DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,560,096

Nguyễn Thanh Châu - Hồ Ngạc Ngữ

Friday, July 23, 20217:40 AM(View: 404)
Nguyễn Thanh Châu - Hồ Ngạc Ngữ
CHÂN DUNG THƠ MIỀN NAM 1955-1975
 
HỒ NGẠC NGỮ

 


blank

 

TIỂU SỬ:

Tên thật: HỒ VĂN KHÁNH

Nơi sinh: Bình Định

Năm sinh: 1950

Năm mất: 22/7/2021

 

TÁC PHẨM:

Trước 1975, HỒ NGẠC NGỮ chưa xuất bản tác phẩm nào, chỉ đăng thơ truyện trên các tạp chí văn nghệ của miền Nam như VĂN, TƯ TƯỞNG, KHỞI HÀNH…Sau 1975, ông tiếp tục sáng tác và đã in ấn một số tác phẩm:

Thơ: Mùa Vọng 1997, Khi Hoa Diên Vĩ Nở, Đợi Chờ Là Niềm Hạnh Phúc 2021

Truyện: Gương Mặt Hoàn Hảo, Cõi Thiên Thai 2004

 

Từ đầu thập niên 60, lúc còn là học sinh trung học, HỒ NGẠC NGỮ đã làm thơ, viết truyện cùng nhóm HỒN QUÊ tại thành phố Qui Nhơn với các thành viên trẻ nổi tiếng sau này như VÕ CHÂN CỬU, LÊ PHIÊN VƯƠN… Tiếp đó, ông thường xuyên có nhiều sáng tác đăng trên các tạp chí văn nghệ tại Sài Gòn.  

Thơ ông có nhiều hình ảnh gần gũi với thiên nhiên, xúc cảm chơn chất cùng tình người diễn đạt qua những thi ngữ bình dị:

 

tay bưng một chén cơm đồng

nghe hương mùa cũ bay trong đất trời

lá rau vườn mộng xa xôi

bóng người đi lại trong lời cỏ cây

 

nhiều đêm thức ngồi giữa bầy sao mọc

hồn dật dờ mơ một cõi nào xa

đồng trăng vàng nườm nượp bóng cỏ hoa

hương trời đất em và anh tắm gội

 

Đôi khi đượm chút hương vị Lão Phật:

 

Đi vào rừng chơi

Đi vào núi chơi

A ha đời hão

Những chuyện xa vời

 

Vì sao người đi tu

Bỏ vầng trăng biền biệt

Chết dưới đáy sông thu?

 

Sau 1975, ông lưu lạc nhiều nơi để mưu sinh, cuối cùng định cư cùng gia đình ở Bà Rịa. Vào 22/7/2021, HỒ NGẠC NGỮ đột ngột qua đời vì trụy tim trong buổi ăn trưa tại nhà.

 

TRÍCH THƠ:

 

CẢM ÂN ĐỜI SỐNG

 

thở một lần không bao giờ thở nữa

đi một lần là đụng đến thiên thu

dù hôm nay trời đất quá hoang vu

tôi vẫn sống và cảm ân đời sống.

 

 

CÁI CHẾT

 

như chiếc lá khô vô tình rụng

trên đồi hoang cô tịch ai hay

những người chết cũng vô tình chết

trong trần gian trơ trụi cỏ cây.

 

 

MẶT ĐẤT

 

em thoạt đến thoạt đi như giấc mộng

còn mình tôi trong vườn cũ buồn thiu

chút hương nồng đâu còn lại bao nhiêu

theo trăng gió cuốn trôi vào hư ảo

tôi ngồi lại ngó bóng mình lảo đảo

trên trần gian chật hẹp nhốt muôn sao

tôi rùng mình khi đụng phải trời cao

như đụng phải một cái gì quá cũ

lạnh lẽo quá, đêm ơi, dòng sao lũ

hãy phủ mù sương ngập bóng trăng tan

để tôi ngồi hồn ngợp cả mang mang

để tôi ôm hôn chút mộng chưa tàn

của mặt đất tràn lan hương nồng dại

trên trái đất mơ màng đi đi mãi…

 

 

NHỮNG NGÀY ĐÓI

 

nắng đã xuống trên cánh đồng cô tịch

đường trưa về mờ mịt lối xa xôi

cỏ cây im vắng đợi dưới chân đồi

anh bước vội sợ bóng mình sắp tắt

 

mớ rau hái trên đường anh bắt gặp

anh quặn người khi đời đã quên anh

đâu còn gì ngoài chút mộng vẫn xanh

anh giữ lại để làm vui cuộc sống

 

em đã cho anh những ngày thơ mộng

trong cuộc đời xa lạ chẳng thân quen

em cũng cho anh những nỗi buồn thêm

khi ngó thấy niềm vui trong thoáng chốc

 

nhiều đêm thức ngồi giữa bầy sao mọc

hồn dật dờ mơ một cõi nào xa

đồng trăng vàng nườm nượp bóng cỏ hoa

hương trời đất em và anh tắm gội

 

ngôi nhà nhỏ khu vườn cây sớm tối

chúng ta ngồi nói chuyện với muôn sao

anh sẽ hôn em như một đêm nào

hôn vào mộng vào môi vào hư ảo

 

đời vui quá những ngày anh lảo đảo

lòng trống không nhào lộn với hư không

thở vô ra trong tim phổi phập phồng

chút thanh khí anh sống cùng vĩnh cửu

 

anh chợt hiểu vì sao anh còn đủ

lòng vô tư khi sống giữa đất trời

dù những ngày thoi thóp thở cầm hơi

trên trái đất muôn đời thoi thóp thở.

