DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,681,763

Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện qua đời, thọ 73 tuổi - NV

02 Tháng Mười 201212:00 SA(Xem: 24467)
Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện qua đời, thọ 73 tuổi - NV
Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện qua đời, thọ 73 tuổi





QUẬN CAM, CA - Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện, tác giả tập thơ Hoa Địa Ngục, vừa qua đời lúc 7 giờ 17 phút sáng Thứ Ba, 2 tháng 10, 2012, tại một bệnh viện ở thành phố Santa Ana, quận Cam, California, thọ 73 tuổi.



nct

Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện (bên phải) gặp dịch giả Huỳnh Sanh Thông (bên trái) tại thành phố New Haven, Connecticut, hồi Tháng Tư 2005. (Hình: Quang Phu Van - Vietnam Literature Project)

 

Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện vào bệnh viện vào sáng sớm ngày 26 Tháng Chín, 2012. Tại đây, bệnh viện điều trị chứng nhiễm trùng đường phổi nhưng ông vẫn thấy đau ở ngực. Một số xét nghiệm cả về tim mạch, chụp phim và lấy mẫu phổi (biopsy) truy tìm ung thư cũng đã được thực hiện.

Tuy nhiên, cho đến sáng ngày Thứ Hai, 1 Tháng Mười 2012 thì bệnh trở nặng. Mười giờ sáng Thứ Hai, Linh Mục Cao Phương Kỷ đã làm các nghi thức cần thiết để ông trở thành một tín đồ Công Giáo theo ước nguyện trước sự chứng kiến của ông bà Bác Sĩ Trần Văn Cảo, Tiến Sĩ Nguyễn Thanh Trang, bà Lâm Thiên Hương, nhà văn Trần Phong Vũ.

Ông Trần Phong Vũ, người kề cận, chăm sóc nhà thơ Nguyễn Chí Thiện trong những ngày ở bệnh viện, đã vuốt mắt cho nhà thơ sau khi ông qua đời.

Người anh của nhà thơ Nguyễn Chí Thiện đáp máy bay từ Virginia tới Quận Cam sáng nay cũng không kịp gặp mặt em trước khi mất.

 

* Người tù 27 năm

 

Ông Nguyễn Chí Thiện sinh năm 1939 tại Hà Nội. Ông có một người anh là sĩ quan cao cấp VNCH đang ở sống ở tiểu bang Virginia, hai người chị ở Việt Nam.

Ông bị tù cộng sản tổng cộng 27 năm qua nhiều nhà tù miền Bắc, đặc biệt là nhà tù nổi tiếng Cổng Trời. Lần ra khỏi tù sau cùng của ông là ngày 28 Tháng Mười 1991.

Khi ông chạy vào Tòa Đại Sứ Anh Quốc ở Hà Nội đưa tập thơ và xin tị nạn chính trị, viên chức tòa đại sứ chỉ nhận tập thơ để chuyển ra ngoại quốc và cho biết họ không giúp ông tỵ nạn chính trị được. Bước ra khỏi trụ sở Tòa Đại Sứ Anh thì ông bị công an CSVN bắt giữ liền.

Nhờ sự can thiệp đặc biệt của nhiều nhân vật quốc tế, ông đã được chế độ Hà Nội thả cho đi Mỹ định cư Tháng Giêng 1995.

Ông đã đem kinh nghiệm về chế độ Cộng Sản, kinh nghiệm tù đày trình bày với các cộng đồng người Việt khắp nơi từ Hoa Kỳ, Canada, Âu Châu và Úc Châu.

Tập thơ Hoa Địa Ngục đã được dịch ra Anh, Pháp, Đức và Hòa Lan ngữ.

Sau khi đến Mỹ, năm 2001 ông cho xuất bản tập truyện Hỏa Lò. Tập truyện Hai Chuyện Tù được ông xuất bản năm 2008.

Ông Nguyễn Chí Thiện từng gặp cha Chính Vinh, cha Nguyễn Văn Lý trong nhà tù CSVN.

Nhân cách và cái chết của cha Chính Vinh tại nhà tù Cổng Trời (tỉnh Hà Giang) được nhiều người viết hồi ký kể lại trong đó có ông Kiều Duy Vĩnh. Ông Vĩnh là một trong rất ít người thoát chết trở về sau nhiều năm bị giam ở trại Cổng Trời, mới qua đời hồi Tháng Bảy vừa qua và cũng đã chịu các phép bí tích để trở thành tín đồ Công Giáo.

Những kỷ niệm cũng như nhân cách của cha Chính Vinh, Linh Mục Lý đã gây ấn tượng sâu sắc thúc đẩy nhà thơ Nguyễn Chí Thiện chọn đức tin Công Giáo và lấy tên thánh là Thomas More.

 


nct_1


Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện (Hình tư liệu Người Việt)

 


Tác giả Hoa Địa Ngục

 

Vào năm 1980, người ta thấy xuất hiện ở hải ngoại một tập thơ không có tên tác giả, xuất bản bởi “Ủy Ban Tranh Đấu cho Tù Nhân Chính Trị tại Việt Nam”. Tập thơ mang tựa đề “Tiếng Vọng Từ Đáy Vực” mà tác giả là “Ngục sĩ” hay khuyết danh. Ít tuần lễ sau, tạp chí Văn Nghệ Tiền Phong đưa ra một ấn bản cùng một nội dung nhưng với tựa đề “Bản Chúc Thư Của Một Người Việt Nam”.

Tựa đề tập thơ Hoa Địa Ngục có từ khi Yale Center for International & Area Studies ấn hành bản Anh ngữ Flowers From Hell do ông Huỳnh Sanh Thông dịch. Sau người ta mới biết tác giả tập thơ là Nguyễn Chí Thiện.

Những bài thơ của ông trong tập Hoa Địa Ngục gây xúc động sâu xa trong tâm thức người đọc về cái đói, sự đày đọa ác độc, sự gian ác của chế độ Cộng Sản đối với con người.

Tập thơ thoát ra khỏi Việt Nam khi nhà thơ lén mang tới Tòa Đại Sứ Anh tại Hà Nội và được Giáo Sư Patrick J. Honey thuộc đại học London sang Việt Nam Tháng Bảy năm 1979 và mang về. Kèm trong tập thơ 400 trang viết tay này là lá thư mở đầu với lời ngỏ:

 

“Nhân danh hàng triệu nạn nhân vô tội của chế độ độc tài, đã ngã gục hay còn đang phải chịu đựng một cái chết dần mòn và đau đớn trong gông cùm cộng sản, tôi xin ông vui lòng cho phổ biến những bài thơ này trên mảnh đất tự do của quý quốc. Đó là kết quả 20 năm làm việc của tôi, phần lớn được sáng tác trong những năm tôi bị giam cầm.”



