DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,771,005

Phạm Tín An Ninh - Niềm tự hào và nỗi xót xa của những cựu sĩ quan xuất thân từ một quân trường danh tiếng

21 Tháng Năm 20182:23 CH(Xem: 715)
Phạm Tín An Ninh - Niềm tự hào và nỗi xót xa của những cựu sĩ quan xuất thân từ một quân trường danh tiếng

Niềm tự hào và nỗi xót xa
của những cựu sĩ quan

xuất thân từ một quân trường danh tiếng

blank



Một Đại Hội 21 của các cựu SVSQ Trường VBQGVN vừa được tổ chức vào những ngày 11, 12 và 13 tháng 5/2018 tại thành phố San Jose, miền Bắc Cali, đã thành công tốt đẹp. Xin được chúc mừng và ngợi ca ban tổ chức đã bỏ nhiều công sức để có được một Đại Hội với nhiều hình thức truyền thống Võ Bị đáng được tự hào. Đại Hội cũng đã bầu ra một vị Tân Tổng Hội Trưởng, tốt nghiệp Khóa 24, có đầy đủ khả năng để chu toàn trách nhiệm.Tuy nhiên bên cạnh sự thành công và niềm tự hào đó, dường như vẫn phảng phất điều gì làm người ta cảm thấy ít nhiều tiếc nuối, xót xa. Bởi chỉ hơn một tháng sau, vào các ngày 23-24 và 25 tháng 6 tới đây, cũng sẽ có một Đại Hội 21 nữa được tổ chức tại Westminster, miền Nam Cali, và cũng để bầu một Tân Tổng Hội Trưởng. Điều khó hiểu là cả hai Đại Hội cùng mang tên Đại Hội 21 này đều nhân danh Tổng Hội Cựu SVSQ Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam.

Tôi không có vinh dự được xuất thân từ ngôi trường Võ Bị danh tiếng này, nhưng từng là một người lính, tôi vẫn luôn có niềm tự hào khi trong QLVNCH của chúng tôi đã có một quân trường nổi danh như thế. Ngôi trường đã đào tạo hầu hết những sĩ quan ưu tú, có những vị đã từng là cấp chỉ huy hay là bạn đồng đội mà tôi hằng kính mến, ngưỡng phục. Tôi đã từng nhìn vào họ như những tấm gương để học hỏi, noi theo. Bên cạnh sự can trường, thao lược, tôi còn đặc biệt cảm phục họ về cái tình đồng môn huynh đệ, thường được họ gọi là Tình Tự Võ Bị. Chính cái tình tự thiêng liêng này đã gây cho tôi bao điều xúc động khi chứng kiến trên chiến trường, trong những nhà tù Cộng sản, hoặc được nghe chính người trong cuộc kể lại câu chuyện của mình.

