DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,162,356

Như Mưa Ngọt Ngào (tiếp theo và hết) - Từ Kế Tường

Tuesday, October 11, 201112:00 AM(View: 6104)
Như Mưa Ngọt Ngào (tiếp theo và hết) - Từ Kế Tường
Như Mưa Ngọt Ngào



Chương 6

Buổi sáng ở bến xe gió lạnh như nỗi buồn lướt trên da thịt. Tôi dửng dưng trước giờ khởi hành. Cảm giác xôn xao của những lần đi trước không còn nữa. Tôi đi vì phải đi, thế thôi. Chuyến đi không còn thích thú với tôi nữa. Tuế quay sang hỏi tôi:- Sao bạn? Có gì mà buồn ngơ ngẫn thế?- Chả có gì. Thấy bình thường. Một ngày như mọi ngày. Thuận dòm Nga cười. Giọng Huế của Nga nghe thật đặc biệt. Anh em Tuế giống nhau ở khuôn mặt. Tuế thương em. Thương rất mực. Càng gần với tình thương của người khác, tôi càng cảm thấy đắng cay cho số phận mình.- Anh Lam kín đáo lắm. Vui buồn không ai biết được. Hôm nay phải khác với mọi ngày chứ.- Chiều nay tới Đà Lạt, anh chị tha hồ nhé. Giọng cười khúc khích không làm tôi vui theo. Tự nhiên tôi không còn muốn đi nữa. Gặp Hạ. Để làm gì? Tôi có thể hình dung ra cuộc gặp gỡ. Sống mấy ngày ngượng ngập, lơ ngơ rồi về. Tôi im lặng hút thuốc và nhắp từng ngụm cà phê. Buổi sáng ở bến xe mới thấy đời sống tấp nập. Họ đi và về. Những chuyến đi như thế đã xảy ra. Xảy ra mãi. Rồi còn lại những gì. Tôi bật cười làm Tuế ngạc nhiên.- Mấy giờ Tuế?Tuế nhìn đồng hồ:- Mười lăm phút nữa khởi hành.- Uống nước đi mấy cô. Ngồi đó mà cười. Xe chạy bây giờ.- Anh Lam trông buồn cười quá. Sáng nay anh làm sao ấy?- Tôi không nhận ra tôi nữa là.- Nổi chứng rồi. Thuận, Nga, Tuế vui vẻ xoay câu chuyện quanh tôi. Trong khi tôi muốn được thảnh thơi trong ý nghĩ. Chút nữa lên xe ra khỏi thành phố tôi sẽ ngủ một giấc. Mong khi thức dậy sẽ thấy núi đồi Đà Lạt. Tôi mong ước khi lên đèo sẽ gặp sương mù bay như mưa bụi. Nhìn những chuyến xe nhỏ nhắn màu xám tro sắp hàng với nhau thành một dãy. Những chuyến xe nối khoảng đường dài ba trăm cây số, nối hai thành phố cách xa bằng bao nhiêu sương khói mây trời. Tôi không thể bùi ngùi nhớ lại chuyến đi lần đầu với Tưởng. Lần đó, tôi chưa biết gì về Đà Lạt. Thành phố ấy như hãy còn trong mộng tưởng. Một đêm giáng sinh xa xưa chưa thể quên. Đôi mắt của Hạ ngâm sâu trong đáy hồ buồn. Mái tóc Hạ bay dạt. Tình yêu không thành một bóng dáng lớn, nó trùng lấp vào sương mù. Rồi nó sẽ tan. Tôi bùi ngùi khi nghĩ như vậy. Tuế trả tiền. Chúng tôi sửa soạn ra xe. Trên xe đã có mấy người ngồi sẵn. Tôi ngồi ghế trước. Tuế, nga và Thuận ngồi ở băng sau. Xe khởi hành đúng tám giờ. Lúc đó tôi bỗng thấy nhớ Sài Gòn, nhớ tới một người yêu cũ nào đó. Mối tình thơ dại ấy đã chết theo những chiếc lá thay màu. Tôi có gặp “cô bé mắt to” mấy lần ở đây, không ngờ người con gái như một loài chim nhỏ bé trước kia bây giờ trở thành một thiếu nữ sành đời. Tôi càng ngạc nhiên hơn nữa khi cô bé ấy vẫn còn đi học. Cổng trường bao giờ cũng đầy lá xanh. Người học trò thơ ngây năm xưa bây giờ như một chiếc lá vàng rơi xuống đường, bao nhiêu mưa nắng đã phủ lên. Tà áo đã không còn thơm mùi mực. Đã hết một thời làm học trò con gái. Tôi nhìn cổng trường im đóng với những hàng dương liễu rũ bóng trong vuông sân chơi. Hình bóng cô bé hiện đến thật tội tình. Tuế quay sang hỏi tôi:- Nhớ người xưa chứ Lam?