DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,376,470

Nguyễn Viện - Đĩ thúi & phần còn lại ở đời sau (kỳ 9, hết)

Monday, August 10, 202011:52 AM(View: 239)
Nguyễn Viện - Đĩ thúi & phần còn lại ở đời sau (kỳ 9, hết)

Đĩ thúi
& phần còn lại ở đời sau

đĩ thúi
(kỳ 9)

 

Khí thế của cuộc chỉnh đốn lên ngút trời. Một trật tự khác được thiết lập. Hồ hởi phấn khởi nhất vẫn là các đồng chí theo voi ăn bã mía. Các đồng chí này tự ý chia nhau các háng sang trọng và tiện nghi nhất. Những hĩm hoặc cu thơm tho cũng bị họ chiếm đoạt tự do theo ý thích.

Trong những ngày huy hoàng ấy, Kim Liên tiểu muội rất mực nhu mì cũng vớ được một thằng cu cách mạng triệt để. Hắn làm cán bộ quản lý một háng toàn những cựu danh gia vọng tộc. Kim Liên không thiếu thứ gì. Nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, Kim Liên đã ngoại tình với một cu cựu danh gia thất thế phải làm trâu ngựa cho các quan cách mạng cỡi. Kim Liên tâm sự, hoài cổ với anh giai chế độ cũ, phong vị của đời con gái quả không uổng phí. Chồng Kim Liên nổi điên, rút cặc ra nói: “Cặc tao vừa to, vừa có quyền lớn, thế mà mày còn ngoại tình là sao?” Kim Liên không bào chữa hay giải thích, nàng xin ly dị.

Kim Liên không về háng tập thể, nàng chọn một cái hóc bà tó thâm sơn cùng cốc ăn chay tụng kinh hành thiền. Nàng nói, em ngộ ra làm người là một cơ duyên hãn hữu trong vô lượng kiếp trầm luân trước cánh cửa giải thoát. Vì thế cần tận dụng cơ hội này để vượt qua luân hồi nghiệp chướng bước vào niết bàn chân như.

Hãy tu tập với em. Kim Liên bảo tôi.

Tôi nghiêm trang nói, anh là một công án. Em cứ tu tập và hồi hướng về anh mà tịnh độ.

Kim Liên ca vọng cổ, anh bông lơn cà chớn lăng nhăng bát nháo, hồi hướng về anh mà tịnh độ được thì cũng siêu phàm thoát tục, nhưng em trường túc đa dâm thủy nếu tụng niệm anh thì chắc là sẽ sa đoạ bộn bề chín cõi thọ tiễn sa trường…

Tôi bảo, tính không của niết bàn vẫn phải mượn tính không của bộn bề sa đọa để quá giang, vì thế hãy đi qua anh mà đến với chân lý.

Kim Liên bảo anh ngụy ngôn xảo trá.

Tôi cười nói, em đã ly dị chồng rồi thì cũng nên ly thân với mọi thứ kinh thư giáo điều mà ma cà bông tồng ngồng phiêu hốt một phen.

Kim Liên bảo em chán mọi sự đời. Tôi nói sự đời hay sự đạo thì có khác chi nhau.

Kim Liên bảo, nói vậy mà không phải vậy.

Tôi nói ừ. Rồi cũng theo Kim Liên đến hang cùng ngõ hẻm. Tu đạo.

Đạo tu là đạo tù. Tôi tự giam tôi trong mật pháp. Làm thế nào có thể giải phóng mình giữa bộn bề sa đoạ? Làm thế nào thoát khỏi vô minh âm phủ? Kim Liên cho tôi ăn chay và chỉ cho phép tôi làm tình chay với nàng. Chế độ cai trị của tập đoàn Chí Phèo bao cấp toàn diện. Ăn uống theo thực đơn của chế độ, kể cả ăn chay. Yêu đương làm tình theo công thức của chế độ. Lao động và nghỉ ngơi theo chính sách của chế độ. Thưởng thức và tư duy nghệ thuật theo định hướng của chế độ. Mọi lập trường quan điểm theo mẫu của chế độ… Vì thế, mỗi chúng tôi đều được phát một cẩm nang gọi là sống và làm việc theo gương Chí Phèo, chúng tôi chỉ cần giở sách là có thể giải quyết mọi vấn đề. Việc tu đạo của chúng tôi nhờ thế tinh tiến rất nhanh. Chúng tôi hoàn toàn xả kỷ buông bỏ mình, không vọng động tà niệm. Sống an bình trong bao cấp của chế độ. Chúng tôi đã đạt đạo.

Một hôm, Xuân Tóc Đỏ đến, nói: “Biết gì chưa?”

Tôi hỏi lại như kẻ truy vấn về đạo: “Biết là biết cái gì?”

Xuân Tóc Đỏ nói: “Có một nhân vật mới vừa xuất hiện dưới âm phủ”.

Tôi cười: “Giây phút nào chẳng có nhân vật mới xuất hiện”.

Xuân Tóc Đỏ ra vẻ quan trọng: “Ai chẳng biết thế. Đây là nhân vật có thể làm thay đổi số phận chúng ta”.

Tôi bảo: “Không ai có thể thay đổi số phận chúng ta, ngoài chính chúng ta”.

Xuân Tóc Đỏ bảo: “Đây là nhân vật đặc biệt”.

Tôi hỏi: “Tập Cận Bình, Obama hay Putin?”

Xuân Tóc Đỏ nói: “Steve Jobs”.

Tôi trầm ngâm, tự hỏi, liệu một phù thủy công nghệ thông tin có thể đấu trí với một thằng chính trị lưu manh hay không?

Xuân Tóc Đỏ nói ngay: “Công nghệ thay đổi, cuộc sống thay đổi, chính trị cường quyền không thể câu thúc được”.

Tôi nói: “Cũng tuỳ những điều kiện cụ thể. Công nghệ phục vụ công ích hay nhu cầu chính trị tùy thuộc vào bối cảnh chính trị mà nó trú ngụ”.

Tuy nhiên, tôi vẫn đón nhận tin Steve Jobs đến với một niềm vui.

