DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,071,403

Biển Cát - Con Mình

Wednesday, December 19, 201810:31 AM(View: 803)
Biển Cát - Con Mình
Con Mình



Image result for cha con

Trước ngày đứa con trai chuẩn bị phỏng vấn đi Mỹ, nó đến nhờ ông bà sang tên ngôi nhà đang sống để làm bằng chứng thế chấp tài sản, theo yêu cầu của Lãnh Sự Quán. Ông bà thương con nên nó nói sao, thì nghe vậy. Cha mẹ giúp con thì có nề hà gì.
Bà bị bệnh mất. Thằng con trở mặt đuổi ông ra khỏi nhà vì đó là nhà của nó. Đứng trước toà, nó thản nhiên đưa toàn bộ giấy tờ sang tên nhà hợp pháp. Tình ngay lý gian, toà xử ông mất nhà.
Ngồi trước di ảnh của bà, ông bật khóc:
- Bà ơi, sao con mình nó có dã tâm như vậy!
 
Bữa tiệc của quỷ.
 
Bước ra khỏi toà, thằng con cười ha hả:
- Cả nhà mình đi ăn một bữa hoành tráng nhé!
Vợ con nó nhao nhao đề nghị:
- Buffet đi ba.
- Thôi, ăn hải sản ngon hơn.
- Không, món nướng Hàn quốc mới chuẩn.
Nó hào sảng:
- Ba cho ăn hết tất cả cho bể bụng luôn.
- Hoan hô ba!
Chai champagne được phục vụ bàn khui nghe cái “booc” thật sướng tai.
Nó nâng ly:
- Cuối cùng rồi cũng tống cổ được ông già.
- Đồ già dịch lì thấy ớn. Vợ nó thở phào.
- Một trăm phần trăm nhé cả nhà.
- Ừ, một trăm thì một trăm.
Cả nhà nó cười nói oang oang. Miếng thịt bò nướng nửa sống nửa chín rỉ máu trong miệng tụi nó đỏ lòm.
 
Hợp đồng ma quỷ.
 
Màn 1. Thời gian: 15 tháng 1 năm 201...
Địa điểm: Nhà mặt tiền Trần Phú, F4Q5. TPSG. Việt Nam
Nhân vật: Ông già (ngày xưa đã từng là cha, đã xây dựng và nuôi dạy các con trong ngôi nhà này).
Lũ nghịch tử cùng chồng vợ con cái.
 
Nghịch tử thúi:
- Nè, ông cầm lấy tiền này rồi cút ra khỏi nhà ngay lập tức. Đưa hết giấy tờ bản chính đây. Từ nay nhà này là của tao.
Ông già:
- Con ơi, ba còn sống được bao lâu nữa. Sao các con không đợi ba chết đi rồi làm gì thì làm...
Nhiều tiếng nhao nhao:
- Chừng nào ông mới chết cho?
- Đợi lâu mệt lắm.
- Lải nhải hoài.
 
Ông già lập cập bước ra khỏi ngôi nhà của mình. Ngôi nhà mà ông đã cật lực làm việc để gầy dựng cho gia đình một mái ấm. Ngôi nhà mà ông mơ ước được nhìn các con thành đạt và được nhắm mắt yên nghỉ sau một đời tần tảo.
 
Nghịch tử thúi:
- Giấy tờ bản chính ổng đã giao lại đây. Đã gọi người bán nhà rồi. Yên tâm là sẽ bán nhanh thôi vì nhà mặt tiền quận 5 mà. Lúc đó ai cũng có tiền.
Nghịch tử gái:
- Mọi việc trông cậy vào em hết đó sáu à.
Nghịch tử anh:
- Em sáu đừng lo. Anh sẽ ở đây giữ nhà. Chừng nào có người mua đến, anh chị sẽ gọi em liền.
Nghịch tử út:
- Anh chị sáu cứ yên tâm, mọi người sẽ phụ lo những việc lặt vặt cho anh chị thảnh thơi lo việc lớn.
Không khí thật thân tình và vui vẻ. Anh chị em vợ chồng con cái đứa nào cũng thấy lấp lánh $$$$ trước mắt.
 