- Đang nhớ một chút.- Buồn không.- Bình thường. Không vui cũng không buồn. Ngồi bên cạnh tôi là hai gã thanh niên. Băng trước gần tài xế là hai cô gái. Cả hai có vẻ vừa thi đậu xong nên mặt mũi tươi rói, được gia đình cho đi Đà Lạt dưỡng sức. Lúc ở bến xe, tôi thấy bà mẹ chạy theo dặn từng ly từng tí. Tôi đã bảo với Tuế, chắc là hai cô tiểu thư khuê các. Chúng tôi cười thầm với nhau. Xe ra xa lộ. Nắng đã chói mắt. Tôi ngồi phía ngoài, dựa tay vào cửa nhìn ra hai bên đường Sài Gòn ở lại đằng sàu lưng với những góc phố vụt qua, biến mất. Tôi cảm thấy buồn ngủ. Và tôi nhắm mắt. Tôi ngủ dật dờ cho đến khi xe ngừng hẳn lại. Tuế nói lớn:- Gì vậy bác tài? Bác tài lắc đầu:- Chưa biết. Nhưng có lẽ kẹt đường.- Xe kẹt đông quá. Tôi nghiêng đầu ra ngoài nhìn thấy một dãy xe nối đuôi nhau dài đến mút mắt. Mấy người cảnh sát đứng từ xa án ngữ giữa đường. Không chiếc xe nào được phép tiến lên. Bác tài xế tắt máy ôm vơ lăng ngồi đợi. Nắng hâm hấp nóng trong xe. Tôi mở cửa bước xuống. Tuế xuống theo. Thuận lo lắng hỏi:- Liệu có đi được không? Tôi cười:- Làm sao biết được. Không đi được thì trở về.- Lên trên kia xem. Tuế bỏ đi. Bác tài nói:- Cứ chờ. Chừng nào cho đi thì mình đi.- Chừng nào hả bác?- Có khi lâu. Có khi chừng một hai tiếng đồng hồ.- Như thế cũng mỏi ruột rồi.- Xui quá.- Đi không coi ngày. Tôi nói với Thuận:- Hôm nay đúng thứ sáu màu lại ngày mười ba tây. Không xui cũng uổng. Trời bỗng đổ mưa. Không lớn lắm, nhưng mọi người kéo hết lên xe. Tôi quay kiếng. Không khí ngột ngạt khó thở. Nhìn ra hai bên đường cây cỏ lơ nhơ hoang dã. Mưa giăng giăng như sương mù những sớm mai trời Đà Lạt. Tuế nói chuyện vui đùa trong xe. Hai người con gái ngồi phía trước luôn nhai thức ăn trong miệng. Nga ngồi buồn nhìn mưa. Tôi cười bảo Nga:- Không đi Đà Lạt được rồi, cô bé có buồn không?- Sợ anh Lam buồn thôi.- Anh chỉ mong được quay về.Bác tài xế bảo:- Chờ khoảng hai tiếng trở đi, nếu không đi được mình quay về.- Về sớm đi bác.- Đâu có được. Đi một đoàn xe. Họ quay về, mình mới về được. Về trước nếu thông đường, tôi bị cự ghê lắm. Người con gái ngồi phía trước bỗng lên tiếng:- Chờ đi bác ơi. Tôi cười:- Hai cô có vẻ khoái Đà Lạt. Tôi sợ không đi được, ngồi đây chờ phí thời gian thôi.- Đằng nào cũng mất nguyên một ngày rồi.- Bây giờ trở về mình còn buổi chiều, có thể đi ciné.- Xem hết phim rồi. Nếu không đi được, ngày mai tôi đi Cấp.