DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,148,366

Thơ Cái Trọng Ty

Sunday, April 17, 201112:00 AM(View: 54270)
Thơ Cái Trọng Ty
Thơ Cái Trọng Ty


Đem Thơ Bán Dạo


ngôi nhà cửa khóa trái
phong kín đời thơ một thời hoang hóa
nay vôi trôi tường vỡ
xâu chìa khóa cũ xì rỉ sét
cũng từ đêm hát dạo
Anh ngợi ca tình yêu lạc điệu
hoang tưởng tình Em gío cánh diều
biến tình Anh thành cơn mê sảng
và Em nương sáo chiều
tận trời xa
chấp chới những vì sao
thưở hơi thơ nương náu
qua một thời hóa gía
nay rao bán lề đường
thơ thật bèo
Em ngoái nhìn khinh khỉnh
trả vài xu
đau lòng thơ đem bán dạo
khi những xác ve xơ cứng cội nguồn
trong cõi trời văn chương tu hú
bồi hồi lục lọi
những vần thơ trong nhiệm mầu ngôn ngữ
bất chợt một lần từ nỗi hân hoan
thoáng gặp hoang sơ cõi trời bắt được
những rờn rợn nơi tâm linh bỡ ngỡ
ngọt ngào cay đắng
run run chớp bể mưa nguồn
mùa gieo hạt đã vùi đất chết
bỗng lạc loài tự hũy
cột thu lôi

Dị Thảo

hình như mọi sự đều tan nát
hoa của tình si đỏ rợn người
Em gom rách nát vườn mơ tưởng
khóa trái ngôi nhà hạnh phúc xưa

đêm kia lần cuối ở bên Em
tình kia cơn lốc hương lưu luyến
tiếng đời trôi trong thinh lặng cuối trời
mây về theo nước đời cô quạnh
ướt bãi phù trầm
bóng lẻ loi
bao tháng mù xa
những hồn ma lưu lạc
hai bến tương tư dạ khúc buồn
hàng cây bóng ngủ vùi sông tạnh
mê đắm sắc màu
say lối qua
nghe như bọt rượu
chìm đáy cốc
khuây khỏa môi cười
vui chốc thôi
Anh mơ tiếng bướm
hồn mây ải
phấn của mùa xưa vàng ngất ngây
tưởng tượng phấn hương thơm áo lụa
bàng hoàng gío cát thổi bơ vơ
đêm ấy tình bay đến sao Hôm
bay tuốt trời khuya mịt mịt mù
đắm đuối hồn thơ rời tiền kiếp
mây nước im lìm
chẳng đợi chờ chi….


M

đêm ấy giữa mịt mù sóng biển
con đã xuống thuyền
sinh tử đỏ đen
ngoãnh lại bờ xa
thấy lờ mờ phố nhỏ
Mẹ vẫn đứng ngồi dưới ngọn đèn khuya
thắp một nén nhang
trước bàn thờ Tiên Tổ
nguyện cầu cho con sóng nước bình yên

căn nhà Mẹ đã nuôi con khôn lớn
mà nay đành đau xót ra đi
nơi chốn thân yêu
bỗng biến thành thù hận
nơi mặt nạ người thân
đã kết chùm oan khuất
nơi chốn hôm qua
đầy tràn hạnh phúc
Mẹ vui mừng
đón đứa con tập kết trở về

nhưng có đâu xa
bỗng ngậm ngùi chua chát
con nghĩ nhiều đến Mẹ
ngong ngóng trời xa
Nam Bắc chia lìa

lửa hận thù đun sôi nồi chũ nghĩa
biến kẻ thân yêu thành đứa vong ân
bào mòn đạo lý
dứt tình Mẹ Con

đêm nay mưa ướt trong hơi thở
đêm đoạn đành
con phải vượt biên
thuyền đã biển khơi
giữa hai lằn ranh giới
con chỉ muốn quay về hơi ấm Mẹ thôi
nhớ thương mà quay quắt trong lòng
đời Mẹ ngày một héo hon
nỗi mất còn ngày một ngọn gió thu
thăm thẳm trong tim
ngọt ngào tiếng Mẹ
một đời con
con ve sầu chưa lột xác
nhặt nhạnh thu gom
những quá khứ hao mòn
tóc Mẹ ưu phiền thêm bạc trắng ra
như cánh buồm giạt gió mưa nhòa
chở phận đời bạc phước

 

