DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,494,915

Trần Yên Hòa - Mẫu Hệ (Chương 13)

Friday, April 16, 20217:46 AM(View: 351)
Trần Yên Hòa - Mẫu Hệ (Chương 13)

Mẫu Hệ

 

 mẫu hệ mới


Bạn Văn Nghệ

2015
(Tái bản, có sửa chữa)

 

Mẫu Hệ

Truyện dài

Tranh và trình bày bìa:

   Uyên Nguyên

Bạn Văn Nghệ

Tái bản

2015

 

Lời Mở

 

Ngó đất ngó trời
Ngó trước ngó sau
Ngó trên ngó dưới
Ngó quanh ngó quẩn
Chạnh lòng viết chơi

Chuyện là hư cấu

mọi nhân vật, không gian, thời gian trong truyện đều là sản phẩm của tưởng tượng.



 Chương Mười Ba
 
 
 
-Trần Quang Soại.
-Có mặt.
-Ra khỏi hàng, hôm nay anh được phép ở nhà thăm gặp, anh có thân nhân lên thăm.
Soại bàng hoàng khi nghe lời nói của quản giáo Giản. Chuyện bất ngờ quá trong suốt hơn ba năm tập trung cải tạo. Trong đám “con bà phước” ở đây, Soại là người đầu đàn. Không ai điểm danh hoặc phân loại đám này, nhưng ai cũng biết là những người ở quá xa Sài Gòn, phần động là “con bà phước”.

Bây giờ có chính sách thăm nuôi, thân nhân của họ ở xa cả ngàn cây số. Xe cộ, đường sá giao thông khó khăn, lại không có tiền bạc, nên họ không được thăm nuôi là chuyện thường tình.

Có những người ở Sài Gòn nhưng những người vợ đã “nhìn xa trông rộng”, biết là chồng sẽ ở tù mút mùa lệ thủy, nên đã bước đi bước khác. Những người này cũng không được thăm. Cho nên đám “con bà phước” thì đủ thành phần. Nhưng nhìn quanh quất, đã hơn ba năm, những người có thân nhân ở xa cũng được kêu lên thăm một, hai lần. Chỉ có Soại là người duy nhất không được thăm.

Cho đến bây giờ anh mới được kêu lên thăm lần đầu, làm sao mà không sững sờ cho được.

Soại bước ra khỏi hàng, dáng anh vội vã, lạng quạng, tim anh hồi hộp. Anh đứng trước mặt quản giáo mà tay chân run run, lọng cọng.
Quản giáo Giản nhìn anh cười nói:
-Anh Soại có vợ lên thăm, anh về lán thay đồ đàng hoàng sạch sẽ rồi lên gặp tôi, tôi dẫn ra khu thăm nuôi, nhớ là khẩn trương nhá. Anh không được mang gì theo đấy, nhá.

Soại vội vàng chạy về lán mình. Đến chỗ nằm, anh lấy cặp độ cũ mới giặt đã phơi khô ra mặc. May mà còn bộ đồ này. Trong lòng anh, dù không hy vọng về chuyện thăm nuôi, nhưng anh cũng cố giữ lại một bộ quần áo tử tế. Đi lao động, anh cố bận những bộ đồ may bằng vải bao cát, hay những bộ đồ đã rách te tua, còn bộ đồ này thì anh giữ gìn kỹ lưỡng, dành để mặc trong những lúc nghỉ ngơi, những lúc lên hội trường học tập hay những đêm coi phim, xem văn nghệ. Nhờ vậy, bộ đồ dân sự anh mang theo, nay cũng còn lành lặn, chưa rách.

Anh vừa đi vừa chạy ra chỗ quản giáo Giản. Người quản giáo đợi anh đến gần, rồi nói:
-Tôi biết hoàn cảnh của anh từ lâu không được thăm gặp nên chấp thuận cho anh được thăm đột xuất. Anh nhớ là gặp thân nhân phải thi hành đúng nội quy của trại đề ra đấy, anh quán triệt hết chưa?
-Da, thưa cán bộ, rõ.
-Anh đi theo tôi.

