DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,005,487

Vũ Ngọc Tiến - Chuyện thật làng Kình

Monday, October 8, 20189:35 AM(View: 785)
Vũ Ngọc Tiến - Chuyện thật làng Kình

Chuyện thật làng Kình




Image result for tội ác csvn

 


Mấy ngày nay dân làng Hoa Đào xôn xao về lễ tang ông Đại Vĩ. Ngôi làng trồng hoa ven đô tỉnh H, nằm bên vệ hồ Đông yên bình thơ mộng bỗng nhiên ồn ào huyên náo khác thường. Dòng người sang trọng từ các nơi về phúng viếng đông như kiến cỏ. Xe ô tô đời mới đu loại, đắt tiền bạc tỷ cứ nối đuôi nhau xếp hàng trước cổng làng dài hàng cây số. Đường làng bay rợp cờ phướn màu vàng, ở giữa thêu quẻ Thuần Càn, ý nói người quá cố vĩnh biệt thế giới này vào giờ đại cát sẽ để lại cho dân làng nhiều điều may mắn, phúc lộc dồi dào.

Làng Hoa Đào xưa có tên nôm là làng Kình. Chữ Kình có nghĩa là chống đối nên trong các loại đào thế, người chơi hoa cây cảnh làng Kình công phu tìm cho được cây đào có thế Kình thiên độc trụ đắt mấy cũng mua, để tưởng nhớ và tôn vinh truyền thống bất khuất của làng bao đời nay. Thời nào gặp buổi vận nước suy vi, kỷ cương băng hoại trong làng đều xuất hiện một bậc hào kiệt lãnh đạo dân làng nổi lên đấu tranh chống lại cường quyền ác bá. Ngay trong tổng, có ngôi làng lớn liền kề phía Bắc toàn lũ đầu gấu du thủ du thực chuyên gây sự, bắt nạt các làng khác cũng phải kiêng sợ người làng Kình.

Thế nhưng đến thời hiện đại, làng Kình đô thị hóa, đổi tên thành làng Hoa Đào và khi thành phố mở rộng lại đổi tiếp thành phường Hoa Đào thì con người làng Kình dường như thay đổi hẳn. Họ trở nên nhu mì dễ bảo, nhất nhất tuân theo sự chỉ dẫn của con người vừa quá cố. Cái sự nổi tiếng của người làng Kình bây giờ là khai thác triệt để những kẽ hở của nhà nước nên cả làng giàu lên nhanh chóng bằng trốn thuế và buôn nước bọt. Vào làng Kình, đi khắp các nhà chẳng thấy ai quan tâm bàn chuyện quốc sự, chỉ nghe họ bàn tán về những mánh mung làm giàu hoặc cách xin điểm chạy bằng cho mình và cho con cái để giải quyết khâu oai. Chỉ trong vòng mười năm trở lại đây,làng Kình có cả một bị giáo sư, một bồ tiến sĩ.

Đương nhiên kẻ vừa quá cố phải có danh xưng giáo sư tiến sĩ Đại Vĩ là người giàu có, sang trọng, quyền thế nhất làng khỏi cần bàn cãi. Hắn ho ra bạc khạc ra tiền, có tên trong danh sách tỷ phú tiền đô theo bầu chọn của một tạp chí nổi tiếng thế giới. Mỗi lời của hắn là thánh chỉ vua ban không chỉ trong làng mà cả trong tỉnh H. Trục đường từ quốc lộ vào làng trải nhựa phẳng lì, bốn làn xe chạy và các công trình quan trọng như trụ sở ủy ban nhân dân xã, cổng làng, trạm điện, chợ tổng hợp, cụm đình-đền-chùa… đều được xây dựng mới bằng tiền của hắn to đẹp, hoành tráng nhất tỉnh. Người làng Kình, hễ ai có diễm phúc được hắn để mắt thu nạp làm đệ tử hay vợ bé đều giàu phất lên như tốc độ tên lửa. Nghe nói mấy năm trước làng Kình có một cô thi hoa hậu toàn quốc được giải á hậu, trở thành vợ bé hắn, lập tức ông bố cô này được con rể hờ bày cho một mẹo làm giàu rồi lại giúp đầu tư tiền để mua trữ hàng chục triệu lít xăng trước lệnh tăng giá ba ngày, gửi hàng tại kho của tổng công ty xăng dầu. Chỉ với một mẹo nhỏ đó, ông bố vợ hờ chỉ việc rung đùi ngồi chơi xơi nước, thỉnh thoảng ăn chia với đám chủ ngân hàng và  viên chức cấp cao ở mấy bộ ngành liên quan, thu về bộn tiền, xây biệt phủ nguy nga bên vệ hồ Đông.

