DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,345,091

Mai Bửu Minh - Ngoại tình

Wednesday, April 29, 20208:23 AM(View: 646)
Mai Bửu Minh - Ngoại tình
Ngoại tình 

Tranh Đinh Cường - Tranh Ảnh Nghệ Thuật - Lê Như Hiền - Website ...


Cọc…cọc,cọc


Hình như Thụ nghe có tiếng gõ cửa quen thuộc, anh nhỏm dậy, xoay mình, nhấc mí mùng và bước xuống giường một cách êm ái như bước chân của một chú mèo khôn ngoan. Trước khi đi Thụ còn cẩn thận nhìn Thảo nằm ngủ một cách hớ hênh mệt mỏi thật tội nghiệp. Thảo đã bị anh quần nhừ tử đến mức mệt lả, rã rời và ngủ thiếp đi ngay khi anh buông ra, không kịp làm công việc vệ sinh của người phụ nữ sau cuộc ái ân. Hình như lại có tiếng gõ cửa khe khẽ thúc giục Thụ bước đi bỏ lại người vợ gầy đét, bộ ngực lép xẹp khiến cả thân hình như dính sát giường.

 

- "Huệ hả?"

- "Anh sợ em tới à?"

 

Giọng nói của Huệ ngọt ngào ở đâu đó vang vang trong đầu Thụ và anh như bị giọng nói ấy lôi đi. Họ đi, Thụ cũng chẳng biết đi đâu mà hình như xa lắm, lạ lắm với những bước chân nhẹ nhàng như bay, như bay. Thụ có cảm giác chiếm hữu cả thân thể tròn đầy của Huệ trong tay và cô nàng cuồng nhiệt đưa Thụ chìm vào tâm trạng đê mê với hưng phấn tột cùng. Đến lúc, Thụ cảm thấy như tất cả sinh lực tồn tại trong người mình bị vắt kiệt, hút sạch khiến anh rã rời mà vẫn còn nghe giọng Huệ thì thầm:

 

- Em đã có thai với anh rồi. Em sẽ đẻ cho anh một thằng nhóc giống anh y chang…

 

Nói xong, đột nhiên Huệ bật cười, tiếng cười giòn, vang khanh khách, kéo dài như từ đâu đó vọng lại nghe rờn rợn. Thụ đưa tay sờ lên mặt Huệ, bịt chặt miệng cô lại và tay anh bị hất ra. Thụ mạnh tay hơn và anh thét lên đau đớn bởi bàn tay mình bị cắn mạnh. Thụ giật mình, mở to mắt nhìn…Huệ đâu không thấy chỉ thấy Thảo hả miệng nhả bàn tay anh ra, giận dữ lăn tấm thân không mảnh vải che vô sát vách. Thụ biết mình vừa nằm mơ. Thụ thở dài, uể oải, nhỏm dậy, đi ra nhà tắm để thay đồ.

 

Thụ chẳng nhớ đây là lần thứ mấy mình bị như vậy. Ban đầu anh cho là tại cơ thể mình dồi dào sức lực, còn Thảo bị chứng lãnh cảm cả tháng mới chiều anh một lần nên cái chất quỷ quái đó dư thừa và tràn ra trong mộng mị. Thụ không phải lao tâm, lao lực gì nhiều dù đang sống đời một người thầy giáo vì nhờ Thảo - vợ anh là một cán bộ có uy tín ở một công ty kinh doanh - biết vun vén cho gia đình. Những công việc lặt vặt trong nhà chẳng làm vơi đi chút nào sức lực của một thanh niên cường tráng ăn ngon, ngủ khỏe, không rượu, không hút thuốc như Thụ. Bạn bè đồng nghiệp không ít người thèm có cuộc sống như Thụ và anh biết quý hạnh phúc đang có nên cố giữ gìn.