Soại đi ra đến chỗ thăm nuôi xuyên qua nhiều bãi đất trống, qua những con đường hẹp. Nơi đây, nhiều lần anh đã đến lao động, anh đã thấy những người thăm nuôi ngồi nói chuyện thân mật với nhau, anh đã từng ứa nước mắt nghĩ về mình, nghĩ đến những cô đơn thui thủi của mình trong suốt ba năm qua. Anh nghĩ chắc chẳng bao giờ mình được thăm, dù một lần. Nhưng bây giờ thì anh được gọi tên, được ra đến đây rồi, và đàng kia, nơi cái bàn gỗ tạp, Nại Hiên đang ngồi với một người con trai.

Quản giáo Giản dừng lại rồi nói với anh:
-Thân nhân của anh ngồi kia, anh tới đi.
-Cảm ơn cán bộ.

Anh vừa đi, vừa reo lên trong bụng, anh đến trước mặt Nại Hiên. Nại Hiên ngồi bên kia bàn, phía bên này bàn có một cái ghế dài đóng đinh với cái bàn. Anh ngồi xuống, hơi ngỡ ngàng.
Soại nói:
-Em đó hả? Em khoẻ không? Các con đâu?

Anh nhìn trong nét mặt Nại Hiên có một vẻ khác, khác quá. Xa lạ, xa lạ quá. Nàng không vồn vả như anh nghĩ, như anh dự tính trong đầu là nàng sẽ reo vui, sẽ nhảy tới ôm chầm lấy anh mà hôn, mà kể lễ. Anh sẽ cầm tay, sẽ hôn vợ đắm say để tỏ nỗi nhớ thương trong ba năm xa cách, dĩ nhiên là phải lén lút khi không có mặt của quản giaó chứ! Anh cũng biết trong những lần thăm nuôi đột xuất như thế này, quản giáo sẽ dễ dãi hơn. Nhưng nét mặt của Nại Hiên không sáng rỡ lên, không nhảy cẩn tới bên anh, không có một cử chỉ ân cần như những ngày xưa khi anh đi hành quân về, anh đâm ngại. Lại có người thanh niên kia, anh không hiểu là ai trong quan hệ với Nại Hiên?

Nại Hiên nói, mặt không có nụ cười:
-Em về trung làm ăn từ hồi anh đi, cực khổ quá, nên em vô lại Sài Gòn được sáu tháng nay. Mới vô nên cũng còn khó khăn lắm nên hôm nay mới lên thăm anh được, em không dẫn các con theo được, vì không đủ tiền để đi xe.


Nàng trỏ người thanh niên rồi nói tiếp:
-Đây là Quốc, bạn học với thằng Đông con chị Vân, nó là sinh viên, em nhờ Quốc chở đi cho đỡ tốn tiền xe.
Soại nhìn Quốc, Quốc có vẻ lúng túng, Quốc nói nhỏ trong miệng:
-Chào dượng.

Tiếng dượng nghe lạ và lạc loài. Soại định gặp Nại Hiên, sẽ nói với nàng nhiều lắm, nhưng có Quốc ngồi bên “cản mủi kỳ đà” nên anh không nói được gì, chỉ hỏi thăm gia đình, những người thân, chuyện làm ăn, cuộc sống. Không thể nói chuyện riêng tư như anh dự tính trong đầu.
“Lâu rồi em sống ra sao? Có nhớ anh không? Các con ra sao, chúng nó học hành thế nào? Chính quyền địa phương thế nào? Công an khu vực thế nào? Anh nhớ em hàng đêm, anh nằm mơ thấy em, anh hôn em, anh bế em, anh ôm em vào lòng. Anh cảm ơn em về sự chung tình, trung trinh, đảm đang của em lo cho gia đình mình.”

Anh không nói được lời nào như vậy hết, vì có Quốc ngồi bên cạnh.
Giọng Nại Hiên có chút chua xót:
-Em bây giờ một nách ba con, em không có khả năng thăm nuôi anh nhiều đâu, anh cố gắng sống và tự lo liệu lấy mình.

Điều này anh đã nói với nàng nhiều lần qua thư. Anh cũng biết, nàng một nách ba con khổ cực trăm bề, nếu nàng đòi đi thăm nuôi anh ba tháng một lần như những người bạn anh ở đây, chắc anh cũng ngăn cản. Nhưng bây giờ nghe Nại Hiên nói ra điều đó, tự nhiên Soại cảm thấy như có một điều gì đó không ổn. Đó có phải là dự báo của một cách ly, một tách rời hay không?

