DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,445,561

Thơ Nguyễn An Bình, Phạm Hồng Ân

Saturday, November 28, 202010:13 AM(View: 320)
Thơ Nguyễn An Bình, Phạm Hồng Ân

NGUYỄN AN BÌNH


Phovanblog.blogspot.com: TRANH ĐINH TRƯỜNG CHINH

 


KHI  TA VỀ 2

 

3- Khi về  rũ áo chiêm bao

Đường xưa mây trắng cõi nào thế thân

Lên nương tìm dấu dã tràng

Sóng xô bờ bãi ngút ngàn tà dương.

 

Khi về bóng nhạn kêu sương

Thì ra giang khúc miên trường là đây

Bên hiên lá rụng xếp đầy

Sâu rêu từ thuở giấu ngày vào đêm.

 

Khi về phố cũng đã quên

Hình như ngày ấy mất tên một người

Ven đường ngóng hạt mưa rơi

Nghe xao xác chút ngậm ngùi rất xa.

 

Khi về nằm dưới cội hoa

Ngỡ trong sương khói la đà áo em

Dơi đùa chớp cánh ăn đêm

Bỗng tàu dừa rụng vườn thêm chút vàng.

 

4- Khi về hạc nội mây ngàn

Tìm trăng cổ tích đã vàng cõi xưa

Bóng người lẫn giữa lau thưa

Mùa thu cổ độ ai đưa tiễn cùng.

 

Khi về nhặt đóa phù dung

Nghe hồn cố quận mịt mùng khói sương

Tay choàng ôm lấy khoảng không

Hương nồng nàn phố cánh hồng đã quên.

 

Khi về xác đã lênh đênh

Nửa treo mé vực nửa liền thịt xương

Dấu chân chạm cõi vô thường

Biết đâu chớp bể mưa nguồn mà than.

 

Khi về lạc bước hồng hoang

Đầu sông hoa nở cuối ngàn mây tan

Dấu hài nhẹ gỏt phù vân

Thiên thu cổ thạch còn gần nhau không?

20/11/2020

 

VIẾT TRONG MỘT NGÀY VÔ ĐỊNH

 

Người về bên ấy

Chiều  mưa bên nầy

Ngàn năm mê mải

Nỗi buồn liêu trai.

 

Một hình một bóng

Một giọt nắng khuya

Một vách tường xám

Tình yêu đã lìa.

 

Con chim báo chết

Bên bờ tử sinh

Thời gian trôi hết

Đâu chờ bình minh.

 

Tiếng dương cầm lạnh

Thả xuống đời nhau

Gọi hồn cô quạnh

Trắng bờ tóc lau.

 

Buông vầng nhật nguyệt

Rụng xuống cầu Lam

Thả dòng tứ tuyệt

Vàng tờ hoa tiên.

 

Niu cành thạch thảo

Nhớ người tóc mai

Tím màu hoa cũ

Dốc tình sương bay.

 

Dòng sông vô định

Một ngày lênh đênh

Sân thiền thanh tịnh

Cõi người không tên.

 

Dấu chân thiên cổ

Treo ngọn tình sầu

Mai nằm dưới mộ

Đợi người kiếp sau?

 

 

 Nguyễn An Bình
(Tác giả gởi)


*


Phạm Hồng Ân



Blog Phạm Cao Hoàng: 2902. Tranh ĐINH TRƯỜNG CHINH (lấy cảm xúc từ 4 câu  thơ của Mai Thảo) - sơn dầu trên bố - tháng 6.2017


LỘNG LẪY NGÔN TỪ

              Gởi Yên Thảo, ngẫu hứng từ bài HƯƠNG NẮNG.

 

bạn ngửi được mùi hương của nắng

đã bay thơm từng phường núi phố rừng

làm ngọt tôi những vị đời vừa đắng

trong ngôn từ bằng hữu dửng dưng.

 

tháng mười một bắt đầu thưa vắng

những nụ cười những thông lệ xã giao

tôi lại thấy trong giọt buồn của nắng

long lanh đời từng hạt lệ chen nhau.

 

nắng vẽ bạn nét màu vô sắc

đẹp vô cùng một hình tượng vô không

tôi đứng lại bên này bờ trầm mặc

nhen nhúm thơ từ hạnh phúc ngược dòng.

 

mùa nắng cũ hương vẫn thơm mùi cũ

se lòng tôi những buổi sáng lập đông

ấm tận tim từng bầy chim làm tổ

trên phố rừng phường núi vẫn đầy sương.

 

chỉ còn lại ngôn từ lộng lẫy

trang điểm thơ để vui sống mỗi ngày

nắng của bạn có mùi hương huyền thoại

thì thơ tôi đang mọc cánh muốn bay.

