DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,341,434

Chữ nghĩa của Cộng Sản - Nguyễn Hưng Quốc

Saturday, July 2, 201112:00 AM(View: 8416)
Chữ nghĩa của Cộng Sản - Nguyễn Hưng Quốc

Chữ nghĩa của Cộng Sản


coi


Nhiều bạn đọc đã biết chuyện này: sáng Chủ nhật, ngày 5 tháng 6, cả gần 1.000 người xuống đường biểu tình trước Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội và cả mấy ngàn người xuống đường biểu tình trước Tổng lãnh sự quán Trung Quốc ở Sài Gòn. Cả hai cuộc biểu tình ấy, trước khi bị công an dẹp tan, đã được tường thuật rộng rãi trên các website và blog thuộc “lề trái” ở Việt Nam cũng như vô số các cơ quan truyền thông quốc tế. Không những có tin mà còn có hình ảnh rất sinh động.

Thế nhưng, báo chí chính thống trong nước thì sao? Thoạt đầu, họ im lặng. Sau, họ đăng bản tin do Thông Tấn Xã Việt Nam viết; nguyên văn như sau:


Ngày 5-6, một số phương tiện truyền thông ở ngoài nước loan tin về việc đã xảy ra các cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc trước cửa Đại sứ quán Trung Quốc ở Hà Nội và Tổng Lãnh sự quán Trung Quốc ở TPSG. Đó là thông tin sai sự thật.
Trên thực tế, sáng 5-6, một số ít người đã tự phát tụ tập, đi ngang qua Đại sứ quán Trung Quốc ở Hà Nội và Tổng Lãnh sự quán Trung Quốc ở TPSG để thể hiện tinh thần yêu nước, ý thức bảo vệ chủ quyền lãnh thổ của Tổ quốc, bày tỏ thái độ phản đối việc các tàu hải giám của Trung Quốc cản trở hoạt động, cắt cáp thăm dò của tàu Bình Minh 02 khi tàu này đang hoạt động trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam.
Những người này cho rằng, hành động của các tàu hải giám Trung Quốc đã vi phạm nghiêm trọng quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam đối với vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam, vi phạm Công ước Luật biển năm 1982 của Liên Hợp quốc, vi phạm Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) ký giữa Trung Quốc và các nước ASEAN.
Những người này tụ tập một cách trật tự, bày tỏ thái độ một cách ôn hòa, và sau khi được các đoàn thể, cơ quan chức năng của Việt Nam giải thích, họ đã tự giải tán, ra về.

Thông Tấn Xã Việt Nam khẳng định là các phương tiện truyền thông quốc tế đưa “thông tin sai sự thật”. Sai chỗ nào? Sai ở hai điểm: Một, đó là các cuộc “tụ tập” chứ không phải là “biểu tình”; và hai, các cuộc “tụ tập” ấy chỉ quy tụ được “một số ít” người chứ không phải là cả hàng ngàn người.

Như vậy, cũng là tiếng Việt, nhưng tiếng Việt của giới truyền thông – thực chất là giới lãnh đạo – Việt Nam khác hẳn với tiếng Việt của người Việt bình thường. Trong trường hợp này, khác ở hai điểm:

Một, về số lượng: Với người Việt Nam, một cuộc tụ tập gồm cả hàng ngàn người, thậm chí, hàng trăm người đã là nhiều. Với cộng sản, đó chỉ là “một số ít”. Tuy nhiên, ở đây, cũng cần chú ý: Nếu cuộc tụ tập đó là để ủng hộ chính quyền thì nó lại sẽ trở thành số nhiều, thành “đông đảo”, thậm chí, thành “nhân dân” ngay tức khắc.