Soại nói thật lòng:
-Anh sống ở đây dù cực khổ, đói khát đủ điều, nhưng em đừng lo, anh chịu đựng được. Em lo cho ba đứa con đủ ăn, đủ mặc, được học hành là anh mừng rồi. Anh biết em khổ lắm, anh luôn biết ơn em. Anh yêu em.

Câu “anh yêu em” của anh thốt ra lúc này là một dồn nén từ lâu bây giờ mới bộc phát, nhưng nó không đúng lúc, bởi vì hoàn cảnh thăm nuôi, mặt người cải tạo nào cũng như con cá chết trôi, hốc hác, nhạt thếch, mà còn thốt lên tiếng “yêu” là không hợp. Với lại Nại Hiên, sau sáu tháng sống ở Sài Gòn, nàng trông phổng phao, đôi mắt kẻ chì đen, làn má đánh phấn hồng, môi tô son tím nhạt, trông nàng già dặn hơn trước, cách đây ba năm, ngày Soại giã từ nàng ở bến xe An Đông, để nàng về quê, còn chàng thì ôm mền, mùng, vào trại tập trung. Bây giờ nàng khác lúc ấy có tí xíu thôi, vẫn còn mang nét kiêu sa, quý phái, đài các của ngày xưa. Soại thì tàn tạ quá so với Nại Hiên.

Hai người, trao đổi những câu ngắn, dù không có quản giáo đứng kề bên, nhưng Soại vẫn không nói được lời gì âu yếm. Tự nhiên Soại đâm ghét người thanh niên này quá, cháu con gì  lớn tồng ngồng, da mặt đầy mụn, nổi sần sùi thế kia, mà nó là bạn con của chị Vân chớ có bà con ruột thịt gì cho cam. Sao nó mất lịch sự không tránh xa ra cho anh ôm vợ một cái, hôn vợ một cái. Cũng ba năm rồi, không có hơi hướm vợ, không có hơi hướm con, làm sao anh không nhớ. Nhưng ban ngày ban mặt, có người ngồi bên, chẳng lẽ anh làm một việc coi như vậy được chăng? Soại bực bội trong lòng mà không nói ra, mãi đến khi quản giáo Giản trở vào bảo:
- Đã hết giờ thăm gặp rồi đó anh Soại, liệu mà thu xếp vào trại.

Anh đứng lên, tiếc nuối:
-Thôi anh vào nghe, cho anh thăm mấy đứa con, nói ba nhớ mấy đứa lắm, gởi lời thăm chị Vân và mấy cháu. Em về nhớ giữ gìn sức khoẻ.
Nại Hiên và Quốc đứng lên. Nại Hiên nói:
-Em về.
Quốc cũng gật đầu chào, không nói gì.
Soại cầm tay Nại Hiên bóp nhẹ, anh cố làm một cử chỉ âu yếm, nhưng nàng sè sẹ gỡ tay anh ra.
 
***
 
Trên đường về trại, quản giáo Giản nói chuyện với Soại có vẻ cởi mở hơn những lần thường:
-Vợ anh Soại trông cũng xinh đấy chứ nhỉ, chị lên thăm nuôi anh lần đầu mà sao đem quà cho anh ít quá thế?
-Thưa cán bộ! Tôi viết thư về nhà nói ở đây cách mạng nuôi tôi đầy đủ rồi, nên tôi bảo đừng đem nhiều.
-Thế à, anh bảo thế mà vợ anh cũng tin à? Chúng tôi nói thế thôi, chứ cách mạng cơm gạo đâu mà nuôi các anh cho no đủ được, nếu no đủ thì cần gì gia đình thăm nuôi.

Soại thấy cần nói lại cho người quản giáo hiểu:
-Nhà tôi đơn chiếc lắm cán bộ ơi. Vợ tôi từ miền trung vô Sài Gòn mới có sáu tháng, mà lại phải nuôi ba đứa con nhỏ nữa, nên tôi không muốn sắm quà cáp nhiều, sợ khổ bà xã.