Tôi đã nhìn thấy bạn tôi, một anh Tiểu Đoàn Trưởng, tốt nghiệp Khóa 19 đau đớn như thế nào khi niên đệ Khóa 24, một Đại Đội Phó của anh, bị tử thương tại chiến trường Kontum vào mùa hè 1972. Lúc ấy, tôi có cảm giác anh vừa phải mất đi một đứa em ruột thịt trong gia đình hơn là một cấp chỉ huy mất đi một thuộc cấp. Một anh bạn khác cũng Khóa 19, khi biết tin đại đội của niên đệ Khóa 22 bị địch quân phục kích, đã trực tiếp điều quân tiếp ứng, tả xung hữu đột, xông pha dưới đạn bom để cứu “thằng em”, nhưng cuối cùng niên đệ thì vô sự mà niên trưởng thì bị trọng thương, và trong đau đớn anh vẫn cố nở một nụ cười mãn nguyện. Một anh Trung Đoàn Trưởng, Khóa 17, khi biết tin một Tiểu Đoàn Trưởng là niên đệ Khóa 19 tử thương mà không mang xác ra được, đã đích thân điều động một chi đoàn chiến xa có bộ binh tùng thiết, đạp lên đầu địch để rửa hận và đưa xác “thằng em” ra khỏi vùng chiến địa. Tôi đã chứng kiến một anh Trung Tá Khóa 16, Phi Đoàn Trưởng trực thăng, đích thân bay chiếc CNC đáp xuống bốc một niên đệ Khóa 20 bị trọng thương, trong lưới đạn phòng không của địch, sau khi trực thăng tản thương bị bắn hư, không thể nào xuống được. Tôi đã chứng kiến một Thiếu Tá Khóa 17, Phi Đoàn Trưởng Hỏa Long, đã liên tục lên vùng soi sáng, yểm trợ cho một niên đệ Khóa 19, khi tiểu đoàn bộ binh của anh bị một lực lượng địch quân, với quân số cấp trung đoàn, tấn công vây hãm suốt đêm, trên cao nguyên đầy ắp sương mù. Cá nhân tôi, một lần khi được tạm thay thế anh Đại Đội Trưởng Khóa 16 (vừa bị thương đang nằm trong QYV) để chỉ huy đại đội tham dự hành quân phối hợp với một Duyên Đoàn Hải Quân ở Ninh Thuận, đã được vị Trung úy Duyên Đoàn Trưởng gốc Khóa 16VB tận tình giúp đỡ và đối xử chí tình với bọn tôi, những sĩ quan bộ binh em út, chỉ vì anh cùng Khóa 16 với anh Đại Đội Trưởng của chúng tôi, dù khi ấy anh không có mặt. Một vị Trung uý TQLC trẻ tuổi, Khóa 16VB, đang làm Quận trưởng một quận lớn nhất của tỉnh Khánh Hòa, khi đơn vị tôi tạm dừng quân ở đây, đã chí tình với đám sĩ quan chúng tôi, mua tặng nem chua, mấy chai rượu ngon và đích thân lái xe chở bọn tôi rong chơi, chỉ vì anh đại đội trưởng của tôi cùng Khóa 16 với anh. Tôi đã chứng kiến một anh Khóa 17 VB được thượng cấp đề bạt lên chỉ huy một đơn vị cao hơn, nhưng anh dè dặt xin khước từ, chỉ vì biết nếu nhận chức vụ mới này, dưới quyền mình sẽ có một vị niên trưởng Khóa 16, mặc dù anh có cấp bậc cao hơn. Và cũng chính anh, khi thấy một niên đệ Khóa 20, dù không trực tiếp dưới quyền mình, bị vị Tư Lệnh Sư Đoàn phạt khá nặng, vì một cái lỗi vô tình, đã tìm mọi cách xin cho “thằng em” được giảm nhẹ hình phạt hầu không ảnh hưởng nhiều đến việc thăng tiến trong tương lai.

Và tôi còn nghe bạn bè kể lại rất nhiều trường hợp khác cảm động hơn về tình bạn cùng khóa, tình huynh đệ Võ Bị trong cuộc chiến hay trong các trại tù CS.

Chính những ký ức ấy, những hình ảnh vô cùng cao quý và đẹp đẽ ấy, đã làm lòng tôi nhói đau khi biết được có hai Đại Hội cùng tên 21 của những vị cựu sĩ quan cùng xuất thân từ mái trường danh tiếng này, mà tất cả các anh thường hãnh diện và âu yếm gọi là “Trường Mẹ”. Tôi tự hỏi, chẳng lẽ đây là một hiện tượng báo hiệu một tập thể bị chia làm hai, đưa tới hậu quả đau lòng khi trong hầu hết các khóa, có người ở bên này kẻ ở bên kia, ngay cả những huynh đệ từng sống chết một thời, giờ cũng mỗi người một phía. Điều làm tôi cảm thấy đau đớn hơn là trong số ấy có những cấp chỉ huy và bạn bè trong cùng đơn vị của tôi ngày trước, hay cùng một lớp, một trường thời chúng tôi còn đi học. Điều này còn kéo theo sự chia hai của tổ chức Phụ Nữ Lâm Viên và Tập thể Thanh Thiếu Niên Đa Hiệu, bởi lẽ thường tình, vợ luôn theo chồng và con thì theo cha, về cùng một phía.

Tôi là kẻ ngoại cuộc, người đứng bên lề, nên không thể (và cũng không dám) nhận định đúng, sai, khi tất nhiên bên nào cũng nói lẽ phải ở về phía của mình. Tôi chỉ biết tôn trọng ý kiến và quyết định của mỗi người, như ngày xưa tôi từng luôn tôn trọng họ. Chỉ biết thành tâm chia sẻ nỗi ngậm ngùi khi có một số vị Võ Bị bậc thầy, lớn tuổi, trong tình thân thiết, đã buồn bã nói với tôi trong sự xót xa lẫn chút chán chường.