Vô số điện thoại di động và máy tính bảng được gửi xuống âm phủ. Vợ tôi cũng hoá vàng cho tôi một cái iPhone 5. Những kẻ không biết gọi ai để nói chuyện mang điện thoại ra vọc như vọc cặc tìm cái cảm giác khám phá, đặc biệt những ứng dụng về hình ảnh và games. Còn tôi, việc đầu tiên từ khi có điện thoại là gọi lên dương gian cho vợ dặn dò gửi một số đồ ăn và quần áo, một tập quán có từ khi tôi ở tù chế độ cộng sản, trước khi nói những chuyện khác.

Vợ tôi hỏi, âm phủ cũng giống trại tù cải tạo hay sao?

Tôi bảo, chỉ khác mỗi điều là không phải lao động thôi.

Vợ tôi nói, như vậy thì âm phủ cũng tốt.

Tôi bảo, tuy không phải lao động nhưng cũng rất phức tạp.

Vợ tôi hỏi, anh có được tự do không?

Tôi bảo cũng tùy, một người sống như con cừu sẽ không cảm thấy mất tự do, hoặc coi sự tự do của mình là gấp triệu lần loại người khác.

Em hiểu rồi, vợ tôi nói, ôm anh.

Nhờ điện thoại di động và internet, âm phủ và dương gian không còn cách trở. Ma và người nhập nhòa với nhau hầm bà lằng hổ lốn.

Tôi gặp Steve Jobs ở quán cà phê Starbucks nằm trên ngã ba ngang trái. Ông ta treo hai chân bên cửa sổ nhìn ra thác sám hối, nơi các linh hồn tự đổ xuống như nước

Steve Jobs nói với tôi, âm phủ không giống như niềm tin tôn giáo của ông ta.

Tôi bảo, vì đây là âm phủ nên mang màu sắc đông phương, nếu you xuống hoả ngục thì có lẽ khác.

Tôi nói thêm, tôi không tin một người như you lại phải xuống hoả ngục.

Steve cười, vì thế tôi đã ở đây.

Steve hỏi tôi có thể cho ông ta một lời khuyên của người đến trước không?

Tôi nói, thật ra cũng chẳng có gì khác trần gian, vì thế you nên tự tìm hiểu lấy. Tôi bảo không có đúng sai và cũng không có giới hạn. Nếu chúng ta sống như một bầy cừu, chúng ta sẽ không phải bận tâm điều gì.

Steve bảo, chắc có sự nhầm lẫn khi ông ta rơi xuống đây và tự treo trong một hệ điều hành ẩn chứa nhiều lỗi cơ bản.

Chính vì thế, tôi nói, có nhiều người đặt hy vọng vào ông ta.

Steve nói, tôi chỉ muốn được an nghỉ trong ánh sáng và tình yêu của Chúa. Những gì cần làm tôi đã làm rồi.

Tôi nói, đấy không phải là tính cách của Jobs.

Steve bảo, nhưng tôi đã chết rồi. Một người đã chết thì nên chấm dứt mọi sự vụ. Tôi cũng muốn được giải thoát theo tinh thần Phật giáo.

Tôi chợt hiểu Jobs trong cái ẩn mật về tính không của danh và sự, sắc tướng.

Cho dù Steve Jobs không làm gì, sự có mặt của ông ta trong âm phủ cũng đã kích hoạt các bộ não đang mờ dần mọi ký ức. Các linh hồn bỗng nhận ra sự khác thường trong cuộc sống treo của mình, cũng như vai trò lãnh đạo toàn diện của tập đoàn Chí Phèo.

Ban Tuyên dục gán cho Steve Jobs cái mác “thế lực thù địch”. Họ tìm cách cô lập và vô hiệu hoá Steve Jobs. Bất cứ ai đến uống cà phê với Steve Jobs đều bị Ban Tuyên dục cho người theo dõi và trấn áp. Bọn an ninh Tuyên dục thường giả dạng côn đồ hành hung những linh hồn có ý đồ phản tỉnh. Bầu khí khủng bố man rợ len lỏi vào tận các háng hoang sơ.

Kim Liên bảo, em thấy nhiều âm binh lảng vảng quanh đây, đầy sát khí.

Tôi nói, không hiểu được.

Kim Liên bảo bọn giặc cướp ở đâu cũng như nhau. Nàng nói tiếp, bọn khốn này muốn làm nản lòng những ai muốn thoát khỏi tay chúng, nhưng cách làm của chúng đê tiện hèn hạ quá.

Tôi hơi bất ngờ về nhận xét của Kim Liên. Bọn chúng thiếu tự tin vào sự chính danh và luật lệ của mình, tôi nói, một dấu chỉ của tàn lụi. Tuy thế, vẫn có rất nhiều người đến uống cà phê với Jobs. Họ nói, con người biết sợ nhưng con người cũng biết cách vượt qua nỗi sợ. Phẫn nộ là một ý thức về lẽ phải và sự công bằng.

“Thế lực thù địch” nơi Steve Jobs là niềm cảm hứng về sự thay đổi. “Thế lực thù địch” nơi mỗi công dân, trong bối cảnh độc tài toàn trị, là ý thức phản kháng, sự khác biệt và tự do. Khổng Tử cũng đã từng cổ vũ cho sự đổi mới, nhật tân-nhật tân-hựu nhật tân, nhưng Khổng Tử lại quá đề cao lòng trung thành, bởi thế trong vùng ảnh hưởng của ông ta, con người bị dìm trong cái chết của sự trung thành ngu muội.

Chí Phèo chưa bao giờ tuyên xưng mình là cộng sản, phong kiến, tư sản hay bất cứ một mô hình xã hội nào, bản chất vô sản và khát vọng cướp chính quyền của hắn là một cuộc cách mạng tự kỷ. Nó giải phóng chính hắn thoát khỏi những ẩn ức bị đày đọa và khinh rẻ bằng cách đày đọa và khinh rẻ người khác.

Steve nói, ý thức về sự bất lực có thể lại là một địa ngục khác.

Hồ Tôn Hiến bí mật cho người đến gặp Steve đề nghị hợp tác.