 

Tập san VĂN số 207

 

 

Quán vô thường

 

A ha! Trăng nát nửa vừng

Trải vàng áo rộng bên đường người đi

Bụi mờ che khuất tà huy

Phất phơ ảnh mộng bước về Ngã Không.

 

 

Bản lai diện mục

 

Ôi trăng tàn trăng tan

Mắt khô hồ lệ cạn

Gió hiu hắt đường cây

Một mình trông ngóng Bạn.

 

 

Tâm ảnh

 

Vì sao người đi tu

Bỏ vầng trăng biền biệt

Chết dưới đáy sông thu?

 

Tập san TƯ TƯỞNG năm thứ IV số 5

 

 

mai sau

 

một ngày mây bỏ đi xa

chiều hiu hắt bóng mình ta trên đời

giấc mơ xưa đã vắng người

đi về nẻo cũ buồn ơi là buồn

 

 

dừng lại

 

một hôm dừng lại bên hồ

vang vang sóng nước gió xô nghìn trùng

người từ một cõi vô chung

trôi về vô thủy một vùng quạnh hiu

ta còn đứng đợi trong chiều

dòm đời nở rộ thật nhiều cỏ hoa

 

 

dạo chơi trên đời

 

bước đi một bước hai hàng

đời vui như hội bên nàng hôm nay

mở bàn tay nắm bàn tay

mở bàn tay nắm cỏ cây trên đời

 

Tập san TƯ TƯỞNG năm thứ V số 3

 

 

MỘT NGÀY Ở RỪNG

 

 

TINH SƯƠNG

 

đất còn ẩm hạt mù sương

theo anh cơm đãy tìm đường lên non

đạn cày mặt đất héo hon

ngó quanh bể trắng dập dồn sương bay

phố xa đời khuất ngàn cây

dừng chân nghỉ mệt đợi ngày nắng lên

 

 

HƯƠNG ĐẤT

 

chiều qua mưa phủ ngút trời

sáng nay đất ẩm thơm hơi cỏ nồng

ngây ngây trời đất vô cùng

vô ra thở nhẹ cõi lòng trần lao

 

 

PHẠT CỎ

 

tay vung xà bấc một hồi

nghe hơi cỏ ứa trên đời nhân gian

chao theo từng đợt nắng vàng

đất hoang mang thở hỗn mang trong đời

 

 

XUỐNG SUỐI LẤY NƯỚC

 

mang theo hồ rượu bên mình

người xưa có gặp bóng hình ta đi

xa xa một khoảng xanh rì

đã nghe tiếng suối bỏ đi lên ngàn

mang mang hồ nước mang mang

khúc xưa Lưu Nguyễn tiếng đàn còn nghe

 

 

NHỮNG NGƯỜI THƯỢNG

 

cái rừng cái lá cái chim

cái cây cái cội cái tim con người

cái ta đứng giữa cái trời

cái da màu nắng ngậm lời cái đau

 

 

KHI NGỒI NGÓ LẠI

 

khi ngồi ngó lại bóng ta

soi trên mặt nước chiều tà mênh mông

hốt nhiên trời đất mịt mùng

nguồn xưa nước chảy theo dòng trần gian

 

 

TÂM SOI BÓNG NGUYỆT

 

cho tôi ở lại nơi này

sống trăm năm cũng một ngày nhàn du

xác thân nhẹ tếch nghìn thu

tâm soi bóng nguyệt chếch mù hư không

 

Tập san VĂN  số 202

 

 Nguyễn Thanh Châu
(Tác giả gởi)

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Thursday, September 16, 20216:20 AM(View: 416)
Trang "Bạn Văn Nghệ" từ ngày thành lập đến nay đã là 11 năm. 11 năm với biết bao cố gắng của Ban Chủ Biên, đã tạo một sợi dây thân quen với các bạn văn và bạn đọc trong và ngoài nước. Nay, chúng tôi vì một số điều kiện, hoàn cảnh nên không thể tiếp tục điều hành trang mạng này nữa...
Wednesday, September 15, 20217:57 AM(View: 94)
Nhà thơ Trần Vàng Sao, một thời đứng khác chiến tuyến, theo cách mạng để rồi khi chạm mặt với thực tế, ông chỉ biết thở dài qua những vần thơ, và bị nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam trù dập.
Sunday, September 5, 20217:02 AM(View: 171)
Nhìn ông ngồi nâng niu từng trang sách cũ, với bàn tay của một nghệ nhân, hoàn thành những tác phẩm nghệ thuật có khi lại đẹp hơn sắc sảo hơn nguyên bản, tôi như thấy được
Wednesday, September 1, 202112:05 PM(View: 259)
Mẹ anh thuộc dòng dõi họ Đinh. Anh dùng họ mẹ làm chữ đầu trong bút hiệu, sau khi đổi chữ “i” thành chữ “y.” Anh mang họ Mạc. Tên thật của anh là Phụ. Gọi cả họ lẫn tên, gọn nhẹ hai âm Mạc Phụ.
Saturday, August 28, 20213:21 PM(View: 379)
Nhà Xuất Bản Bạn Văn Nghệ sau nhiều tháng phải ngưng hoạt động, vì đại dịch Covid 19, và sự không thực tâm của người thực hiện trình bày tác phẩm, nên đến nay, đã hơn một năm, Tuyển Tập Thơ Văn