DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,866,955

Vài kỷ niệm với Thảo Trường

21 Tháng Mười 201012:00 SA(Xem: 42946)
Vài kỷ niệm với Thảo Trường

Du Tử Lê


Vài kỷ niệm với Thảo Trường


 Tháng Tám ra đi nhưng không quên gửi lại cho tôi nhiều tin buồn lớn! Tôi muốn nói tới chuyến “đi xa” của nữ danh ca Minh Trang, người bạn đời của cố nhạc sĩ Dương Thiệu Tước. Bà mất ngày 17 tháng 8! Một tuần sau, tới lượt ca sĩ Thúy Nga, tức bà quả phụ Hoàng Thi Thơ, từ trần: Ngày 24 tháng 8!


  dutule_1_

Nhà thơ Du Tử Lê

 Những tưởng sự mẫn cán của thần chết dành cho giới làm văn học, nghệ thuật ở quê người như vậy, cũng đã vượt “chỉ tiêu!” Ai ngờ, chỉ ba ngày sau, 27 tháng 8, một buổi chiều từ chỗ làm, T. gọi về báo tin:

 “Anh Thảo Trưởng mất rồi!”

 Đang viết bài, tôi buột miệng hỏi một câu vô nghĩa:

 “Chắc không? Sao T. biết?”

 “Gia đình của anh ấy gọi báo tin.” T. đáp.

 Tôi bần thần đứng dậy. Ra vườn. Ngồi bên hồ cá. Nói thầm mấy câu với tác giả “Người đàn bà mang thai trên kinh Đồng Tháp.” Như với chính mình!

 Tháng Tám trao tay lái chiếc xe thời gian cho Tháng Chín. Tháng Chín ngồi chưa ấm chỗ, đã hấp tấp gõ cửa ngôi nhà bằng hữu tôi, cho tin:

 “Nhạc sĩ Trần Quan Long không còn nữa.”

 Theo tấm lịch treo tường của tôi đó là ngày mồng 3 của mùa Thu miền Nam California.

 Lần này, tới phiên tôi báo cho T. biết. Tôi nghe được trong im lặng của T. những mũi kim lao xao chạm tới các đầu dây thần kinh liên tưởng...

 Chỉ 2 tuần thôi, tôi lui tới Tang môn quán Feek Family Funeral Home ba lần. Nhiều và nhanh tới độ, một nhân viên ở đây ngỏ lời chia buồn với tôi. Ông ý nhị pha loãng nỗi buồn tử biệt sinh ly bằng câu nói vui:

 “Tôi đoán chừng ông không có ý định tìm việc ở đây?”

 “Vâng. Hẳn nhiên là tôi không có ý định ấy. Nhưng tìm một chỗ nằm ở đây thì có.” Tôi đáp.

 Vẫn bằng giọng đùa vui nhẹ nhàng, ông bảo: “Khi nào tới lượt ông, tôi sẽ lo cho ông ‘đảm bảo’ chu đáo.”

 Tôi cảm ơn và kể khá nhiều bằng hữu của tôi, cuối cùng, đã tìm đến nơi này. Tôi nói, có những người theo trật tự của sự xếp hàng dọc, thì họ ở sau tôi xa lắm. Vậy mà vì lý do nào đấy, họ đã tách khỏi hàng. Xăm xăm đi trước... Làm như vội vã đi xa kia, hiểu theo một nghĩa nào, cũng là một hạnh phúc. Thứ hạnh phúc ngần ngật đớn đau người ở lại.

 Mỗi lần tới Feek Family, trong tôi lại âm vang một câu trong bài “Thánh hỏa ca” của “Minh giáo” trong truyện chưởng “Cô Gái Đồ Long” của Kim Dung. Đó là khi toàn bộ “cán bộ đầu não” của Minh giáo bị những người thuộc phe “chánh phái” vây khổn trên Quang Minh Đỉnh. Với cái chết đang lầm lì siết chặt vòng vây, họ quây quần quanh đống lửa, cùng hát bài chia tay trần gian.

