DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,160,242

Huy Tưởng - Nét Sổ Ngang Hung Bạo

Friday, May 6, 201612:00 AM(View: 6486)
Huy Tưởng - Nét Sổ Ngang Hung Bạo

Nét Sổ Ngang Hung Bạo




Image result for nhà thơ huy tưởng
nhà thơ huy tưởng



30 Tháng Tư


Đó là thời điểm không thể nào phai mờ trong tâm trí của những người Việt Nam, mà còn là vết thương hay phát súng kết liễu rạng ngời, tùy theo cách nhìn của mỗi phía, thắng hay bại cuộc. Nói khác hơn, đó là bước thay biến lớn lao trong dòng sử lịch của đất nước, trong đó có lịch sử của học thuật, của văn chương…

30 Tháng Tư, đó là nét sổ ngang hung bạo và cay nghiệt. Áp dồn nhau sát chân tường, sát biển cả! Hai bên đều có những “cố gắng” gượng gạo để tạm khống chế và sinh tồn, để cùng cố bước qua lằn ranh vô hình kỳ thị và ngờ vực. Nhưng vô vọng: bước hoài vẫn không sao vượt qua!

Sự bùng vỡ (thầm lặng) tất yếu phải có để giữ gìn và tự vệ, để ngăn chặn sự bức hại nham nhở do thời khí chính trị gây nên. Những trận gió mùa có pha trộn chất độc hại cũ càng, ngày một nhợt nhạt mất hiệu quả, thì trái lại, sự trong lành dần dà được hiển lộ, được phục sinh dù chưa tươi tắn, vẫn còn chút ủ ê vì năm tháng nhiều bụi bặm, nhiều phế nhiễu khó lòng tránh khỏi.

Nêu câu hỏi về những khác biệt và ranh giới giữa trước và sau 1975, hoặc trong và ngoài nước trước thời và không gian, thật ra đây chỉ là vấn đề giả vấn đề, bởi chưng đã có quá nhiều tổng hợp, phân tách và so sánh trước nay rồi, chúng ta không phải nhọc công trở lại.

Biến cố cũng chỉ là biến cố đối với những bản lĩnh vững vàng, kiên định. Ràng buộc, có chăng cũng chỉ là những ràng buộc cá nhân, ước thuận theo nhu cầu riêng tư hẹp hòi, theo từng thời điểm cần thiết (…) Nhưng những phong trào, những tuyên hô cũng khiến cho đôi bên thăm dò, học hỏi và nghe ngóng từ nhiều phía, ra công tìm hiểu và thử nghiệm. Công việc này gây khó khăn cho những cây bút trong nước. Trước, họ phải vận dụng hai tai để nghe ngóng từ nhiều phía; sau, họ vấp phải những thói quen đã được lập trình đến nỗi thấm thậm vào trong máu tự bao đời, cảm xúc về cái mới khiến họ bỡ ngỡ, lạ lẫm, dẫn đến những bất cập thô tháp hoăc bùng vỡ giả tạo, tình trạng của 2 thập niên sau biến cố. Người viết ở ngoài nước thì, vướng bận với hội nhập, với mưu sinh. Khi trở về với văn chương, dồn nhiều thời gian cho sao lục, phục hồi những giá trị cũ tản mạn, rải rác khắp nơi vô cùng cam khó, sáng tác thì hầu như chỉ đọng lại với đề tài thuyền nhân và khóc thương cho quá khứ oai hùng đằng đẵng hờn oán, dành một quãng dài cho quá khứ. Song hành theo đó, lác đác những tác giả sinh sau “biến cố” cất tiếng nói lấp lánh như tiếng hạc trong trăng. Chúng ta ngước lên và khấp khởi niềm vui thoáng chốc !

Trong nước, cũng có những vùng vẫy đáng trân trọng, những cá nhân hay tập thể có bản lĩnh, tự tin và can đảm rất đáng được chờ đợi. Nhưng ồn ào là những tác phẩm dễ dãi được viết bởi những người rất trẻ, nhanh và nghiêng về giải trí, nhẹ hẫng. Tôi thật không thích thú gì trong việc tóm tắt tình hình sách vở, như thế.

Giữa một gò đống lợn cợn đầy hồ nghi như thế, dòng chữ của câu hỏi: “Biến cố này đã(và đang) đem lại những ràng buộc hay tháo gỡ nào trên nền văn học Việt Nam?”Tôi e rằng to tát quá, và khiên cưỡng sao ấy, hoăc tôi tay không đủ rộng để ôm hết vào cho trả lời thích đáng (?).

Nhìn lại mình, tôi tự cảm thấy thật sự bất lực, đôi khi hèn yếu, nên đó cũng là một trong nguyên do khiến tôi bỏ viết mấy mươi năm, và có ý định từ biệt cõi văn chương. Tôi thấy mình, và cả Thơ Ca quá yếu ớt, thiếu trọng lượng trước một thời thế kiềm hãm đầy ách tắc, tai ương.

Tôi thà cam phận sống lặng lẽ mà sạch sẽ, vẫn hơn.