Quản giáo Giản cười cười:
-Tôi thấy chị ăn diện thế kia, nghĩ chắc nhà anh khá lắm. Các anh sống ở chế độ tư bản lâu rồi, làm gì mà nghèo khổ đến vậy.
Soại binh cho Nại Hiên:
- Ở miền Nam là vậy đó cán bộ, tuy mình nghèo nhưng đi ra ai cũng bận đồ tươm tất, mới nhìn vào tưởng là giàu sang lắm, nhưng chỉ được cái vỏ bề ngoài thôi.

Nại Hiên sắm cho Soại 2 ký đường, một thùng mì gói, một ít bột cám rang, 5 kỳ gạo và một ít cá khô, thế thôi. Nhìn những người khác mỗi lần họ có thăm nuôi, tay mang tay xách, bây giờ anh được thăm nuôi, xách loe ngoe những món hàng đựng trong cái giỏ lác mà Nại Hiên đã mua, anh đi ngang qua những người bạn ở các trại khác đang lao động, tự nhiên anh thấy hơi mắc cở. Những người bạn đang làm việc bên đường, nhìn anh nháy mắt, hỏi nhỏ:
-Có tin tức gì mới không, gia đình có nhắn gì không?

Anh nghĩ anh với Nại Hiên chuyện gia đình cũng không biết nói gì vì có “kỳ đà cản mũi”, thì làm sao hỏi thăm tin tức chính trị bên ngoài. Anh lắc đầu:
-Chẳng có gì cả.

Buổi tối, anh đun nước sôi, nấu một nồi mì, anh chế trà, mời Thuấn và mấy người bạn mà anh đã “nợ miệng” lại ăn với anh cho vui. Anh nói xả lả để che lấp cái nghèo của mình, cũng như binh vực cho Nại Hiên:
- Mấy đứa bay ăn với tau chén mì cho vui. Bà xã tau từ ngoài trung vào thăm, đường sá xa xôi cực khổ quá nên không mua được gì nhiều, tụi mày ăn lấy thảo.

Thằng Nhựt nói:
-Vậy là nhất mày rồi, vợ mày lặn lội từ ngoài trung vào thăm là phước cho mày lắm, chả bù có nhiều thằng vợ đi thăm chồng mà còn dắt theo thằng bồ, ngồi ngờ ngờ bên cạnh, sợ thằng chồng hôn vợ mất dấu của nó.
Soại nghe nóng mắt. Tụi bạn ăn xong ngồi đấu láo đủ chuyện trên trời dưới đất, nhất là chuyện thăm nuôi. Tin tức thăm nuôi ở đây lan truyền đi rất nhanh, đứa nào vợ bỏ đi lấy dân chợ trời, đứa nào vợ bỏ lấy công an, đứa nào vợ bỏ vượt biên với kép mới. Soại ngồi rửa chén ngoài đầu hè mà anh nghe rưng rưng muốn khóc quá. Cũng may hồi sáng thăm nuôi đột xuất, chỉ có một mình anh được thăm thôi, chứ nếu thăm chung mà bạn bè thấy thằng Quốc ngồi chình ình bên cạnh vợ anh, chắc vào trại anh cũng được xếp lên danh sách chuyền miệng rồi. Tin hành lang thăm nuôi ở đâu mà lẹ, mà đúng ngay chóc. Không có lửa làm sao có khói?
 
*** 

Khi ngồi lên xe Quốc chở về, Nại Hiên mới thấy lòng mình dịu lại. Đã ba năm xa cách vợ chồng, nàng cũng hồi hộp muốn gặp lại Soại, dù cuộc sống bên ngoài đã xói mòn đi trong đầu óc nàng những nhớ thương ngày cũ. Thời gian đã làm nàng quên đi nhiều thứ, nhất là Soại, anh cũng là một hình ảnh nhạt nhòa theo thời gian. Tình vợ chồng, tình yêu, như nước lã, cần được hâm nóng thường xuyên. Hâm nóng, đó là sự gần gũi, sự tựa kề ân ái, là những đam mê trao đổi xác thịt. Soại đi biệt trong nàng, không hy vọng đến ngày trở về.