Hai, về khái niệm “tụ tập” và “biểu tình”: Nhà sử học Dương Trung Quốc phân tích: “Đông người đến môt chỗ làm một việc, nếu để ăn uống, chơi bời, giải trí thì đó là tụ tập, còn đến để bày tỏ chính kiến thì là “biểu tình”. Nội dung chính kiến thì ủng hộ, chào mừng… hay phản đối, đả đảo cũng đều là biểu tình.” Vậy, tại sao Thông tấn xã Việt Nam lại cải chính các cuộc biểu tình của dân chúng ngày 5 tháng 6 chỉ là “tụ tập”?

Mà không phải chỉ giới hạn trong hai trường hợp số ít/số nhiều hay biểu tình/tụ tập vừa nêu, giới lãnh đạo và các cơ quan truyền thông chính thống ở trong nước thường xuyên thay đổi ý nghĩa và cách dùng từ ngữ như vậy. Nhớ, năm 2010, khi một số đại biểu Quốc Hội, trong đó có giáo sư Nguyễn Minh Thuyết, lên tiếng phê phán chính phủ của ông Nguyễn Tấn Dũng đã phạm nhiều sai lầm nghiêm trọng trong việc điều hành kinh tế quốc gia, đặc biệt trong vụ làm ăn lỗ lã cả mấy tỉ đô la của Vinashin, báo chí chính thống đã chỉ trích họ là đã “muốn lạm dụng diễn đàn, đưa ra những nhận định hay thông tin nhiều màu sắc chủ quan, cảm tính, còn chưa được kiểm chứng hoặc về những lĩnh vực không phải chuyên môn sâu của mình nên khó có thể phán định chuẩn xác, thậm chí cả những kiến nghị không mang tính xây dựng, gây nên những dư luận không tốt trong xã hội.”

Ở đây, lại có mấy vấn đề về chữ nghĩa:

Thứ nhất, Quốc Hội là nơi, trên nguyên tắc, tất cả các đại biểu đều có quyền thảo luận thẳng thắn mọi vấn đề liên quan đến quốc gia. Quyền ấy được ghi rõ trong Hiến pháp. Thế nhưng, nếu các đại biểu chỉ ngồi im gật gù hay nói hùa theo chính phủ thì không sao; còn nếu họ muốn cật vấn điều gì thì họ sẽ bị buộc tội là “lạm dụng” và “lạm quyền”. Vậy, thế nào là “quyền” và thế nào là “lạm quyền”?

Thứ hai, về khái niệm “chủ quan” và “cảm tính”. Đại công ty quốc doanh làm ăn lỗ lã đến cả gần 5 tỉ đô la là điều ai cũng biết và không thể giấu giếm. Hơn nữa, các cuộc điều tra gần đây cho thấy mức độ lỗ lã của nó còn kinh khủng hơn cả các số liệu được tiết lộ ban đầu. Thế nhưng, khi phê phán cung cách làm ăn như thế, các đại biểu vẫn bị chê trách là “chủ quan “ và “cảm tính”. Vậy, thế nào mới là “khách quan” và “lý tính”? Là dạ dạ vâng vâng trước mọi hoạt động và hành động của chính quyền, kể cả những khi họ tắc trách và bất lực nhất?

Thứ ba, về khái niệm “xây dựng”. Góp ý để điều chỉnh các chính sách sai trái là thiếu xây dựng, còn cứ để mặc cho chính phủ muốn làm gì thì làm, sai lầm hay lỗ lã thì rán chịu là.... xây dựng? Im lặng để các công ty Trung Quốc tràn vào Tây nguyên khai thác các mỏ bauxite là xây dựng; ngược lại, lên tiếng chống đối là thiếu xây dựng? Im lặng để cho Trung Quốc tha hồ hoành hành trên hải phận Việt Nam, kể cả bắt bớ và giết chết ngư dân Việt Nam là... xây dựng, trong khi, xuống đường biểu tình chống lại họ là... thiếu xây dựng và phải vào tù ngồi cho muỗi đốt (như trường hợp của nhà báo Điếu Cày Nguyễn Văn Hải và blogger Anhbasg Phan Thanh Hải)?