Steve bảo: “Dù thế nào, tôi cũng là một ma Mỹ, sự có mặt của tôi trong hàng ngũ các anh dễ bị chụp mũ là thế lực thù địch nước ngoài xúi giục. Bọn cai trị không tin vào khả năng tự nhận thức và hành động quật khởi của sự phẫn nộ nơi người bị áp bức. Có một sự thật, các anh – kẻ cai trị hay bị trị – đều mang tâm thế của người nhược tiểu, không đủ tự tin và sức mạnh nội tại để gánh vác vận mệnh của mình. Sự vay mượn từ bên ngoài khiến các anh mất tự chủ để hành xử cho xứng hợp và giam cầm lẫn nhau”.

Hồ Tôn Hiến cho vời tôi đến, nói: “Người Mỹ không ủng hộ chúng ta. Phải tính sao?”

Tôi bảo: “Tính sao là việc của ông. Nhà văn không phải người ngoài cuộc nhưng văn chương tự nó chẳng có nghĩa vụ gì cả”.

Hồ Tôn Hiến nói: “Các anh cần phải hòa nhịp trái tim với trái tim đồng loại, đồng hành với dân tộc..”.

Tôi đáp: “Vâng, nhưng đồng loại hay dân tộc không bắt buộc phải là anh”.

Ban Tuyên dục của Chí Phèo cũng mời tôi làm việc. Họ nói: “Chúng tôi có thể bắt anh về tội tuyên truyền chống chế độ bất cứ khi nào chúng tôi muốn. Muốn tồn tại để viết, hãy cộng tác với chúng tôi”.

Tôi tự hỏi mình có muốn tồn tại không và tồn tại như thế nào?

Kim Liên bảo an toàn nhất là chui vào háng em.

Tôi không chui vào háng Kim Liên mà tìm gặp cụ Đồ Chiểu, hỏi: “Cụ có phải là dân tộc không?”

Cụ Đồ Chiểu cười hiền: “Tôi thác ở Bến Tre và xuống âm phủ này theo cách của một người mù. Có thể gọi tôi là ông già Ba Tri nhưng tôi tuyệt đối không đại diện cho dân Bến Tre hay Ba Tri”.

Tôi hỏi cụ: “Cụ theo Chí Phèo hay Hồ Tôn Hiến?”

Cụ lại cười: “Tôi theo dân tộc”.

Lục Vân Tiên xách chai rượu đến: “Uống với dân tộc một miếng đi”.

Lục Vân Tiên rót cho tôi một chén. Tôi vốn không biết uống rượu, nên đổ rượu vào hốc mắt. Tôi thấy dân tộc nhoè nhoẹt.

Lục Vân Tiên nói: “Không phải cứ dân tộc là không có phe”.

Tôi đáp: “Tôi biết điều ấy”.

Và tôi chán ngấy dân tộc. Vân Tiên tiếp tục rót rượu cho tôi. Mỗi lần uống, tôi đổ vào một bên hốc mắt. Khi say tôi hỏi: “Mả mẹ mày, dân tộc đâu rồi?”

Lục Vân Tiên cười ha hả, nói: “Đất nước này có 54 dân tộc cùng chung sống, mày muốn hỏi thằng nào?”

Tôi nói: “Có thằng nào giống mày không?”

Lục Vân Tiên bảo: “Chúng nó chết hết rồi”.

Tôi bảo: “Thế thì kêu tụi nó đến đây uống rượu”.

Tức thì 54 thằng Lục Vân Tiên có mặt.

Tôi bảo: “Chúng mày là đồ đểu”.

Đến lúc ấy tôi không phân biệt được đâu là Vân Tiên chính chủ, đâu là Vân Tiên phiên bản. Thôi thì, tao chấp nhận bản báo cáo hoàn hảo của chúng mày. Nào, vô…

Chúng nó cùng hô “vô”.

Rượu đổ vào những linh hồn trong suốt và làm cho chúng trở nên long lanh. 54 thằng Lục Vân Tiên cùng nói: “Thế giới này được tạo thành bởi rượu”.

Tôi bảo: “Nhưng không phải vì thế mà chúng mày có thể mượn rượu nói càn”.

54 thằng Lục Vân Tiên cùng nói: “Bọn tao chỉ nói những điều chân lý”.

Tôi bảo: “Không có chân lý trong sự đồng dạng như chúng mày”.

54 thằng Lục Vân Tiên cùng cãi: “Sự đồng dạng là biểu hiện của chân lý đúng đắn”.

Tôi bảo: “Chúng mày chỉ là cái loa, đéo phải người”.

54 thằng Lục Vân Tiên cùng la lớn: “Chúng tao là người”.

Tôi tỉnh rượu khi 54 thằng Lục Vân Tiên cùng lúc xéo qua linh hồn tôi với đờm rãi.

Xuân Tóc Đỏ gặp tôi. “Thời cơ đã chín mùi chưa?” Hắn hỏi.

Tôi đáp: “Đây là lúc ông có thể hành động”.

Hắn lại hỏi: “Steve Jobs có giúp chúng ta không?”

Tôi đáp: “Steve Jobs không giúp ai, nhưng sản phẩm của ông ta có thể giúp chúng ta”.

Xuân Tóc Đỏ biểu lộ thất vọng: “Tôi không hiểu”.

Tôi nói: “Mọi tư tưởng đã trở thành lỗi thời, những cuộc cách mạng xã hội đích thực chỉ đến sau những cuộc cách mạng công nghệ. Với internet, ông có thể tiến hành một cuộc chiến không bao giờ thua khi vũ khí của ông là sự thật”.

Xuân Tóc Đỏ nói: “Tôi cần thời gian để suy nghĩ về điều này”.

Tôi nói: “Trong các chế độ độc tài thì sự ngu dốt và giả dối là sức mạnh. Vì thế, chỉ có sự thật mới có khả năng làm cho sức mạnh của sự ngu dốt và giả dối ấy bị lật tẩy và được khai sáng”.

Xuân Tóc Đỏ không cần thời gian để suy nghĩ, hắn chạy đến chỗ Hồ Tôn Hiến, hỏi: “Ngài có thể tìm được một triệu dư luận viên ủng hộ mình không?”

