DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,144,121

CAO THOẠI CHÂU

Wednesday, November 24, 201012:00 AM(View: 27256)
CAO THOẠI CHÂU

CAO THOẠI CHÂU

images_9_

 

 Tên thật là Cao Đình Vưu, sinh năm 1939 tại Giao Thủy, Nam Định. Di cư vào Sài Gòn năm 1954.Tốt nghiệp Đại học Sư phạm Sài Gòn, dạy học ở Châu Đốc (An Giang), sau đó chuyển lên Kontum rồi Pleiku. Nhập ngũ khóa 24 Thủ Đức. Khởi viết từ năm 1963. Cộng tác với các báo VĂN, SÁNG TẠO, NGHỆ THUẬT, KHỞI HÀNH, BÁCH KHOA, THỜI TẬP, VĂN HỌC …Sau năm 1975 bị đưa đi học tập cải tạo . Đến năm 1979 trở lại với nghề giáo, dạy học ở Bến Lức, sau về Tân An (Long An).

 

Tác phẩm đã xuất bản:

 Bản thảo một đời (Thơ,1993)

Rạng đông một ngày vô định(Thơ, 2007)

Ngựa hồng (Thơ,2009)

Vớt lá trên sông (Tạp văn, 2010)

 

T H Ơ  T R Í C H

 

 

MỜI EM UỐNG RƯỢU

 

có những đêm trường gợi tiếc thương

có ta lấy tóc đếm ưu phiền

có ta nâng trái sầu chín rã

có lệ ta hoà chung hơi men

 

có mắt ta là ly rượu nhỏ

có đời ta là quán cô hồn

và có ta đang ngồi trong quán

uống cho tàn cho mạt kiếp nhân sinh

 

cũng có đau thương làm vui bạn nhỏ

có hoang đàng tìm thấy giữa cơn say

có tuyệt vọng trên vành ly rực sáng

và có em buồn ta cõng trên vai

có nắng chiều đang rơi ngoài bãi

bãi vắng chiều xa không bóng người

chứng kiến giờ ta lên cơn hấp hối

 

Ta đội nón đi mời em uống rượu

cuộc tình sầu thôi hãy gác qua bên

ta đâu có giận hờn chi cuộc sống

dù thật tình buồn lắm phải không em

 

ta là ly vậy mà em biết không

ta là rượu vậy mà em biết không

uống đi em bởi ly đã kề

bởi ta buồn như một câu chuyện kể

câu chuyện buồn kể giữa cơn say

 

bởi lát đây mặt trời sẽ chết

mùa đông về không chỗ dung thân

ta sẽ đứng run trong giá lạnh

dáng bơ vơ như kẻ thất tình

 

để thấy ta mang đầy kỷ niệm

như người mang thương tích trên thân

và thấy em như bờ dốc đứng

ta chiếc xe đò nổ bánh bơ vơ

 

ta đã cố nài xin, vậy em hãy uống

chất men đời làm cháy mắt ta xanh

rượu cay đắng hay chén vàng tê tái

em chối từ ta biết nói sao hơn

 

em không uống nên có ta lẻ bạn

vòng tay ôm hồ rượu thấy mênh mông

rượu đã hết hay mắt ta vừa cạn

hay hồn ta rung chuyển đến tang thương

 

thôi giã tiệc và xin chào bạn nhỏ

ta tủi hờn bóp nát chiếc ly không

và ta tưởng chính mình đang vỡ

quán cô hồn ngủ trọ khách cô đơn

 

có ta trong một toa tàu trắng

tỉnh rượu nằm nô rỡn một mình

có em còn đứng sau khung kính

có nỗi buồn gửi một toa riêng.

 

1969

 

ĐỂ NHỚ LÚC TRÂM XA

 

Hình như tôi vừa tiễn một người

Có điều gì mất đi trong tôi

Lúc qua đèo tôi nhủ mình như thế

Lệ có bào mòn núi cũng không nguôi


Mấy giờ trưa nay người lên phi cơ

Người mặc áo hoa lần đầu gặp gỡ

Hay áo hồng như chiều hôm qua

Buổi chiều mây đùn trắng xoá

 

Cho tôi già trong một cõi vô tư

Tôi tiễn người để biết kẻ đi xa

Đã mang theo hồn người ở lại

Sao người không đi bằng sân ga

 

Có ánh đèn cho mắt tôi vàng úa

Đời buồn tênh sao người không đi ngựa

Cho tôi nghe lóc cóc trên đường

Tôi không muốn người dùng phi cơ

 