Tôi luôn an ủi mấy “ông thầy” và bảo rằng sự kiện này không làm chia rẽ được những con người đã từng sẵn sàng hy sinh xương máu cho quê hương, cho đồng bào và cho cả những đồng môn Võ Bị. Họ từng tự hào với phương châm “Tự Thắng Để Chỉ Huy” với phẩm cách “Đa Hiệu”, thì nhất định chuyện hôm nay cũng chỉ là một phản ứng, một biện pháp nhất thời để cùng tìm giải pháp kết thành một khối chặt chẽ yêu thương hơn trong mai sau.

Sáng nay, tôi có anh bạn học cũ ghé thăm. Ngày trước anh không chọn binh nghiệp. Anh thông minh và học giỏi hơn tôi nhiều nên trở thành một bác sĩ. Bên tách cà phê, hai thằng bàn về chuyện lịch sử, chiến tranh và cuối cùng vô tình dẫn đến chuyện của trường Võ Bị. Khi đề cập tới sự kiện Đại Hội 21, anh ưu tư tới việc chắc chắn tập thể này sẽ có hai Tổng Hội. Anh nói với tôi:

- Lịch sử dân tộc mình thật bất hạnh, bởi ngay từ truyền thuyết tổ tiên, Ông cha Lạc Long Quân nhận mình là rồng, nên đã dẫn 50 đứa con xuống biển, còn mẹ Âu Cơ là Tiên nên đã dắt 50 đứa con khác lên non, khởi đầu cho lịch sử chia hai. Tới thời Trịnh, Nguyễn phân tranh đã lấy sông Gianh phân chia Nam, Bắc. Sau này Hiệp định Genève lại dùng sông Bến Hải chia cắt hai bờ. Có lẽ tại vì cái huông này nên bây giờ tập thể Võ Bị, những người con ưu tú của miền Nam nước Việt, lại sang tận nước Mỹ này đào thêm một dòng Bến Hải giữa hai vùng Nam – Bắc Cali!

Tôi không đồng tình và phản bác tức thì:

– Dường như bạn đã giải thích lịch sử sai rồi. Bạn đưa truyền thuyết Tiên Rồng để so sánh với sự kiện này, nghe qua rất lý thú, nhưng xét ra có vẻ nghiêng về cảm tính hơn là ý nghĩa triết lý chính của huyền sử, mà tôi cũng vừa mới học được từ một ông Thầy dạy Triết, đã về hưu và hiện sinh hoạt chính trị ở San Jose. “Cha Rồng dẫn 50 con xuống biển không phải là một chia lìa hay dứt tình chồng vợ, mẹ con, trái lại chính là đi sâu vào lòng mẹ Tiên vốn thuộc hành Thủy của Âm được coi là Tổ Mẫu của vũ trụ. Cũng thế, mẹ Tiên dẫn 50 con lên núi không phải là chia lìa vợ chồng và cha con, mà chính là đi sâu vào lòng cha, vốn ở hành Kim thuộc Dương, được coi là Tổ Phụ của nhân loại. Như thế, lên núi xuống biển không phải là một chia lìa, mà chính là tìm cách hòa nhập vào nhau, trải rộng Âm Dương đến tận năm châu bốn bể.”

Với ý nghĩa ấy, tôi tin là chuyện Đại Hội 21 của Tập thể Võ Bị không phải là mục tiêu chia rẽ, mà chính là tạm chia hai nhánh để cùng tìm đường về lại một đỉnh Lâm Viên, nơi họ đã từng chinh phục và còn vang vọng mãi lời thề sắt son của thời trai trẻ. Chính vì vậy, trên các Trang Nhà của hai bên đều tô đậm cùng một câu khẩu hiệu giống y nhau“ Trường Võ Bị Là Một Tập Thể Bất Khả Phân” như để khẳng định một lời thề, như ngày xưa họ đã từng quỳ xuống, đưa tay lên thề trên Vũ Đình Trường Lê Lợi trong các buổi lễ ra trường.

Tôi tin tương họ nhất định sẽ làm như thế, cho dù hôm nay, mới xem qua câu “khẩu hiệu” ấy của cả hai bên, ta cảm giác có điều gì khập khiễng.

Cầu xin hồn thiêng sông núi, anh linh của những huynh đệ Võ Bị đã vị quốc vong thân hãy phù trợ những đồng môn của mình trên hành trình tìm lại những “Tình Tự Võ Bị” thiêng liêng.