Hồ Tôn Hiến đáp: “Một triệu hay một tỉ không phải là vấn đề. Điều quan trọng là tập hợp họ như thế nào? Ngươi có cách chăng?”

Xuân Tóc Đỏ, nói: “Dạ, không cần phải tổ chức, chỉ cần giao việc cho họ. Hãy bảo họ nói sự thật mọi nơi mọi lúc trên iPhone và iPad”.

Hồ Tôn Hiến hỏi: “Sự thật nào?”

Xuân Tóc Đỏ nói: “Cho mọi linh hồn biết họ đang bị treo và ai là kẻ treo họ”.


Hồ Tôn Hiến lại hỏi: “Ngươi có biết không?”

Xuân Tóc Đỏ nói: “Dạ biết mà không dám nói”.

Hồ Tôn Hiến hỏi: “Ngươi nghĩ ai là kẻ dám nói?”

Xuân Tóc Đỏ bảo: “Chúng ta bỏ tiền ra mua sự can đảm”.

Hồ Tôn Hiến cười lạnh: “Ta mua nhà ngươi được không? Giá bao nhiêu?”

Xuân Tóc Đỏ toát mồ hôi hột, hắn nói: “Tôi nào có đáng chi”.

Hồ Tôn Hiến rót cho Xuân Tóc Đỏ một cốc rượu: “Ta ghi nhận ý kiến của ngươi. Hãy cầm lấy chai rượu và thể hiện sự can đảm của mình”.

Xuân Tóc Đỏ cầm chai rượu quý của Hồ Tôn Hiến ra ngoài và trước khi đến háng trung ương của Chí Phèo hắn đã tu hết chai rượu. Chí Phèo tiếp Xuân Tóc Đỏ trong một nếp gấp của háng Thị Nở.

“Anh bạn có kiến nghị à?”


Xuân Tóc Đỏ nói: “Bọn phản động đang tác yêu tác quái trên iPhone và iPad. Chúng xuyên tạc, nói xấu chế độ, thậm chí có âm mưu lật đổ. Chúng ta cần phải thành lập ngay một lực lượng dư luận viên hùng mạnh phản bác chúng nó”.

Chí Phèo cho triệu ngay Chủ tịch Ủy ban Tuyên dục đến, hỏi: “Cần có bao nhiêu dư luận viên để át giọng thù địch, hát hò nhảy múa tụng ca chế độ tuyệt vời của chúng ta?”

Chủ tịch Ủy ban Tuyên dục nói: “Thưa lãnh tụ, tôi đã nghĩ đến vấn đề này và đang cho lập dự án để trình lãnh tụ”.

Chí Phèo hỏi lại: “Cần bao nhiêu cái loa?”

Chủ tịch Tuyên dục nói: “Dạ, theo tỉ lệ địch một ta mười. Các đồng chí tổ phụ của chúng ta không bao giờ ngần ngại trong việc lấy thịt đè người. Và họ đã luôn luôn chiến thắng”.

Chí Phèo bảo được, cho thi hành ngay.


Cuộc chiến giữa phe Hồ Tôn Hiến và Chí Phèo lại bùng nổ. Vô số ngôn từ mới phát sinh để thích nghi với tính đa dạng của các chiêu thức hạ đẳng. Phổ biến nhất vẫn là sự văng tục được biến cải từ hĩm và cu, như thể cu và hĩm là một loại vũ khí tối thượng có khả năng làm tê liệt đối thủ bằng sự điếm nhục. Một nghịch lý mang tính hủy hoại toàn bộ ý nghĩa cuộc sống con người bất kể là âm phủ hay dương gian. Cái tốt đẹp nhất trở thành cái xấu xa nhất. Và vì thế ngôn từ càng trở nên phong phú hơn và lắt léo hơn bởi sự bất thường mà người ta phải đối phó với thói quen văn hoá của mình.

Để làm sống động hơn và tăng tính hiệu quả cho cuộc chiến, phe Hồ Tôn Hiến cho đặt hàng trên dương thế những chiếc mặt nạ mang hình cái hĩm, và sẵn sàng dán vào mặt bất cứ dư luận viên nào cứ như thể họ chưa bao giờ ở trong hĩm. Trong khi phe Chí Phèo cho làm những con cu bằng giấy cạc tông nhồi và tống ngay vào miệng những ai lên tiếng chỉ trích chế độ cai trị của họ.

Tôi gọi điện thoại bảo vợ, cuộc cách mạng đích thực đã tới. Dương gian và âm phủ đã tiếp cận được với nhau một cách trực tiếp thông qua công nghệ hoá vàng. Vì thế âm phủ có thể tác động với dương gian và ngược lại. Nghĩa là nếu bạn muốn có một vị trí tốt dưới âm phủ, bạn có thể đầu tư ngay khi còn sống bằng cách nắm bắt tình hình và đầu tư vào một phe nào đó. Tất nhiên mức độ may rủi cũng như chơi chứng khoán thôi. Tôi hỏi vợ, em có muốn làm bà chúa dưới âm phủ không? Vợ tôi bảo, thà làm ma vất vưởng ở dương gian còn hơn làm bà chúa dưới âm phủ. Tôi hỏi sao vậy? Vợ tôi bảo anh có điên không? Tôi bảo đùa thôi. Rồi tôi nói tôi sẽ thu xếp để vợ tôi có thể trở thành nhà cung cấp vũ khí cho cả hai phe. Một cơ hội làm giàu ngon lành. Vợ tôi bảo đừng đùa dai thế.


Tôi thuộc khuynh hướng chống lại sự cai trị và áp đặt. Vì thế, tôi ngầm ủng hộ phe Hồ Tôn Hiến. Tôi biết sau khi bị Mã Giám Sinh bức tử, Hồ Tôn Hiến muốn tìm cách lật đổ Chí Phèo nhằm lấy lại quyền cai trị của mình bằng cách liên kết với bọn phản động và các thế lực thù địch cả ở dưới âm phủ và trên dương thế. Hồ Tôn Hiến tinh khôn như chồn cáo, nhưng Hồ Tôn Hiến không biết Chí Phèo bựa như chính danh của hắn. Những đòn của Hồ Tôn Hiến đánh vào Chí Phèo vì thế giống như đánh vào quả cầu xoay, nó trượt đi không để lại dấu vết. Nhưng ngôn ngữ của Chí Phèo lại làm tổn thương Hồ Tôn Hiến nghiêm trọng. Hồ Tôn Hiến cần một sách lược hiệu quả mang tính quyết định.


