DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,214,364

Trần Yên Hòa - Màu mắt ấy

Thursday, August 1, 20198:49 PM(View: 962)
Trần Yên Hòa - Màu mắt ấy



Trần Yên Hòa

 

 
Image result for tranh của họa sĩ nguyễn trung


Màu mắt ấy

 

 

Màu mắt ấy một ngày nao rạng rỡ

Đưa ta lên mấy tận tầng trời

Em hoài hũy là loài hoa rất lạ

Dắt ta vào quá khứ xinh tươi

 

Ta đã ngắm từng đường tơ kẻ tóc

Ta say mê em bởi mắt môi hường

Bởi một thuở từng làm thơ thương nhớ

Đến vô cùng như cơn gió đưa hương

 

Đã ba, bốn năm hay hằng hằng thế kỷ

Em xa ta, ta lịm ngất bên trời

Nhưng màu mắt em sao còn sáng rỡ

Giữa cuộc đời lầm lủi miệt mài trôi

 

Sao vẫn hoài nhớ thương màu mắt

Xanh rất xanh và đen rất đen

Màu mắt ấy trong tháng ngày lạ mặt

Xin thắp lên đời một thuở thân quen

 

 

Buổi trưa ấy

 
Image result for tranh của họa sĩ nguyễn trung
thiếu nữ, tranh lê trung


Buổi trưa ấy qua đời ta rất lạ

Cành cây xanh sáng mãi thật dịu kỳ

Gió thốc tháo trên tầng cao khí quyển

Em mơ hồ thương nhớ đến mê ly

 

Có phải ta vừa đi qua cơn sóng

Giữa dòng đời tụ-hợp-chia-tan

Trăng khuất dấu và sao lặng nín

Em đi vào cõi sống hoang mang

 

Buổi trưa ấy đứng dưới tầng mây thấp

Em-xênh-xang-áo-mão-cống-xang-xề

Trưa nắng quái chói lòa nghe mê mệt

Lặng ôm đàn ngồi khóc thỏa thuê

 

Buổi trưa ấy đúng là trưa thế kỷ

Có nắng trong xanh có ngất ngây tình

Ta cúi xuống trao em cành nguyệt quế

Bỗng thấy mình thành cát sạn sinh linh

 

Trưa hôm ấy đúng là trưa yêu dấu

Em và trưa giữa phố thị say mềm...

 

Trần Yên Hòa
(Tác giả gởi)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Monday, February 13, 201212:00 AM(View: 21857)
giá như chiếc lá là bài thơ. mỗi buổi ra chơi rụng một tờ. em cứ nhặt lên và giữ lấy. cả một mùa tôi ngẩn ngơ. đôi mắt em mơ mộng. bên cửa một ngôi nhà. đâu ngờ như bể rộng. tôi đi hoài, không qua! tưởng đã quên nhau rồi. từ những ngày xa lắc.
Friday, February 10, 201212:00 AM(View: 11895)
Cuối năm, mưa lạnh, gió bấc, những người đàn bà kéo chiếc xe bò (còn gọi là xe cải tiến) chở một ít cát trắng kéo lững thững đi vòng quanh thành phố, đôi khi, cả một buổi sáng không thấy ai hỏi han lấy một câu, cảm giác họ đi như những cái bóng đang trôi dọc theo phố.
Monday, February 6, 201212:00 AM(View: 21754)
Liền sau đó, Đ.T.T lên đọc thơ, anh này đọc bài thơ về rượu theo lối trình diễn, vừa đọc vừa uốn lượn hình thể, huơ tay, múa chân. Không biết vô tình hay cố ý, đến câu “rượu, rượu, rượu, rượu thịt ê hề trở thành rác tuốt...,” anh chỉ tay thẳng vào mặt ông chủ tịch huyện mấy lần.
Sunday, February 5, 201212:00 AM(View: 22878)
Ngủ đi người của anh ơi. Xin nhờ ngọn gió ru nơi em nằm. Anh ngồi thức với xa xăm. Tới em phải vượt hàng trăm tinh cầu. Lời ru nào sợ xa đâu. à ơi vũ trụ chìm sau mi dài. Bay bay hai cánh tơ ngài. Ngủ đi cặp mắt thức hoài chờ trông. Anh ru từng búp tay hồng. Xin nhờ ngọn gió bế bồng trên tay. Nâng niu mười nhánh sông gầy.
Saturday, February 4, 201212:00 AM(View: 15754)
Nguyễn Văn Lục cố ý tạt một thùng hắc ín vào chân dung Nhất Linh, nhưng đây đó vẫn điểm xuyết vài ngụy trang khen ngợi. Đó là một cái mánh để tỏ ra mình "vô tư", nhưng nếu đọc kỹ sẽ thấy tác giả rất thống nhất trong chủ ý của mình, "gài mìn bẫy" rất tinh vi khắp nơi. Nguyễn Văn Lục mưu đồ cho Nhất Linh vào nhà thương điên. Nhưng sức lực và tư cách ông Lục bao nhiêu mà làm nổi việc ấy? Người điên, họa chăng là chính Nguyễn Văn Lục!”