Anh tư Lộc, rồi Hòa, những người xuất thân từ lò “cách mạng”, đã nói với nàng về ngày về rất xa của Soại. Cho nên nàng cố để sự lãng quên chiếm lĩnh. Soại và nàng đang ở hai lằn ranh của cuộc đời. Trong và Ngoài. Tự Do và Tù Ngục. Đêm và Ngày. Nghĩa là tất cả đều đối chọi nhau. Tình yêu thương. Sự chung thủy, là những giáo điều chỉ còn trong tâm thức. Bây giờ, sau khi nhìn lại chồng, đối diện với chồng, nàng sao cảm thấy xa lạ, cách chia. Nàng nghĩ them một điều nữa. Sự tái ngộ, sự trở về, sự trùng phùng sẽ còn xa lắm, nàng không muốn Soại có suy nghĩ để làm anh buồn đau, nhưng nàng cũng không thể tỏ thái độ cùng cho anh một niềm tin về sự trung thành của nàng.

Nàng cũng có những ý nghĩ sẽ làm những cử chỉ âu yếm, ân cần, vỗ về, săn sóc Soại. Nhưng khi gặp lại Soại, có Quốc ngồi bên, nàng thấy không thể đóng kịch trước mặt hai người đàn ông, dù rằng vở kịch nàng nghĩ trước đó, có thể diễn được.

Đường từ Long Giao trở về, qua nhưng rừng cao su bạt ngàn, buổi chiều gió reo trong những hàng cây. Xe qua những ổ gà vồng lên vồng xuống, khiến nàng ngồi sau phải ôm cứng lấy eo ếch Quốc. Nàng nghe một nổi rạo rực nhè nhẹ dấy lên trong người. Nàng vừa thăm nuôi Soại, ngồi với Soại, nàng vẫn thấy lạnh tanh, nhưng bây giờ ôm vòng eo của đứa cháu không bà con, tự nhiên làm nàng ngộp thở. Có phải Quốc là hiện thân của tuổi trẻ, của phong độ, của ngồn ngộn sức trai.

Nàng nói với ra đàng trước:
-Quốc thấy anh Soại thế nào? Tơi tả quá phải không?
-Ổng ốm quá.
-Cũng tội nghiệp.
Câu nói của Nại Hiên chứng tỏ rằng, nàng với Soại nay đã là có một khoảng cách xa, không cây liền cây, cành liền cành nữa. Nàng như một kẻ bàng quan, đứng ngoài cuộc sống của đời nhau.
 
 
 Trần Yên Hòa
 (còn tiếp)
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Friday, May 7, 20217:00 PM(View: 158)
Chiếc xe đò chạy từ Bà Rịa về Sài Gòn chật ních người. Những người lên sau phải đứng vịn vào thành xe, xe lắc lư như người say rượu, nhưng tài xế và lơ xe thấy ai đứng dọc đường đón xe
Friday, April 23, 20217:50 AM(View: 345)
Chuyến tàu chợ Diêu Trì – Nha Trang dừng lại ở ga La Hai. Hai người đàn bà nhà quê xuống tàu, gồng gánh lỉnh kỉnh bước ra cổng. Người đàn bà trẻ dừng lại hỏi người bán thuốc lá trong ga: -Đây đi lên trại Xuân Phước có xa không ông? Đi ngõ mô rứa,
Wednesday, March 31, 20217:45 PM(View: 509)
Theo sự chỉ dẫn của chị Kim, Nại Hiên đi mua mấy cái rổ tre, mấy cái thúng. Đó là những vật dụng để nàng đi buôn hang xáo. Chị Kim nói: -Em đạp xe lên vùng trên, vô mấy xóm quê,
Saturday, March 20, 202110:07 AM(View: 497)
Buổi chiều thứ bảy trại được nghỉ không đi lao động. Long Khánh đã vào mùa khô. Tết đã đi qua. Mùa hè đã đến. Nóng rang người. Không khí ẩm, khô khốc. Đám cải tạo vẫn chưa được thăm nuôi lần nào dù đã gần một năm tập trung.
Wednesday, March 10, 20219:35 AM(View: 550)
Văn phòng trường trung học chỉ có ba người thường xuyên có mặt. Ông hiệu trưởng tám Thọ tức Nguyễn Văn Thọ ngồi trong bàn bên trong. Ông Ngân, giám thị, ngồi bàn bên ngoài và Nại Hiên, thư ký, ngồi bàn ngoài cùng. Hàng ngày, Nại Hiên đến lúc bảy giờ sáng.