BVN-TH

(từ báo NV)


 
Tôi biết nó, thằng nói câu nói đó 




Thơ Nguyễn Chí Thiện



"Không có gì quý hơn độc lập tự do."
Tôi biết nó, thằng nói câu nói đó
Tôi biết nó, đồng bào miền Bắc này biết nó
Việc nó làm, tội nó phạm ra sao

Nó đầu tiên đem râu nó bện vào
Hình xác lão Mao lông lá
Bàn tay Nga đầy băng tuyết giá
Cũng nhoài qua lục địa Trung Hoa

Không phải xoa đầu mà túm tóc nó từ xa
Nó đứng không yên, tất bật, điên đầu
Lúc rụi vào Tàu, lúc rúc vào Nga
Nó gọi Tàu Nga là cha anh nó
Và tình nguyện làm con chó nhỏ
Xông xáo giữ nhà gác ngõ cho cha anh
 

Nó tận thu từ quả trứng, quả chanh
Học lối hung tàn của cha anh nó
Cuộc chiến tranh chết vợi hết thanh niên
Đương diễn ra triền miên ghê gớm đó
Cũng là do Nga giật Tàu co
Tiếp nhiên liệu gây mồi cho nó
Súng, Tăng, Tên lửa, Tàu bay
Nếu không, nó đánh bằng tay?

Ôi đó, thứ độc lập không có gì quý hơn của nó!
Tôi biết rõ, đồng bào miền Bắc này biết rõ
Việc nó làm, tội nó phạm ra sao
Nó là tên trùm đao phủ năm nào
Hồi cải cách đã đem tù, đem bắn
Độ nửa triệu nông dân, rồi bảo là nhầm lẫn!
Đường nó đi trùng điệp bất nhân
Hầm hập trời đêm nguyên thủy
Đói khổ dựng cờ đại súy
Con cá lá rau nát nhầu quản lý
Tiếng thớt, tiếng dao vọng từ hồi ký
Tiếng thở, lời than đan họa ụp vào thân
Nó tập trung hàng chục vạn ngụy quân
Nạn nhân của đường lối "khoan hồng chí nhân" của nó.
Mọi tầng lớp nhân dân bị cầm chân trên đất nó
Tự do, không thời hạn đi tù!
Mắt nó nhìn ai cũng hóa kẻ thù
Vì ai cũng đói món nhục nhằn cắn răng tạm nuốt
Hiếm có gia đình không có người bị nó cho đi suốt.

Đất nó thầm câm cũng chẳng được tha
Tất cả phải thành loa
Sa sả đêm ngày ngợi ca nó và Đảng nó
Đó là thứ tự do không có gì quý hơn của nó !
Ôi, Độc lập, Tự do !
Xưa cũng chỉ vì quý hai thứ đó
Đất Bắc mắc lừa mất vào tay nó
Nhưng nay mà vẫn có người mơ hồ nghe nó
Nó mới vạn lần cần nguyền rủa thực to:
Hồ Chí Minh, chính mi loài quỷ dữ !



Nguyễn Chí Thiện




ANH
KHÔNG CHẾT



Đỗ Thái Nhiên




Sau hiệp định Geneve 1954 chẳng bao lâu, bộ phim "Chúng Tôi Muốn Sống" ra đời. Muốn sống, chúng tôi phải xa lánh xã hội Miền Bắc. Nơi đó hồi bấy giờ đã biến thành một đấu trường điên đảo: con cái đấu tố cha mẹ, vợ - chồng, anh - em đấu tố lẩn nhau. Muốn sống, chúng tôi phải di cư vào Miền Nam Việt Nam, vùng đất của tự do và công bằng, của ấm no và nhân bản. 

Trong chiến tranh Việt Nam trước 1975, vô số anh hùng liệt sĩ đã hiên ngang gục ngã để mở đường cho dân chủ nhân quyền vươn mình lớn mạnh. Mỗi một gục ngã vừa kể là một đau đớn vô hạn đối với quần chúng nhân dân đang sinh sống an bình tại các hậu phương rộng lớn. Những đau đớn vô hạn kia quấn quyện vào nhau, mở rộng và dâng cao dần để bật lên thành lời hát thiết tha: 


"Anh, Anh không chết đâu Em, 
Anh chỉ về với mẹ mong con. 
Anh vẫn sống thênh thang 
Trong lòng muôn người 
biết thương đời lính !..." 
(Nhạc và lời Trần Thiện Thanh) 


Văn hóa Việt Nam là văn hóa "Chúng tôi muốn sống". Văn hóa Việt Nam là văn hóa yêu cuộc sống, đến độ phủ nhận ngay cả cái chết: "Anh, Anh không chết đâu Em. Anh chỉ về với Mẹ mong con". Thế nhưng, thời gian gần đây, tại hải ngoại có một số người Việt Nam lại viện dẫn nhiều lý do khác nhau để buộc một người phải chết, mặc dầu "nạn nhân" đã nhiều lần xác định: " Tôi chưa hề chết. Tôi vẫn đang sống". Câu chuyện "Anh Không Chết" có nội dung như sau: 

Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện sinh năm 1939 tại Hà Nam, Bắc phần, Việt Nam. 

Từ 1961 đến 1964: lần thứ nhất Nguyễn Chí Thiện trở thành "khách hàng" trẻ tuổi của nhà tù CS Hà Nội theo kiểu "Học tập cải tạo" tại miền Nam Việt Nam sau 30/04/1975. 

Từ 1966 đến 1977 : lần thứ hai Nguyễn Chí Thiện ở tù vì bị tình nghi "Làm thơ chống đảng" 

Ngày 16/07/1979 Nguyễn Chí Thiện mang tập thơ " Hoa Địa Ngục" bước vào tòa đại sứ Anh quốc tai Hà Nội để nhờ nơi này phổ biến tập thơ đó đi khắp thế giới. Sau khi rời tòa đại sứ Anh, Nguyễn Chí Thiện bị đưa thẳng vào nhà tù. Đây là lần thứ ba Nguyễn Chí Thiện ở tù CS. Chuyến tù này kéo dài từ 1979 đến 1991. 

Dĩ nhiên Nguyễn Chí Thiện phải trả giá bằng những cực hình khắc nghiệt về tội đã dám mắng Hồ Chí Minh bằng những lời lẽ gay gắt nhất. Bên cạnh những cực hình kia, một tin tức kỳ lạ, có tính định mệnh đã đến với đời sống của Nguyễn Chí Thiện. Năm 1987, nhà xuất bản Robert Laffont, Paris 1987 đã cho ra đời tác phẩm mang tên "Cruel Avril" của tác giả Oliver Todd. Trang 418 của tác phẩm này ghi rằng nhà thơ Nguyễn Chí Thiện đã chết trong tù vào mùa hè năm 1987. Dĩ nhiên Nguyễn Chí Thiện không hề hay biết gì về tin tức kia, vì lúc bấy giờ ông đang ở trong trại tù CSVN. 