Và, làm sao trả lời cho thỏa câu hỏi “NẾU…” của Bạn ?

Đời sống, rồi lịch sử luôn cho thấy, từng trang sử lịch của mỗi thời đại, theo đó, sẽ sản sinh ra những nghệ sĩ, những nhà học thuật, những nhà Thơ… của chính thời đại ấy, cất tiếng nói và trượt trên dòng chảy cùng trào lưu tiến hóa phía trước…

Văn học miền Nam Việt Nam chỉ thực sự khởi động từ những năm của thập niên 60. Và chỉ 15 năm ngắn ngủi thôi, đã đem về một gia tài đáng kể, trong khi phải lầm lụi xây dựng, phải chinh chiến liên hồi.

Chúng ta hôm nay, có đến 40 năm, bốn mươi năm… hoang vắng, nghèo nàn và gỉ sét như những chiếc loa phường cũ kỹ mưa nắng dãi dầu!

Tiếp nối bốn mươi năm “hòa bình” như thế, tôi thực khó hình dung được những bước đi vạm vỡ mà vững chắc có nền tảng của lớp lớp những nhà học thuật miền Nam, vừa thu nhiếp vừa hòa nhập, sáng tạo với thế giới…

Còn về tôi ư?

Bốn mươi năm trước khóc hết nước mắt cho bao người thân bỏ xác trên biển cả!

Bây giờ, Bốn mươi năm sau, khóc vì cá, vì chim, vì biển chết theo!

Và cái gì sẽ chết nữa?

Chắc chắn “NẾU…”, thay vì những bài Thơ đẹp, sẽ chẳng phải viết những dòng đầy nước mắt, thắt lòng cho đất nước, cho đồng bào, cho… như vừa mới:

Tháng Tư!

Tháng Tư rơi như nước mắt

Tháng Tư đọng khô khuôn mặt điệu-buồn-phương-nam

Chúng tôi sẽ lớn lên

Chúng tôi sẽ già cỗi

Chúng tôi chết mất tăm tro bụi

Chúng tôi tan hình trên cõi thế quạnh hiu…

Nhưng điệu buồn và nước mắt tình yêu

Còn lăn và còn lăn mãi

Và vết thương thì lớn dần. lớn dần theo sử lịch

Lớn dần theo ngữ điệu rồng tiên

Vết thương cất cao lời tống tiễn

Một cơ đồ thống thiết gọi nhau đi…!



Huy Tưởng
(từ: damau)





*


 

 

Acacia Pharmacy

 