Tôi nói tôi không thể giúp ông ta, Steve Jobs cũng không thể giúp ông ta, nhưng con người mà ông ta thù oán là Mã Giám Sinh có thể giúp ông. Hồ Tôn Hiến tỏ ra ngạc nhiên, thằng bán tơ ấy ư?

Tôi nói, người giết ông được thì cũng có thể cứu ông được.

Hồ Tôn Hiến hỏi, làm sao có thể gặp hắn? Tôi bảo ý lực là lòng thành.

Mã Giám Sinh đến.

Hắn hỏi Hồ Tôn Hiến: “Ông không còn oán hận tôi sao?”


Hồ Tôn Hiến tỏ ra bình thản: “Nói không thì cũng không đúng. Nhưng dù sao chúng ta cũng đều đã phải chết. Tuy cái chết không hoà giải nhưng đã xoá mờ mọi khác biệt giữa chúng ta. Tôi muốn chúng ta bắt đầu lại một cuộc cờ khác. Ông giúp tôi chứ?”

Mã Giám Sinh hỏi: “Ông còn dám tin tôi sao?”

Hồ Tôn Hiến bảo: “Không có điều gì che giấu được sau cái chết”.

Mã Giám Sinh nói: “Được”.

Hồ Tôn Hiến hỏi: “Ông muốn được đền đáp như thế nào?”

Mã Giám Sinh nói: “Tôi không phải là người theo đuổi quyền lực. Vì thế, tôi chỉ muốn ông giao lại cho tôi ba cô gái: Đạm Tiên, Vương Thuý Kiều và Mã Kiều Nhi”.


Hồ Tôn Hiến bảo: “Sau danh vọng và quyền lực, thì ba cô gái ấy là báu vật, đặc biệt trong cõi vĩnh hằng này. Tuy nhiên, tôi sẵn sàng giao lại cho ông”.

Mã Giám Sinh dắt ba cô gái đi. Hắn nói với ba cô: “Suốt cuộc đời Chí Phèo trên dương thế chỉ có được 5 ngày ngửi mùi hĩm. Nhờ 5 ngày đó hắn biết thế nào là ái tình, con người và sự lương thiện. Nhưng 5 ngày đó cũng đủ chừa cho hắn tất cả thời gian còn lại dưới âm phủ là mất đi vĩnh viễn bản chất con người. Những gì hắn cho thực thi trong âm phủ này chỉ là trả thù cho sự mất mát đó. Nhiệm vụ của các cô là gieo mầm sự sống vào lòng hắn bằng sự đam mê mông muội của ái tình nhục dục. Khi hắn biết hắn là người thì hắn sẽ phải chết. Cái ác sẽ kết thúc”.

Hồ Tôn Hiến vui vẻ gặp tôi. “Còn cậu, cậu muốn được thưởng cái gì?”

Tôi bảo, tôi chỉ muốn nhìn thấy sự thay đổi.


Hồ Tôn Hiến nói: “Tôi đã sống trong các chế độ độc tài từ phong kiến đến toàn trị, và tôi biết cái khó khăn của mọi cuộc cách mạng không phải là tìm kiếm sức mạnh áp đảo từ bên ngoài mà chính là giải tỏa sức nặng của cái ngu trung nội tại trong lòng chế độ. Chính cái bọn ngu trung là lực cản lớn nhất cho mọi thay đổi”.

Hồ Tôn Hiến nói tiếp: “Chính vì thế, chỉ làm biến chất Chí Phèo không thôi thì chưa đủ. Cần làm cái gì đó toàn diện hơn để chuyển hóa cả đám đông”.

Tôi bảo đám đông chỉ là một lũ a dua bầy đàn thôi. Tuy nhiên, thời của các lãnh tụ muôn năm cũng đã hết. Vấn đề là kích động được đám đông.

Hồ Tôn Hiến bảo: “Âm phủ là một đám đông đã liệt kháng”.

Tôi nói, không. Đấy là nghệ thuật của chính trị.

Hồ Tôn Hiến hỏi tôi: “Muốn đánh cờ không?”

Tôi nói, không. Tôi chán cái trí khôn của tôi quá rồi. Rồi tôi treo tôi lên sự trống vắng trong cái háng không còn mùi hĩm của ba cô gái tôi yêu quí bỏ lại.


Những gì Chí Phèo biết về thế giới chỉ là mối quan hệ đấu tranh giữa kẻ cai trị và bị trị của những nhà cách mạng nuôi chí căm thù phục hận theo kiểu cướp cạn, trong thời gian hắn ở tù, tương tự mối quan hệ của hắn và Bá Kiến. Vì thế, để giải phóng mình khỏi cái ức chế bị coi là công cụ, Chí Phèo biến thế giới thành công cụ và mọi mối quan hệ xã hội thành dây xích.

Khi Mã Giám Sinh mang ba cô gái đến, Chí Phèo rất bựa bảo: “Buôn vua hay buôn gái, tội đều đáng chết”.

Mã Giám Sinh nói: “Vâng, tôi đáng chết. Nhưng xin ngài cứ thượng hưởng”.

Chí Phèo cười lạnh: “Hãy sử dụng sự thông minh của mình đúng chỗ”.

Mã Giám Sinh ngay tức khắc tự xử bằng cách đập vỡ vỏ chai rượu trên bàn và đâm vào mặt mình như xưa kia Chí Phèo đã từng làm như thế ở nhà Bá Kiến.

Chí Phèo nói: “Ngươi có thể ra đi”.


Mã Giám Sinh cầm theo chai rượu vỡ cùng với khuôn mặt đầy máu bước ra vĩnh viễn khỏi tầm nhìn của Chí Phèo.

