DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,771,805

NGUYỄN HÀN CHUNG - Kỳ án Kim lang

15 Tháng Năm 20189:53 SA(Xem: 471)
NGUYỄN HÀN CHUNG - Kỳ án Kim lang

Kỳ án Kim lang

blank
 

Đao phủ tế đao. Tội nhân buông lời bi tráng:
- Chết thì có gì đáng sợ, ngươi có thể vin vào cái luật pháp vô nhân của bọn khuyển nho để tàn hại những khách chung tình, nhưng chỉ sợ thế gian từ đây chỉ còn rặt một bọn ong bướm vật vờ phụ tình, bạc ngãi.

Có tiếng quát:
- Chính bọn văn nhân nấp bóng công môn các ngươi mới là một lũ mượn chuyện văn chương thơ phú ca ngợi tình yêu bất diệt để biện minh cho tội bỏ mặc sinh linh vô tội của mình. Ta hỏi ngươi hãy nghe cho kỹ: Ngươi chiếm bảng xuân, ngoại nhậm Lâm Truy là đất nhiễu nhương đầy rẫy bọn Mã, Sở, Tú, Bạc buôn thịt bán người hoành hành bá đạo. Ngươi không lo trấn áp bọn tội đồ lại buông lỏng chính sự, lúc nào cũng lao đao thẫn thờ để hang cùng ngõ hẻm chồng chất oán hờn là nghĩa làm sao?

- Ta độc chiếm khôi nguyên để cho đời biết ta là kẻ không hổ với câu ‘’phú hậu tài danh, văn chương nết đất’’ chứ cần gì cái thứ quan trường mặt sắt, bòn khố rách sắm dù sơn kiệu đó đâu? Ta đã rắp mong treo ấn từ quan tìm nàng chỉ là chưa có dịp mà thôi. Nếu quan nha của cái Gia Tĩnh triều Minh bốn phương phẳng lặng hai kinh vững vàng ấy mà trấn áp được bọn đầu trâu mặt ngựa Mã, Bạc, Tú, Sở, Khuyển, Ưng cậy thế quan trên ào ào như sôi ấy thì làm gì Từ Hải phải động lòng bốn phương, trời biển mênh mang, thanh gươm yên ngựa ruổi rong, vung lưỡi gươm công lý!

- Ngươi đừng có ngậm máu phun người, có phải quan viên nào cũng ’’miệng quan trôn trẻ’’ cả đâu. Đạo làm quan, ăn lộc triều đình hưởng mồ hôi nước mắt của chúng dân không nghĩ đến chuyện báo đáp mà lúc nào cũng làm bộ ‘’rắp mong treo ấn từ quan‘’, mượn cớ nhất phiến chung tình nườm nượp. Đàn đúm, hằng vào, ra chốn kỹ viện, thanh lâu nói là tìm một cánh hồng biền biệt nhưng thật ra là một lũ ngụy quân tử, giao cho bọn sư gia quạt mo xử án làm nhục công môn, bẻ cong phép nước hại người lương thiện còn mình hưởng thú phong lưu khoái lạc nơi màn loan trướng gấm với đám quần hồng. Tội ngươi đáng chém gấp vạn lần không một chút nào oan uổng, còn oán thán nỗi gì?

- Ta không tiếc thân mình, dù chết dưới hoa cũng làm quỷ phong lưu một kiếp, có điều xử ta tội chết thì cái lũ gian thần hại dân hại nước từ cổ chí kim còn biết xử thế nào?