Năm 1991, sau 27 năm tù, Nguyễn Chí Thiện ra khỏi nhà tù. Ngày 01 tháng 11 năm 1995 Nguyễn Chí Thiện tới Hoa Kỳ theo chương trình vận động đặc biệt của một vị Bác Sĩ người Mỹ gốc Nhật tên là Norobu Masuoka. Vị bác sĩ này trước đó, đã đưa vào Mỹ thiếu tá không quân Nguyễn Quý An, nhà văn Đặng Chí Bình. 

Chưa kịp làm quen với đất nước Hoa Kỳ, Nguyễn Chí Thiện đã phải hứng chịu những tố cáo mạnh mẽ từ nhóm Vạn Thắng. Rằng Nguyễn Chí Thiện tới Mỹ là Nguyễn Chí Thiện giả, Nguyễn Chí Thiện thật đã chết trong tù. Rằng Nguyễn Chí Thiện giả đã mạo nhận là tác giả của Hoa Địa Ngục. Rằng Nguyễn Chí Thiện giả là tình báo cho CSVN… Phong trào tố cáo Nguyễn Chí Thiện giả diễn ra khá ầm ĩ vào các năm 1995, 1996. Sau đó tạm lắng dịu. 

Năm 2001 Nguyễn Chí Thiện ra mắt tác phẩm Hỏa Lò (Tập Truyện NXB Cành Nam, Hoa kỳ 2001). 

Năm 2006 Nguyễn Chí Thiện cho ra đời Hoa Địa Ngục (NXB Cành Nam, Hoa Kỳ 2006). Hoa Địa Ngục còn có tên là Vô Đề, Tiếng Vọng Từ Đáy Vực . Bài viết này chỉ dùng tên Hoa Địa Ngục và gọi Hoa Địa Ngục xuất bản 2006 là Hoa Địa Ngục 2006. Hoa Địa Ngục 2006 gồm Hoa Địa Ngục1 và Hoa Địa Ngục2. Hoa Địa Ngục1 là tập thơ đã được chuyển vào tòa đại sứ Anh ngày 16/07/1979. Hoa Địa Ngục2 (còn mang tên là Hạt Thơ Máu) là những bài thơ sáng tác sau Hoa Địa Ngục1, sau năm 1979. 

Có thể nói được rằng: Kể từ ngày Hoa Địa Ngục 2006 trình diện người đọc, những cố gắng "giết chết" Nguyễn Chí Thiện lại nổi lên toàn diện hơn, triệt để hơn. Trên trận địa toàn diện và triệt để kia, Nguyễn Chí Thiện bị mưu sát hai lần: mưu sát Nguyễn Chí Thiện giả, và mưu sát Nguyễn Chí Thiện tác giả thi phẩm Hoa Địa Ngục. Mưu sát là hành động giết người có dự mưu, có tính toán. 

Vụ mưu sát Nguyễn Chí Thiện giả 

Trước tiên hãy nói tới vụ mưu sát Nguyễn Chí Thiện giả. Nếu lời tố cáo Nguyễn Chí Thiện ở Mỹ là giả đạt kết quả, thì sinh mệnh chính trị của ông Thiện phải chết. Nguyên nhân Nguyễn Chí Thiện bị tố cáo là giả nằm ở sự việc: bằng vào tác phẩm "Cruel Avril", tác giả Oliver Todd cho rằng Nguyễn Chí Thiện đã chết trong tù vào mùa hè 1987. 

Qua tới năm 2005, tác phẩm vừa nêu được tái bản, nhưng tin tức về cái chết của Nguyễn Chí Thiện năm 1987 vẫn giữ nguyên. Điều này làm cho một số người dứt khoát tin rằng: quả thực có hai Nguyễn Chí Thiện. Nguyễn Chí Thiện thật đã chết trong tù. Nguyễn Chí Thiện sống ở Mỹ là Nguyễn Chí Thiện giả. 

Do lòng mến mộ Nguyễn-Chí-Thiện-thật, người ta đã tìm đường giết chết Nguyễn-Chí-Thiện-giả bằng cách đòi hỏi Nguyễn Chí Thiện tại Mỹ phải trả lời cho rạch ròi: hai ông Thiện, ông nào giả? Ông nào thật? Câu hỏi đơn giản, nhưng câu trả lời không đơn giản. 

Cuộc lùng tìm Nguyễn Chí Thiện giả ầm ĩ đến độ ngay cả Nguyễn Chí Thiện tác giả Hoa Địa Ngục 2006 cũng hết biết: Tôi là ai? Và Ai là tôi? Giữa lúc Nguyễn Chí Thiện đang bơ vơ trên ranh giới giữa "Tôi" và "Ai" thì Oliver Todd xuất hiện. Ngày 18/10/2008 từ La Garde Freinet, Pháp quốc, Oliver Todd viết cho Nguyễn Chí Thiện một bức thư, trong đó có đoạn minh xác như sau: 

"Trong quyển sách "Cruel Avril"của tôi (NXB Robert Laffont, Paris 1987), tôi có viết là ông đã chết trong tù vào mùa hè 1987. Tin tức sai lầm này do một cộng tác viên chuyển đến cho tôi. Cô ấy đã lấy tin đó trong một bài báo của tập san Quê Mẹ. Sự hiện diện của ông tại Orange County cũng đã đủ cải chính cái tin này rồi. Tôi rất tiếc đã không sửa chữa sai lầm của tôi trong ấn bản 2005 của quyển "Cruel Avril". Tôi xin thành thật cáo lỗi cùng ông." (Hết lời dẫn) 

Lẽ ra chỉ cần một lời đính chính của Oliver Todd là đủ. Tuy nhiên, với ý muốn xóa sạch tâm lý "một nghi, mười ngờ" của quần chúng, trong cuộc họp báo ngày 25/10/2008 tại Orange County, nhà thơ Nguyễn Chí Thiện đã xuất trình trước đồng hương và cơ quan truyền thông, báo chí các thể loại ba văn kiện sau đây: 

1) Chứng chỉ giảo nghiệm tự dạng ghi ngày 13/Dec/1995: Cuộc giảo nghiệm này được thực hiện bởi trung tâm giảo nghiệm quốc gia, Dorothy Brinkerhoff, tọa lạc tại số 4316 Boyar Avenue, Long Beach, Ca. 90807. 

2) Chứng chỉ giảo nghiệm tự dạng ghi ngày 15/Oct/2008 : Cuộc giảo nghiệm này được thực hiện bởi Trung tâm "A and M. Matley", địa chỉ 3092 Army Street, Ca. 94110. 

Cả hai chứng chỉ số (1) và (2) đều kết luận chữ viết trong tập thơ Hoa Địa Ngục (Bản chuyển vào tòa Đại Sứ Anh ngày 16/07/1979) và chữ viết của Nguyễn Chí Thiện ngày nay tại Mỹ là chữ viết của một người. 