Tin vui lan nhanh trong toàn thể âm phủ. Ba cô gái của Đoạn Trường Tân Thanh có mặt trong háng trung ương của Chí Phèo. Có người bảo Chí Phèo muốn nếm mùi đoạn trường, nhưng cũng có người nói, hắn biết sống rồi đấy. Dẫu sao, người ta cũng hy vọng, nước nhờn của các cô sẽ làm cho Chí Phèo trở nên con người và tươi mới hơn.

Chí Phèo thú nhận với các cô gái: “Ta chưa từng biết tới sự diễm lệ của những giọt nước mắt hay sự sang trọng nồng nàn của ái tình vương giả. Vì thế các nàng cứ tự nhiên mà phô bày trình diễn mọi kiểu cọ cung đình quí tộc để cho Chí Phèo này một phen biết thế nào là thần tiên lạc cảnh”.

Đạm Tiên cười tươi như hoa: “Anh hai vào vai thật tuyệt. Để tạ lòng tri kỷ, chúng em xin tận tâm phục vụ. Không phải hĩm nào cũng là hĩm.

Anh hai sẽ là Ceasar đại đế của đêm đông phương kỳ ảo”.

Ba cô ríu rít cởi quần áo lột trần Chí Phèo đưa đi tắm và xoa bóp cho hắn.

Chưa xong công đoạn vệ sinh và hâm nóng cơ thể, Chí Phèo đã bảo: “Ra rồi”.

Các cô bảo: “Không sao, chúng em sẽ làm cho anh hai tiếp tục ra một cách oai hùng lẫm liệt cho đến muôn đời sau”.

Đúng như các cô nói, với tinh thần phục vụ không biên giới, các cô đã làm cho Chí Phèo lúc nào cũng ra nước như người bị hượt tinh mãn tính.

Tuy nhiên, cả ba cô đều biết một cách chính xác rằng, không có một con tinh trùng nào ở trọ trong thứ nước nhớp ấy. Họ gọi đó là hiện tượng “xuất tinh khống”, xuất tinh do sướng về mặt tinh thần. Đối với Chí Phèo, được giải phóng khỏi sự ức chế tâm lý vô sản, khi hắn làm chủ nhân ông của ba cô gái, là một cảm giác vừa phiêu hốt vừa tràn đầy, nó đẩy cái khối lượng thể chất của Chí Phèo cao lên một tấc cách mặt đất và làm hắn mất trọng lực. Vì thế, xuất tinh trở thành một hiện tượng thường trực và không thể kiểm soát.


Nhưng điều ấy không làm cho thế giới trở nên hân hoan hơn. Mọi chính sách của Chí Phèo đều phát sinh từ cái nguồn cơn bất định của cảm giác rất Chí Phèo ấy. Nó bao giờ cũng bất hợp lý và vì thế luôn luôn thay đổi. Tuy thế, cái bất hợp lý cũng chưa phải là một thứ không chịu đựng nổi mà bởi chính cái tự coi mình ưu việt hơn tất cả của Chí Phèo để lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối, mới là địa ngục. Nó xoá bỏ mọi cái không phải Chí Phèo. Để tồn tại, người ta phải chấp nhận sự đồng nhất với Chí Phèo.

Đạm Tiên, Vương Thuý Kiều và Mã Kiều Nhi không những không thể làm cho Chí Phèo biến chất, mà còn làm cho sự bất định và vô lý của Chí Phèo được nâng lên một tầm cao mới. Một phần không thể thiếu của cuộc sống. Ban Tuyên dục mở chiến dịch tung hô và học tập theo gương đổi mới của Chí Phèo. Không sống và làm việc như Chí Phèo không phải là người.


Với tôi, khoản học tập gái gú theo gương Chí Phèo thì quả không có gì phải phàn nàn. Nhưng các cụ như Đồ Chiểu hay thậm chí Vũ Trọng Phụng lại khác. Họ cho rằng sự vô độ là biểu hiện của suy thoái đạo đức, phỉ báng truyền thống dân tộc.

Cụ Đồ Chiểu cho gọi Lục Vân Tiên đến, nói: “Trai thời trung hiếu làm đầu, gái thời tiết hạnh làm câu trau mình. Ta không thể nhắm mắt làm ngơ mãi với bọn vô văn hoá mất gốc như Chí Phèo. Ngươi cần tụ nghĩa cần vương dẹp loạn”.

Lục Vân Tiên e dè thưa lại: “Thưa thày, cần vương là cần cho ai?”

Cụ Đồ Chiểu bất ngờ bị hỏi ngược, bối rối nói: “Ờ… thì ta cũng không biết cần vương cho ai, nhưng vẫn cứ phải cần vương, phục hưng đạo lý thánh hiền”.


Lục Vân Tiên đứng giữa trời than: “Chí làm trai da ngựa bọc thây, nhưng ta biết phục vụ ai giữa chốn tù mù này?”

Mã Giám Sinh bảo: “Hãy đến với Hồ Tôn Hiến”.

Lục Vân Tiên đến háng của người tụ nghĩa.

Hồ Tôn Hiến hỏi: “Anh bạn đã từ giã vợ con chưa?”

Lục Vân Tiên thưa: “Tôi vì nghĩa lớn, gác lại tình riêng”.

Tuy thế, Hồ Tôn Hiến vẫn nói: “Anh bạn cứ về nhà bàn bạc với vợ con rồi đến với ta cũng không muộn”.

Lục Vân Tiên chán nản về nhà. Nhưng Mã Giám Sinh nói: “Cậu không hiểu sự nhân từ đức độ của Hồ Tôn Hiến sao?”

Lục Vân Tiên vỡ nhẽ, Hồ Tôn Hiến quá nhân bản.


Hồ Tôn Hiến biết mình biết người. Kẻ mà ông ta chờ đợi vẫn chưa tới.

Tin đại nguyên soái băng hà được truyền xuống âm phủ vào một ngày cuối thu, tất cả các facebooker từng là chiến binh đều hoan hỉ. Họ nói, chúng ta đã chết để ngài trở thành đại nguyên soái, thì cũng đến lúc đại nguyên soái phải chết để chúng ta tiếp tục là chiến binh của ngài như ý trời đã định.