Không ít người trong trong giới đại gia tỉnh H và cả nước nghe danh Đại Vĩ đều tự hỏi hắn là thằng nào mà ghê gớm vậy. Hắn có tên cúng cơm là Khổng Văn Bòng. Thuở hàn vi đám giang hồ trong tỉnh H gọi chệch đi là Bọng Xệ vì hắn mắc bệnh sa đì, cái của nợ to như chiếc rành tích cỡ bự, không thứ quần sịp nào vừa nên hắn phải may đo hàng tá mỗi lần. Thường thì kẻ mắc bệnh này khoản kia rất yếu, nhưng hắn thì lại cực mạnh, bởi mỗi lần lâm trận hắn uống loại thuốc đặc trị mua từ biên giới phía bắc nên “cần cẩu” cứng ngắc, to dài như của ngựa, thuốn sâu ngâm lâu hàng giờ mới xỉu. Cái tên Bọng Xệ được gái làng chơi gắn thêm hai chữ nữa là Bọng Xệ Vua Dùi. Em nào nghe danh ấy cũng phát khiếp đồn nhau lảng tránh.

Bọng Xệ khởi nghiệp bằng nghề thư ký đề, nhưng hắn khôn ngoan biết tự kiềm chế, năng nhặt chặt bị không như các thư ký đề khác hễ có tiền là mụ mẫm bao lô hay nuôi chết một con đề, cuối cùng vỡ nợ. Qua vài năm hắn tích cóp được kha khá liền thâu tóm các thư ký đề, lúc đầu ở huyện, sau mở rộng khắp tỉnh, trở thành ông chủ đề cỡ bự, trong tay nắm hàng ngàn thư ký đề có sừng có mỏ. Khi vốn liếng đã cỡ trăm tỷ, Bọng Xệ quyết định đổi hướng làm ăn lớn. Hắn triệu tập một số đệ tử ruột tuyên bố: “Nghề lô đề nhanh giàu nhưng không bền, gặp phải sếp công an cao thủ chủ tâm vỗ béo mình rồi làm thịt là xộ khám, thân bại danh liệt. Tao quyết bỏ nghề lập công ty xây dựng chuyên về trang thiết bị nội thất cao cấp, đắt tiền. Đứa nào theo tao góp vốn làm ăn càng tốt, còn không thì giải tán”. Thật ra đó chỉ là nước cờ ban đầu để Bọng Xệ thâm nhập vào thế giới đại gia trong ngành kinh doanh bất động sản và đầu tư xây dựng cầu đường theo các dự án BOT.

Hắn đã cất công nghiên cứu tìm hiểu chính trường tỉnh H. Thời buổi này kẻ có tiền xây biệt thự, biệt phủ hay mua căn hộ chung cư cao cấp đều là quan chức có máu mặt, chức càng to bổng lộc càng lớn thì tiện nghi nội thất phải cực xịn của Pháp, Đức, Ý, Tây Ban Nha… Mỗi thứ bét ra cũng có giá hàng nghìn hay chục nghìn đô. Hắn vung tiền nhập thiết bị toàn loại hảo hạng và cất công dò la, lên danh sách những đối tượng cần tiếp cận. Thiết bị hắn cung cấp cho họ giá chỉ bằng một nửa giá thị trường lại bảo hành lâu dài, sẵn sàng thay cái mới nếu gia chủ không vừa ý.