Nhớ, ngày trước, lúc còn học đại học ở Việt Nam, bọn sinh viên chúng tôi luôn luôn được các thầy cô giáo và cán bộ nhắc nhở: cần phân biệt hiện tượng và bản chất. Ví dụ: chủ nghĩa tư bản tuy có vẻ giàu có, tự do, thoải mái, mạnh mẽ như vậy nhưng đó chỉ là “hiện tượng”, còn “bản chất” của chúng thì lại là nghèo đói, áp bức, bóc lột, mất tự do, đau khổ, và đang “giãy chết” đành đạch ở khắp nơi. Chủ nghĩa xã hội, ngược lại, tuy có vẻ nghèo nàn, lạc hậu và nhân quyền bị hạn chế như vậy, nhưng đó chỉ là “hiện tượng”, còn bản chất thì vô cùng giàu có, tiến bộ, tự do, dân chủ, càng ngày càng phát triển mạnh mẽ, v.v...

Một thằng bạn của tôi, nghe những lời giảng như thế, thì thầm vào tai tôi: “Mẹ! Nói vậy mà cũng nói được!”

NHQ


Khi lòng yêu nước được đáp trả bằng dùi cui và lời đe dọa


Phi Khanh


Yêu nước, đó là một động từ mang chính khí, một trạng từ mang tư tưởng lớn, một tính từ được đặt ở những nơi thiêng liêng nhất và là một khái niệm mang hơi thở, sinh khí của thế hệ, của quốc gia... Nhưng, nếu yêu nước phải chịu dùi cui và lời đe dọa thì vấn đề trở nên rối mù về định nghĩa. Có lẽ cũng nên bàn thêm về chuyện này!

 

Từ thông báo cấm tham gia biểu tình ngày 5 tháng 6 năm 2011.

Riêng giới sinh viên, đặc biệt là sinh viên trường Đại học công nghiệp TPSG, nơi có lượng sinh viên tham gia biểu tình nhiều nhất tại cuộc biểu tình vừa qua ở thành phố này, có lẽ không ai quên được mấy tờ thông báo của ông “thừa lệnh hiệu trưởng” (hoặc thay lời gì gì đó, bởi chữ nghĩa nhập nhằng, hai chữ T/L nói sao, hiểu sao cũng xong) Đặng Công Tráng đã ký cùng với hai giả thiết được đặt ra cho ông: Đặng Công Tráng là người thuộc phái thân Trung Quốc; Đặng Công Tráng và “bề trên” là người yêu nước một cách giảo hoạt, nước đôi.

Nhóm cho rằng Đặng Công Tráng cùng “bề trên” (đã ra lệnh) là kẻ thuộc phái thân Trung Quốc thì dễ hiểu rồi. Dù sao cũng đường đường là một trí thức, một trưởng phòng tổ chức, rồi đằng “bề trên” thì hiệu trưởng đại học, hay nói đúng hơn là một lãnh đạo của một tập thể trí thức mà lại ra thông báo cấm sinh viên của mình tham gia biểu tình chống Trung Quốc trong lúc tàu của nước này đến gây hấn, cắt cáp, bắn ngư dân, bắt ngư dân, lăm le xâm lược...

Nếu có sinh viên nào bày tỏ lòng yêu nước thì đuổi học... thì cho dù nghĩ cách nào cũng cho ra kết luận thuyết phục nhất là thuộc phái thân Trung Quốc, thậm chí là một Lê Chiêu Thống thời hiện đại...

Nhưng, lạ ở chỗ có một luồng dư luận khác, chiếm số lượng cũng không ít lại cho rằng Đặng Công Tráng và (...) là người yêu nước một cách giảo hoạt, nước đôi. Tất cả mọi thông báo và kể cả hoạt động biểu tình chiếm số lượng đông đúc của sinh viên đại học khoa học tự nhiên đều nằm trong dự tính của ông ta.

