưa Rừng tôi ứ mủ

Nơi mộ thương tôi nằm bến Voggdong

Rồi bên phía Nam Sa

Kẻ ra đi hay ca bài bắc cầu

Nơi chữ cuối mắt tôi đầy xương trắng

Một chiều cao thương lại tóc Liên gầy

Tengo ya un seiremes, no que ti amerotè

Nửa dấu chấm ai ngờ nước đục

 

Dường bao kiếp lang thang

Nước đi đâu ôi sao tìm kiếm Rồng

Người Liên rã nơi đâu

Tiếc xương khô đêm đêm nàng lá vàng

Mùi tôi đã lên hôi

Cố thương Liên đau trong vùng đất mờ

Trời ơi nói đi em

Chắc nay mai cơn mưa đà lấm bùn

Nhiều xưa chết trên mây

Nếu hôm nay mê hoang làm núi đồi

Và đêm giữa ba mươi

Bảy con sông đi đi về nước đời

Nghèo ơi không áo cơm thiu

Chết đơn côi tôi đâu còn tiếc mình

Từ đây có sao khuya

Để Eden kêu tôi vào nước Djoj

Về đâu nữa bên Thương

Chắc vô vam đêm nay làm nến đèn

 

Và khi lóng xương khô

Bởi hoang sơ kêu kêu đàn lá vàng

Mồ tôi lá mau mau

Mắt dương gian tôi đang về phố người

Chờ tôi có con tim

Người vương nữ hô đèn Naadaj

Nẻo về  đường đã chắc thấy em đâu

Mà thôi hỡi Rồng ơi

Nhưng tiền thân lắc lung san địa nữa

Dù mật mã hay tên thành Ockhhan mong

Để thôi nôi Eden là máu ròng

Từ nay nhớ ôi thương

Lá tứ thân bay bay vào cõi mù

Hoo Rừng tôi ai lay vào suối Ngàn Trời.

 

Ốc Thối Thân

Nước Ruộng Với Lá Tràm Lu

 

Vườn sầu riêng sầu sầu riêng

Một trăm cánh nhạc rồi lúa chưa vàng

Cạnh đầm lầy đỉa hôi đã thở

Nắng tràn lưng Vàm Cống bông bèo

Nơi dốc cạn bầy quạ ngày rát cổ

Vườn sầu riêng tôi khóc với tên Liên

Là cơn đói hoặc em còn ngó tôi biết nói

Miệt phố buồn vẫn lấy trần ai

Hay tơ nhện lằm tằm nơi cát lộ

Bóng mờ xa con nước chảy huyền

Màn trời đất tôi cần ba con rắn lục

Mẹ của tôi như chết với Eden rồi

Vườn sầu riêng nào hết thương Liên

Nếu mơi sớm cuộc lê trần bặt qua tin cõi

 

Miệt Tây Dương vừa rước mộ Malaga

Bữa ăn sáng tên tù cắn lưỡi

 

Ngày xưa trở lại dốc cầu

Bốn cửa động đã lay vào hố thẳm

Mặt trời làm nô lệ của chiêm bao

Tháng tám treo trăng

Nàng Đê Đam soi gương và chớm lệ

Tôi ngó mình quên hết em Liên

Nóng gió bấc là dòng mạ đi trên cánh cò chưa trắng

Nhìn đi giấc hỡi Đê Đam

Tôi đã mất mẹ cha từ rừng xưa lập mộ

Quê hương tôi là Mệnh tắt lòng người

Ngoài kia ai vừa rao bánh cống

Hỏi ra tên không phải người tình mình

Vườn sầu riêng ôi không mớ nổi tên Liên

Trưa nắng quá em vào nơi giờ tận nguyệt

 

Sau một cơn gió ngắn Malaga

Nửa mắt nhìn thấy. Rồng đã Rừng khô cháy

 