- Vậy đi Cấp vui hơn đi Đà Lạt. Cô gái cười. Tuế nhìn tôi nheo mắt. Mưa tạnh dần. Tôi quay kiếng xe xuống. Mọi người lại ùa xuống đứng dọc hai bên đưòng chờ đợi. Thuận và Nga cũng xuống đi tới một khoảng đất trống. Hai người định đi dạo nhưng không ngờ trời mới mưa xong cát ướt bám chặt gót giày. Những dấu chân sâu, mắc dính trong cát đỏ. Hai người loay hoay một chút rồi bước ra khỏi khoảng đất lầy đó, rồi cùng nhau dùng que xoi những chỗ đất dính. Tôi và Tuế ngồi trên xe hút thuốc. Tôi nói với Tuế.- Chả khoái đi chút nào. Chỉ mong về.- Ráng chờ tới trưa xem. Thế nào cũng đi được. Trên đó chắc Hạ đang mong.- Buồn quá. Không muốn đi nữa.- Tại sao buồn. Kỳ vậy?- Chán đời.- Thôi chứ bạn. Tớ còn có mấy ngày phép. Tôi và Tuế cùng cười. Nắng bắt đầu gắt. Tôi thấy khó chịu trong người chỉ mong ông tài xế quay xe trở về. Thuận và Nga mang về mấy bịch nước. Tuế cười hỏi:- Mua ở đâu tài vậy?- Người ta bán đằng kia.- Tưởng đã chết khát ở đây.- Bây giờ chỉ lo chết đói. Trưa nay ăn cơm ở đâu? Tuế chồm lên băng trước, ngó thấy mấy khúc bánh mì của hai cô gái. Vội cười:- Đừng lo. Có bánh mì nhiều lắm. Thế nào tao với mày cũng được chia cho một khúc. Thuận đấm vào hông Tuế. Hai cô gái phía trước dường như ngượng, vội lấy mấy tờ báo che mấy khúc bánh mì lại. Tôi hút ống nước như một đứa trẻ con. Tôi không biết hôm nay ở Sài Gòn Tường Vân làm gì. Ngồi trong phòng khách hay đi dạo ngoài vườn. Trong căn nhà đó Vân quá bé nhỏ. Cô đơn. Thui thủi đi ra đi vào như con mèo. Tôi bỗng nói:- Nếu không đi được thì làm sao Tuế?- Không đi thì quay về.- Ngày mai có đi không?- Thôi. Mệt rồi. Ở Sài Gòn chơi cho hết mấy ngày phép. Hẹn với Đà Lạt khi khác. Chỉ có Nga là tiếc. Mất một dịp để làm quen với Đà Lạt.- Huế cũng đẹp chán phải không Nga? Thuận cười:- Nga giới thiệu cho anh Lam một người bạn đi. Lúc nào cũng than là cô dơn, buồn bã, chán đời mà Đà Lạt có kẻ chờ, Sài Gòn có người mong.- Kê tôi vừa vừa chứ cô.- Anh như thế mới đáng đời.- Chưa bao giờ anh cô đơn hơn lúc này. Thuận nguýt dài:- Thôi xin ông đi. Bác tài bỗng trở về nói:- Thử đi đường khác xem qua được không.- Đường nào bác?- Đường tắt, trong kia.- Nếu không đi được nữa thì sao?- Không đi thì ở đó chờ luôn. Trên đó có quán cơm. Bác lái xe vòng qua tay trái, theo một con đường đá xanh lởm chởm đi vào một xóm nhà đông đúc. Tôi có thể đưa tay ra hái những lá dâm bụt trước mỗi cổng nhà. Hoa dâm bụt nở đỏ. Nhà nào cũng có hàng rào dâm bụt. Mưa lại lắc rắc ngoài cửa xe. Trời buồn như một tấm màn cửa màu sẫm. Chạy hết con đường nhỏ ra con đường lớn. Nhưng ở đây cũng có cảnh sát giao thông gác, bắt xe phải quay vòng lại. Mưa đột nhiên lớn. Mưa vỗ trên mui xe nghe như tiếng đá rơi. Phía trước mù mịt. Bác tài xế dừng xe lại. Trong xe không ai nói với ai một lời nào. Mãi một lúc sau Tuế mới nói:- Không thấy một quán ăn nào hết bác tài ơi, chắc tụi tui chết đói.- Tạnh mưa tìm sẽ thấy. Tôi nói:- Quay về Sài Gòn là chắc ăn nhất.- Có ai chờ mà nôn nao về dữ vậy anh Lam?- Không đi được thì về chứ bộ.