Con số đông này có lập luận khá vững, và cũng khá thuyết phục rằng ông Tráng và (...) đã có động thái bật đèn xanh cho sinh viên đi biểu tình vì đã từng thăm dò và biết đằng nào thì sinh viên cũng sẽ tham gia biểu tình rất đông. Nhưng thay vì ngầm lên lớp, răn đe bằng miệng với tất cả sinh viên như các trường khác và biệt phái người chen lẫn vào đoàn biểu tình để điểm mặt sinh viên, sau này về kỷ luật thì ông Tráng và (...) lại chọn cách “lách luật” bằng kiểu dán thông báo.

Rõ ràng một thông báo gắt máu, đanh thép như thế đủ chứng minh trước ngành công an, trước cấp trên là ông Tráng và (...) vô can, đã kiên quyết chống biểu tình, triệt để cấm sinh viên trường mình đi biểu tình.

Và hệ quả là sinh viên trường ông Tráng quản lý có lượng tham gia biểu tình đông nhất, không có sinh viên nào bị kỷ luật sau cuộc biểu tình ngày 5 tháng 6 ở Sài Gòn.

Cho đến thời điểm này, sau khi cuộc biểu tình diễn ra gần một tuần, câu hỏi và thắc mắc nổi bật vẫn là: Liệu hai luồng dư luận trên, đâu là chính xác? Và nếu một trong hai luồng dư luận trên chính xác thì nó nói lên điều gì?

 

coi_1-content

 Cảnh đấu tố của CS


Lại nhớ đến ba loại trí thức

Thật ra, chuyện ông Tráng (và nhiều ông trưởng phòng, hiệu trưởng khác ở Việt Nam) có chơi đòn giả, ra thông báo giả hay ra đòn thật, chơi thông báo thật thì cũng chẳng nói lên được điều gì sáng sủa ngoài việc nhắc nhớ đến ba loại trí thức căn bản đã ngự trị ở Việt Nam mấy chục năm nay: Trí thức hèn nhát; Trí thức cây sậy; Trí thức tỉnh thức.

Nếu chia thêm nhóm nhỏ thì có trong nhóm Trí thức cây sậy lại có thêm loại trí thức toàn tri hay chơi trò phủ đầu và ngôn ngữ đao to búa lớn, dạng trí thức này tồn tại khá nhiều trong các cơ quan chỉ điểm và tuyên truyền.

Giả sử như chuyện ông Tráng và (...) ra thông báo là hợp với ý chí, dự tính và tình cảm của ông, ông không chơi đòn lừa nào cả thì không cần bàn cãi gì thêm, ông thuộc nhóm trí thức hèn nhát, loại này chỉ lo cho chén cơm, manh áo, vinh thân phì da, không màng gì đến chuyện cộng đồng, thế hệ hay quốc thể/quốc sự... Cộng thêm tính sợ sệt quyền lực và xu phụ kẻ mạnh, o ép kẻ thuộc cấp - một kiểu người vô cảm có chữ nghĩa và làm công nhân chữ nghĩa trong môi trường đại học, không hơn không kém!

Loại này chiếm tỉ lệ khá lớn trong trí thức Việt Nam. Nó là nguyên nhân chính của sự băng hoại nguyên khí quốc gia.

Trường hợp khác, ông Tráng và (...) đã chơi đòn lừa ngành an ninh, đã bật đèn xanh cho sinh viên tham gia biểu tình và dán bản thông báo cấm nhằm tạo ra bằng cớ để sau này lỡ bên công an mời qua làm việc dễ bề trả lời, “chối tội”... Thì lại rơi vào tường hợp thứ nhì: Ông Tráng và (...) là loại trí thức cây sậy.

Ở loại này, nét dễ nhận biết nhất của nó là tính giảo hoạt, thực dụng và trọng hiệu quả. Nghĩa là trong trường hợp nếu cuộc biểu tình bị dập tắt, công cuộc đấu tranh của lớp trí thức trẻ thất bại, thì ông Tráng và (...) vẫn có đường để chối tội, để tiếp tục hưởng ân mưa móc của bề trên bởi trước đó đã có động thái thể hiện sự trung thành của mình (trong trường hợp này là thông báo cấm biểu tình). Và cách tính toàn này rất thâm độc, bởi một khi lớp trẻ thất bại, họ sẽ “được” kỷ luật và trừng trị gắt máu theo kịch bản đã dàn dựng.