Động Hào Âu đất lấp ngoài Hà Tiên

Nước hồ Đông có hai ngàn rắn ngọc

Chim biết đi sao chim Việt mất chỗ rừng

Hò ơi là tiếc một quên mình

Trên bắc Tô Châu ba lần núi dựng

Rồng vì tôi hãy quên một tiếng Liên

Tên áo xám canh một dốc cầu dưới núi

Mẹ tôi kêu Ngàn hãy thương Huyền

Ôi nhớ quá con trăng nơi Thiên Trước

Người Mệnh Thiêng tu kín với chiêm bao

Ôi vàng võ như rừng tôi đã chết

Mà Tô Châu dạ khúc nới sóng hồng

Ai tắt thở tôi quỳ trên tim mẹ

Rồng ơi Rồng đừng quên một ngấn lệ xưa

Vườn sầu riêng hồn đem một câu thề

Thiền Thiên Mệnh đọc về cõi sấm

 

Vùng mặt trời nô giỡn khói Malaga

Một cấu cũ đi qua thần Llamos

 

Nếu trên cao cao quá của không gian mình

Mặt trăng đã là nơi hơi thở

Buồn như chim mà tiếng Việt lạnh hơi đồng

Đạo mua chước đem kinh tôi về đất

Rồng thương tôi xin cao hát cho Liên nằm

Ôi Liên ôi.

 

Tiếng Phút Sầu!

Rồi Nay Cõi Lú

 

Một niềm quên hôn gió mặt trời

Đất Barcelona đã chôn tôi chết

Có một ngày tôi nhớ quá Liên ôi

Kẻ cụt chân vẫn cò bè bạn

Mà nay già còm đã chọn xác tôi

Một ngày soi gương tôi đau như nước mắt

Có lẽ hôm nay người chết rõ mặt mình

Gracia de qué! No ré es yo te muerto ay Ré qué

 

Mưa phùn chưa lấm Malaga

Một ngàn cô Rej ca hết sông Elbre

Nhưng tiếng người đã sa vào núi mệnh

Vì chiều đi lất phất nước trên trời

Rời Tô Châu có hai ả phù du tim

Mặt trời đứng nhìn hoài mồ chưa xác

Nơi phía đông núi Đá Dựng hỏi cây kè hồ ly ẩn

Gọi là gì người Thiên Mệnh máu xanh

Trời mưa đi dù nay đất người mất chỗ

Ai đã quen màu tang tóc giữa trăng vô vàn

Como Yo ti muertoyo! Una Luna orez fumar

 

Trời mưa và xẻ cối Mancha xây

Ai rao bán Sangtia có mùi Remerios

Năm mật mã đền Socuej rước quỷ mịt mờ

Buồn thương quá trong đời mệt lả

Giấc chiêm bao không mặc áo lạnh huyền

Màn đêm tối vào ba khoen hố thẳm

Nương dâu xưa còn hai ả cầu ngang

Trần gian quá bụi nâu cầu thịt rã

No si y Vez Vesgas! Ya mè nun portarme

 

Trong mơ nếu lang thang

Trời đêm nay sống cần câu sấm cũ

Của vương thân chưa đọc cõi rừng đen

Một dòng nước Júcar tìm đâu hết chấn động cũ

Rồi chia ba với cành quyên gầy

Biệt ly xa em cần con tầm mộng

Nếu huyền sinh đừng vác củi về rừng

Người Thiên Mệnh đọc kinh balatuocos

Hơi sang sớm em còn yêu tình lá chảy

Nếu trẩy đời én vẫn quên mau

Vườn ô môi long lanh môi tím lạnh

Quỷ Orej nắm hết rừng xanh mưa

Thuở tơ tóc hãy đèn soi màu sáng

Gọi đi em con nhái xanh bèo

O Diosla nàda más! Que no ti besamoyo

 

Trời Ơi Thiền!