Trong bài hát ấy, có một câu đại ý: Sống không hẳn đã vui, chết chưa chắc đã buồn. Vậy thì hà cớ gì chúng ta không hát ca trước khi cùng chết...

 Đó là những trang sách tôi đọc nhiều sớm mai, lúc chờ người phụ trách mở cửa căn phòng ở tòa nhà chính của Feek Family, cho tôi vào thắp nén hương đầu ngày cho mẹ tôi. Trước khi anh tôi và, những người viếng thăm tìm đến.

 Đó là những ngày đầu tiên của trung tuần tháng 11 năm 1988, thời điểm mẹ tôi từ trần.

 Đã hai mươi hai năm, khi đó, Feek Family còn xa lạ với cộng đồng người Việt ở quận hạt Orange County này.

 Xa hơn nữa của ký ức tôi, là cuối thập niên 1960. Thời điểm chúng tôi dọn về căn phòng ở đường Hồng Thập Tự, trong khu cư xá Bưu Điện, đối diện căn nhà số 7, cư xá Thành Tín, trụ sở chính của hai đài phát thanh Tiếng Nói Tự Do và, Gươm Thiêng Ái Quốc (tiền thân đài Mẹ Việt Nam).

 Tôi không biết có phải vì ở khúc đường rất ngắn này có tới hai cư xá lâu đời; nên người ta đã lợi dụng khoảng trống giữa bức tường thấp và, hông cư xá Bưu Điện để giăng bạt, bày xe bán từ bún riêu, bún bò Huế, phở, tới bánh cuốn, cháo gà, xôi lạp xưởng... Khiến nó trở thành một thứ “foods court” nổi tiếng, không chỉ với cư dân thuộc hai cư xá vừa kể mà, còn “hút” khách từ đài Truyền Hình Việt Nam cũng như nhân viên của đài Phát Thanh Saigon (đầu đường Phan Đình Phùng), đi tắt qua bức tường vỡ...

 Thời gian này tôi gặp tác giả “Viên Đạn Bắn Vào Nhà Thục” gần như mỗi sáng.

 Khi ấy Thảo Trường phục vụ tại cục An Ninh Quân Đội. Sáng nào ông cũng tới sở sớm. Cất xe. Đi bộ vài chục bước. Tới căn nhà tôi ở. Dùng loa tay, ông gọi tôi đi ăn sáng.

 Ông không phải là người kiệm lời. Nhưng khi dùng loa tay gọi tôi, ông chỉ sử dụng một trong trong hai “khẩu lệnh”:

 “Thằng Lê dậy chưa, ra mau, tao cho ăn sáng!” (Hoặc)

 “Lê ơi, dậy đi. Ra ăn sáng với tao!”

 Tới hôm nay, tôi vẫn không rõ khi nào bạn tôi dùng “khẩu lệnh” thứ hai, tương đối nhẹ nhàng, êm ái hơn “khẩu lệnh” thứ nhất. Chỉ nhớ, dù với “khẩu lệnh” nào, khi ông bắc loa miệng gọi tới lần thứ ba, bao giờ bác chủ nhà cũng rụt rè gõ cửa phòng tôi, nhắc: “Ông ra mau, bạn ông đang đợi.”

 Trước “vấn nạn” này, tôi cũng không biết có phải bác chủ nhà vì lòng tốt không muốn bạn tôi phải đợi lâu? Hay chỉ vì bà sợ nếu để Thảo Trường “ra lệnh” thêm một lần nữa thì, cường độ “khẩu lệnh” sẽ “tăng tốc,” khiến đứa cháu mới mấy tháng tuổi bà có thể giật mình. Khóc thét! Tuy nhiên, dù tôi ra nhanh hay chậm, bạn tôi luôn hỏi: “Hôm nay mày muốn ăn gì?” Trước khi tự gọi món ăn cho mình.

 Đó cũng là thời gian rất nhiều bằng hữu của chúng tôi “đi xa.” Không ít người chúng tôi mới thấy đó... bỗng được tin họ tử trận!