Bởi đôi mắt làm sao ngó thấy

Tôi không muốn người dùng phi cơ

Tình chỉ đẹp trong một bàn tay vẫy

Có thật người đã đi chiều nay

 

Hay tiễn đưa chỉ là ảo tưởng

Hay chính tôi, tôi vừa khởi hành

Vào trăm cõi nhớ nhung vô tận

(Yêu có phải suốt đời níu giữ

 

Một điều gì không có trong tay

Yêu có phải là cần thay thế

Những cơn buồn vô cớ trong tôi)

Chuyện người đi đã là có thật

 

Thôi cũng đành to nhỏ với hư không

Tôi là núi sao người bỏ núi

Tôi là thuyền sao người không qua sông

Tôi là cầu sao người không qua thử

 

Cho tôi nhìn bóng nước rung rinh

Cho tôi nhìn tôi hốc hác điêu tàn

Cho tôi khóc và nghe tiếng khóc

Có người đi sao chiều không mưa

 

Có người đi sao chiều không nắng

Rất lãng mạn sao tôi không buồn

Mà chỉ thấy lòng mình khoảng lặng

Thôi hãy đi cho thật bình an

 

Và cô đơn suốt cuộc hành trình

Sá gì tôi cành cây nhớ gió

Hắt hiu buồn trên đỉnh chênh vênh

Người đi rồi tôi như mặt bàn

 

Ngón tay nào vu vơ trên đó

Người đi rồi tôi như chiếc gương

Thỏi son nào tô môi trong đó

Người đi rồi tôi như chiếc xe

 

Không hành khách ngủ vùi trên bến

Và người đi tôi thành nỗi buồn

Không cách gì làm tăng thêm nữa

Người đi rồi tôi còn một mình

 

Làm nhà tu trong căn nhà trống

Ai sẽ tắt giùm tôi ánh điện

Cho tôi nhìn thật rõ đời tôi

Đời của tôi nhiều khi buồn muốn khóc

 

1969

 

 

 

QUÁN CỦA NGƯỜI TÊN V.

 

 

Đường sinh tử một vòng chưa khép

Tạt vào đây quán trọ đời em

Rót cho tôi chai nào cay đắng nhất

Hồn tôi là một chiếc ly không

 

Mái quán em tường xiêu giấy lợp

Hào phóng đời cho mượn ánh đèn

Tôi sẽ thắp giùm em thêm chút nữa

Dẫu chỉ là đom đóm trong đêm

 

Bàn ghế nhựa làm sao rơi loảng xoảng

Rừng ở đâu cho phá đá cưa cây

Em chỉ cho mượn tạm chiếc ly này

Không cho đập lấy gì phóng đãng

 

Chủ quán ơi, hôm nay ngày tháng mấy

Nhân loại trừ tôi còn lại được bao người

Mái quán em thành trời cao vời vợi

Để cái nền làm vỡ chiếc ly rơi

 

Trăm cơn sầu đang đổi cơn say

Tôi đốt quán, em đừng buồn tôi nhé

Mở giùm tôi chai nào cay đắng nữa

Ly vỡ rồi cứ đổ xuống thân tôi.

 

1996

 

 

 

VÔ ĐỊNH HÀNH

 

Tặng Phạm Cao Hoàng

 

 

Và ta lại ra đi

Không phải đi dưới trời sương gió

Những thứ ấy làm gì ta có

Dành cho anh hùng hảo hán mà thôi

Còn ta đi có nghĩa là ngồi

Trên chiếc ghế xe đò xe buýt

Cạnh những người đàn bà đi hàng chạy chợ

Mượn chuyến đi để mặc sức ăn hàng

Và những trẻ con khóc nhè inh tai nhức óc

 

Ta là nỗi cô đơn đương đại

Đặc quánh trong lòng không sẻ cùng ai

Vì xung quanh có rất đông người

Ta chẳng dại đem mình đi lãng phí

 

Không nảy nòi sinh nhằm hảo hán

Áo vỉa hè cơm hộp nặng bao nhiêu

Thì thôi, không qua sông cho khỏi luỵ cầu

Chẳng là cây cho khỏi phiền đến gió

 

Ta tự do hơn những tờ lịch kia

Không bám thân vào một tấm bìa

Ăn mày chút thời gian hào phóng

Rơi tự do những khi nào ta muốn

 

Và ta đi mỗi khi nào còn sống

Theo những hành vi hỏng riêng ta

Con sông kia cũng có đôi bờ

Thì cái xấu sao ta lại không thể thích

 

Khi Thượng đế sinh ra trái đất

Chỉ lạc loài duy nhất một con người

Thì ta là gã ấy hôm nay

Một gã cô đơn có bề dày kinh nghiệm

 

Đời thuở ấy chưa vẽ vời phong thánh

Nghĩa là chưa có những tên hề

Chỉ có mặt trời nuôi sống những bông hoa

Chung quanh ta là một vùng tối sáng

Và khí trời miễn phí chẳng ai ngăn

 

Ta chỉ bực mình mỗi lúc qua sông

Sợ sóng cuốn đi thì trái đất thành tuyệt tự!