3) Chứng chỉ giảo nghiệm nhân diện qua hình chụp ghi ngày 03/08/2006 : Cuộc giảo nghiệm này được thực hiện bởi trung tâm Stuchman, Forensic Photography, địa chỉ 421 Walnut Street, Suite 120, Napa, Ca. 94559. Chứng chỉ này kết luận: hình chụp Nguyễn Chí Thiện ở trong tù và hình chụp Nguyễn Chí Thiện ở Mỹ là hình của một người. 

Tóm lại, lời minh xác của tác giả Oliver Todd cộng với ba chứng chỉ giảo nghiệm về hình ảnh và về chữ viết đã minh chứng Nguyễn Chí Thiện thật và Nguyễn Chí Thiện giả chỉ là một người. Điều minh chứng này đã buộc kịch bản "Truy tìm và giết chết Nguyễn-Chí-Thiện-giả" phải kết thúc. 

Vụ mưu sát người thơ trong Nguyễn Chí Thiện. 

Ngay sau khi hồ sơ mưu sát Nguyễn Chí Thiện giả được đóng lại, thì độc giả của Nguyễn Chí Thiện lại bị khuấy động bởi một hồ sơ mới. Đó là hồ sơ tố cáo Nguyễn Chí Thiện không phải là tác giả của thi phẩm Hoa Địa Ngục1. Lời tố cáo kia có chủ tâm giết chết con người thi sĩ ẩn náu bên trong nhân vật Nguyễn Chí Thiện. Lời tố cáo kia chưa kịp thuyết phục được công chúng, thì dư luận đã phải đón nhận hai dấu hỏi lớn: 

Dấu hỏi thứ nhất: Giả sử năm 1979 Nguyễn Chí Thiện ăn trộm Hoa Địa Ngục1 của tác giả vô danh, sau đó mang vào tòa đại sứ Anh. Hành động như vừa kể, Nguyễn Chí Thiện được gì và mất gì? Chẳng lẽ từ 1979 Nguyễn Chí Thiện đã thấy trước năm 1995 Nguyễn Chí Thiện sẽ định cư ở Mỹ? Sẽ được nổi tiếng, được nhận lãnh nhiều giải thưởng cao quý từ những tổ chức thi văn quốc tế? 

Chắc chắn Nguyễn Chí Thiện không thể thấy trước như vậy! Hồi bấy giờ, với kinh nghiệm hai lần ở tù 12 năm, Nguyễn Chí Thiện chỉ thấy một điều: ra khỏi tòa đại sứ Anh, Nguyễn Chí Thiện không thể không bị bắt. 

Lần bị bắt này là lần thứ ba. Tái phạm tội phản động ba lần đi kèm với hai tội danh: Tội một: nguyền rủa Hồ Chí Minh bằng những lời lẽ thậm tệ nhất, cay nghiệt nhất. Tội hai: tìm cách làm cho thế giới nghe được những lời nguyền rủa kia. Với hai tội vừa nêu cộng thêm tội tái phạm lần thứ ba, Nguyễn Chí Thiện cầm chắc cái chết trong tay. 

Xin đừng quên rằng năm 1979 là năm CSVN chưa đầu hàng kinh tế thị trường, chế độ Hà Nội còn rất hung hãn: đi tù đồng nghĩa với đi chết. Vì vậy, giả thuyết cho rằng năm 1979 Nguyễn Chí Thiện ôm Hoa Địa Ngục1 vào tòa đại sứ Anh để được hưởng vinh quang về sau là giả thuyết tuyệt đối phi lý, không thể chấp nhận được. 

Động lực duy nhất đẩy tới biến cố Hoa Địa Ngục1 chỉ có thể giải thích bằng tâm tình phẩn hận về 12 năm tù với tội danh "Tình nghi làm thơ chống đảng". Mười hai năm tù kia là buổi bình minh của tuổi thanh xuân trong đời Nguyễn Chí Thiện. 

Dấu hỏi thứ hai: Phải chăng sự so sánh Hoa Địa Ngục1 và Hoa Địa Ngục2 sẽ dẫn đến kết luận Nguyễn Chí Thiện không là tác giả của Hoa Địa Ngục1? 

Nguyễn Chí Thiện làm thơ từ 1958 đến 1988. Cuộc hành trình bằng thơ 30 năm ấy được chia làm hai giai đoạn: Thơ Tù 1958 – 1979 gọi là Hoa Địa Ngục1, và Thơ Tù 1979 – 1988 gọi là Hoa Địa Ngục2. Một số người đã mang Hoa Địa Ngục1 so sánh với Hoa Địa Ngục2 để đưa ra nhận xét: thơ của hai giai đoạn kia khác nhau về khẩu khí, về mực độ căm hờn, về cú pháp, về thơ và vè, về câu ngắn, câu dài vân vân … Những bài thơ, đoạn thơ (đối tượng của so sánh) thường được sáng tác cách nhau một, hai thập niên. 

Đời người thiên biến vạn hóa. Đời người thay đổi từng giây, từng phút. Một người không thể tắm hai lần trên một dòng sông. Tại sao hai thi phẩm do một người sáng tác có khoảng cách thời gian năm, mười năm lại không được phép có bất kỳ thay đổi nào? 

Mặt khác, đề cập tới mối liên hệ giữa tác giả và tác phẩm, người Việt Nam bao giờ cũng gắn bó với câu nói: "Tức cảnh sinh tình". Cảnh là hoàn cảnh sống. Tình là những liên hệ tim óc giữa tác giả và hoàn cảnh sống. Tình kia khi bước vào thế giới của ngôn ngữ sẽ bật lên thành lời, sẽ sản sinh ra tác phẩm. Ba thành tố: cảnh, tình và ngôn ngữ tạo thành câu chuyện gọi là xuất xứ của tác phẩm. Tác giả là người nắm trọn trong tay ba thành tố vừa kể. 

Nói rõ hơn, công việc khảo sát xuất xứ của tác phẩm là phương pháp thích nghi và chính xác nhất làm lộ rõ danh tánh của tác giả. Những người đặt nghi vấn ai là tác giả của Hoa Địa Ngục1 không hề quan tâm tới xuất xứ của tác phẩm. Họ đã truy tìm tác giả bằng cách viết một số bài so sánh Hoa Địa Ngục1 và Hoa Địa Ngục2, một cách hoàn toàn chủ quan. Sau đó tuyên phán tác giả của Hoa Địa Ngục1 không là Nguyễn Chí Thiện, mà là một nhân vật vô danh nào đó. Đây là một tuyên phán phi lý nhất trong thế gới của các loại phi lý. 