Màn 2.
Thời gian: Sau khi bán nhà cướp cạn của ông già.
Địa điểm: Chỗ nào khác không phải nhà ông già.
Nhân vật: Ông già không còn tồn tại trong cuộc đời lũ con ông đã nuôi mà không đủ sức dạy.
Còn lại đầy đủ lũ nghịch tử và vợ chồng con cái.
 
Nghịch tử thúi:
- Hôm nay gọi mọi người đến đây làm gì thì biết rồi phải không?
(Giọng hống hách cho ra vẻ người có tiền).
Nghịch tử gái:
- Chị năm biết mà. Lo đại sự xong rồi là em sáu nghĩ liền đến anh chị em mình.
Nghịch tử út:
- Thôi chị năm nói nhiều quá. Để anh sáu chia tiền đi.
Nghịch tử anh:
- Anh chị em rất là cảm kích vợ chồng em.
Nghịch tử thúi:
- Nè, cầm lấy tiền đi. Coi như trả công mấy người. Vậy nha.
Mặt đứa nào cũng hớn hở. Phong bì hơi dày dày, chắc cũng hơi bị nhiều nhiều à.
Mạnh ai nấy he hé mở bao ra. Vội vã đếm. Không thể tin vào mắt mình...
Nghịch tử gái:
- Sao có năm chục triệu vậy sáu. Mà toàn tiền lẻ không.
Nghịch tử anh:
- Em quên là em đã hứa xong việc sẽ chia phần cho anh chị em sao?
Nghịch tử thúi:
- Thì phần đó. Chia rồi đó. Bộ hổng phải tiền sao?
Con vợ thằng nghịch tử anh sôi máu:
- Nè, chơi gì kỳ vậy, mậy? Bán nhà mười mấy tỷ mà đưa tụi tao có đống bạc lẻ này sao?
Nghịch tử út:
- Vợ chồng mày tính ăn cướp hả? Không ói tiền ra đây thì tụi tao chơi khô máu à!
Nghịch tử thúi:
- Nhà đứng tên tao. Tao bán thì tao giữ tiền. Nghĩ tình tụi bây xun xoe tao cho. Không lấy thì trả lại đây.
Con vợ thằng này liền góp lời:
- Có giỏi thì đi kiện đi. Ông già tụi bây còn thua thì tao đố tụi bây làm gì được vợ chồng tụi tao đó!
 
Thay cho đoạn kết :
 
Nơi đây cần mua bán dao, kéo, gậy gộc... Nói chung là các loại vũ khí để tấn công và tự vệ.
Xin liên hệ: Lũ nghịch tử
Địa chỉ: Nhà mặt tiền Trần Phú, F4-Q5 TPSG. Việt Nam.
 
Có người thắc mắc bây giờ ông già thế nào?
Xin thưa ông ấy vẫn già, vẫn bệnh nặng, còn phải mang hai túi đựng nước tiểu hai bên hông mình. Cuối cuộc đời ông lây lất mướn nhà, dằn dặt với nước mắt chảy ngược vào trong.
Nhưng trời cũng còn thương, cho 3 đứa con không biết ngửi mùi tiền bất chính, nên còn lây lất với ông. Và chúng hứa với ông rằng sẽ lo lắng cho ông đến suốt đời bằng chính sức lao động của chúng.
Good luck, ông già

Biển Cát
(từ: HL)


*

Mời đọc ebooks:
(do nhà thơ Thành Tôn và Nguyễn Vũ thực hiện. Thanks)

Đi Mỹ
của Trần Yên Hòa

Xin click vào:

https://e.issuu.com/anonymous-embed.html?u=dreamteam1005&d=_i_m___opt__-_tr_n_y_n_ho_


*


Trang

Quảng Cáo


Acacia Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content

 3 con gai TYH3 con gái của TYH, từ trái, Trần Yên Đông Nghi , Trần Yên Thư và Trần Yên Quế Chi, (Ô Mai - Cindy Y. Trần) áo trắng