Chuyện ái ân, Thảo không thích, anh đành chịu nhịn. Anh đã để ý và nghi nghi mỗi lần gặp Huệ thì đêm đó mình nằm mơ và…cho nên chiều qua thấy Huệ tới với bộ đồ mỏng tang, căng cứng là anh sợ đêm đến…Có lẽ, tất cả chỉ tại đôi mắt khát khao tò mò của anh mở đường cho những ý nghĩ đen tối làm vẩn đục tâm hồn mình. Mà, cũng có thể tại tâm hồn xấu xa của anh xúi giục đôi mắt thèm thuồng nhìn Huệ. Huệ không thể so sánh với những diễn viên điện ảnh, những hoa hậu mà anh từng thấy trên màn ảnh, báo chí v.v…Nhưng Huệ có thân hình cân đối, nở nang đủ độ tròn đầy của người con gái đang tuổi đôi mươi, sôi nổi, trẻ trung, tươi rói, mời gọi mọi ánh mắt…

Mỗi lần Huệ đến, Thụ chỉ nhìn lén chớ chưa bao giờ dám nhìn cô một cách công khai. Thụ sợ ánh mắt dò xét của vợ vốn đã ý thức được hạn chế của mình nên rất đa nghi trước mọi thái độ của chồng. Ngay cả những lúc xem tivi, màn hình xuất hiện những cảnh các cô gái ăn mặc hở hang khêu gợi là anh phải kiếm cớ quay qua nói chuyện với vợ và anh đã thấy ngay Thảo cũng đang nhìn anh dò xét. Thụ có cảm giác như Thảo sợ anh nhìn được thân thể người phụ nữ khác mà thầm so sánh, mà chán vợ…Thế nhưng, Thảo làm chung  với Huệ và thường đưa bạn về nhà ăn cơm trưa, làm bánh mứt v.v…

Cho nên không ít khi đi ra đi vô anh đã đụng nhẹ da thịt và nghe mùi hương nước hoa trên người Huệ. Anh còn nhìn trộm được Huệ khi cô ấy ngồi khom rửa chén. Cái ngực khá to, săn chắc, trắng ngần bị đầu gối đùn lên như muốn chui ra khỏi cổ áo rộng. Trời ơi, ai biết lúc đó đầu óc xấu xa tội lỗi của anh lại nhen lên điều ước ao được gục mặt vô chỗ đó dù có nghẹt thở chết đi cũng được…Nhưng may, đó là điều xấu xa, tội lỗi chỉ thoáng qua trong ý nghĩ của một kẻ nhút nhát như Thụ. Chính vì nhút nhát, ngày trước anh mới bị Thảo - cô học viên bổ túc văn hóa hớp mất hồn, bắt sống làm chồng. Đời một người thầy giáo xa quê, nghèo khó được một cô gái và cả gia đình cô quan tâm giúp đỡ lúc khó khăn, bệnh hoạn, nặng ân tình cho nên bao nhiêu năm qua anh chưa hề làm cho Thảo và gia đình bên vợ phật lòng điều gì về tư cách của mình.

Ở trường, Thụ là một thầy giáo dạy giỏi, tận tâm, tận lực, nghiêm trang. Ở nhà, Thụ là người chồng mẫu mực, chung thủy với vợ, phụ tiếp việc nhà, không la cà hàng quán , không nhậu nhẹt say sưa, không cờ bạc, trai gái…Và, Thụ cũng từng tự hào về mình…Thế nhưng, từ lúc có Huệ tới lui vui tươi như một đứa em gái trong nhà và Thụ đã cho con mắt trộm nhìn những đường nét trên cơ thể Huệ…Huệ ăn mặc sao coi cũng hấp dẫn bởi thân hình căng cứng như phơi hết eo ra eo, ngực ra ngực, mông ra mông với những đường cong đầy khiêu gợi. Và, ai biết được con mắt xúi giục ý nghĩ bậy bạ…Anh phải kềm nén chỉ gởi những thèm muốn vào lòng với sự tự biện hộ…Mình có ước ao, thèm muốn trong ý nghĩ thôi thì ai mà biết và chẳng tội tình gì. Ờ, con người luôn hướng tới cái đẹp , cái tốt để chiêm ngưỡng, đánh giá…Có vậy mới biết đẹp, tốt…Ờ, mình có thèm muốn khi nhìn cái đẹp nhưng biết kềm lòng tham không giành lấy những gì không phải của mình thì có gì tội lỗi. Người ta, ai chẳng chảy nước miếng khi có ai đó đang ăn me chua chép chép trước mặt…Tất cả chỉ diễn ra trong suy nghĩ của con người trầm lặng, nhút nhát  như Thụ.