 Gặp nhau trong tình cảnh ấy, lần nào Thảo Trường cũng lắc đầu. Ngao ngán. Chúng tôi không biết nói với nhau điều gì, khác hơn câu nói quen thuộc Thảo Trường dành cho tôi, như một điệp khúc:

 “Đời sống sao buồn quá!”

 Phần tôi, cũng chỉ có một câu trả lời (lập lại):

 “Ừ! Đời sống buồn quá!”

 Khi ấy, chúng tôi đều là lính, hiểu theo nghĩa cái chết đối với chúng tôi đã mặc nhiên sẵn đấy. Như khí trời. Nhưng thú thật, chẳng vì thế mà chúng tôi có được cái tinh thần “cười cợt” trước sự chết, như những người thuộc phe “ma giáo” trong truyện chưởng Kim Dung! Chúng tôi vẫn mừng rỡ gặp lại nhau sau những chuyến công tác dài ngày.

 Trước đó một năm, Thảo Trường rủ tôi in chung với ông một tập truyện. Ông bảo tôi chỉ việc chọn truyện... Ông đã liên lạc với Thế Nguyên. Trình Bày sẽ phụ trách tất cả những việc còn lại.

 Do đấy, trên nguyên tắc Thảo Trường là người có quyền chọn một nhan đề truyện ngắn của ông, làm nhan đề chung cho cả tập. Nhưng ông nhường quyền ấy cho tôi. Ông bảo:

 “Mày chọn đi. Nhan đề một truyện ngắn nào đó của mày, làm tên chung tập truyện của hai đứa.”

 Tôi chọn một nhan đề truyện của tôi:

 "Chung Cuộc’ được không?”

 “Được lắm. OK ngay. Tao không biết nội dung truyện ấy của mày thế nào. Nhưng với tao, hai chữ ‘chung cuộc’ mang ý nghĩa chúng ta cùng chơi chung một cuộc chơi...” Rồi như để tôi khỏi áy náy, ông tiếp:

 “Nhưng tao giao trước rằng, tiền tác quyền cưa đều đó nghe...”

 “Đương nhiên,” tôi đáp.

 Thuở ấy, đa số các nhà xuất bản chưa quen với nguyên tắc trả bản quyền cho tác giả theo kiểu tính phần trăm trên giá bán, trên số in. Thường thì hai bên thỏa thuận với nhau một khoản tiền nào đó. Xong, tác giả giao bản thảo cho nhà xuất bản và, không bận tâm nữa. Nhưng nhà Trình Bày của Thế Nguyên thì khác. Thế Nguyên cho tôi biết, Trình Bày sẽ trả tác quyền cho tác giả là 10% tính trên giá bán và số in. Lại nữa, nhà Trình Bày cũng có “tục lệ” khi in xong một tác phẩm, sẽ mời tác giả đi ăn tối cùng một số thành viên của nhà xuất bản. Tôi và Thảo Trường đương nhiên được mời, sau khi Thế Nguyên giao sách cho nhà Hiện Đại, phát hành.

 

Tuy nhiên, tôi suýt hố nặng, nếu Thảo Trường giải thích thêm rằng, nhà xuất bản chỉ đài thọ tiền ăn cho một mình tác giả mà thôi. Muốn đem theo một người nào khác, tôi phải cho Thế Nguyên biết trước. Và tôi sẽ là người trả phần sai biệt.

 “Nhưng không sao,” Thảo Trường nói. “Mày muốn mời ai cũng được. Khỏi hỏi thằng Thế Nguyên. Tao sẽ lo cho mày chuyện ấy...”

 Buổi họp mặt ăn nhậu mừng tập truyện “Chung Cuộc” ra đời, (1) cuối cùng đã diễn ra một cách suôn sẻ tại một nhà hàng... thịt chó, bên hông vườn Tao Đàn. Tôi và Thảo Trường đi mình ên. Phía bên nhà xuất bản, ngoài Thế Nguyên còn có Diễm Châu, Nguyễn Khắc Ngữ, Nguyễn Ngọc Lan... cũng mình ên.