Trong hoạt động của hệ thống công lý hình sự, rất nhiều khi chỉ căn cứ vào một tin tức nhỏ cộng với kỷ thuật thẩm vấn của giới chức chuyên môn, người ta có thể giải quyết nghi án một cách dễ dàng. Thơ tù của Nguyễn Chí Thiện có tới trên dưới bẩy trăm bài, bảy trăm xuất xứ. Mỗi xuất xứ là một nhóm tin tức. Với khối tin tức đồ sộ kia những người chống đối Nguyễn Chí Thiện vẫn không thể tìm ra tác giả của Hoa Địa Ngục1 là ai ư? Họ tìm ra chứ! Tìm ra rằng Nguyễn Chí Thiện và tác giả vô danh chỉ là một người. 

Bài viết tới đây đã cho thấy ý muốn giết chết Nguyễn Chí Thiện giả cũng như ý muốn giết chết người thơ trong Nguyễn Chí Thiện đều bất thành. Hẳn nhiên những lý lẽ được trình bày trong bài viết này không thể thuyết phục mọi người đồng ý. Khác biệt ý kiến là tính vốn có của dân chủ đa nguyên. Thế nhưng, giết nhau không phải là phương cách giải quyết bất đồng. 

Xin đừng giết cộng đồng, bằng cách tạo ra hai ban đại diện cho một cộng đồng. Xin đừng giết chánh đảng, bằng cách tạo ra hai ba tổng bí thư cho một đảng. Xin đừng giết hội ái hữu, bằng cách tạo ra hai chủ tịch cho một đoàn thể. Xin đừng giết văn học nghệ thuật, bằng cách dựng lên một tác giả vô danh bên cạnh tác giả minh danh cho mỗi tác phẩm. 

Một loạt chữ "giết" vừa được sử dụng nhằm diễn ý rằng giết có nghĩa là "Cướp quyền tòa án để ban phát công lý cho người khác". Hành động này xã hội văn minh không chấp nhận. 

Xin hãy từ giả ý định "cướp quyền tòa án". Xin hãy trở về với văn hóa truyền thống Việt. Văn hóa "chúng tôi muốn sống". Văn hóa "Anh không chết đâu em". Trong "không chết", mọi người Việt Nam sẽ thương yêu và đoàn kết trên quyết tâm xây dựng một Việt Nam dân chủ và thịnh vượng./. 


Đỗ Thái Nhiên



Liên Minh
Ma Quỉ Tan Vỡ




Nhàn SF.


“Nghi Án Văn Học” tưởng đâu được hạ màn sau khi “mụ bà” Đào Nương Hoàng Dược Thảo, người nắn ra nó, lên tiếng công khai chấm dứt bằng cách thiết lập danh sách những ai không tin ông Nguyễn Chí Thiện là tác giả tập thơ “Hoa Địa Ngục” để Saigon Nhỏ đúc kết hồ sơ đưa lên FBI cho họ xử lý (sic). Đây là một hình thức chạy làng vì chẳng có FBI nào xét xử nghi án “dổm” này ngoại trừ Đào Nương HDT tìm ra được thân nhân ruột thịt của ông Vô Danh hoặc giả đích thân bà tự nhận là vợ hay con cháu ông Vô Danh thì may ra mới được toà án thụ lý. Danh sách “những ai không tin NCT là tác giả Hoa Địa Ngục” đó có đếm được trên đầu ngón tay hay không nhưng chắc thế nào cũng phải có những tên công an mạng như HÀ TIÊN, TIÊU DIỆT CS, CHU SA, KHÚC RUỘT NGÀN DẶM, cư sĩ NHẤT HANH (không phải Nhất Hạnh) mà vào năm 2002 nhóm người này cũng đã kêu gọi trên Net mời mọi người hãy cùng viết thơ cho ông Bồ Câu FBI ở Oakland tố cáo những gì mà họ biết về Nguyễn Chí Thiện giả. Nhưng sự thật lúc nào cũng là sự thật, nếu dã tâm đổi trắng thay đen, đem dối trá vu khống cho người lương thiện thì tất phải bị lột mặt nạ. Hôm nay “Nghi Án Văn Học” kỳ hai nó lại được tiếp tục như lời Đào Nương HDT đã lỡ hứa hẹn, nhưng nhân vật chánh không còn là nhà thơ Nguyễn Chí Thiện mà lại là bà chủ nhiệm hệ thống báo Saigon Nhỏ với cộng tác viên Tú Gàn, cả hai, người tố cáo, kẻ thanh minh đưa đến sự tan vỡ của liên minh ma quỉ đã chống phá cộng đồng hải ngoại từ tháng Mười năm 1996 cho đến nay. 

Lá thư Tú Gàn tố giác tình báo Việt cộng giả FBI xâm nhập vào báo SGN hướng dẫn đường lối (trong vụ Nghi Án Văn Học đánh phá nhà thơ Nguyễn Chí Thiện) đã xác nhận những nghi vấn từ bấy lâu nay về lập trường của tờ báo này quả là không sai. Bài viết trả lời “Những điều Nên Nói” ngày 3-1-09 của Đào Nương HDT nội dung xoay quanh hai nhân vật Triệu Lan và Tú Gàn. Để trả lời cho Tú Gàn về việc chủ nhiệm SGN đã nhận một xấp tài liệu của tình báo CS ký tên Triệu Lan đánh phá nhà thơ Nguyễn Chí Thiện, bà ta viết như sau: 

“Cho đến nay tôi không biết Triệu Lan là ai cả. Như đã viết trong Lời Toà Soạn, khi đăng những bài viết của nhân vật này, khi nêu lên “Nghi án tập thơ Vô Đề”, SGN nhận được những bài viết này qua hình thức điện thư, cho thấy những điều tuyên bố, những cuộc trả lời phỏng vấn tiền hậu bất nhất của ông Nguyễn Chí Thiện từ năm 1995 đến nay. Nhưng đây không phải là lần đầu tiên tôi nêu ra sự nghi ngờ này, mà từ năm 2003, khi nhận được tập Hoa Điạ Ngục 2 tức Hạt Máu Thơ, tôi đã viết bài khẳng định hai tác giả của Hoa Địa Ngục 1 và 2 không thể là một người. Khi đăng tải những bài viết của người mang tên Triệu Lan, cũng như nhiều bài viết khác của những người đã nghi ngờ ông Nguyễn Chí Thiện không phải là tác giả tập thơ Vô Đề, tôi nhấn mạnh nhiều lần, sẵn sàng nhường diễn đàn SGN cho ông Nguyễn Chí Thiện trả lời những cáo buộc này. Việc ông Nguyễn Chí Thiện từ chối và đẩy SGN vào thế chống đối lại ông là một việc chọn lựa của ông Nguyễn Chí Thiện, không phải cuả Saigon Nhỏ. Và cho đến nay, ông Tú Gàn và cá nhân tôi, chủ bút Saigon Nhỏ, chúng tôi không bao giờ bàn luận về ông Nguyễn Chí Thiện cả.
 