 

Nhưng tại sao anh chỉ nằm mơ thấy mình làm tình với Huệ mà không với ai khác? Những cô gái trên màn ảnh còn hấp dẫn hơn nhiều với những trang phục như mời gọi mọi ánh mắt hãy nhìn vào những chỗ còn kích thích các tuyến thèm thuồng hơn cả me chua như những cảnh tắm biển chẳng hạn…Thụ không giải thích được nhưng rõ ràng là anh bị bệnh. Căn bệnh có tên gọi đàng hoàng mà anh từng thấy trên những tờ giấy quảng cáo dán ở các cột điện, gốc cây, vách tường…Toàn là thuốc gia truyền, hiệu nghiệm nhưng lâu nay anh không hề nhìn kỹ, giờ thì phải nhớ rõ địa chỉ…Thụ nghĩ là mình không nên nói cho vợ biết, sợ cô nàng tra gạn, anh trả lời không suôn sẻ chuyện mộng mị, Thảo lại nghi ngờ, ghen bóng ghen gió càng khổ…


Trời đã sáng bửng rồi, Thụ loay hoay quét dọn nhà cửa xong mà Thảo vẫn chưa đi làm.

 

- Trễ rồi, anh vô dắt xe giùm em

 

Thụ lẳng lặng dắt xe ra sân. Quay vô, Thụ đã thấy vợ mình đứng uốn éo, xoay tròn trước cái gương gắn trên cánh cửa tủ đứng. Nhìn cái đít teo ngắt, thân hình suôn đuột của Thảo mà Thụ thở dài. May ra, nếu Thảo đi thẫm mỹ viện "bơm toàn phần" thì những cơ sở may mặc cho cô ấy đỡ phải mang tiếng. Đó! Lại một cái quần mới, loại may sẵn, màu lông chuột, phải người khác mặc chắc xem được hơn. Thụ nhắc vợ:"Trễ rồi, không lo đi. Bữa khác mặc tha hồ ngắm…"

 

- Của con Huệ, em mặc thử, chút ghé trả nó. Coi được không anh? Thụ khẽ lắc đầu. Thảo phùng má phụng phịu: "- Em mặc gì, anh cũng chê…Coi, anh tái mét mà…làm dữ…"

 

Thảo đi, Thụ ngồi vô bàn soạn bài. Chút sau, nghe tiếng xe đạp quẹo vô sân, Thụ ngẩng đầu lên, nhìn. Máu trong anh bỗng như rần rần dưới làn da, trái tim hồi hộp khi Thụ thấy Huệ kéo cây chổi, dựng xe đạp. Thụ thò tay nhéo vô đùi đau điếng và loay hoay làm rớt cây viết, anh biết không phải mơ. Chẳng đợi anh chào hỏi, mời gọi. Huệ thân mật ngồi ngay xuống cái ghế phía bên kia bàn, đối diện với Thụ. Thụ lúng túng, ấp úng:

 

- Thảo…Thảo đi rồi…Thụ cúi đầu giấu ngay ánh mắt bối rối của mình vừa chạm phải cái lõm sâu giữa ngực Huệ đang nửa kín, nửa hở trong vuông cổ áo rộng.

