DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,494,905

Thơ Xuân - đht, Trần Việt Dũng, Ngô Nguyên Nghiễm

Sunday, January 22, 201212:00 AM(View: 19438)
Thơ Xuân - đht, Trần Việt Dũng, Ngô Nguyên Nghiễm
Áo mùa Xuân ai

đht


mỗi lần nhớ SàiGòn, trời rất nắng
hàng dầu cao, hoa gió thổi xoay xoay
đường Duy Tân mang theo em tâm cảm
chiều Văn Khoa anh đứng đợi, loay hoay

.....

mỗi nghĩ đến Sài Gòn, mỗi chùng lại
những ngập ngừng gót guốc, tiếng chân sau
không nhìn nhưng, biết người thương cạnh đấy
vì lời thơ bay trên gió vẳng vào

em chừ xa, Tết tha hương thấm lạnh

nếu không mây, trời vẫn độ âm hàn
Anh SàiGòn, còn khi mô thử nhớ
lại môi em thuở ấy ngọt dâu không ?

nay tháng chạp dựa lên vai tháng một *

Noel qua, theo luôn Tết người ta
em soi mặt, thử nhìn sau gương tuyết
mình còn xinh, mang nét đẹp quê cha ?

...


nghe chợ Tết Cali, SàiGòn rất tuyệt

Áo Xuân xanh, vàng, tím, em quần Jean
trời quá lạnh, áo dài mô đủ ấm
chỉ bành tô mua hôm phố đang sold

nay cô bạn tặng em ổ bánh tổ

bất chợt ào cơn mưa mắt vời Xuân
thuở tóc bín, áo tơi mưa chằm lá
Huế - SàiGòn, Tết còn chỉ âm vang

đht


*( ý thơ CN )

Tiệc Rượu Cuối Năm Với Bạn Bè



Trần Việt Dũng

Rượu chờ lâu sợ bốc hơi

Mừng anh em đủ về chơi một ngày

 

Dễ gì có dịp để say

Dễ gì khói lẫn vào mây, dễ gì

Rót đi, đầy cạn, rót đi

Uống đi, say, có hề chi, khề khà

 

Cụng nhau một chén quan hà

Mặt ngươi lớ ngớ, mặt ta lờ đờ

Mùa Xuân chết tự bao giờ

Mà nay lây lất sống nhờ yêu thương

 

Cụng nhau một chén vô thường

Hiên ngoài đã thoảng mùi hương hoa quỳnh

Bồng bềnh thoát khỏi u minh

Hương thơm chạm chén bồng bềnh giữa khuya

 

Cụng nhau một chén chia lìa

Vui- ngươi giữ lấy, buồn- chia ta cùng

Say đi, giữa cuộc tương phùng

Để mai mốt lại nghìn trùng- tỉnh khô

TVD

 

 

Ngô Nguyên Nghiễm


Cuối Năm Uống Rượu Một Mình

 

Chiều cuối năm gió thổi bật hồn ngươi

Tên lãng tử phiêu bồng thế kỷ

Cốc rượu đắng đổ đầy râu bạc

Hay là trăng soi xuống lệch đường trăng

Chiều cuối năm khí hậu mênh mang

Chau cổ tháp hồn xanh đá chảy

 

Hình như tiếng thảo trùng động đậy

Từng vi âm rơi rụng xuống hoàng hôn

Từng hơi thở bay ngập không gian

Nhả từng giọt hiển hoa bí tử

(Quanh thế gian, quỷ thần ngồi tư lự

Cháy lập loè bát lửa đầy vơi )

 

Chiều cuối năm trổi dậy hình hài

Mưa lác đác bên ngoài trời đất

Quê ai, mà đỏ bè thuỷ lục

Đèn mù u vò võ ven sông

 

Lãng bạt chưa đầy kín cánh buồm

Sao gió nở thổi tan hồn phách

Triệu năm sau, nếu có lần hoá thạch

Đời tử sinh còn gắn bó nơi nầy

 

Một mình uống rượu với ai đây

Tên lãng tử phiêu bồng thế kỷ

(Độc ẩm cho cháy càn khôn vậy

Rượu chừa chi nát dạ quỷ thần)

Chiều cuối năm núi vở quanh hồn .




NNN


Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Friday, May 14, 20213:53 PM(View: 12)
Lục căn ngó thấy lục trần. Đầu hai thứ tóc bần thần làm sao. Thiên Kinh chử nghĩa rạt rào. Lên đồi ngả nón đứng chào rừng thông. Xanh mênh mông, xanh mênh mông. Thấy bao nhiêu lá rơi trong nắng chiều.
Tuesday, May 11, 20219:40 AM(View: 72)
lối mòn chẳng phải lối mòn xưa. một chân bước xuống một chân vừa. dợm mình. ngó lại hồn xuân thảo. xanh đã xanh rồi chiếc bóng trưa / há miệng cho khí trời ùa vào. hớp một ngụm tưởng chừng chiêm bao. đêm qua mộng dữ lèn cơn ngủ. thấy mình đi lạc giữa trời sao / đánh đàng xa phủi tình rớt xuống. mặc người. cúc dại. bước yêu ma
Monday, May 10, 202110:04 AM(View: 217)
Yêu em từ thuở hườm hương. phớt trên cánh mỏng sắc hoàng hoa mơ. vì em tiếu diện hững hờ. cõi tràng giang sóng tràn bờ tà huy. Biển hoang trầm tích thơ ngây. vì em giận dỗi nên đời dễ thương. tương tư một đóa quỳnh hương. ngất ngư từ độ mắt huyền liêu trai.
Sunday, May 9, 20217:10 AM(View: 82)
từ chiếc lá vừa khoác màu xanh. tôi nhìn thấy chút nắng e dè. sau khi viết mấy dòng thơ sinh ra từ đêm mất ngủ. khuôn mặt bơ phờ. như những hạt đậu rải cho chim. mở toang cánh cửa chật hẹp. hơi thở tự do tràn ngập tâm hồn.
Friday, May 7, 20217:05 AM(View: 180)
Tà dương đỏ mắt chiều vương khói. Vọng tiếng muôn trùng mây trắng bay. Tháng tư thấy gì người lữ khách? Nhòa mắt tang thương dõi trông vời. . Chiều tháng tư thấy đời cô lữ. Hồn nỗi sầu rất đỗi mênh mông. Thấy một thời oan nghiệt xa xăm. Cùng nỗi lạnh xuyên vào ngăn nhớ! Chiều tháng tư thấy bao tan vỡ.