- Cái lũ dốt nát nhờ thân thích hoặc lắm bạc nhiều tiền mà thành quan tham tuy đáng tội nhưng đó là lũ thất phu vô học giết bọn đó chẳng có tác dụng răn đe đối với bọn dốt nát có học đời sau bao nhiêu. Ngươi đâu còn là một gã tình si ‘’vào trong phong nhã ra ngoài hào hoa‘’ mà đã là một bậc đường quan đầy mình chữ nghĩa mở miệng là lấy lời thánh nhân răn dạy bọn dân đen con đỏ, làm ra vẻ rạch ròi cán cân công lý. Thế mà ngươi lại thỏa nghĩa với một người đàn bà dẫu nàng là giai nhân tuyệt thế khuynh quốc khuynh thành đi nữa cũng chỉ là một người mà quay lưng với lầm than trăm họ, sao còn xứng với áo mũ cân đai, hạng người như ngươi Hán Cao Tổ Lưu Bang đái vào mũ nhà nho là xứng đáng đội mũ mão để làm khổ chúng dân như lũ quan si các ngươi tội nghiệt càng thêm trọng. Danh vọng và tình yêu, vợ đẹp con khôn ngươi đều muốn vơ cả, sao mà tham lam quá vậy?
-…
- Nếu ngươi thật sự chung tình với nàng sao không dứt khoát vất bỏ áo xiêm ràng buộc mà mới chỉ ’’rắp mong treo ấn từ quan’’, rắp mong nghĩa là còn do dự chưa dám quyết. Còn do dự trong tình yêu mà dám xưng đệ nhất chung tình ư?, tuy nhiên nếu ngươi là kẻ ít học không đọc thi thư mà hồn nhiên gây tội thì ta có thể xử ở khung hình phạt nhẹ nhất là đuổi cổ về quê cày sâu, cuốc bẩm để hiểu chuyện nhất nông nhì sĩ nó thấm thía thế nào là đủ. Ta gạt lệ tuyên án trảm ngươi một văn quan từng nấu sử sôi kinh độc chiếm bảng vàng là để răn kẻ có học ăn cơm mặc áo dân ngàn đời sau phải nhớ nằm lòng câu ‘’phép công là trọng niềm tây sá nào’’ mà luôn vì nước quên thân vì dân tận lực. Đừng trách ta tàn nhẫn: Tình tiết tăng nặng của bọn quan tham khoa bảng các ngươi là không thể tha thứ dù chỉ một lần. ’’Giết một người cứu muôn người’’ mới là tâm ý của bản toà.

Tiếng vừa dứt ba hồi trống lệnh nổi lên, tội nhân dường như hiểu thấu lời của pháp quan nên ngửa cổ chịu chém không nói một lời phản biện nào nữa. Có trang quốc sắc tuổi quá ba mươi thét to lên:
- ’’Ôi Kim lang! hỡi Kim lang. Thôi thôi thiếp mới phụ chàng từ đây’’ rồi ôm đàn tỳ bà gảy đến ‘’bốn dây rỏ máu’’. Một người phụ nữ khác mặt tròn vành vạnh nét ngài nở nang tay dắt con thơ đứng ngây dại thẫn thờ.


Sinh thời nghe ba tôi thuật lại giấc mơ này, cụ cố nhà tôi tuổi thấu trăm ném bút thở dài:
- Đại Nguyễn có mắt nhìn sáu cõi, tấm lòng thấu cả ngàn đời chắc vụ thảm án này ngưòi có từng nghĩ đến, chẳng qua người không bộc tỏ để ‘’tam bách dư niên hậu’’ có ‘’thiên hạ hà nhân’’ nào ‘’khấp Tố Như’’ không?. Ngươi trẻ người non dạ mà thấu lẽ huyền vi sớm, họa khi có cơ may chấp chính nắm giữ quyền bính cũng là phúc phận của lê dân mà cũng là vượng khí của nhà ta.
Cụ cố mất, ít lâu sau ba tôi trúng cử Hội Đồng xã được cử giữ chức trưởng thôn. Tôi thấy người hằng đêm thao thức đọc mãi truyện Kiều. Chắc hẳn ba tôi còn muốn tìm điều sâu kín nào cụ Nguyễn Tiên Điền còn muốn bỡn con cháu về sau nữa chăng?


                                         Nguyễn Hàn Chung
                                                                                            (Houston, TX, USA)
                                                                                                  (Tác giả gởi)


                             *
                        
Mời tìm đọc:

                    Hơn Năm Mươi Lăm Năm Thơ Trần Yên Hòa
                                                Click vào:

 https://www.amazon.com/Hon- Nam-Muoi-Lam-Vietnamese/dp/ 1986944972/ref=sr_1_1?ie=UTF8& qid=1524797088&sr=8-1& keywords=hon+nam+muoi+nam+tho

Amazon Sấp Ngửa

 Bạch hóa Thái thượng hoàng
trưởng tân truyện

Đạo và thằng gian
Ảo Vọng

(từ: Sấp Ngửa)