Hồ Tôn Hiến cho chuẩn bị một lễ tiếp nhận trọng thể. Ông ta hoàn toàn có lý do để tin rằng, đại nguyên soái xuống âm phủ sẽ đến thẳng chỗ ông ta mà không phải bất cứ háng nào khác. Bởi đại nguyên soái là một biểu tượng của sự trung thành bất chấp thời thế.


Quả nhiên, sau đúng 49 ngày, đại nguyên soái rơi thẳng xuống lễ đài nơi Hồ Tôn Hiến treo cờ quạt tưng bừng đón tiếp. Cả âm phủ khóc rống lên vì vui mừng, từ nay họ sẽ có nguyên soái để lãnh đạo cuộc trường chinh mới, tiếp tục đổ máu cho một mục đích không bao giờ đến. Nhưng cũng có không ít người chờ đợi để hạch hỏi nguyên soái về máu xương họ hy sinh đã mang lại điều gì thiết thực? Thậm chí có người còn đặt câu hỏi: “Nguyên soái có phải là người vô can trong cái chết của họ và tình trạng lâm sàng của các thế hệ kế tiếp trên dương thế?”

Dù thế nào, nguyên soái cũng đã có mặt trong háng Hồ Tôn Hiến. Thay vì giơ tay chào kiểu nhà binh, ông ta cúi gập người xuống rất lâu, cho đến khi Hồ Tôn Hiến bước đến nâng ông ta, nguyên soái mới đứng thẳng người lại với khuôn mặt đầy nước mắt.

Hồ Tôn Hiến rất cảm động hỏi: “Chú có điều gì oan ức chăng?”

Nguyên soái: “Thưa đại ca, em chờ lệnh”.


Hồ Tôn Hiến nói: “Chú ngồi xuống, ăn miếng cháo lú của âm phủ. Chúng ta bắt đầu lại”.

Nguyên soái hỏi: “Có nhất thiết phải ăn cháo lú không?”

Hồ Tôn Hiến nói: “Nếu không ăn sẽ không thể chịu đựng nổi với ký ức”.

Nguyên soái bảo: “Em không muốn quên bất cứ điều gì”.

Hồ Tôn Hiến nói: “Không cần thiết. Hoàn toàn không cần thiết. Ý lực mới sẽ mang đến tất cả mọi điều chúng ta muốn. Nhưng trước hết, chúng ta cần có một ý lực cách mạng tập thể đủ mạnh để áp đảo những ý lực phản động rời rã khác”.

Nguyên soái: “Chiến thuật biển người trong mọi trường hợp đều đúng”.

Ở háng trung tâm, Chí Phèo đón nhận tin nguyên soái xuống âm phủ với một chút lo lắng. Cái lo lắng thật sự không phải vì tài năng cầm quân của nguyên soái, mà ở ngay trong nội bộ hàng ngũ phe đảng Chí Phèo, những kẻ cơ hội. Làm thế nào ngăn ngừa sự đào ngũ trở cờ tự diễn biến của thuộc hạ? Chí Phèo cho gọi Xuân Tóc Đỏ.


Chí Phèo nói: “Ta có mấy câu hỏi cho ngươi: Một, nếu chiến sự nổ ra giữa ta và Hồ Tôn Hiến, ta có thể ăn vạ Diêm vương được không? Diêm vương có giúp ta không? Hai, niềm tin của ta cần đặt vào đâu?”

Xuân Tóc Đỏ: “Ngón võ ăn vạ vẫn là tuyệt chiêu của ngài. Diêm vương không thể không vì ngài. Về câu hỏi thứ hai, xin ngài luôn nhớ, chúng ta đang sống trong thế giới vô hình, vì thế hãy là vô hình trước mọi cuộc tấn công. Chiến thắng cuối cùng sẽ thuộc về ngài”.

Chí Phèo hỏi: “Bọn âm binh vẫn hưởng bổng lộc của ta sẽ làm gì?”

Xuân Tóc Đỏ nói: “Chúng sẽ phục vụ người chiến thắng”.


Xuân Tóc Đỏ được Chí Phèo ban cho ân huệ theo đóm ăn tàn, luôn có mặt bên cạnh hắn trong mọi cuộc xuất hiện trước công chúng. Xuân Tóc Đỏ dùng hình ảnh đó để tống tiền và tình mọi viên chức và các cơ quan đoàn thể trong hệ thống.

Chí Phèo trở thành người điếc trước dư luận oán thán và những kiến nghị thay đổi của những kẻ trung thành. Hắn cũng là người mù lòa trước những nguy cơ sập bẫy do chính hắn tạo ra.

Không một ai có thể được coi là đứng ngoài cuộc tranh chấp quyền lực giữa Chí Phèo và Hồ Tôn Hiến. Nạn nhân đầu tiên là những kẻ nghiêng ngả không dứt khoát theo ai. Những kẻ tưởng mình khôn có thể hưởng lợi từ hai phía, nhưng họ đã bị tuyên án tù, hoặc phải chết do trâu bò húc nhau mà không ai phải chịu trách nhiệm. Nhân dân hay các đẳng linh hồn không còn biết mình là ai. Đứng ở đâu cũng là cá nằm trên thớt. Giữa lúc ấy, tôi tình cờ đọc được thông tin này:

TUYÊN BỐ CỦA NHÂN DÂN BA XÃ PHỤNG CÔNG,

XUÂN QUAN, CỬU CAO HUYỆN VĂN GIANG

Chúng tôi những người nông dân bị cướp đất cho dự án đô thị Ecopark (khu đô thị thương mại du lịch Văn Giang).

Trong 9 năm vừa qua, chúng tôi đã gửi đơn khiếu nại tố cáo đến các cơ quan nhà nước có thẩm quyền theo đúng quy định của pháp luật. Nhưng đến nay các cơ quan pháp luật đó vẫn cố tình không giải quyết. Để mặc nhà đầu tư dùng xã hội đen đàn áp nhân dân để cướp đất. Chúng tôi, 1244 hộ dân có đất bị cướp không thể chịu đựng thêm được nữa. Xin tự nguyện đăng ký mỗi hộ dân ít nhất một người quyết CẢM TỬ với bọn cướp đất để bảo vệ đất đến cùng.