 

Và ta lại ra đi

Không phải kiếm một nửa nào chi hết

Trong những thứ bày ra trên mặt đất

Ta đi kiếm mình, kiếm mỗi một ta thôi!

 

2009

 

TÔI VỀ SẦU TRẮNG HAI TAY


Tôi về một gánh tương tư

Nặng con tim thế bao giờ không hay
Trái tim ơi, những tháng ngày
Dài như một nhánh sông dài chảy qua

Trường giang vô số hững hờ

Cỏ hoa xanh thắm đôi bờ lặng thinh
Nước đi qua, nước một mình
Bao nhiêu những bóng những hình chở theo

Tôi về một gánh tương tư

Vàng thơm nắng cũng cho vừa tuổi tôi
Gió thơm trên lũng trên đồi
Thơm lây đến cả hồn tôi chốn này

Tôi về sầu trắng hai tay

Đi như quân tướng trong ngày bại vong
Tình yêu tôi cất trong lòng
Đi qua cho hết một vòng tử sinh

Mừng cho tôi nhé một mình

Ra sông vớt được mối tình thiên thu
Ra sông vớt gánh tương tư
Sầu lên chất ngất cho vừa lòng nhau

Thuyền tôi còn nửa mái chèo

Thả theo con nước ít nhiều đắng cay
Tương tư không kể tháng ngày
Tương tư là một đời dài tương tư!


21-11-2010

 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Saturday, January 1, 201112:00 AM(View: 31245)
Thưa anh Nguyễn Tường Thiết, gần đây, độc giả được đọc nhiều sáng tác của anh, thí dụ trên tạp chí Hợp Lưu, báo Người Việt...
Saturday, December 25, 201012:00 AM(View: 42414)
Tôi muốn nói đến công trình của Thư Quán Bản Thảo do nhà văn Trần Hòai Thư và Phạm Văn Nhàn chủ trương, trong những tháng đầu năm 2007, đã cho in và phát hành số đặc biệt về nhà thơ Phan Như Thức và tập thơ Đốt Tuổi của anh.
Sunday, December 12, 201012:00 AM(View: 23590)
Tôi là người làm thơ và rất yêu thơ nên khi nghe đến công bố kết quả bình chọn “100 bài thơ Việt Nam hay nhất thế kỷ 20”û, tôi cũng muốn xem thử những ai đã đứng trong danh sách hàng đầu ấy. Nhưng tôi thất vọng và tức giận khi nghe kết quả: Người đứng đầu tiên, ngoài danh sách các tác giả kêu tên theo thứ tự vần a, b, c… là Hồ Chí Minh với bài thơ chữ Hán có tên là “Nguyên Tiêu”. Tôi thất vọng và giận dữ bởi vì tôi đã đọc những bài thơ của Hồ Chí Minh,
Wednesday, December 8, 201012:00 AM(View: 22925)
Hồi đó, quê tôi chưa có một phòng đọc sách nào, chưa có một thư viện nào, nên tôi không có sách đọc. Ơi, sách hiếm hoi cho tuổi thơ tôi, tôi lục lọi những quyển sách cũ của cha tôi, cuốn Cổ học Tinh hoa, và những cuốn đặc san cổ học xuất bản hằng tháng của hội cổ học Quảng Nam, mà cha tôi là hội viên. Những cuốn nầy được quay ronéo, màu sắc nhoè nhoẹt, được in với một loại giấy nhám xấu, thế mà tôi vẫn đọc say mê.
Wednesday, December 8, 201012:00 AM(View: 36071)
Hà Nguyên Thạch tên thật là Nguyễn Văn Đồng, là giáo sư dạy tại trường Nữ Trung Học Quảng Ngãi. Nói “biết” là biết vậy thôi, nghĩa là đứng xa mà nhìn, chứ hồi đó, giáo sư cũng phân biệt lắm, nghĩa là giáo sư tốt nghiệp đại học sư phạm 4 năm thì ngon lành, ra dạy trung học đệ nhị cấp, rồi đến giáo sư tốt nghiệp Đại Học Sư Phạm hai năm. Còn như tôi, giáo sư tư nhân dạy giờ...