DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,495,587

Thơ Hoài Khanh

Tuesday, March 9, 20217:12 AM(View: 401)
Thơ Hoài Khanh
Hoài Khanh



blank


Ngồi lại bên cầu


Người em gái trở về đây một bận.
Con đường câm bỗng sáng ánh diệu kỳ
Tôi lẫn trốn vì biết mình không thể
Mây của trời rồi gió sẽ mang đi.

Em thì vẫn nụ cười xanh mắt biếc
Màu cô đơn trên suối tóc la đà
Còn gì nữa với mây trời đang trắng
Đã vô tình trôi mãi bến sông xa

Thôi nước mắt đã ghi lời trên đá
Và cô đơn đã ghi dấu trên tay
Chân đã bước trên lối về hoang vắng
Còn chăng em nghĩa sống ngực căng đầy.

Quá khứ đó dòng sông em sẽ ngủ
Giấc chiêm bao nguyên vẹn có bao giờ
Ta sẽ gặp trong ý tình vũ bão
Con thuyền hồn trở lại bến hoang sơ

Rồi em lại ra đi như đã đến
Dòng sông kia vẫn cứ chảy xa mù
Ta ngồi lại bên cầu thương dĩ vãng
Nghe giữa hồn cây cỏ mọc hoang vu

Xin chào Đà Lạt
tặng Bùi Giáng và Phạm Công Thiện

em ở đó với bầu trời mây núi
mùa đông sương rờn trên má hoa đào
linh hồn ta mấy mươi mùa của suối
lạnh vô cùng không biết tự phương nao

chân ta bước trên con đường trở lại
một lần xưa vi vút gió đầu cành
sâu dưới đó lối mòn khe suối vắng
bóng của mùa khẽ động tiếng lanh canh

ôi đồi thông những chiều nghiêng nhớ nắng
lòng ta trôi chiều cũ dưới chân đèo
gió heo hút dường nghe niềm u hận
em đi rồi ta vẫn đứng nhìn theo

màu áo đó phất phơ màu vĩnh biệt
bay về đâu xin còn lại linh hồn
để ta giữ những chiều sương ám phủ
của một đời luân lạc kiếp tha hương

rồi thôi hết đất sẽ là vĩnh viễn
bông hoa kia nở trên xứ điêu tàn
tay yếu đuối ta sẽ còn nắm lại
những lời gì xưa đã hết âm vang

(Thân Phận – Ca Dao xuất bản 1972)

tương tư đất
tặng Tuệ Sỹ


người đi về đâu bóng đời hiu hắt
ngọn đèn xưa ai thắp sáng bên sông
nỗi niềm xưa ai canh cánh bên lòng
có phải vì ngọn gió thu đông thổi mạnh?

đêm nay cơn mưa dầm lại đến
đà một màu trăng trầm uất cũng bỏ ta rồi
kể từ ngày mây gió cũng pha phôi
em lãng đãng bên trời đông vắng quạnh

bạn bè quyến thân mỗi người mỗi mảnh
con sông dài sao chẳng nối tình nhau
ngọn đèn xưa ai thắp ở nơi nào
mà mối tình xưa sao vô cùng hiu hắt

có phải hồn ta hoang mang vì cơn gió bấc?
chợt thổi về từ biển lạnh ngàn năm
chợt thổi về từ núi đá âm thầm
chờ đợi mãi con người chưa xuất hiện

con người đi đâu đã tan đã biến
hay đã mất rồi trên mặt đất biển dâu
mặt đất biển dâu ngàn năm thỏ thẻ
xin gởi trao người ẩn ngữ: cuộc mong manh

mai kia đất có nói gì trầm trọng
chỉ cúi xin người thở lại chút dư thanh


Hoài Khanh
(từ: Vườn Thơ Tkaraoke)
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Friday, March 18, 201112:00 AM(View: 48684)
“Anh trao vội vàng, chùm hoa mới nở…”đó là hình ảnh đầy sức sống của một thời niên thiếu mà ai trong chúng ta cũng đã từng qua. Thế nhưng đối với những ai tò mò thì tác giả bài thơ nổi tiếng này có thật là đã trao chùm hoa cho cô Ngọ để bài thơ trở thành nổi tiếng đến như thế hay không?
Tuesday, March 15, 201112:00 AM(View: 41410)
Đã nhiều lần ta ngâm mãi câu thơ. Câu lục bát ngựa ô về chốn cũ. Còn ta, long đong phương trời tứ xứ. Em có còn hong tóc ở lầu trăng?. Lầu trăng em nhìn theo hướng cố nhân. Ngày tóc xõa em năm đệ lục. Bây giờ, bốn mươi năm anh còn thức. Hương học trò từ dạo đó bay sang
Wednesday, March 2, 201112:00 AM(View: 36332)
Lần lữa mãi, giờ cũng đành phải lỡ. Một mùa xuân, xin tạ lỗi cùng em. Tháng giêng ngon như một miếng môi mềm. Nơi phố núi ấy vậy mà ta khất nợ! Cứ hẹn về ngắm sương vây, quỳ nở. Lên đồi trà nung nấu nhớ thương ai. Lộc Nga ơi, ta chỉ có một người. Để cần thiết như là cần thở.…
Wednesday, March 2, 201112:00 AM(View: 42170)
Trường học làng tôi ở cạnh đình. Một trường ba lớp vẻ xinh xinh. Trước trường có mấy cây đào lớn. Thường quyến lòng tôi những cảm tình. Trường tôi mặt trước ngó ra sông. Còn mặt đằng sau ngó cánh đồng. Phía ấy thầy tôi thường hỏi hướng. Tôi vòng tay đáp: - Dạ, phương Đông.
Tuesday, February 22, 201112:00 AM(View: 38563)
BVN nhận được những bài thơ của Phạm Ngọc Thái gởi từ Việt Nam - những bài thơ viết về thời Áo Trắng thật dễ thương. BVN mong đón nhận thơ của các Bạn Văn Nghệ bốn phương để làm đẹp thêm cho trang Tin Thơ và Thơ. Cảm ơn các bạn. "Ôi, yêu dấu cái thời còn cắp sách. Mắt em cười mùa thu xanh lên! Những buổi chúng mình tìm ánh trăng để học. Tà áo trắng động vào...khe khẽ nát tim anh!"