Ngược lại, nếu lớp trí thức trẻ thành công (ở đây cụ thể là đấu tranh nhân quyền, dân chủ và kêu gọi bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ, chống sự xâm lấn của Trung Cộng) dẫn đến một sự thay đổi, một cuộc cách mạng thì nhóm trí thức cây sậy này vẫn có cơ hội hưởng lợi bởi lúc đó họ sẽ vác đơn đi khai báo công trạng, kể công... để tiếp tục vinh thân phì da.

Chung qui, cả hai loại trí thức này đều không cần cho một quốc gia, sự thực dụng, hèn nhát và giảo hoạt của họ chỉ làm cho đất nước ngày một thêm băng hoại, dân khí ngày một bị triệt tiêu và dân trí mỗi ngày thêm lụn bại, tiêu vong.

Một quốc gia hưng thịnh luôn và rất cần những trí thức tỉnh thức, cần chính khí của kẻ sĩ, cần lòng yêu nước nồng nàn, nhiệt huyết với dân tộc, tính xả thân hy sinh cho cộng đồng, dân tộc và vượt thoát mọi ràng buộc quyền lực, mọi tư lợi nhỏ nhen, cần tinh thần vô úy (không sợ hãi) của họ. Thậm chí cần cả sự nổi giận cần thiết của một trí thức như họ ở những thời điểm đất nước lâm nguy, kẻ ngoại xâm lấn chiếm bờ cõi.

Rất tiếc, loại trí thức tỉnh thức quá hiếm hoi ở Việt Nam!

 

Cái đói, dùi cui và lời đe dọa...


Cũng nên nhắc đến những ngày tem phiếu sau 1975 kéo dài đến những năm giữa thập niên 1980, đó là thời đoạn cả dân tộc rơi vào cảnh bầy đàn dắt díu, giành giật nhau từng mẩu thịt, ký bắp, lạng đậu, lít dầu.

Chính cái đói, sự thiếu thốn và nỗi thống khổ, nhục nhã đứng xếp hàng chờ đợi sự ban phát cái ăn của bà lương thực, chính nỗi sợ hãi vì đã lỡ có đầu óc làm kinh tế, biết nuôi thêm con heo, con gà để bán mà phải lo lắng, sợ sệt ông thuế vụ đến phạt, tịch thu...

Thậm chí bán heo phải chọn canh khuya, không ai để ý, xúc heo vào rọ, bỏ tro vào mồm cho nó khỏi kêu, khỏi đánh động, chờ bảy đáp chở heo ra khỏi xóm, sáng hôm sau không thấy công an, thuế vụ đến nhà mới yên tâm là mình “thoát nạn”... Đã làm cho con người trở nên đói khổ, lo sợ và hèn nhát, mất hết dũng khí của một con người cho dù là trí thức hay phàm phu.

Sự mất dần, vắng bóng những trí thức tỉnh thức và hàng loạt các loại trí thức thuộc hạng tầm thường, mưu đồ tư lợi, hèn kém ra đời cũng là điều dễ hiểu sau một giai đoạn lịch sử mà dân tộc luôn đối diện với cái đói, sự bất công và sợ hãi.

Vào lúc hữu sự, những trí thức tỉnh thức đứng ra kêu gọi biểu tình, kêu gọi những hoạt động phản đối kẻ xâm lăng lại bị dùi cui và lời đe dọa của công an, của cấp trên cũng như của thầy giáo... Tất cả những hiện tượng này đều phát biểu một não trạng đã bị tổn thương lâu dài của dân tộc.