Văn Giang, ngày 7 tháng 10 năm 2013

(http://xuandienhannom.blogspot.com/2013/10/thu-khan-gui-ong-vu-uc-am-truoc-khi-len.html)


Điều này mang đến cho tôi một nguồn cảm hứng kỳ lạ. Tôi gặp Lục Vân Tiên và kể cho chàng nghe về việc những nông dân mất niềm tin vào pháp luật và công lý, đứng lên tự giải quyết các mâu thuẫn xã hội bằng chính sinh mạng của họ. Tôi nói, âm phủ cũng cần quyết liệt như thế, dù với bọn Tuyên dục hay thậm chí Chí Phèo hoặc Hồ Tôn Hiến.

Lục Vân Tiên bảo: “Tôi không làm lãnh tụ được”.

Tôi nói, cuộc cách mạng đích thực nơi mỗi linh hồn không cần có lãnh tụ. Hãy cảm tử đi.


Nhưng Lục Vân Tiên nói: “Tôi chỉ còn là một biểu tượng. Tất cả ý chí của tôi, cái có thể biến thành hành động, đã lụi tàn trong những giáo điều về con người trí thức mẫu mực”.

Tôi không còn cách nào khác là viết một kịch bản mới.

Nhân ngày Vu lan, cửa âm phủ mở ra, tôi về trần gian bảo vợ ra chợ Kim Biên tìm mua cho tôi một chai thuốc độc.

Vợ tôi hỏi: “Anh không muốn đầu thai nữa sao?”

Tôi nói: “Anh cần chấm dứt mọi sự một cách tuyệt đối”.

Vợ tôi không tin, cười nói: “Làm sao anh đến được thế giới tuyệt đối?”

Tôi bảo: “Vấn đề chỉ là thái độ”.


Hồ Tôn Hiến cũng quay lại trần gian. Tôi gặp ông ta ở quán thịt chó.

Tôi hỏi: “Ông có điều gì hối tiếc không?”

Hồ Tôn Hiến bảo: “Không, lịch sử là cái không thể thay đổi. Nếu có điều gì phải hối tiếc thì đó chính là tôi đã biến thành người do dự vào giai đoạn cuối đời và cái sự bất tử của tôi đã không như tôi muốn”.

Tôi nói: “Ông vẫn còn cơ hội làm lại danh vọng mình trong cuộc chiến đấu với Chí Phèo dưới âm phủ”.

Hồ Tôn Hiến bảo: “Thật ra Chí Phèo cũng chỉ là một thái cực khác của tôi thôi. Trong thế giới vĩnh hằng, cái bản chất của chúng ta cũng vĩnh hằng, vì thế tôi hành động chỉ để hành động, nghiệp chướng không vì thế tăng lên hay giảm xuống”.

Và như biết được ý định của tôi, Hồ Tôn Hiến nói: “Hãy đưa chai thuốc độc cho tôi. Tôi không cần sự bất tử”.

Tôi nhìn Hồ Tôn Hiến chăm chú. Tôi cảm nhận được sự thấu suốt của ông ta về sự sống. Tôi đưa chai thuốc độc cho ông. Chúng tôi cùng quay lại âm phủ.


Tôi gặp Diêm Vương.

Tôi biết tôi đã thực sự chết. Và đây là niềm hy vọng của tôi. Tôi thưa với Diêm Vương: “Tôi không có gì để tri ân ngài về cái chết và cuộc chờ đợi của tôi trong âm phủ này. Tôi đã không phải đền tội hay bất cứ thử thách nào cho quá khứ và tương lai của tôi. Nhưng tôi thành thật mong ước xin ngài một ân huệ”.

Diêm Vương im lặng.

Tôi nói tiếp: “Hãy biến âm phủ thành một nơi chờ đợi của niềm vọng tưởng mãi mãi.

Diêm Vương: “Thay đổi công năng của âm phủ là điều hoàn toàn có thể. Nhưng không vì thế mà ta có thể trở thành một Thượng đế nhân từ.

Tuy nhiên, với ngươi, ta gia hạn cho ngươi thời gian để quán tưởng về âm phủ. Bởi vì âm phủ đích thực là nơi chờ đợi của niềm vọng tưởng vĩnh hằng. Quân đâu, hãy mang tên này trả lại trần gian”.




Nguyễn Viện
(hết)


* 


                                  *
                                    Acacia  Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

Cindy Y. Tran, Pharm. D

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (Orange County) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

scan_pic0035_0-content
hoa_72-content

 



Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Saturday, September 19, 202010:23 AM(View: 34)
Tiếng đàn rời rạc bật lên giữa những ngón tay của bác Tốn. Bác ấy đứng ở đằng sau. Không cần nhìn, Ích cũng biết hai con mắt của bác lim dim dưới ánh đèn sáng. Có thể bây giờ bác đang nhếch miệng cười
Wednesday, September 16, 20208:42 AM(View: 112)
Một ngày trôi qua, không ai ra nhận thân nhân và đêm đến cũng không thấy có dấu hiệu có người bí mật lấy trộm xác, tên đại úy đồn trưởng đành để cho bà Năm dẫn theo gần mười người già trong ấp đến ngã ba xin xác chết đem chôn.
Friday, September 11, 20205:04 PM(View: 174)
Thực ra tên nó là Ròng, út Ròng! Nhưng người ta cứ hay gọi nó là Teng, út Teng! Lớn lên một chút bắt đầu nhận biết được điều này, nó tò mò hỏi má.
Monday, September 7, 20204:54 PM(View: 191)
Cái việc Nghiễm không ăn được món Huế, không chịu ăn món Huế đánh đau tự ái của cả gia đình, tôi hướng về ai cũng gặp những khóe nhìn bất thông cảm,
Tuesday, September 1, 20207:58 PM(View: 223)
Tôi phát âm: chồng tôi hiện có mặt tại chỗ ở, thay vì “chồng tôi hiện ở nhà”, vì căn phòng phập phồng hạnh phúc của vợ chồng tôi tọa lạc tại lầu ba này, không bao giờ có thể được gọi là nhà. Bà khách đi vào trước mặt Nghiễm