Hoa Blue Bonnet tháng Ba Texas


tháng Ba Houston mùa gió trở
những đêm mưa về trên máng xối
đêm bồi hồi nhắn gưỉ gió mưa xa
một góc đường Cao Thắng mưa vội mây qua
một địa chỉ êm đềm bỏ quên góc tủ
và tàn lá sao già rợp bóng âm u
giữa lối đi mệt nhoài tróc màu sơn kỷ niệm

khi dẫm lên vĩa hè nghe nặng áo cơm
lúc chiếc lá lìa cành bay nghiêng xuống
đáp lạc loài như cánh cò hoang
rưng rưng giữa chiều giông nắng lóa
bay về đâu in vết nhỏ chân mùa
cánh nắng mù xa tóc gió thơ
mơ hồ tiếng gọi chiều bỡ ngỡ
màu nắng trong vườn
trắng ngà trên tay trần mát rượi
lóng lánh lớp lông tơ mịn mượt
bỗng tiếng ai thở dài tiếc nuối

một mùa hạ quá xa
Ngọc về áo trắng
đâu đó dưới vòm cây sung già tịch mịch
râm rang tiếng ve gọi mùa
tiếng rao quà xa vắng
dưới mưa mùa hoa phượng bên đường
ám ảnh màu nắng xiên cành
vàng lên từ dòng Hương cũ
bóng dịu dàng tha thiết
trong đôi mắt hạnh phúc nào bay qua
những nhớ nhung hạnh phúc mù lòa
anh lạc dấu đường
nơi Bắc Mỹ mù xa cuối tuần dậy muộn
cốc cà phê hiên vắng
mùa lạnh về trên xác lá vàng rơi
khoảnh vườn xanh đêm trước
gốc sồi già gió cuộn buồn hiu
mà nghe thời gian hoảng hốt
mơ hồ những tang hoang dâu biển

tháng Ba cỏ hồi sinh
hoa Blue Bonnet bạt ngàn xanh tím
giọc đường xa lộ về Austin
khêu gợi mấy khoảnh trời xa
bên kia bờ Thái Bình Dương có Em
một góc phố Ông Tạ Sài Gòn
chiều chợt lên đèn
chiếc xe bò viên
ông Khách già muôn thưở
Em cô đơn ngồi đó dạo nào
co ro chiều lạnh cuối năm
sau lưng nhộn nhịp giòng xe trôi vội vã
mùa Giáng Sinh nghèo
gói quà hạnh phúc eo sèo khánh tận

 

Xuân Quạnh

Em hởi dáng Kiều qua dâu biển
đóa phù hư tàn tạ một đêm giông


tưởng rằng mây nước chuyện trò
nghe ra oan nghiệt
qua đò đắm sông
dẫu cố quên.máu ngập đồng
tàn cơn mộng dữ
hoài trông.đứng nằm
đêm xưa dưới ánh trăng rằm
tơ tình phiêu hốt
tơ tằm dệt quanh
đất từ khi.chuyển ngọn ngành
khơi tầng nghiệp chướng
tanh banh Đức dầy
ngập bờ cát lở.đời quây
ngã nghiêng thê thiết
đọa đầy hổn mang
hoa kia. rụng búi tơ vàng
dãi dầu thân thế
võ vàng thế thân
đành thôi.dặm khuất mây tầng
tuần du sơn thủy
tần ngần bến sao
thương em thưở ấy ba đào
rủi may thì cũng
ngập trào đắng cay
Em lùa cát bụi đầy tay
thổi mù mịt gió
cồn mây khói mờ
Em đi.sóng vỗ đôi bờ
tàn Thu vàng lá
vọng mờ bãi Tây

 

Chị Cúc


Chút gió lộng về

lộng tiếc thương
có giọt sương sa
nghe thật buồn
trên đôi cánh mật
vàng long lánh
một ngụm trăng chờ
ngọt . đắng .cay

Chị Cúc .
mùa thương về quá xa
đêm ấy .
vườn sau sương nhạt nhoà
sương ướt lụa mềm lên ve áo
sông úa màu trăng mấy dặm ngàn

nhớ hôm chị tiễn em vào lính
không nói mà buồn như gió thu
em đi .
ngày ấy xa đất Huế
mưa nắng Miền Nam gió đổi mùa

nhớ đôi mắt ướt .
đêm Thành Nội
nắm nhẹ tay .
mà chẳng dám yêu
có thoáng lửa vùi hong bếp cũ
ngoài vườn mưa bụi ướt mong manh