- Anh đánh điện cho người ta chờ. Bây gờ lại không muốn đi. Tàn nhẫn vậy. Thuận cự tôi. Không khí trong xe bịt bùng càng làm tôi khó chịu. Tôi ngồi im. Mong một chút nữa được quay về nhà nằm cho hết buổi chiều. Nhưng mưa mỗi lúc một lớn. Nhà có cửa hai bên đường và cây lá cũng mờ đi. Cô gái ngồi trước chép miệng:- Mưa to quá.- Mưa Đà Lạt còn phũ phàng hơn nhiều. Đồng ý quay về đi cô bé ơi.- Tôi có chuyện cần phải lên Đà Lạt.- Tôi còn cần hơn cô nữa.- Vậy cùng đợi người ta cho đi mình đi. Tội gì quay về.- Rồi cô cũng sẽ đổi ý. Tôi cố tìm cách thuyết phục hai cô gái ngồi phía trước. Nhưng hai cô gái có vẻ giữ quyết định phải đi Đà Lạt trong ngày hôm nay. Không có gì vô lý hơn phải ngồi trong xe đóng cửa bít bùng nhìn mưa.- Đói bụng chưa Lam?- Không. Chỉ muốn về.- Trưa rời về. Tao cũng chán rồi. Đi Đà Lạt kiểu này không ham nữa. Một lúc sau mưa tạnh. Bác tài quanh xe tìm quán ăn nhưng suốt một quãng đường dài không thấy có quán sá gì cả. Cuối cùng, đành phải quay xe về chỗ cũ. Ở đây, mọi người vẫn đứng đợi. Mưa tạnh. Nắng bắt đầu chói chang. Không khí ẩm ướt, nóng bức, mùi đất xông lên ngột ngạt đến khó chịu. Bác tài xế đi đâu mất. Tôi và Tuế lại nhảy xuống đất đứng lóng ngóng, buồn bã. Tuế chép miệng.- Khó chịu quá. Có lẽ về tốt hơn.- Khó mà đi được trong ngày nay. Tuế đi lại trước xe khum đầu hỏi hai cô gái:- Hai cô đã đồng ý chưa?- Cứ chờ đi ông. Biết đâu sắp đi được. Tôi bực tức nói từ phía sau:- Ít nhất ba hôm nữa mới đi được. Tuế cười. Quay lại. Tôi và Tuế đi lòng vòng qua những chiếc xe đò. Máy chụp hìnhTuế đeo lòng thòng trước ngực trông như một phóng viên. Tôi vừa đi vừa đá những viên sỏi cho lăn xuống một con dốc nhỏ. Bãi cỏ trước mặt cháy khô. Từ lúc Nga vào, tôi biết Tuế chỉ còn hai anh em. Mẹ Tuế chết từ lúc Tuế còn đi học. Tuế cũng có một hoàn cảnh gần giống như tôi. Nghĩa là cả hai đều có một thời thơ ấu bi thảm. Tuế bỗng cười nói:- Ở Sài Gòn không chịu. Tự nhiên lên chỗ này chơi.- Như sống lại một thời trẻ con. Tôi vốc những nắm cát cho bay trong gió. Trưa lúc nào không hay. Tôi cảm thấy đói bụng. Nhìn quanh chả có ai bán gì ăn được. Chỉ có nước uống. Tôi và Tuế nhìn nhau thất vọng, buổi trưa khốn khổ, tàn bạo. Gương mặt đứa nào cũng hằn vẻ mệt mỏi. Tôi thở dài:- Tìm ông tài xế.Hai đứa đi lòng vòng gặp ông tài xế đang trốn nắng dưới một lùm cây nhỏ. Tôi nói đại:- Về thôi bác tài ơi!- Về tôi trả tiền vé lại, nhưng phải bù tiền xăng cho tôi. Tuế hỏi:- Bao nhiêu?- Năm ngàn mỗi người. Tôi buông thõng:- Được rồi. Quay về đi. Bao nhiêu cũng được. Tự nhiên rồi hai cô gái cũng bằng lòng về, khi chúng tôi quay lại xe. Chắc có lẽ cái nắng đã hành hạ các cô. Chúng tôi vui vẻ leo lên xe và đi ngược về thành phố. Dọc đường tôi đề nghị:- Nếu hai cô muốn đi Đà Lạt thì bây giờ ta đi chơi đâu đó lát nữa quay lại, đường thông ta đi tiếp. Tuế la lớn:- Đi Lái Thiêu ăn trái cây. Bây giờ vườn đang mùa trái cây.- Bao giờ quay lại?- Khoảng hai giờ.