Chỉ trong thời gian ngắn, Bọng Xệ đã có cả mớ các ông anh bà chị quyền uy khét tiếng che chở và hợp tác làm ăn trong các dự án khủng hoặc những lô đất vàng để xây dựng chung cư cao cấp. Tiếng lạ đồn xa, hắn mở rộng quan hệ anh em với các sếp ngoại tỉnh hoặc trung ương dễ ợt. Tuy nhiên, hắn vẫn chưa thỏa mãn, thường nói với các đệ tử: “Kiểu gì tao cũng sẽ phải tìm cách buôn vua, chỉ có buôn vua lãi mới to và quyền uy phải át tất thảy đám đại gia cả nước tao mới hả”.

Vận may đã đến, họ Khổng của hắn là họ to, có cả một ban liên lạc họ Khổng bề thế, trong đó có một Cụ Lớn rất nhiệt tình với việc họ. Trong một kỳ đại hội họ Khổng toàn quốc, Bọng Xệ hào phóng vung cả chục tỷ để mua được chức Trưởng ban Liên lạc, chụp chung với Cụ Lớn vài tấm hình thân mật nhân dịp khánh thành ngôi mộ và nhà tưởng niệm cụ tổ họ Khổng ở Việt Nam. Thanh thế Tập đoàn Đầu tư Xây dựng và Thương mại Quốc tế Hoa Đào ngày một lớn thì cái tên Khổng Văn Bòng không còn phù hợp với cương vị ông chủ tập đoàn. Hắn bỏ tiền thuê các nhà báo, nhà khoa học tiếng tăm viết bài về họ Khổng và truyền thống đấu tranh chống cường quyền của làng Hoa Đào, xưa là làng Kình, với điều kiện hắn đứng tên tác giả với bút danh giáo sư tiến sĩ Đại Vĩ. Đến Cụ Lớn hắn còn mua được thì cái học hàm giáo sư, học vị tiến sĩ chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ.

Sau mấy ngày phúng viếng dềnh dang, tiếp đến lễ cầu siêu cho người quá cố có hàng trăm tăng ni Phật tử trong vùng tham gia. Hôm nay là ngày cử hành lễ an táng doanh nhân yêu nước, người con ưu tú của làng Kình bất khuất, giáo sư tiến sĩ Đại Vĩ. Ông phó chủ tịch tỉnh H – trưởng ban lễ tang long trọng đọc bài điếu văn lâm ly thống thiết, bày tỏ lòng tiếc thương vô hạn với giáo sư tiến sĩ Đại Vĩ không may qua đời trong một tai nạn giao thông, trên đường đi dự lễ khánh thành một công trình lớn do ông làm chủ đầu tư.

Giữa lúc mọi người cúi đầu mặc niệm trong tiếng nhạc bài hồn tử sĩ, bỗng trên Facebook xuất hiện mấy bức ảnh bóc trần sự thật về cái chết của doanh nhân Khổng Đại Vĩ tức Bọng Xệ. Bên cạnh bức ảnh xác chết lênh láng máu là một bức ảnh đặc tả cái của nợ to tướng bị cắt rời, mổ banh ra với hai hòn cà to bằng quả trứng ngỗng. Tác giả status tự nhận mình là thủ phạm vì mười lăm năm trước bị Bọng Xệ cướp vợ, giờ lại còn phá đời con gái của anh ta chưa đầy mười tám tuổi nên chẳng còn thiết sống nữa. Ai muốn tìm xác hung thủ đã tự tử sau vụ án mạng hãy đến vệ hồ cuối làng Kình khắc rõ… 



Sài Gòn 2/10/2018
Vũ Ngọc Tiến
(từ: VV)



                                   *
                                                            Mời tìm đọc:

                           Hơn Năm Mươi Lăm Năm Thơ Trần Yên Hòa
                                                                                                          Click vào:

 https://www.amazon.com/Hon- Nam-Muoi-Lam-Vietnamese/dp/ 1986944972/ref=sr_1_1?ie=UTF8& qid=1524797088&sr=8-1& keywords=hon+nam+muoi+nam+tho