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. Tran, Pharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Wednesday, September 4, 201911:51 AM(View: 299)
Đến với nhau trong văn chương không phải là sự tình cờ. Và vì vậy, khi Nguyên Minh đến với thế giới chữ nghĩa là mang đến cả một niềm đam mê không biết mệt mỏi. 18 tuổi anh và bạn bè làm tờ Gió Mai ở Huế. Và từ đó đến nay anh có hơn 50 năm tuổi nghề, mặc dù có những lúc, thời gian đã chặn anh lại nửa đường. Nhưng thời gian mang những dấu ấn lịch sử kia đã không thể trói tay chân, đầu óc anh. Hết Gió Mai, ở Phan Rang anh lại cùng Ngy Hữu và bạn bè ra tờ Ý Thức, tờ báo in ronéo đẹp nhất Miền Nam thời bấy giờ và cũng tập trung đông đảo người viết trẻ nhất. Cả cuộc đời Nguyên Minh không thể thiếu mùi mực in, mùi giấy và kim chỉ. Vắng chúng chừng như anh không thể nào sống nổi thêm giây phút nào nữa, như một Trần Hoài Thư ở New Jersey vừa khâu sách trên bàn ăn tối vừa tiếp bạn xa! Thời in ronéo chấm dứt, có lúc Nguyên Minh thẫn thờ như kẻ mất hồn giữa thị trấn tràn gió và cát bay. Anh quyết định bỏ Phan Rang, chốn quê nhà yêu dấu của mình, vào Sài Gòn để làm một điều gì đó cho văn chương,
Friday, August 30, 20196:15 PM(View: 458)
thời đi lính ta làm thơ lạng quạng. có, đương nhiên súng đạn máu me. chạm sự thật lẽ nào nói nhảm. tình ý trong lòng khuân hết ra khoe. chuyện đánh đấm không cần hư cấu. thơ tháp tùng theo bước hành quân. thơ cũng dán lung tung nhiều chỗ. những chi chi ẩn nấp trong quần. hương tình ái cùng hơi cuộc chiến. vo tròn nhau thành một món ăn. vật tiêu hóa không qua cửa miệng. mà đi vào máu đỏ tim đen. ta vốn dĩ không vờ cao ngạo. không huênh hoang kiểu bất cần đời. cực-chẳng-đã vài lần văng tục. thói quen bất thần từ một cuộc chơi. không hào sảng lập lờ khí cốt. dựa rượu dựa tình tạo cách nói ngông. thơ để nói và thơ để vẽ. diễn tiến mỗi ngày xâm nhập nội tâm. giết con rắn bắn con bò thượng cấp. chơi nhằm em trụi lủi no hair. sợ són đái đôi lần rút chạy. cũng cùng thơ vai sánh cặp kè. bởi biết ngượng nên không nói dốc. kiểu ngán gì chết hoặc bị thương. ngày ngày ngắm xác banh óc đổ. phi nhân chi cũng khó xem thường. một thằng ngạo nhiều thằng bắt chước
Tuesday, August 27, 20197:55 AM(View: 415)
Từ thời xa xưa, ngôn ngữ Việt Nam đã rất đa dạng, phong phú. Nhất là những từ ngữ cổ bởi chúng có thể diễn tả sâu sắc nội tâm của con người, diễn tả chi tiết về sự vật, hiện tượng…. Cho đến ngày nay, chúng vẫn tồn tại nhưng lại thường bị mất nghĩa hoặc bị hiểu sai. Dưới đây là một số từ cổ tưởng chừng vô nghĩa nhưng lại có ý nghĩa rất bất ngờ và thú vị. Chúng ta vẫn thường nói, em yêu dấu, ‘yêu’ thì hiểu rồi, nhưng ‘dấu’ nghĩa là gì? ‘Dấu’ là một từ cổ, sách Đại Nam quốc âm tự vị của Huỳnh Tịnh Của giảng: ‘dấu’ nghĩa là ‘yêu mến’. Từ điển Việt-Bồ-La của Alexandre de Rhodes (1651) cũng giải thích ‘dấu’ là một từ cổ để chỉ sự thương yêu. Ông cho ví dụ: Thuốc dấu là ‘bùa để làm cho yêu’. Tục ngữ Việt Nam nói ‘Con vua vua dấu, con chúa chúa yêu’, còn Hồ Xuân Hương trong bài thơ Cái quạt giấy (bài hai) thì viết ‘Chúa dấu vua yêu một cái này’. Có thể thấy, ‘dấu’ và ‘yêu’ là hai từ có ý nghĩa tương đương, ngày xưa dùng hai từ độc lập, nhưng bây giờ ta có thể thấy từ ‘yêu’ vẫn còn
Wednesday, August 21, 20195:55 PM(View: 314)
Tác phẩm ”Đoạn đường Hốt Tất Liệt”(1) cố nhiên là tập truyện như ghi chú trang chi tiết ấn phẩm. Mà sao chẳng hiểu vì lẽ gì tôi thích ”nhiễu sự” gọi là tự truyện dẫu không thể nào xem là tự truyện đích thực theo tiêu chí của lý thuyết văn chương. Phải chăng là vì tác giả Lâm Chương phô bày tâm trạng và tự sự về một đoạn đời tưởng đã câm lặng nhưng trở lại nhiều lần trong tâm tưởng. Mà cũng chẳng biết sao tôi lại ”nhiều lời” tạo hợp thành bức ký họa chân dung về những đoạn đời để mà mường tượng một khuôn mặt tinh thần ấy. Tôi có ý nghĩ như vậy vì nhìn vào tranh bìa (Khánh Trường), thân cây xô lệch vào giữa đám cháy đỏ rực gợi nên nét chói gắt của một cuộc chiến vốn chứa đầy nghịch cảnh. Và khẽ lật từng trang sách gặp hai phụ bản Nguyễn Tài và Nguyễn Quốc Tuấn là những mảng sáng tương phản trên phông nền đan xen lẫn tia chớp đứt gãy trong bão bùng gợi nên một bóng tối xám xịt. Nói như nhà văn Trần Doãn Nho, ở bài viết mở đầu sách ”Lâm Chương: Dài cổ ngóng quê nhà, con ngựa hí”,
Monday, August 19, 20198:44 AM(View: 503)
Tôi quen chị Ly Ly hơn hai mươi năm về trước, lúc từ Việt Nam mới qua lơ ngơ đi làm công nhân trong hãng điện tử. Hai vợ chồng chị Ly Ly cũng từ Việt Nam mới qua vô làm chung hãng. Hãng nhỏ chuyên làm đồ gia công cho mấy hãng lớn, nhân viên thuộc hàng “assembler” như tôi thì người Việt rất đông họp thành một xóm nhà lá cũng vui. Hai vợ chồng chị Ly Ly thuộc hạng “người giỏi”, làm được một thời gian thì anh tìm được chỗ làm khác tiền lương nhiều hơn bèn nhảy job (chớ ai đời như tôi ù lì một cục ngồi đâu ngồi đó, có một chỗ làm hoài). Chị Ly Ly thì giỏi kiểu khác, lương ba cọc ba đồng nhưng chị để dành tiền hay lắm, có chín đồng rán kiếm thêm một đồng cho đủ mười. Không bao giờ từ chối mỗi khi sếp kêu làm overtime, còn tôi gần tới giờ về là nôn trông cho mau tới, hôm nào sếp kêu ở lại làm tăng ca là tôi buồn trong bụng lắm, mà chỉ làm hai tiếng thôi, không làm bốn tiếng như người khác. Thuở đó hai vợ chồng chị chỉ có một chiếc xe, giờ anh nhảy hãng khác chị nhờ tôi đưa đón,