- Kịp không? Bác tài xế có vẻ cũng khoái đi chơi, nhất là được tiền nhiều. Ông ta nói:- Kịp. Tôi chạy dư sức. Hai cô gái bàn nhau. Hai thanh niên ngồi cạnh chúng tôi vội nói:- Nếu thế, cho chúng tôi xuống xe ở đây.- Đi luôn, cho vui các anh.- Không. Chúng tôi phải về.Chúng tôi đồng ý. Và bác tài ngừng xe lại cho hai người thanh niên xuống đón xe khác đi. Sau đó chúng tôi hướng sang con đường mới. Bác tài vui vẻ nói:- Mấy cậu đi ăn bánh bèo Lái Thiêu chưa?- Chưa. Tôi chỉ ăn toàn cơm sấy với cá khô. Tuế đùa. Tôi bảo bác tài:- Cho chúng tôi tới chỗ đó, bác nhé?- Dĩ nhiên. Đi Lái Thiêu mà không ăn bánh bèo thà đừng đi.- Nghĩa là ý bác muốn nói quê một cục chứ gì? Mọi người cùng cười. Bây giờ tất cả đều vui vẻ. Tuế nhảy lên băng truớc ngồi với tôi. Đúng như tôi dự đoán hai cô gái ngồi băng trước vừa mới thi tú tài xong, gia đình cho đi Đà Lạt chơi. Một cô tên Mai còn cô kia tên Thu. Cả hai là bà con với nhau. Họ cũng nói chuyện hồn nhiên không kém gì tôi và Tuế. Con đường lớn rộng thênh thang. Xe chạy thật nhanh. Tôi nhìn thấy những thửa vườn chạy dài và đâu đó, không xa tiếng chim cu gáy buồn bã:- Có máy ảnh mà quên mua phim, làm sao?- Chút ghé chợ mua, lo gì!- Bác tài nhớ ghé giùm nhé? Bác tài xế gật đầu. Khi xe vào chợ Lái Thiêu, tôi chạy khắp cùng trong chợ mới tìm ra một tiệm chụp hình. Mua được hai cuộn phim đem về cho Tuế. Mai quay xuống hỏi:- Phàm màu hay đen trắng? Tôi đáp:- Đen trắng. Không bán phim màu.- Uổng nhỉ. Phải phim màu chụp đẹp hơn nhiều.- Tìm ra chỗ mua phim là may lắm rồi. Tôi tưởng về tay không. Bác tài xế lại cho xe chạy. Thuận và Nga bây giờ lên ngồi cùng băng với Mai và Thu. Tôi ngồi ngắm phố xá hai bên đường. Rồi chợ Lái Thiêu cũng lùi về phía sau, mất bóng với chiếc cầu cong cong. Tuế lắp phim vào máy. Tôi nhắm mắt ngủ lơ ngơ hết khoảng đường. Đến khi xe ngừng trước một ngôi quán, tôi mới mở mắt ra.- Quán bánh bèo đây mấy cậu. Bác tài xế thành thạo hướng dẫn chúng tôi vào. Tuế gọi lia lịa những món ăn. Tôi đói bụng nên ăn cũng thấy ngon. Ở đây ngồi nhìn ra cả một khu phố tắm đẫm trong cái nắng ban trưa. Gió lớn, đùa những cây cối trong vườn. Khách trong quán hầu hết là người từ Sài Gòn lên. Mai và Thu ăn uống nhỏ nhẹ vì ngượng ngùng. Tôi nói:- Ăn no đi nhé. Biết đâu chiều nay chạy thẳng một mạch lên Đà Lạt than đói. Bác tài thêm vào:- Nếu đi được, tôi chạy thẳng một mạch thiệt đó. Hai cô ăn cho no, chứ đói giữa đường ráng chịu, tôi không ghé đâu nha. Mai và Thu cúi mặt cười khẽ. Tôi và Tuế uống bia. Chuyến đi bỗng trở nên thú vị lạ lùng. Tôi không biết chiều nay về Đà Lạt có mưa không, và Hạ có đợi tôi không. Nghĩ tới một lời hẹn phải đổi dời, tự nhiên tôi cũng cảm thấy buồn như mình có lỗi. Hình như chưa bao giờ tôi đúng hẹn.