(24/11/2020)

 

 

BUỔI SÁNG TRÊN BẮC NĂNG GÙ

 

thất thểu bên ta là con sông

buổi sáng buồn mặt nước trơ rong

thất thểu ta là tên lính trận

tìm đường về nguồn cội quê hương.

 

ta buông ta trên bắc Năng Gù

ngó phương nam khói lửa mịt mù

về đâu những cảnh đời trôi giạt

gồng gánh chen nhau chạy tản cư.

 

trời bắc lồng lộng đoàn quân reo

bom gầm đạn xé mảnh đất nghèo

mảnh nào ghim nát hồn linh nước

biển động cuồng quay tiếng nhổ neo.

 

bắc Năng Gù nhỏ nhoi thân ta

mặt trời chìm địa ngục yêu ma

con sông nằm phân nhau hai khúc

hai khúc đều đẫm máu đỏ da.

 

buổi sáng úp đầu xuống sông khóc

sóng lượn vòng kéo trắng bãi tang

thì ra ta đã đành mất nước

ngửa mặt lên trời cất tiếng than.

 

(23/11/2020)

 

EM MÃI LÀ ĐIẾU THUỐC


em đến làm nghiêng chiều bến chợ

trời sắt se ngọn gió căm căm

tóc ngắn không sao che kín cổ

đành lấy thơ tôi quấn thành khăn.

 

buổi chiều tôi, lòng đã lên đèn

dù nỗi buồn trên phố nhá nhem

áo trắng em trắng con sóng ngược

và trắng chuyến đò ngang đón em.

 

mái trường quen chẳng có bóng cây

trưa đầu hè mây muốn ngừng bay

xin khấn Trời cho tôi mọc rễ

thành cây si che mát nơi đây.

 

tôi chứa tình em trong sách vở

nên trang nào cũng lấm lem thơ

còn lại vài tờ dành làm nháp

ngồi vẽ hình em lúc thẫn thờ.

 

em về độc đạo con đường quen

hoa lá ghen héo úa vì em

cái dáng thon thon như điếu thuốc

ngậm hoài tôi càng thấy ghiền thêm.

 

mùa này có thể mưa Tắc Vân

mưa đem thương nhớ đến thật gần

sợi em trên chuyến xe lam muộn

có biết sợi tôi đang hóa thân.

 

sáng nay em đến bằng đò ngang

có làm sóng dậy giữa trường giang

hay bằng chuyến xe lam thường lệ

xáo động sầu tôi một dung nhan.

 

bảy năm trung học dài vời vợi

tôi ngó tôi: vẫn mãi là thơ

còn em, vẫn cứ như điếu thuốc

trăn trở môi tôi lúc thẫn thờ.

(20/11/2020)

 

 

PHẠM HỒNG ÂN
(Tác giả gởi)

 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Saturday, January 23, 202112:42 PM(View: 15)
Ta mời Ngươi cạn bôi sầu tửu. Ta mời Ngươi nghiêng chén nhớ thương. Ta cùng Ngươi mời khắp mười phương. Ta cùng Ngươi thống hận Hồ Trường. . Khúc ngâm Hồ Trường! Thơ cổ Hồ Trường. Ai say. Ai tỉnh? Ai còn. Ai không?
Thursday, January 21, 20218:41 AM(View: 96)
Gió rét ngoài kia trời tháng chạp. Hai bàn tay vẫy cũng mờ sương. Đôi bờ nào biết ai xa vắng. Ai biết trời ơi ai nhớ thương. Chữ nằm trên giấy sao nghe nặng. Câu viết hồ như đã lạc vần. Hỡi con gió bên trời viễn xứ. Có muốn nói gì thêm nữa không.
Wednesday, January 20, 202110:35 AM(View: 171)
ơi tình em ở rất xa. xa tôi đến độ nhạt nhòa mắt môi. làm sao tôi thấy em cười. trong cơn tỉnh thức bồi hồi thịt xương. tôi ngăn tôi mọi nẽo đường. lội trên trăm nhánh còn thương em mà. tôi qua mấy độ quan hà. em qua buổi ấy chiều sa mưa rồi. Tôi còn chỉ thấy em thôi. Sông trăm nhánh chẻ lở bồi lắm em.
Tuesday, January 19, 202110:19 AM(View: 69)
Cũng đành lỗi hẹn với mùa xuân. Lỗi hẹn với bao điều đã hứa. Khi trở về mùa xuân không còn nữa. Trên nhánh mai gầy đã trổ lộc xanh.. Cũng đành lỗi hẹn với người thân. Ngày Ba mươi Tết hương thơm nồng góc phố.
Monday, January 18, 20217:56 AM(View: 97)
chiều Cali trời buồn như tôi. mây phương nam bâng khuâng ngừng trôi. hoàng hôn em về ngang phố núi. làm nhá nhem đời hoa vừa rơi. đường quanh co không một bóng người. đèn thắp lên, đốm như ma trơi. tôi chân dung thô sơ như tượng.