Thanh minh thanh nga không biết Triệu Lan là ai, đây là chuyện của Đào Nương HDT. Một tờ báo khi chọn đăng bài của đọc giả hợp với chủ đề mình đưa ra là chuyện bình thường, nhưng cớ sao khi giới thiệu tên của Triệu Lan lại phải ghi chú thêm mấy chữ “mà chính chúng tôi cũng không biết rõ xuất xứ” để làm gì? Phải chăng “có tật giật mình” muốn tránh tiếng dây dưa với “thành phần bất hảo”? 

Là người “đẻ” ra Nghi Án Văn Học tất nhiên bà Đào Nương HDT có quyền đi tìm bằng chứng. Với trách nhiệm này, người làm truyền thông cần phải vô tư trung thực, nếu có sai lẩm thì phải thẳng thắng xin lỗi. Bà Đào Nương HDT không hội đủ những điều kiện trên. Bấy lâu nay ngòi bút của bà đã nhúng xuống bùn. Lời đe doạ the thé trong buổi họp báo “ông ( Nguyễn Chí Thiện) chỉ có một cuộc họp báo, còn tôi, tôi có tờ báo” đã cho thấy tư cách con người của bà cho nên không ai ngạc nhiên khi những bằng chứng bà Đào Nương HDT đưa ra toàn láo khoét , từ việc đã thử chữ hai lá thư kết quả đó là của hai người khác nhau cho đến bài viết của Triệu Lan, nó không thuộc loại phân tích đứng đắn mà chỉ là vu khống, bịa đặt , nhục mạ chụp mũ, vậy tại sao bà Đào Nương HDT lại buộc ông Nguyễn Chí Thiện phải lên tiếng giải thích trên tờ báo lá cải của bà? Bà quên rồi à? Chính bà cũng đã từng khuyên ông Nguyễn Chì Thiện “đừng thèm cầm bút để trả lời những vu cáo, đừng mất thì giờ để tâm đối chất với những trò tiểu xảo vặt của những phường vô lại” (SGN# 387 ngày 8-7-1997). Thế mà hôm nay bà Đào Nương HDT lại đổ thừa “Việc ông Nguyễn Chí Thiện từ chối (không trả lời) và đẩy SGN vào thế chống lại ông là một việc chọn lựa của ông chứ không phải của SGN”. 

Tuyên bố như trên bà Đào Nương HDT lại lật lọng láo khoét nữa rồi! Tạo dựng ra “Nghi Án Văn Học”, bà Đào Nương HDT cũng đã từng gọi điện thoại cho những nhân vật có tiếng tăm hỏi về tác giả của Hoa Địa Ngục, nhưng bà ta lại bỏ ngoài tai những lời khuyên can đứng đắn của họ, vẫn cứ tiếp tục đăng những bài viết đánh phá hạ cấp. Điều này chứng tỏ bà ta đâu có muốn biết sự thật về tập thơ Hoa Điạ Ngục mà chỉ muốn lợi dụng những cuộc điện đàm để may ra tìm thêm được” đồng minh” nào tự ái tị hiềm kiểu Sơn Tùng hầu mong phe bà có thêm được vài mống trí thức cho ”Nghi Án” được xôm tụ! Tiếc thay người đứng đắn nhận ra vấn đề không ai muốn dây dưa với “hủi”!

Việc bà Đào Nương HDT cho biết “bà và ông Tú Gàn cho đến nay không bao giờ bàn luận về ông Nguyễn Chí Thiện” thì cũng đúng thôi. Nghi Án Văn học do nhóm Triệu Lan đảm trách nên ông Tú Gàn mới bảo là “ Tình báo việt cộng đã xâm nhập vào SGN hướng dẫn đường lối của tờ báo”. Thật ra, đám Triệu Lan cũng chỉ là tay sai, viết lách bừa bãi, lý luận cũng chẳng khác gì Chu Sa, người này vào năm 2002 cũng đã học thuộc lòng bài vở của Lê Tư Vinh, bị vạch mặt đuối lý phải bỏ diễn đàn “Tổ Quốc Trên Hết” trên paltalk mà chạy.

Tuy khẳng định là không biết gì về Triệu Lan nhưng lại thú nhận Bách Linh là người rất thân với SGN như thế là dấu đầu hở đuôi. Triệu Lan chẳng qua chỉ là một cái tên đặt ra cho có vẻ mới mẻ, cho khác với năm 2002 là Chu Sa, khác với năm 2004 là Nguyễn Văn Ruộng (văn phong không khác gì Hoàng Duy Hùng) là những cái tên đã bị vạch mặt cứng họng trước những câu hỏi mà người đọc người nghe muốn biết. Bách Linh, Bạch Long , Chu Sa, Nguyễn Văn Ruộng hay Triệu Lan cũng chỉ là một đám chui từ lò Dominotrungcong của Lê Tư Vinh mà ra. Đây là những người chửi cộng như điên mà cũng cầm AK bắn người chống cộng không ngừng nghỉ . Bách Linh không phải là Chu Sa, mà là người Bắc, tuổi tác vào khoảng 75, trước 1975 ở Việt Nam làm sở Mỹ. Tuy có giấy tờ ra đi nhưng ở lại cho đến đầu thập niên 80 mới đi theo diện đoàn tụ, hiện cư ngụ ở Nam Cali có thuê một căn phòng nhỏ ở khu Bolsa dùng làm nơi “ viết báo”. Cũng không khác gì Lê Tư Vinh, mê bói toán, thích Sấm Trạng Trình, chữa bệnh theo lối phù phép đuổi tà ma. Những bài viết trên Văn Nghệ Tiền Phong , Saigon Nhỏ, chửi bới lung tung rất là sắc máu . Năm 1994, một bài viết trên SGN (xin lỗi đã không nhớ tựa đề), thoá mạ GHPGVNTN, gọi hai đại lão HT Thích Huyền Quang và Quảng Độ là sư quốc doanh ở tù giả, cuối bài Bách Linh cho biết theo Sấm Trạng Trình thì năm 1995 sẽ có một vị anh hùng xuất hiện tại hải ngoại. Cuối năm 1995 anh hùng Nguyễn Chí Thiện xuất hiện thật, Bách Linh hợp cùng Lê Tư Vinh không ngừng đánh phá từ đó cho đến nay. Nhân dịp bà chủ SGN “tậu” được ông chủ mới, thẳng tay đuổi Tú Gàn, rước đám Triệu Lan về hợp tác, ”Nghi Án Văn Học” cũng tưởng đâu giết chết được uy tín Nguyễn Chí Thiện, nào ngờ ván bài đã bị lật tẩy, Đào Nương HDT không còn gì hơn đành phải lên tiếng sau khi lá thư của Tú Gàn được đưa lên Net. Một khi công sản đã hướng dẫn được tờ SGN thì vai trò Tú Gàn phải chấm dứt với lý do được Đào Nương HDT bào chữa như sau:

Mấy tháng gần đây, tôi đã phải quyết định bỏ bài của ông Tú Gàn nhiều lần. Sau cơn bạo bệnh năm ngoái, trí óc ông khôn còn minh mẫn nữa. Tôi khuyên ông dành thì giờ viết sách thay vì viết báo hàng ngày, nhưng quyền lợi của ông không hề sụt giảm. Điều này thì ông Tú Gàn không thể không công nhận.”