 Nhắc lại những chuyện này, tôi chỉ muốn nhấn mạnh, bề ngoài tác giả “Thử Lửa” to con, dềnh dàng, đen... ròn. Ông di chuyển cẩn trọng, nhanh nhẹn như một con beo gấm, lúc nào cũng trong tư thế sẵn sàng tấn công. Hay như một tay chơi giang hồ thứ thiệt... Nhưng bản chất ông lại là người thích nuông, chiều bạn. Bất cứ ai khi trở thành thân thiết, đều được ông đối xử ân cần, tế nhị. Như sự tế nhị, ân cần mà người ta có thể dành cho một tình nhân.

 

Du Tử Lê

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25 Tháng Hai 201112:00 SA(Xem: 30358)
Trần Tuấn Kiệt bút hiệu Sa Giang, sinh ngày 01 tháng 6 năm 1939, tại Sa Đéc và hiện sống tại Sàigon, Việt Nam. Suốt đời TTK sống bằng nghề cầm bút. Ngoài 2 bút hiệu chính trên, vì nhu cầu sinh nhai anh còn dùng nhiều nhiều bút hiệu khác như Việt Thần, Việt Long, Duy Thức...để viết sách võ thuật, truyện thần thoại dân tộc... cho nhà sách Khai Trí và các nhà xuất bản do người Hoa làm chủ và đặt mua. Chủ trương nhà xuất bản Hồng Lĩnh
19 Tháng Hai 201112:00 SA(Xem: 38699)
Phan Ni Tấn sinh năm 1946, tại Ban Mê Thuột. Sinh Viên Đại Học Khoa Học Sài Gòn, 1969 Sĩ Quan QLVNCH, 1971. Sinh hoạt với Du ca Ban Mê Thuột, 1972. Tù cải tạo CS tại Trại Cải Huấn BMT, 1975. Vượt biên cuối tháng 11/1979 tới Thái Lan. Hiện định cư cùng gia đình tại Toronto, Canada. Đã cộng tác với báo chí tại hải ngoại: Văn, Văn Học, Nhân Văn, Làng Văn, Phố Văn, Hợp Lưu, Hồn Việt, Văn Nghệ, Văn Phong, Diễn Đàn Tự Do, Phụ Nữ Diễn Đàn, Saigon Times...
17 Tháng Hai 201112:00 SA(Xem: 23279)
Phải trở về quê một chuyến xem thử chỗ ngồi bên gốc cây bàng trong khuôn viên chợ Quán Rường nay có còn không? Chắc còn, và chẳng có gì thay đổi. Bởi vì Hạo đã ngồi ở đó suốt mười hai năm, ngày ngày ngắm ông đi qua bà đi lại, mỗi khi có ai xe đạp bị hư, bể ruột, cong niềng, trật ốc, dắt lại sửa thì anh mừng húm lên, bởi vì anh sẽ có được chút tiền công mang về cho ba đứa con đang đợi ở nhà.
15 Tháng Hai 201112:00 SA(Xem: 30907)
Đài phát thanh VNCR trong mục “Tác Giả Tác Phẩm" có cuộc nói chuyện giữa nhà văn Phạm Phú Minh, phụ trách chương trình với Nhà Văn Trần Yên Hòa về 2 tác phẩm Mẫu Hệ và Áo gấm Về Làng mà ông đã xuất bản. Sau đây là nội dung cuộc nói chuyện.
11 Tháng Hai 201112:00 SA(Xem: 38826)
Trần Vũ sinh năm 1962 tại Sài Gòn trong một gia đình Bắc di cư, nguyên quán Sơn Tây và Phú Thọ, theo học Lasan Taberd đến 1976. Vượt biên đến Palawan, Phi Luật Tân năm 1979. Chủ biên tập san Hợp Lưu từ tháng 1/2003 đến tháng 7/2005. Đã viết 50 truyện ngắn, truyện vừa, tiểu luận, ký, tùy bút.