Amazon Sấp Ngửa

 Bạch hóa Thái thượng hoàng
trưởng tân truyện

Đạo và thằng gian
Ảo Vọng

(từ: Sấp Ngửa)

                                  Amazon Mẫu Hệ

 



Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Tuesday, June 11, 20198:38 PM(View: 88)
Ngày hôm đó là một ngày đẹp trời. Nắng vàng hanh và trên cao mây trắng trôi lang thang kết thành từng mảng lớn. Anh ngồi trước sân, lơ đễnh ngắm giàn mướp vừa thả xuống vài trái. Mướp non, trái thon nhỏ, giống như những ngón tay xanh nõn trỏ xuống đất. Dưới giàn, mấy con ong vo ve lượn lờ quanh những búp vàng mới hé. Gió phơn phớt mát da. Ngọn gió Hè thơm thơm mùi cỏ cháy. Anh nhắp một ngụm cà phê. Hương vị tan loãng ngấm trong miệng tràn lên ký ức. Cũng trên cánh đồng trước nhà, đám cỏ gà này và tuổi thơ anh cùng lớn. Đám cỏ, anh có cảm tưởng cũng là đám cỏ cũ, thân thiết ngày nào. Và trăng sao, cũng trong vòm trời này, cũng đứng nguyên ở đó. Những tối khuya trốn ngủ, anh vùng chạy khỏi những trang sách đang đọc dở, thả mình trên cánh đồng này, ngước nhìn nghìn sao lả tả. Đêm lấp lánh rơi xuống trong anh. Rơi. Rơi mãi. Bây giờ thì tóc anh điểm trắng. Anh tin, đó là những bụi sao trời còn sót lại. Bất giác, anh định đưa tay phủi phủi mấy ngọn tóc lòa xòa, nhưng mấy ngón tay cứ lóng
Sunday, June 9, 20199:22 PM(View: 77)
Tác giả Edmondo De Amicis viết về tác phẩm cho trẻ thơ, câu chuyện dẫn dắt từ Ngày Khai Trường tại thành Torino, thành phố ở Tây Bắc nước Ý, vào thứ Hai ngày 17 tháng Mười đến Trang Cuối Cùng Của Mẹ Tôi vào thứ Bảy, ngày 1 tháng Bảy. Tác phẩm tuy mỏng, gồm 60 “tiểu mục” ngắn từ (1 Ngày Khai Trường) “Hôm nay tôi đi học…” đến (60 Trang Cuối Cùng Của Mẹ Tôi) với dòng kết “Mẹ tôi tin rằng hình ảnh trường cũ sẽ in vào ký ức của con cho đến lúc tàn hơi thở cuối cùng như không bao giờ mẹ quên được bóng dáng của nhà cũ kỹ mà ở đó mẹ đã nghe tiếng nói ban đầu của con - Mẹ con”. (Thuở còn cắp sách đi học, chị Sáu tôi cho quyển sách nầy, tôi chưa cảm nhận được nhưng khi về già sống ở hải ngoại cảm thấy tuyệt vời ở trong lòng con người mất nơi chôn rau cắt rốn!). Nhà giáo Hà Mai Anh, vị thầy khả kính trong ba thập niên 50, 60 và 70 dưới chế độ Việt Nam Cộng Hòa. Tác phẩm Tâm Hồn Cao Thượng được nhà giáo Hà Mai Anh chuyển ngữ với lời văn trong sáng, nhẹ nhàng, khi đọc cảm tưởng như những lời tâm
Thursday, June 6, 20196:27 AM(View: 218)