 

- Hi hi…anh như ông từ giữ đền…Chỉ mới ghé đàng em mà. Bữa nay chị ấy đi nhận hàng ,tối mới về, em cho anh hay khỏi lo…

 

Huệ vừa nói vừa cười duyên, tự nhiên như mọi khi. Thụ nhớ tới giấc mơ đêm qua mà nghe lành lạnh sau ót. Anh nhìn đôi mắt đen láy, to tròn của Huệ và như người thất thần bởi ý nghĩ: "Cô ấy từng cười mình trong giấc mơ và nói anh sợ em tới hả .Còn bây giờ thì bảovợ mình tối mới về, đừng lo ư ?"…Huệ đứng lên, tự nhiên bước ra sau, vừa đi vừa nói:

 

- Ăn ổ bánh mì, đi vội , quên uống nước…Chỉ kêu em cho anh biết trưa nay chỉ không về để anh khỏi lo

 

Thụ nhìn theo Huệ với cái áo thun ngắn tay, bó sát thân hình tròn lẳn. Cái quần màu lông chuột…Y cha, cái quần hồi nãy Thảo mặc thử…Mặc vậy mới nên mặc, nó ôm sát cái mông nở nang núng nảy theo bước đi…Thụ đứng dậy, xoay hẳn người nhìn theo Huệ tự nhiên ra nhà sau uống nước…Anh nghe tim mình đập loạn xạ và người rần rật với ý nghĩ: "Bước theo Huệ, gạt cô ấy vô buồng lấy cái gì đó gởi cho Thảo, và mình…làm như giấc mơ…" Óc chỉ nghĩ vậy nhưng Thụ bị chôn chân một chỗ nhìn Huệ quay ra. Huệ cười tươi và nói:

 

- Hai ông bà nhà lạnh tanh…Kiếm đứa con đi…Em về à

 

"Kiếm đứa con đi"…còn trong mơ hình như cô ấy nói đã "có thai"…Thụ xoay người nhìn theo Huệ bước ra sân mà đầu anh ong ong nhức buốt. Hình như trong đó đã xảy ra một cuộc chiến giữa những ý nghĩ nhút nhát nhưng nghiêm khắc bênh vực cho ý thức đạo đức và những ý nghĩ tội lỗi mong muốn thực hiện những  ao ước, thèm thuồng bấy lâu. Huệ leo lên xe. Cái quần tây màu lông chuột như căn ra dán sát mông cô ấy… Bất giác, miệng Thụ bật lên tiếng tặc lưỡi nhẹ và anh hốt hoảng quay lại quan sát căn nhà quạnh hiu của mình tưởng như sợ có ai bắt gặp mình vừa tiếc rẻ điều gì …tội lỗi.

 

Đêm ấy, Thụ không dám ngủ, anh thức chấm bài tới khuya và gục tại bàn mà vẫn nằm mơ gặp Huệ. Cô ấy cười cợt chế giễu anh: "…nhát quá thì làm được gì…" Thụ chợt bừng tĩnh và đó là lần đầu tiên anh mơ thấy Huệ mà không bị…

 

Huệ được phân công về một cửa hàng, không thấy tới nhà Thụ nữa. Thụ nghe Thảo nói thỉnh thoảng Huệ có về công ty gặp Thảo và hình như hơi xanh xao vì công việc bận rộn vất vả của cửa hàng. Lạ, Thụ cũng không còn nằm mơ thấy Huệ nữa nên căn bệnh tự dưng khỏi hẳn. Ba tháng sau, Thụ vừa bới cơm vừa cằn nhằn với vợ:

 

- Họp hành gì mà…anh chỉ sợ trễ giờ tới trường

 

- Ôi tức muốn lộn gan lên đầu. Họp kiểm điểm con Huệ. Nó chửa hoang mà cứ cãi bướng làm như mình là gaí đoan trinh lắm. Hứ, không quan hệ với ai. Không! Không gì hết mà cái bụng giờ phình ra…Còn giả đò tưởng bệnh ung thư gì…khám nghiệm hết chối cãi, cái thai đã hơn ba tháng…

