DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,494,925

Thơ Hoài Khanh

Tuesday, March 9, 20217:12 AM(View: 385)
Thơ Hoài Khanh
Hoài Khanh



blank


Ngồi lại bên cầu


Người em gái trở về đây một bận.
Con đường câm bỗng sáng ánh diệu kỳ
Tôi lẫn trốn vì biết mình không thể
Mây của trời rồi gió sẽ mang đi.

Em thì vẫn nụ cười xanh mắt biếc
Màu cô đơn trên suối tóc la đà
Còn gì nữa với mây trời đang trắng
Đã vô tình trôi mãi bến sông xa

Thôi nước mắt đã ghi lời trên đá
Và cô đơn đã ghi dấu trên tay
Chân đã bước trên lối về hoang vắng
Còn chăng em nghĩa sống ngực căng đầy.

Quá khứ đó dòng sông em sẽ ngủ
Giấc chiêm bao nguyên vẹn có bao giờ
Ta sẽ gặp trong ý tình vũ bão
Con thuyền hồn trở lại bến hoang sơ

Rồi em lại ra đi như đã đến
Dòng sông kia vẫn cứ chảy xa mù
Ta ngồi lại bên cầu thương dĩ vãng
Nghe giữa hồn cây cỏ mọc hoang vu

Xin chào Đà Lạt
tặng Bùi Giáng và Phạm Công Thiện

em ở đó với bầu trời mây núi
mùa đông sương rờn trên má hoa đào
linh hồn ta mấy mươi mùa của suối
lạnh vô cùng không biết tự phương nao

chân ta bước trên con đường trở lại
một lần xưa vi vút gió đầu cành
sâu dưới đó lối mòn khe suối vắng
bóng của mùa khẽ động tiếng lanh canh

ôi đồi thông những chiều nghiêng nhớ nắng
lòng ta trôi chiều cũ dưới chân đèo
gió heo hút dường nghe niềm u hận
em đi rồi ta vẫn đứng nhìn theo

màu áo đó phất phơ màu vĩnh biệt
bay về đâu xin còn lại linh hồn
để ta giữ những chiều sương ám phủ
của một đời luân lạc kiếp tha hương

rồi thôi hết đất sẽ là vĩnh viễn
bông hoa kia nở trên xứ điêu tàn
tay yếu đuối ta sẽ còn nắm lại
những lời gì xưa đã hết âm vang

(Thân Phận – Ca Dao xuất bản 1972)

tương tư đất
tặng Tuệ Sỹ


người đi về đâu bóng đời hiu hắt
ngọn đèn xưa ai thắp sáng bên sông
nỗi niềm xưa ai canh cánh bên lòng
có phải vì ngọn gió thu đông thổi mạnh?

đêm nay cơn mưa dầm lại đến
đà một màu trăng trầm uất cũng bỏ ta rồi
kể từ ngày mây gió cũng pha phôi
em lãng đãng bên trời đông vắng quạnh

bạn bè quyến thân mỗi người mỗi mảnh
con sông dài sao chẳng nối tình nhau
ngọn đèn xưa ai thắp ở nơi nào
mà mối tình xưa sao vô cùng hiu hắt

có phải hồn ta hoang mang vì cơn gió bấc?
chợt thổi về từ biển lạnh ngàn năm
chợt thổi về từ núi đá âm thầm
chờ đợi mãi con người chưa xuất hiện

con người đi đâu đã tan đã biến
hay đã mất rồi trên mặt đất biển dâu
mặt đất biển dâu ngàn năm thỏ thẻ
xin gởi trao người ẩn ngữ: cuộc mong manh

mai kia đất có nói gì trầm trọng
chỉ cúi xin người thở lại chút dư thanh


Hoài Khanh
(từ: Vườn Thơ Tkaraoke)
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Tuesday, April 27, 20217:59 AM(View: 193)
Tôi viết cho vui cửa vui nhà. viết tàm xàm. chân đất. Tôi không run rẩy linh thần. không huy hoàng rực rỡ. tôi không sứ mệnh. Xin đừng thẩy tôi lên. tôi không bong bóng. (HXS)
Sunday, April 25, 20217:31 AM(View: 279)
ự hỏi nhiều lần vì sao mê man. câu trả lời luôn luôn ú ớ. vẫn khép cửa vô phòng trốn vợ. con đường heo hút phía sương rơi. Vẫn đóng thùng hóng gió mồ côi. tưởng tượng có người ngồi đợi đó. mỗi lần thấy trời xanh nín thở. con tim ngu cứ đập thùng thình.
Saturday, April 24, 20217:16 AM(View: 316)
Tháng tư. tháng tư đen. lâu rồi! mấy ai còn buồn. nước trôi qua cầu. biển xanh mây trắng. 46 năm... 46 năm... đã phai màu. tháng tư không còn đen. tháng tư đang qua mùa đại dịch. tháng tư trở về bốn mùa. tháng tư nắng hiền nắng. như con gái. tháng tư nắng hườm chín tới nắng. như em.
Friday, April 23, 20217:40 AM(View: 279)
Nhánh lục bình trổ chùm bông tím biếc. Vướng bãi bùn khóc dòng xiết trôi xa! Con thòi lòi trố mắt nhìn thương tiếc Bỗng giật mình trái bần rụng chiều tà . Người về đâu lệ lưng tròng rưng rức Bỏ lại sau bờ bến khói sương và... Xuôi về đâu chiều bóng ngả bờ xa? .
Thursday, April 22, 20217:19 AM(View: 189)
Có đôi lúc lòng mình như tự hỏi. Tôi lại về hứng mưa bụi trong sương. Thì ra nhớ góc sầu nơi phố núi. Thật dịu dàng mùi cỏ dại ngái hương. Đôi bạn trẻ đi trong làn mưa nhỏ. Dưới tán dù tim tím thật dễ thương. Tôi đứng dưới mái chợ lầu cổ kính. Lạnh se người biết