Nó cho thấy một vệt nối của sợ hãi trên nhiều tầng bậc (người cấp xã sợ cấp huyện, cấp huyện sợ cấp tỉnh, cấp tỉnh sợ cấp trung ương, cấp trung ương lại sợ một trung ương khác mạnh hơn đang uy hiếp mình...) từ một ngàn năm nô lệ đến hơn một trăm năm đô hộ và cho đến mấy chục năm phụ thuộc ý thức hệ. Tất cả những thứ này đều là “thuốc độc” có nguy cơ gây diệt vong cho dân tộc.

 

Những đòi hỏi cấp thiết

Và, trong bối cảnh hiện nay, tình hình biển đảo càng lúc càng nóng lên, tàu Trung Quốc càng lúc càng tiến sâu vào lãnh hải Việt Nam để gây hấn (cắt cáp thăm dò của tàu Bình Minh 02, gần đây nhất là cắt cáp của tàu Viking 2), xâm chiếm các đường biên lãnh thổ, đào các cột mốc biên giới... Hơn bao giờ hết, đất nước cần những cái đầu tỉnh thức và những lồng ngực căng tràn nhiệt huyết yêu nước.

Điều này muốn có, muốn thực hiện được, không ai ngoài những trí thức tỉnh thức và thế hệ trí thức trẻ. Chính kinh nghiệm, sự chín chắn về tư tưởng của lớp trí thức cao niên cộng với bầu nhiệt huyết của thế hệ trí thức trẻ sẽ làm nên sức mạnh bảo toàn quốc gia, bảo toàn dân tộc để đi đến tương lai phát triển, văn minh nhân loại.

Hơn bao giờ hết, đất nước cần những hoạt động cụ thể, sáng suốt và quả cảm của những con người yêu quê hương, yêu đất nước, yêu dân tộc!

PK

 


Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Monday, August 1, 201112:00 AM(View: 24495)
Lại có người hỏi, “‘Một cõi đi về’ là sao, sao gọi là ‘một cõi đi về’?” Ông trả lời, “Có một cõi đến và một cõi về. Cõi đến là đến từ hư vô và cõi về là về lại hư vô. Ai cũng có một cõi đi về, vì vậy xin có lời chúc bình an cho chuyến hành hương dành riêng
Monday, August 1, 201112:00 AM(View: 25982)
Làm gì có chuyện ảo. Làm sao biết ảo hay không ảo? Làm sao em biết bia đá không đau? Làm sao em biết đời sống buồn tênh? Làm sao... mà trả lời. Ảo, nghĩa là không thực. Những gì thuộc về “ảo” đều là... ảo cả, ảo vọng tuổi trẻ, ảo tưởng hòa bình, ảo ảnh cuộc đời... vân vân.
Saturday, July 30, 201112:00 AM(View: 11512)
Cuộc chiến tranh Việt Nam mà đối tượng bị tàn phá là đất nước Việt Nam và nạn nhân là con người Việt Nam. Lưu Quang Vũ đã đi lính (CSVN) và đã bỏ lính. Hành động "đào ngũ" của anh, có thể, là do phản ứng của tuổi trẻ. Nhưng trong thơ anh thì lý do không đơn giản như vậy
Wednesday, July 27, 201112:00 AM(View: 20436)
Cái tin ông Nguyễn Cao Kỳ (NCK), cựu Phó Tổng Thống, xin Việt Cộng cho về Việt Nam và về Việt Nam, đối với tôi, một cựu quân nhân QLVNCH, một cựu phi công, mới đầu nghe thật như một tiếng sét ngang tai. Tôi buồn bã đau đớn và cảm thấy tủi nhục vô cùng.
Monday, July 25, 201112:00 AM(View: 10184)
Đạp vào mặt bà. Đạp xuống mặt ông. Đạp vào mặt nó. Đạp vào mặt mày. Đạp xuống mặt chúng. Bà trí thức yêu nước? Đạp cho bà gãy sống mũi! Ông nhân sĩ đòi dân chủ? Đạp cho ông lòi tròng mắt! Nó sinh viên đòi biển đảo?