Phạm Tín An Ninh
(một người lính Bộ Binh)
(từ: email)



Ý kiến: Tác giả PTAN lạc quan hơi tếu đó. Những lý tưởng tác giả ghi trong bài viết chỉ là những bóng mây một thời, nay đã hết. Kể cả các trường khác cũng vậy thôi. TH/AH/CSVSQ/TĐH/CTCT/ĐL cũng có những tay Thái Thượng Hoàng âm mưu tổ chức gian lận bầu cử, như bài ghi nhận dưới đây, thì xót xa làm gì.
VH

Đọc thêm:

TÂM THƯ TỔNG HỘI - ĐẠI HỘI BỊ TOÀN CẦU KỲ THỨ XXI

CHUYỆN TẬP THỂ BỊ

NHỮNG TÊN “JUDAS” TRONG TỔNG HỘI BỊ

                             *
                        
Mời tìm đọc:

                    Hơn Năm Mươi Lăm Năm Thơ Trần Yên Hòa
                                                Click vào:

 https://www.amazon.com/Hon- Nam-Muoi-Lam-Vietnamese/dp/ 1986944972/ref=sr_1_1?ie=UTF8& qid=1524797088&sr=8-1& keywords=hon+nam+muoi+nam+tho

Amazon Sấp Ngửa

 Bạch hóa Thái thượng hoàng
trưởng tân truyện
Đạo và thằng gian
Ảo Vọng

(từ: Sấp Ngửa)

                                     Amazon Mẫu Hệ

 

 

 








Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13 Tháng Tám 201811:35 SA(Xem: 164)
Buổi sáng ra, thiếu úy Bé nghe tin người thanh niên trốn thoát, Bé liền cho lính đi lùng sục trong những nhà dân. Cuối cùng lính của Bé bắt khoảng hai chục người, là đàn bà, con gái và ông già. Tất cả bị trói thúc ké và xâu chuỗi vào nhau, dẫn lên bộ chỉ huy tiểu đoàn. Thiếu úy Bé nói với đám người, tụi mày phải bị xử thay cho tên địch trốn thoát khi hôm. Đám người, dân hay địch, trông lê thê lếch thếch, mặt người nào người nấy xanh xao như tàu lá rũ, vì sự sợ hãi của họ đã lên đến tột đỉnh. Đám người đứng trên một mảnh sân, thiếu úy Bé cầm cây M.16 huơ huơ, nói: - Mấy người phải khai ra ở đây ai là VC, như tên chạy thoát khi hôm, hắn khai là thợ hớt tóc, thế mà đã bỏ trốn, thì chính thị nó là VC rồi. Nếu không khai các người sẽ bị bắn tất cả. Đám người bị bắt trói từng xâu nhốn nháo, đôi mắt người nào cũng lạc thần. Không ai lên tiếng, thiếu úy Bé lựa ra một một người đàn ông cho đứng riêng, hỏi: - Ông có biết trong đám này ai là du kích, là cán bộ VC nằm vùng không?
09 Tháng Tám 201810:10 SA(Xem: 94)
Phải mất đến 15 năm “Ký ức làng Cùa” mới được xuất bản. Hành trình của tác phẩm đến với bạn đọc rất khó khăn bởi hệ thống kiểm duyệt nghiêm ngặt như là căn bệnh tự kỷ ám thị của những người chăm sóc phần hồn nhân dân. Họ nhìn đâu cũng thấy “thế lực thù địch” khiến các nhà xuất bản luôn phải dè chừng, nếu thấy bản thảo nào “có vấn đề” sẽ không cấp giấy phép, hoặc đã trót cấp thì ngay lập tức đình chỉ phát hành chỉ với một cú điện thoại… Thật ra, “Ký ức làng Cùa” trước khi được Nhà xuất bản “Người Việt Books” ở Hoa Kỳ in toàn văn vào cuối tháng 5 năm 2018, Đặng Văn Sinh đã gửi đến ít nhất 6 nhà xuất bản trong nước (trừ NXB Hội Nhà văn). Phần lớn các nhà xuất bản đều đọc một cách nghiêm túc nhưng tất cả đều đề nghị chỉnh sửa, bỏ đi một số đoạn được cho là “gai góc”, đồng thời uốn nắn làm cho văn “mềm đi” bằng cách đưa thêm vào tác phẩm một số nhân vật “tích cực” nhưng tác giả không chấp nhận. Ông bảo, nếu in thì phải in cả bởi “Ký ức làng của” là một tổng thể hoàn chỉnh,
04 Tháng Tám 20189:16 CH(Xem: 164)
Chúa tạo ra người nam và người nữ, có sức thu hút lẫn nhau, tìm tới nhau để tạo thành một tổng thể toàn vẹn. Thánh Phao Lồ cũng nói, những ai không cầm cự được trước đòi hỏi của xác thịt, thì người nam nên lấy vợ, người nữ nên lấy chồng. Sự truyền giống chỉ là một yếu tố song hành với hoà hợp thể xác tự nhiên giữa nam và nữ, dựa trên sự ưng thuận hoàn toàn của đôi bên. Chọn cả hai hay một trong hai yếu tố, là quyết định tối thượng của vợ chồng. Giáo Hội cấm ngừa thai là không phù hợp với Phúc Âm. Cũng như nhà cầm quyền nào bắt buộc dân phải ngừa thai, là vi phạm quyền con người. Nếu lệnh cấm ngừa thai của Giáo Hội và lệnh bắt ngừa thai của Chính Quyền cùng được ban hành, người công dân giáo hữu bị đặt trong tình trạng bế tắc: theo đạo thì phạm luật, theo luật thì phạm tội.
01 Tháng Tám 20188:21 SA(Xem: 396)
Phan Nhật Nam cũng là bút hiệu, Rốc là tên gọi ở nhà; sinh ngày 9/9/1943, tại Phú Cát, Hương Trà, Thừa Thiên, Huế; nhưng ngày ghi trên khai sinh 28/12/1942, chánh quán Nại Cửu, Triệu Phong, Quảng Trị. 1954-1960 tiểu học Mai Khôi Huế; Saint Joseph Đà Nẵng; trung học Phan Chu Trinh Đà Nẵng. 1975-1989 tù cải tạo 14 năm qua các trại giam Miền Bắc với 2 đợt kiên giam (2/1979 đến 8/1980; 9/1981 đến 5/1988) 1990-1993 ra tù bị quản chế và chỉ định cư trú tại Lái Thiêu, Bình Dương Miền Nam, cũng là thời gian Nam được gần gũi với nhà báo Như Phong. 1993 sang Mỹ định cư, thời gian đầu ở San Jose, rồi qua Washington D.C, Houston, Minnesota, Colorado… Thời gian đầu tới Mỹ, có cả một chiến dịch báo chí truyền truyền thông lên án Phan Nhật Nam là Việt Cộng nằm vùng. 1963-1975 tốt nghiệp Khoá 18 Trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt, gia nhập binh chủng Nhảy Dù, qua các đơn vị Tiểu Đoàn 7, 9, 2, và Lữ Đoàn 2 Nhảy Dù; Tiểu Khu Bà Rịa Long An; Biệt Động Quân; Ban Liên Hợp Quân Sự Trung Ương 4 và 2
28 Tháng Bảy 20189:43 CH(Xem: 219)
Lúc 22 tuổi, khi vừa chân ướt chân ráo từ trường Dòng Penang về Sài Gòn, Trương đã dùng vốn chữ học được viết thư khẩn thiết rước giặc vào nhà: “Tôi nhân danh là người đại diện cho tín hữu Kitô kính dâng lên Ngài lời cầu xin của chúng tôi… Tất cả chúng tôi chắc sẽ chịu chết nếu Ngài không kịp đánh đuổi kẻ thù của chúng ta”! Trong khi chính tướng giặc Page đã viết thư về Paris tấu trình sự thực: “Những năm đầu mới lên ngôi, vua Tự Đức có một thái độ đối xử khá ân cần với họ (các giáo dân). Nhà vua đã ra lệnh cho các quan lại địa phương có thái độ khoan dung rộng rãi với họ trong những chuyện làm trái pháp luật, những vụ phạm pháp nhỏ. Nhưng rồi các giáo dân do các giáo sỹ lãnh đạo ngày càng xấc xược, ngạo mạn đến mức họ không thèm biết cả chính quyền địa phương. Họ công khai nổi loạn, họ tuyên bố người Kitô giáo không thể vâng lời những kẻ theo một tôn giáo khác”, đến nỗi Genouille cũng phải thốt lên: “Không một nền cai trị nào dù là phục vụ đạo Kitô lại có thể dung thứ cho sự xâm phạm