Ngờ Đâu Cơm Đời

 

Hôm nay tôi đã chết

Nỗi băng tâm em sống ở phương nào

Cầm tay tôi tôi dẫn mắt Rồng đi

Nước Ajaz bập bùng chim quyên đất

Nửa bóng hồ réo nguyệt vào điên

Ơi gió tắt bến quạ chiều

 

Gió thổi hoài đất không người Thiền cũ

Chiếc cánh lu thấp mãi đêm rằm

Tôi xin tim côi rằng xanh trong chết

Hò ơi đau ai ôm lấy tôi mòn

Từ lóng nhỏ và từ xương bọc máu

Bến tiêu điều con nước chưa phai

Trong hơi tiếp bấc sang bờ tương giã

Rồi cuộc đời đặt với mũi thở ra

Ai vừa bán cho tôi xu cháo lú

Phải là Liên hay bóng là Ré

Ôi thần vương mệnh cũ

Về cõi sâu không phải hố thẳm Vodongg

Để tà xế là nơi quạ ngủ

 

Liên ơi nỗi phố rêu đèn mờ

Một mình em em đã sống với hoang xưa

Nhưng đất mặn bóng thiền nuôi hơi thở

Cuộc điên mê là áo thuở ban chiều

Thổi gió ráo giữa trưa kêu ve sầu riêng lẻ

Mình mình em qua bảy dốc cầu điềm

Mặc kinh đọc còn anh sấm tan vào niềm rã

Bên phông thiền lả tả quyên tro

Từ đây ván thô kèm hai mắt đục

Cạo mặt trời hết tóc còn bay

 

Trời nửa xanh thầy tôi vừa rọc áo sấm

Tôi thét đau hồn đã nhập ba ngàn

Con nước Elbre chiếc xuồng đưa tôi mãi

Kẻ gọi tên là giọng của Liên buồn

Ngàn là tôi hay Ngàn tôi Liên sống đó

Liên hỡi Liên dù là nước quyện về miền

Tôi chải tóc kẽ môi vừa nứt

Bỗng mặt trời nghe sói tru tinh

Đất như thấp với mùa tan tác lá

Buồn hoen hoen ngấn đói trong phố người

Chim cú cũ có lần thành ba con nhạn

Rời rời về rừng giữa mặt trời cao

Ai có nhớ cô Liên về hoàng tộc

Đường lê thê tôi gỡ phiến da mình.

 

 Tập san VĂN số cuối cùng tháng 3 năm 1975  


Hoàng Lâm
(Nguyễn Thanh Châu gởi)



*

Mời tìm đọc:

Hơn Năm Mươi Lăm Năm Thơ Trần Yên Hòa
Click vào:

(từ: Sấp Ngửa)

Amazon Mẫu Hệ



*

Trang

Quảng Cáo


Acacia Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content

 

 3 con gai TYH3 con gái của TYH, từ trái, Trần Yên Đông Nghi , Trần Yên Thư và Trần Yên Quế Chi, (Ô Mai - Cindy Y. Trần) áo trắng




Hòa 70
TYH và ba cô con gái tại Acacia Pharmacy



hình Quang ở đám cưới Ô Maihình đám cưới Cindy Y.Tran

 





Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Mười Hai 20185:24 CH(Xem: 76)
... Bắt đầu là một lời tán thán (hay tán tỉnh cũng vậy thôi) như vầy "em hai ơi sao em nhẹ hếu (đẹp dàn trời) như cái bông hường (mới nở)
04 Tháng Mười Hai 201811:53 CH(Xem: 202)
Hồ Hữu Tường, chính trị gia, nhà văn, nhà báo và là một nhân vật kỳ lạ, sống 70 năm trong thế kỷ XX, trải nhiều vòng tù tội dưới tất cả các chính quyền: thực dân, quốc gia và cộng sản.
01 Tháng Mười Hai 20187:23 SA(Xem: 240)
Thơ Nguyễn Hàn Chung vốn rất khó đọc! Từ “Nghịch Lưu Của Tuổi”, rồi qua “Dự Cảm Rời” mấy năm trước và mới đây trên các trang thơ của “Lục Bát Tản Thần”
29 Tháng Mười Một 20184:01 CH(Xem: 205)
NTH - Bút hiệu: Hoàng Đông Phương. Nơi sinh: Huế. Năm sinh: Ngày 11 tháng 12 năm 1939. Hiện sống tại Sài Gòn. Đã xuất bản truyện ngắn, truyện dài … hơn 30
28 Tháng Mười Một 20187:46 SA(Xem: 286)
Nhà thơ Quang Dũng tên thật là Bùi Đình Dậu, sau này vì thiếu tuổi đi học, phải mượn tên của người anh họ là Bùi Đình Diệm