Hòa 70
TYH và ba cô con gái tại Acacia Pharmacy



hình Quang ở đám cưới Ô Mai                                                                                                                                                                        hình đám cưới Cindy Y.Tran





 
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Wednesday, October 20, 201012:00 AM(View: 13113)
Vào ngày cưới của tôi, tôi đã ôm vợ trên đôi tay của mình. Xe đưa dâu dừng tại trước tổ uyên ương của chúng tôi. Đám bạn thân của tôi nhất quyết bắt tôi phải đưa nàng ra khỏi xe trên đôi tay của mình. Do vậy, tôi đã bế nàng vào nhà. Lúc đó, nàng là một cô dâu tròn trĩnh và e thẹn, còn tôi là một chú rể rất sung sức và tràn trề hạnh phúc.
Sunday, October 17, 201012:00 AM(View: 10782)
Mẹ vào phòng, hôn nhẹ lên trán tôi, tắt tất cả những bóng đèn tôi đã cố tình bật lên vài phút trước. Ngủ đi con, ngày mai còn có sức. Lời mẹ dịu dàng, nhưng tôi nghe váng vất nỗi xót xa. Xót xa sẽ gả đi, cho đi đứa con gái yêu quý được nặn ra từ bể sâu đau đớn và quặn thắt thương yêu vào tay một kẻ xa lạ, không chung máu mủ ruột rà. Ngày mai tôi lấy chồng. Đây là đêm cuối cùng tôi ngủ trên chiếc giường con gái. Tôi muốn nhìn lần cuối căn phòng đã che giấu cho tôi suốt quãng đời thiếu nữ, che giấu những nẩy nở thân xác và che giấu cả những giọt nước mắt hạnh phúc con người.
Sunday, October 17, 201012:00 AM(View: 11339)
Truyện ngắn Chị 'Cả Bống' xuất hiện đầu tiên trên báo Người Hà Nội, số ra ngày 8/6/05. Lập tức toàn bộ số báo bị tịch thu. Ông phó tổng biên tập cho in bài 'nổi loạn' này bị mất chức. Tác giả bị công an hạch sách. Giá chợ đen của số báo đăng truyện này lên gấp chục lần giá thường. Chuyện gì thế? Đấy là một họat cảnh xã hội chúng ta hiện nay được tác giả khắc họa bằng những hình tượng khá 'điển hình' trong hiện thực xã hội ngày hôm nay. Điểm lõi của hiện thực xã hội đó là nạn tham nhũng. Tham nhũng mọc rễ chằng chịt, đan xen nhau, móc ngoặc nhau thành một vòng vây kín những con người bình thường, hiền lành và lương thiện. Nhân dân ta có cần phải chịu đựng số phận như thế?
Sunday, October 17, 201012:00 AM(View: 11663)
Xóm tôi là một liên kết các con ngõ nhỏ, chằng chéo, xiên xẹo, đan vào nhau như màng nhện. Xóm tôi có nhiều chuyện vui. Nằm về cuối xóm, là dãy chuồng xí công cộng, gồm 3 buồng. Toàn bộ cư dân xóm tôi dùng chung ba buồng chuồng xí này. Ở cánh cửa buồng chính, ai đó đã viết lên câu thơ lục bát: “Cơm thơm độn rặt là ngô Ăn rồi lại ỉa một lô cứt vàng.”
Friday, October 15, 201012:00 AM(View: 18966)
Tổ [quốc] ong, cũng như tổ [hợp] kiến, là những tập thể có tính tổ chức, tính kỷ luật bầy đàn rất cao. Muốn sống an toàn, cùng chia xẻ một cái lỗ nhỏ hình lục giác trong tổ [quốc], trước tiên mỗi “công dân ong” phải biết sống phải điều, phục vụ trong phân phận con ong thợ, vui vẻ khi được sai khiến, một chiều thuận trong hệ thống chỉ huy. Tính bảo trọng này, qua nhiều thế hệ, biến ra một căn bệnh mãn tính, là luôn phải thích ứng với hoàn cảnh bầy đàn.