Đã đuổi việc mà vẫn cho ăn nguyên lương, trước tiên là nghĩ đến công lao tận tụy suốt 15 năm trời giúp bà chủ bút hoàn thành công tác một cách xuất sắc, thứ đến là “vuốt ve” sợ ông Tú “bật mí” vì nằm trong chăn 15 năm nên Tú Gàn đã biết chăn có rận. Khốn thay, Tú Gàn lai là người có tự ái không vì mấy trăm bạc mà ngậm miệng nên phải lên tiếng trừng phạt hành động vô ơn, vắt chanh bỏ vỏ này. Những ai giao du với bà Đào Nương là phải coi chừng. Với bà này thì:

 
“Không có bạn, không có thù, không có tình mà chỉ có tiền” nên lật lọng bạn hoá thành thù như trở bàn tay! 


Sau khi lá thư của Tú Gàn được đưa lên Net, thì Đào Nương HDT không làm được gì hơn bắt buộc phải lên tiếng. Phần cuối lá thư của bà ta là cả một sự dối trá lươn lẹo :

“Chấm dứt bài viết này, tôi buâng khuâng tự hỏi trong 15 năm qua, đã có bao nhiêu bài viết của ông Nguyễn Cần - Tú Gàn trên diễn đàn Saigon Nhỏ vì lý do cảm tính như vậy. Đối với tôi và hệ thống báo Saigon Nhỏ với 15 năm cộng tác, ông Tú Gàn còn có thể hành xử như vậy thì... Trong hoàn cảnh đất nước hiện nay, sự phối kiểm tài liệu hay tin tức thật quá khó khăn, nhất là lịch sử chính trị Việt Nam . Giá trị bài viết thường được đặt trên uy tín và lương tâm của người viết, hơn là tài liệu giấy trắng, mực đen. Tôi xin chân thành tạ lỗi những vị đã bị xúc phạm qua những bài viết của ông Nguyễn Cần - Tú Gàn trên diễn đàn Saigon Nhỏ trong 15 năm qua. Với cương vị chủ bút, tôi xin hoàn toàn chịu trách nhiệm về những bài viết đã đăng trên Saigon Nhỏ và xin hứa là sẽ thận trọng hơn, sẽ không tin người, không để ai “xâm nhập” vào hệ thống báo Saigon Nhỏ, như tôi vì vô tình và thiển cận đã gây ra trong 15 năm qua.

Sau cùng, tôi xin hứa sẽ không phụ lòng người Việt hải ngoại khắp nơi trông đợi về chủ trương bất biến trong vấn đề đấu tranh chống chế độ cộng sản tại Việt Nam của hệ thống báo Saigon Nhỏ.” 

Lý lẽ trên đây làm sao gạt được ai, mà nếu có đi nữa thì cũng chỉ có thể lừa được đám người mang bệnh thần kinh mà Bác sĩ Tôn Thất Sơn gọi là “những người không tử tế” mà thôi! Thời gian 15 năm đâu phải ngắn ngủi như chỉ trong một vài tuần mà bảo rằng vì vô tình thiển cận tin người để Tú Gàn thao túng qua những bài viết nhục mạ cộng đồng? Đây là lối chạy tội trắng trợn. Ngày hôm nay khẳng định không biết Triệu Lan là ai rồi cũng lại đưa các bài đánh phá lên mà còn chưa chịu nhận lỗi ,hay là phải đợi đến 15 năm nữa mới lên tiếng rằng mình vô tình thiển cận đề cộng sàn “xâm nhập”vào báo mình? Nên nhớ Tú Gàn chỉ là người làm công viết theo đơn đặt hàng của chủ chứ không thể nào lộng quyền muốn viết gì thì viết. Tờ SGN có hai mục đánh phá cộng đồng là “Viết Mà Chơi” của Tú Gàn và “Phiếm Dị’ của Đào Nương HDT. Ngoài hai mục này còn lại là những bài cắt dán hoăc bài có nhuận bút của một hai cây viết nổi tiếng dùng để trang trí cho tờ báo, có thế mới lừa được người nhẹ dạ cả tin. Nhưng phần chính và quan trọng vẫn là những bài viết của Đào Nương Tú Gàn. Với hai mục này anh tung chị hứng rất là nhịp nhàng….thì sao lại trút hết tội lỗi cho một mình Tú Gàn? 

Nhớ thời gian còn mặn mà, cơm lành canh ngọt, ai chê bai anh Tú là chị Đào phản công ngay. Có lần Đào Nương HDT đã thẳng thừng bênh vực Tú Gàn nói với đọc giả rằng: “Chàng (Tú Gàn) còn ngon lắm, lúc nào cũng có ĐÀO bên cạnh”. Đọc giả nào còn giữ tờ SGN số 422 ngày 20-3 1998 mở ra sẽ thấy nơi trang 22 có đăng bài tường thuật buồi họp mặt thân hữu giữa SGN với thân chủ quảng cáo và cộng đồng người Việt tại nhà hàng Golden Phoenix Sacramento vào ngày 14-3-1998. Kèm theo bài tường thuật là một tấm ảnh chụp tại bàn chủ toạ. Chàng(Tú Gàn ) ,cười tít mắt, bên cạnh là ả Đào (Đào Nương ) ỏn ẻn, e lệ như gái mười tám! Hôm đó Đào Nưong HDT mở đầu buổi tiếp xúc bằng một bài diễn văn dài nửa tiếng, xác nhận “ Lập trường SGN từ trước đến nay là chống Cộng” và cũng nhân dịp này để giải toả dư luận cho rằng tờ SGN “chỉ nặng về chỉ trích đánh phá mà nhẹ về xây dựng”, bà Đào Nương HDT khẳng định rằng “ SGN nghĩ rằng trong cái chỉ trích đánh phá của SGN với những cá nhân, tổ chức sai quấy lợi dụng cơ hội, lợi dụng cộng đồng là đã ẩn chứa xây dựng rồi”. 

Năm 1998 Đào Nương HDT công nhận báo SGN có đánh phá nhưng đánh phá đó là để xây dựng, mười năm sau (2008) thì cũng những đánh phá đó trở thành“ lỗi lầm” của Tú Gàn buộc bà là chủ nhiệm phải lên tiếng “tạ lỗi”. Thế còn những bài do chính bà ta viết đánh phá các vị tu sĩ trong GHPGVNTH/ Hải Ngoại, về GS Đoàn Viết Hoạt, về ông chủ tịch CĐ Nam Cali Bùi Bỉnh Bân, về nhà thơ Nguyễn Chí Thiện thì là xây dựng hay lỗi lầm? Thử hỏi nếu Tú Gàn không lên tiếng tố giác CS xâm nhập vào SGN thì liệu Đào Nương HDT có lên tiếng “chân thành tạ lỗi” hay không?