 

"Bộp" Cái chén trên tay Thụ đang đưa qua cho Thảo bỗng rớt xuống, bể ra, cơm  văng ra sàn nhà. Thảo ngước mắt nhìn chồng toan trách chợt hốt hoảng bởi thấy gương mặt Thụ tái mét, mồ hôi tươm ra trên trán. Thảo chạy lấy chai dầu gió, miệng càu nhàu:

 

- Mai mốt em có về trễ thì anh cứ ăn cơm trước. Đói muốn xỉu như vậy đó…thiệt là…

 

Thảo có biết đâu, Thụ đang nghĩ tới giấc mơ đêm rồi. Anh đã mơ thấy Huệ tới, tay chỉ vô cái bụng no no đội áo mà nói: "Tính sao đây anh?". Thụ đã hoảng sợ, lắc đầu lia lịa và giật mình thức dậy. Thụ cho là tại anh đã nghe phong phanh cái tin thảo chửa hoang mà mơ thấy vậy. Nay tin đó là thật khiến anh giật mình…

 

Huệ đi, không ai biết đi đâu. Đi không báo cơ quan, bạn bè, gia đình, nhưng ai cũng biết Huệ đi vì cái bụng đã không thể che đậy được nữa. Thụ chỉ nghe vợ nói gia đình Huệ đã cho người đi tìm, chắc là cô ấy bỏ đi với người đã làm cho cái bụng cô lớn lên…Nhưng không. Người ta dò la, điều tra mong biết được cái người đã làm hại đời cô ấy nhưng tuyệt nhiên không ra manh mối. Huệ không giao du với bạn trai, không thân thiết với đàn ông trong và ngoài cơ quan, chỉ chơi thân thiết với Thảo…Mà ngay cả Thảo cũng chịu thua…

 

Nghe vợ nói mà Thụ hài lòng với chính mình. May mà mình nhút nhát, nếu không… giờ đây cô ấy khai báo cái bào thai ấy của mình thì…Cái nhút nhát đã làm cho những ý nghĩ tội lỗi chỉ hoành hành trong mộng mị, chết ngay trong đầu không kịp thành hiện thực…

 

Trưa đạp xe đến trường, ngang nhà Huệ, Thụ tò mò nhìn vào và nhận ra ngay cô ấy đang đút cơm cho con ăn trước hiên nhà. Huệ vẫn như ba năm trước tuy có nét chững chạc hơn thay cho nét hồn nhiên tươi trẻ thuở nào. Đứa bé trai con Huệ khá bụ bẫm, kháu khỉnh thấy Thụ dừng xe đã há miệng cười. Huệ nhận ra Thụ vội ôm con đi gấp vô nhà, khép cửa lại.  Thấy Huệ có vẻ ngượng ngùng khi gặp người quen y như lời Thảo kể, Thụ vội đạp xe đi ngay… Tội nghiệp cô ấy…Mà cái tên mất dạy nào đó nỡ để cô một mình chịu tiếng xấu, cực khổ sinh đẻ, nuôi con, sao trời không trừng phạt nó nhỉ… Trong khi vợ chồng Thụ cầu trời khấn phật,  đi hết bệnh viện này tới bệnh viện nọ đành chịu thua bởi chứng vô sinh ở Thảo. Thụ bàn với Thảo đừng buồn phiền gì nữa, cứ xin đứa con ở trại mồ côi nào đó về nuôi coi như con đẻ cho nhà cửa thêm ấm cúng, nhưng Thảo gạt phăng đề nghị của anh. Thụ thuyết phục mãi không được cũng đành chịu vì từ lâu mọi chuyện trong nhà đã quen với sự quyết định của Thảo, người có vai trò chính tạo dựng, lo toan mặt tài chính của gia đình.

 

Huệ đón đường anh, Thụ mỉm cười thân thiện dừng xe đạp, Huệ bồng đứa bé tới bên anh giọng tươi vui:

 

- Con anh nè, nuôi nó đi…giống  anh y chang, thích không?