Sau hơn ba mươi năm bôn ba nơi xứ người, tôi trở về quê thăm lại cái xóm cũ nơi mình đã một thời khôn lớn. Gặp lại người quen ai cũng hỏi sao tôi đi lâu quá không thấy về. Có người thì nói tôi bây giờ thấy lạ quá nhìn không ra, nhớ hồi xưa đẹp trai lắm mà… sao giờ già quá vậy. Có người thì nói tôi ở Mỹ lâu quá mà vẫn còn ốm nhách đen thui. Tôi cười trừ. Nghĩ trong bụng đã đành dân Mỹ có vấn nạn ngày một béo phì, nhưng đâu phải ai ở Mỹ lâu ngày rồi cũng mập. Đã đành người ở xứ nhiệt đới sang Mỹ lâu ngày thì da trắng ra, nhưng đâu phải ai cũng vậy, có nhiều người ở Mỹ hàng trăm năm mà da vẫn còn… đen thui. Tôi đến thăm Nhung, người bạn gái thân mến của tôi ngày nào mà có lúc bạn bè đồn đoán là tôi sắp cưới nàng. Nhung nhỏ hơn tôi mấy tuổi, ngày ấy nàng là gái mới lớn xinh đẹp con nhà giàu. Ba nàng làm trưởng ty Tài chánh trong toà hành chánh tỉnh. Nhà có xe riêng và tài xế, mỗi khi chị em nàng đi ra đường ai nhìn cũng trầm trồ, con trai thì bảnh bao mà con gái thì xinh đẹp. Đến thăm
Sunday, June 2, 20192:56 PM(View: 100)
Một nhà văn nữ ở Mỹ có giọng văn trong sáng, tả tình yêu tình dục một cách lãng mạn, một thứ lãng mạn pha trộn Tự Lực Văn Đoàn và Francoise Sagan, nhưng có giọng kể như đùa bỡn, châm biếm nhẹ nhàng, đôi khi hơi chua hơi cay một tí, đó là Đặng Thơ Thơ, một nhà văn được xếp loại tương đối trẻ ở hải ngoại. Cô gia nhập làng văn hơi trễ, nghĩa là khi tuổi đời đã qua mức trưởng thành hơi lâu một chút, đã lấy chồng đẻ con, như mọi người. Nhưng nhân vật chính của văn chương Thơ Thơ lớn chậm: cứ là một cô bé gái hoài, một bé gái có nhận xét khá sâu sắc và cũng dịu dàng về “những người lớn”chung quanh, từ người bà đau đớn vì ung thư đến các nhân vật khác, như bà mẹ. Những bài văn của cô đăng lên và được nhiều độc giả chú ý, một phần vì văn chương, phần khác vì bút hiệu thơ mộng và ngộ nghĩnh: Thơ Thơ.
Wednesday, May 29, 20197:21 AM(View: 123)
Xin bắt đầu từ những ký ức vụn để đến với “Kiến, chuột và ruồi”. Những mẩu chuyện rất vụn của Nguyễn Quang Lập quăng tưng tửng lên các trang văn của anh đã thu hút lượng bạn đọc rất lớn. Bạn đọc say với những mẩu chuyện vụn của Lập, và tuồng như, anh đã phát hiện được thị hiếu thẩm mỹ của bạn đọc, để từ đó định hình một lối viết mới, tạm gọi là “phong cách ký ức vụn”. Và Nguyễn Quang Lập đã sử dụng phong cách này cho tiểu thuyết “Kiến, chuột và ruồi”. Từ đầu đến cuối tiểu thuyết, không có đoạn văn nào dài, đoạn nào cũng vài chục chữ. Đoạn nào dài lắm chỉ trên 100 chữ. Với bạn đọc hiện đại, cách viết văn chia từng đoạn ngắn này rất phù hợp vì dễ đọc, không chán, nhất là khi đọc trên các thiết bị công nghệ. Văn phong của “Kiến chuột và ruồi” giản dị, gần gũi. Tác giả sử dụng nhiều ngôn ngữ đời thường, văn nói quen dùng. Kể chuyện những năm 50 của thế kỷ trước nhưng văn phong hiện đại. Chữ nghĩa dung dị, không tả cảnh tả tình mất thời gian, không đại ngôn, không triết lý cao siêu