Dù sao thì Tú Gàn cũng được an ủi là đã “xâm nhập” vào tờ SGN đến 15 năm trong khi đó những cây bút khác,tuy nổi tiếng và “ngon” hơn về mọi mặt mà chỉ “đậu” một hai năm là cùng. Có lẽ biết như vậy nên Tú Gàn đã trấn an Đào Nương :

Tôi chỉ tố cáo với FBI có người lấy tên là Triệu Lan hay Bạch Long, mạo nhận là FBI agents mà thôi, tôi không nói đến vụ Nguyễn Chí Thiện, vì biết họ không xét tới đâu. Tôi tin họ chỉ gọi Bạch Long đến, thẩm vấn, dọa và cấm không được mạo danh FBI nữa. Thông thường họ chỉ làm như vậy.”.

Xem thế thì việc thu thập danh sách những ai không tin Nguyễn Chí Thiện là tác giả Hoa Địa Ngục chỉ là lời nói suông để có cớ chấm dứt trò tiểu xảo khốn nạn của người làm truyền thông vô liêm sĩ này. Nếu đem vụ Nguyễn Chí Thiện cho FBI biết thì thế nào Đào Nương HDT là người đẻ ra Nghi ÁnVăn Học cũng phải xuất đầu lộ diện. Trong quá khứ Đào Nương HDT đã có nhiều kinh nghiệm hầu toà về tội quịt nợ, tội phỉ báng vu cáo cộng sự viên nên khi nghe bà ta “doạ” đòi nhờ luật sư đưa cụ Nguyễn Phước Đáng ra toà về tội phỉ báng, người biết chuyện không khỏi phì cười. Chỉ xếp bà vào nhóm “Những Người thiếu tử tế” mà bà đòi sue về tội phỉ báng danh dự. Thật ra danh dự bà ta đã quăng xuống bùn từ lâu rồi làm gì còn nữa để mà cho là bị phỉ báng! Bác sỉ Tôn Thất Sơn đặt tên “Những người thiếu tử tế” là còn lịch sự đấy, thật ra phải gọi họ là “Những Người Điên” mới đúng.

Nếu quả thật như Tú Gàn viết rằng chỉ báo cáo với FBI Triệu Lan tự nhận là FBI mà không nhắc gì đến “Nghi Án Văn Học” là Tú Gàn đã nới tay với Đào Nương HDT lắm. Biết rằng mục tiêu chính của FBI là an ninh của Hoa Kỳ chứ không quan tâm nhiều tới những tranh cãi chụp mũ vớ vẩn thường xảy ra trong cộng đồng, tuy nhiên nếu tình báo Cộng sản giả FBI xâm nhập vào SGN tạo ra “Nghi Án Văn Học” để đánh phá làm xáo trộn cộng đồng thì không ít thì nhiều FBI cũng phải để ý. Tú Gàn đã không tố cáo rõ ràng câu chuyện thì tại sao chúng ta, là những người không chấp nhận lối đánh phá của tờ SGN và đám Triệu Lan, lại không nhân cơ hội này gọi FBI cho họ biết rõ sự tình? Nghị quyết 36 của CSVN đã xâm nhập vào Cộng đồng người Việt bấy lâu nay gây nhiều tai hại chia rẽ đánh phá trong cộng đồng. Từ trước đến nay biết bao nhiêu người từng là nạn nhân của tờ báo SGN, nhưng họ phải im lặng bởi muốn đưa ra pháp lý là phải nhờ đến luật sư, tốn bao nhiêu là tiền, bao nhiêu là thời gian để rồi kết quả nhận được gì? Được “một lời xin lỗi” từ một con “Mụ Nhà Quê văn dốt vũ dát”, “trên răng dưới bikini” ư? Forget it !!! Để tiền chi phí luật sư đó gửi về Việt Nam giúp đỡ cho những người đang bị tù đày vì tự do dân chủ cho quê hương phải là có lý hơn không? Chúng ta cũng không im lặng nếu những kẻ nội thù cố tình gây phá. Hãy dùng vũ khí mà mình có, đó là ngòi bút nói lên công bằng lẽ phải, đó là kêu gọi tẩy chay những cơ quan truyền thông nào yểm trợ cho nghị quyết 36, đó là báo cáo cho FBI…Gọi cho FBI là chuyện cần làm ngay vì đây cũng là điều mà Đào Nương HDT , đám CS Triệu Lan và những “người điên” không tin Nguyễn Chí Thiện là tác giả tập thơ Hoa Địa Ngục mong muốn… thì tại sao chúng ta không giúp cho bọn điên này có cơ hội bị vạch mặt?

Hôm nay liên minh ma quỉ tan rã là một tin vui. Nhiều người trong đó có cá nhân tôi, trước kia vẫn không đồng ý với những bài viết của ông Tú Gàn. Nay, nếu quả thật ông đã nhận thức được những việc làm trong quá khứ đã không mang lại sự đoàn kết cộng đồng thì đây là một cơ hội tốt cho ông đem hết khả năng cùng sự hiểu biết của mình phụng sự cho công bằng và lẽ phải. Nếu được như thế thì đây là một điều đáng mừng cho cộng đồng!



Băc Cali
Nhàn SF.

 (từ trang nhà Nguyễn Chí Thiện)


Đinh Quang Anh Thái nói về sự Ra đi của Nguyễn Chí Thiện

Ngày long tri đêm đất l - NHÀ THƠ NGUYỄN CHÍ THIỆN

Ru ta ngậm ngùi, Khánh Ly



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17 Tháng Tư 20188:17 CH(Xem: 71)
"...tôi lẫn trốn vì thấy mình không thể. mây của trời rồi gió sẽ mang đi..." (HK). Hoài Khanh chủ trương tap san Giữ Thơm Quê Mẹ và nhà xuất bản Ca Dao
13 Tháng Tư 201810:06 SA(Xem: 142)
(h.TDT) Thơ đăng trên các tạp chí văn học như VĂN, TƯ TƯỞNG, KHỞI HÀNH
09 Tháng Tư 20187:05 CH(Xem: 183)
Khu Đại Học Văn Khoa chật hẹp ở góc đường Nguyễn Trung Trực và Gia Long một thời tuổi trẻ chúng tôi.
06 Tháng Tư 20188:01 SA(Xem: 181)
Tên thật là Đoàn Hùng. Sinh tại Tuy Hòa, Phú Yên. Tốt nghiệp Đại Học Sư Phạm Cần Thơ. Viết trước 1975, trên các tạp chí Văn, Bách Khoa, Khởi Hành
03 Tháng Tư 20188:41 CH(Xem: 126)
Anh là một nhà thơ độc đáo, làm thơ y hệt như người hát Kinh Phật. Không phải một hình thức đọc tụng Kinh Phật