 

- Huệ…Đừng…đừng nói chơi...Thụ biến sắc, lo sợ ấp úng.

 

 -Anh…sợ à…Hèn vậy…Tôi không tha anh đâu…

Vừa nói Huệ vừa đưa tay nắm lấy yên sau xe đạp khi Thụ toan phóng đi. Anh cố đạp thật mạnh cho xe lao đi nhanh nhưng sao Huệ chạy nhanh vậy, còn đứa bé trên tay Huệ đưa tay vẫy vẫy anh, miệng kêu "ba ba…" Thụ gò lưng đạp xe , anh nghe chân mình như bị vọp bẻ, tê cứng đạp không nổi nữa và anh ngã quỵ xuống, giật mình… tỉnh giấc mơ. Thụ hất cái chân Thảo đang gác ngang qua đôi chân mình khi ngủ. Mồ hôi đang rịn ra trên trán anh bởi ý nghĩ: Bậy quá, từ nay không có bàn bạc gì với Thảo chuyện xin con nuôi nữa. Mình cũng không nên gặp mặt hai mẹ con Huệ làm chi…

 

Tránh né không gặp mẹ con Huệ thì dễ thôi nhưng Thụ không thể tránh né những lời nói nửa đùa, nửa thật của bạn bè đồng nghiệp."Thụ à, hồi đó con Huệ hay tới nhà mày chơi sao bây giờ con nó giống mày y chang vậy"…"Vợ chồng mày không con, lại là chỗ thân tình với con Huệ, sao không nuôi giùm con của nó ,cho nó rảnh rang…" "Tội nghiệp con nhỏ, tới giờ vẫn giữ kín không cho ai biết cha thằng nhỏ là ai…"Trời Phật! Thằng nhỏ giống anh thiệt…Cái trán, đôi mắt, cái miệng, lỗ mũi và cả cái lỗ tai nhỏ xíu…của thằng nhỏ  mà anh nhìn thấy Huệ đưa tới trường mẫu giáo sao…giống tấm hình Thụ chụp hồi còn nhỏ…Thụ xem lại hình, lén nhìn thằng nhỏ…và biết rằng bạn bè có cớ để nửa chơi, nửa thật chọc mình. Thụ bỗng sinh tật ít nói hơn và hay biến sắc mỗi khi có ai nói chuyện gia đình mình nên xin con nuôi thế nào hoặc ai đó nhắc đến Huệ…Cô ấy vẫn thui thủi lẩn tránh mọi người và phải nhờ đứa em đưa rước con mình đi học. Nhưng, tai ác hơn khi lời trêu chọc đó đến tai Thảo và cô ta đã có những chuyến viếng thăm Huệ đột ngột cũng như hay cáu gắt với Thụ hơn.

 

Và điều thụ lo sợ nhất đã xảy ra khi đang đêm Thảo dựng anh dậy với lý do anh đã láp váp kêu tên Huệ khi ngủ. Thảo buộc anh phải thừa nhận có lén lút ngoại tình với Huệ và vì giữ thể diện cho anh nên Huệ một mình cam chịu. Thụ không thừa nhận và chỉ thổ lộ có nằm mơ thấy Huệ, có ái ân với cô ấy trong mơ nhưng hoàn toàn không có trong thực tế. Thụ nhận như vậy chỉ làm Thảo điên tiết lên và làm sao tin được. Thảo tới nhà Huệ với cơn điên vì tức hơn vì ghen, nhưng Huệ một mực không thừa nhận. Cô nàng thề độc nhưng không thể chỉ ra cha thật của đứa bé là ai thì chẳng ai tin, khiến sự việc rùm beng lên. Cả gia đình của Huệ cũng cho rằng cô ấy có thể dan díu với Thụ, khuyên cô ấy thú nhận. Bằng chứng là đứa bé có quá nhiều nét giống Thụ và lúc trước khi có thai, Huệ thường  đến chơi nhà vợ chồng Thụ…