 

Bãi vô định

như xác vữa tàn trôi theo giòng nghiệt ngã
nhớ tiếng cú kêu lờ lững mái quê nhà
ta một thời lưu lạc những nhánh đường qua
nhìn đám mây trời mơ xa về cố thổ

đau xót tìm em chỉ thấy bóng hoàng hôn
chiều nay nắng lạ chiều hanh vàng qua bến
phố tôi về trên xóm cũ nắng lưa thưa
chân bước mệt nhoài nhăn nhúm giáp bơ phờ

âm vọng chiều ba mươi vàng mai trước ngõ
tựa núi xanh buồn mây lạnh lẽo bơ vơ
chiều giá buốt rách bươm nhớ người kẻ chợ
thân kĩu kịt xương cốt tàn nơi biệt xứ

ngăn ngắt rừng xa sợi khói chiều tắt nắng
soi nghiệp đời bỗng thấy lại bóng tiền căn
ngùi ngùi tưởng tiếc bến Ngân đã đôi bờ
thân nặng nợ núi sông tan theo cuộc lỡ

nơi đầu sông cuối chợ bãi bờ vô định
thoáng mắt nhìn bỗng như tàn một nén nhang
tôi qua đây bến đục nhớ đêm trăng tàn
mai kia có về đừng quên rừng u uẩn

xin nhặt giùm mây bóng sắc thuở hồng hoang
xin ướp ngọt tin yêu một thời hoang hoá
trên tay người màu hổ phách chén Quỳnh tương
rót lại cho đời chút vị đắng thiên đường

CÁI TRỌNG TY

 

Bạn đọc muốn đọc thêm về Cái Trọng Ty, xin vào Web:

www.caitrongty.wordpress.com

 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Saturday, June 4, 201112:00 AM(View: 23374)
Tên: NGUYỄN DŨNG. Sinh năm: Bính Tuất (1946). Tại: Hà Mật, (Gò Nổi) Điện Bàn, Quảng Nam. Có thơ đăng ở trên báo, tạp chí ở Sài Gòn trước 1975, và từ 1975 trên báo, tạp chí ở hải ngoại trong nước. ĐÃ IN: QUÊ TÌNH (thơ) Văn Nghệ TpSG, 1992 HỘT MUỐI BỎ SÔNG (thơ), Trẻ, 1996 CỬA-ĐỢI-SÔNG-HOÀI (thơ) 2002.
Friday, May 27, 201112:00 AM(View: 34753)
Quang Dũng (tên thật là Bùi Đình Diệm (1921–1988) là một nhà thơ Việt Nam. Ông là tác giả của một số bài thơ nổi tiếng như Tây Tiến, Đôi mắt người Sơn Tây, Đôi bờ... Ngoài ra ông còn là một họa sĩ, nhạc sĩ. Quang Dũng sinh tại làng Phượng Trì, huyện Đan Phượng, tỉnh Hà Tây.
Sunday, May 15, 201112:00 AM(View: 32273)
Hoài Khanh, tên thật Võ Văn Quế. Sinh ngày 13 tháng 6 năm 1934 tại phường Đức Nghĩa, thành phố Phan Thiết, tỉnh Bình Thuận. Cựu công chức. Từng chăm sóc tạp chí Giữ Thơm Quê Mẹ và chủ trương nhà xuất bản Ca Dao.
Monday, May 9, 201112:00 AM(View: 41678)
- Tổng động viên K1/68 trường BBTĐ. - 10 năm tù CS, từ 1975-1985. - Đến Mỹ 1991. - Hiện công chức TP/HOUSTON, TX, USA từ 1993 đến nay. Làm thơ nhiều nhưng ít đăng báo. Có thơ đăng ở Thư Quán Bản Thảo và mới đây trên trang Bạn Văn Nghệ. Thơ ngôn ngữ lạ mà hay.
Friday, May 6, 201112:00 AM(View: 33886)
Sinh ngày 01.01.1954 - Quảng Nam. Vào Nam 1972, hiện đang sinh sống tại Tân Bình, Sài Gòn. Có thơ đăng trên các báo và tuyển tập xuất bản ở phía Nam. Đã xuất bản tập thơ: HOA TIM - NXB Trẻ, 1997. Thơ Nguyễn - in chung 4 người làm thơ họ Nguyễn - 2010