                                      Amazon Mẫu Hệ






Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Mười 201012:00 SA(Xem: 11510)
Hồi đó, cha tôi đã 35 tuổi. Cha làm việc ở bãi khai thác đá bị máy chém cụt tay trái, nhà lại quá nghèo, mãi không cưới được vợ. Bà nội thấy con điên có sắc vóc, thì động lòng, quyết định mang cô ta về nhà cho cha tôi, làm vợ, chờ bao giờ cô ta đẻ cho nhà tôi "đứa nối dõi" sẽ đuổi đi liền. Cha tôi dù trong lòng bất nhẫn, nhưng nhìn cảnh nhà, cắn răng đành chấp nhận. Thế là kết quả, cha tôi không phải mất đồng xu nào, nghiễm nhiên thành chú rể. Khi mẹ sinh tôi, bà nội ẵm cháu, hóp cái miệng chẳng còn mấy cái răng vui sướng nói: "Cái con mẹ điên này, mà lại sinh cho bà cái đứa chống gậy rồi!". Có điều sinh tôi ra, bà nội ẵm mất tôi, không bao giờ cho mẹ đến gần con.
25 Tháng Mười 201012:00 SA(Xem: 12732)
Hằng ngày Hinh sống như người nuốt phải quả chuỳ gai vào bụng, buốt nhói, nhăn nhó, bồn chồn, vừa ngồi đã đứng lên, mới ngủ đã vùng dậy, trán nhăn tối, mắt xa xăm. Như đang phải lòng một tiểu thư khuê các. Nhưng Hinh đâu phải là người dại dột, không bao giờ để phí chí khí, sức lực vào chuyện đàn bà. Vớ vẩn ! Chiếm mười trái tim đàn bà đâu có khó nhưng một trái tim nhân loại thì phải vượt trùng dương. Hinh ngước cái đầu mong đợi lên bầu trời, hoài vọng bóng dáng một con tàu, tìm kiếm một phép thần thông, mong đợi một dấu vết của cõi Thiên hoặc hơi hướng của miền Cực lạc để đưa về cho chúng sinh.
24 Tháng Mười 201012:00 SA(Xem: 10121)
Ông già Chín đi theo gánh chè của đào Hồng qua ba con đường. Già rồi, mắt mũi kèm nhèm, bốn mươi sáu năm, dễ dầu gì mà nhận ra nhau. Lòng cứ nghĩ, hình như lâu lắm rất quen nhau, nhất là cái giọng rao chè như hát, từ đôi môi đã héo queo cất lên, cong vút, ngọt ngào mà nghe mịn màng từng âm từng chữ. Ông Chín bàng hoàng nhận ra đào Hồng dù nhan sắc ngày xưa của bà không còn nữa, mặt nhăn nhúm, nám đen, cái cổ cao ngày trước bây giờ gần như đổ gục vì gánh cái gánh tâm tư mà cuộc đời chồng chất.
23 Tháng Mười 201012:00 SA(Xem: 9443)
Hùng là con út, và là con trai duy nhất của một gia đình có nhiều chị em gái. Bốn bà chị, đều chưa chồng, họp lại thành “tứ trụ” của gia đình. Các bà ấy vẫn tự xưng như thế. Ngoài đời họ chỉ làm những công việc rất bình thường, công nhân viên loại xoàng hay bán hàng cho một cửa hàng nào đó. Nhưng với gia đình thì họ là tai, là mắt, là cả một hội đồng phán xét và bình luận mọi vấn đề lớn nhỏ. Hùng chịu đựng cảnh “âm thịnh dương suy” đó với đôi chút khinh thường cái thứ “chuyện đàn bà”.
22 Tháng Mười 201012:00 SA(Xem: 10451)
Bọn họ lặng lẽ đi qua cầu. Không ba lô, không súng. Trơ trụi như lúc họ mới bị ném xuống cách đây chưa được mười lăm hôm. Chỉ khác là hãy còn bộ đồ lính chưa bạc màu vì mồ hôi và nắng gió ở thao trường. Họ đi hàng một, người trước như không biết có người sau và người sau cũng không biết có người trước. Họ lầm lũi bước đi, cô đơn, tuyệt vọng, cho dù phía trước họ, trong một con phố nhỏ nào đó, trong một thôn xóm nào đó, là quê nhà với mẹ cha anh em bè bạn..