 

Chịu không nổi tiếng đời dèm pha, Huệ nhục nhã ôm con bỏ xứ đi lần nữa, nhưng Thụ ở lại cũng không yên thân. Thụ vốn tính lầm  lì  ít nói bây giờ như người câm vì  không ai tin anh… Thậm chí có người còn chửi anh là tên vô trách nhiệm và Huệ hy sinh một mình gánh chịu một cách không đáng…Đau khổ hơn hết là sự đay nghiến của Thảo, Thụ không chịu nổi và anh cũng bỏ đi, chẳng biết đi đâu. Ai cũng cho là Thụ đi theo Huệ tới một nơi  nào đó.

 

*


Hai mươi lăm năm sau, Huệ trở về với người thanh niên đã là phó tiến sĩ  Sinh lý học-con của Huệ. Thảo không ngờ hai mẹ con Huệ tới đây để tìm Thụ…Càng không ngờ anh chàng phó tiến sĩ này tìm Thụ để nhận cha và minh oan cho Thụ và mẹ mình với những thành tựu mà anh đạt được trong con đường nghiên cứu khoa học. Những nghiên cứu của anh đã được thế giới công nhận như: Thụ tinh nhân tạo, sinh con trong ống nghiệm và đặc biệt là chứng minh được những trường hợp hi hữu thụ tinh tự nhiên không qua giao hợp…

 

Thảo không hiểu gì nhiều về những vấn đề khoa học sinh lý mà chàng trai này nói, nhưng khi được nhắc lại chuyện mượn cái quần màu lông chuột mặc thử thì Thảo nhớ, nhưng Thảo không thể tin được…Mà chàng trai này thì rõ ràng giống y chang ảnh Thụ ngày xưa nhưng giờ ông ấy ở đâu không ai biết…

                                                                              

                                                                                 Mai Bửu Minh
                                                                                          (từ: VCV)

* 


     Acacia  Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

Cindy Y. Tran, Pharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (Orange County) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

scan_pic0035_0-content
hoa_72-content


Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Monday, August 10, 202011:42 AM(View: 21)
Suốt bao nhiêu năm đơn độc gồng gánh đàn con, tôi chưa hề thấy mẹ buồn bã hay chán nản âm thầm, là giáo viên dạy tiểu học, thế mà 6 đứa con đều trưởng thành dù cha tôi đã sớm về miền đất lạnh. Nhiều nhóm học trò xưa kéo nhau tới nhà thăm mẹ
Wednesday, August 5, 202011:13 AM(View: 96)
Anh nói, Chỉ có em dại mới yêu anh, anh vừa già, vừa nghèo! Tôi ngẫm nghĩ, chẳng hiểu anh có nghèo thật không ? Tôi đoán chừng anh không nghèo lắm đâu
Sunday, August 2, 20208:06 AM(View: 133)
Đêm qua tôi nằm ngủ ở Mỹ để mà nghe Huế mưa. Huế rơi từng sợi sương, Huế rớt từng sợi tơ vương, Huế rụng từng sợi chỉ ướt trước khi mưa đổ nước đầy sông Hương.
Friday, July 31, 202010:41 AM(View: 158)
Mười một giờ đêm, khách đã bắt đầu lục đục ra về, anh và em đã bắt đầu ngáp vặt, (chúng mình thân nhau quá mà, điều này đâu còn phải là cái để gọi là “xúc phạm” nhau như hồi mới quen cách đây hai năm!).
Wednesday, July 29, 20207:32 PM(View: 176)
Những lùm cây cao xé rách ánh nắng. Nhủ̃ng luồng gió lộng cắt giảm cỏn nóng chói mắt đi ngang phủỏng trỏ̀i Mỹ. Gió bão tủ̀ Đông Âu tấp vào Hoa Kỳ tuần trủỏ́c đã kiệt sức, nay chỉ còn thoi thóp thổi.