Ăn xong, bác tài xế đưa chúng tôi trở lại vào vường trái cây. Cây cầu lóc những miếng gỗ trơn mục bắt qua con sông rộng. Phía bên kia là vườn trái cây. Lại mưa. Những hạt mưa nối dài như một tấm màn trắng mờ buông xuống mặt sông. Chúng tôi đi từ từ qua cầu. Tuế chạy trước và chụp hình một số kiểu đầu tiên từ dốc cầu. Tôi nhìn dòng nước dưới cuối chân cầu ngầu đục, những đám lục bình trôi lờ đờ, những bông hoa tím đẹp mắt. Mưa không ướt áo nhưng làm những tấm ván cầu trơn nhẫy và con đường đất lầy lội vấy bùn. Tôi bỗng ao ước được nhìn thấy mặt mình trong dòng nước đang chảy, nhưng làm sao có thể được? Mưa xuống kéo theo rác rửi, và đất cát làm ngầu đục, tối tăm con nước. Tôi nhìn những thứ trái cây bày dọc luôn miệng mời gọi. Những trái chôm chôm đỏ ửng, những trái mít tố nữ thơm phức, ngát hương. Những chùm bòn bon to tròn, ngọt lịm. Chúng tôi chuyền tay nhau ăn. Tuế chụp hình. Những nụ cười. Vườn càng vào sâu càng vắng. Nước lớn vào đầy các con mương. Mưa tạnh tôi ngắm những vạt nắng mỏng rơi theo lá xuống mặt đất nâu. Tôi quên lúc nào trở lại chỗ đậu xe. Và bác tài qua xe về hướng cũ. Đường vẫn chưa đi được. Hai cô gái thở dài. Thôi đành quay về Sài Gòn. Tôi ngả đầu ra ghế lim dim ngủ. Tôi mơ hồ cảm thấy làn gió có pha một chút hơi nóng và bụi khói của thành phố trở lại. Và tôi nôn nao trong lòng bởi một điều gì không rõ.

Chương 7

Tôi điện thoại cho Vân lúc bốn giờ chiều. Lúc đó, nàng đang ngồi trong phòng khách. Câu chuyện bắt đầu với tiếng cười nhỏ của nàng. Tôi nói:- Chú đang gọi cháu từ chỗ làm.- Ủa, tại sao chú không đi Đà Lạt?- Chú trở về vì đường đi không được.- Chắc Hạ buồn lắm?- Chưa biết.- Rồi chú có đi nữa không?- Chắc là không. Vân im lặng một thoáng. Tôi hỏi:- Cháu xin ở lại được chưa?- Dạ được.- Chút nữa, chú tới đưa cháu đi chơi, cháu thích không? Vân im lặng. Tôi lặp lại câu hỏi và chờ. Vân trả lời nhưng có vẻ bối rối:- Dạ thích. Nhưng chú có bận gì không?- Không. Chú rảnh.- Nhưng chú định đưa cháu đi chơi đâu?- Đi chỗ nào cháu thích.- Cháu đâu có biết chỗ nào. Cháu quê lắm mà chú.- Cháu cứ nghĩ ra một chỗ nào đó.- Cháu hoàn toàn không biết chỗ nào cả.- Vậy chú đưa đi đâu cháu đi đó nhé?- Mấy giờ cháu tới?- Để chú tới. Chú đón cháu tiện hơn.- Chú có định vào nhà không?- Vào nhà chứ sao không? Vân ngần ngại:- Thôi chú đợi cháu ngoài đường đi. Nhà không có ai nhưng sợ chị người làm biết. Mẹ cháu đi vắng, cháu sẽ biên giấy để lại xin phép. Vậy nhá chú.- Tùy cháu. Chú sẽ đứng đợi cách nhà cháu một khoảng xa. Gần ngã tư có ông cảnh sát gát chốt đèn đỏ. Cháu biết không?- Dạ, cháu biết.- Chú ngừng nhé. Tôi gác máy. Một lúc sau tôi tới chỗ hẹn. Chờ một lúc thì Tường Vân tới. Trên tay nàng luôn luông có một tờ báo hoặc một cuốn sách. Nàng cầm cho đỡ ngượng và thỉnh thoảng lại lật vài trang. Tôi vẫy một chiếc xích lô và bảo người đàn ông đạp chạy ra phố. Xe ngừng ở một ngã tư đường. Tôi đưa Vân đi bộ hòa vào đám đông trên đường phố buổi chiều. Sài Gòn giờ này vẫn còn nắng và nóng khủng khiếp. Vân đi bên cạnh mà không hỏi đi đâu. Tôi thích thú điều đó. Tôi lập lại:- Chú đưa đi đâu Vân đi đó nhé.- Dạ.Và tôi đưa Vân vào xem một phim tình cảm. Lúc vào tìm ghế tôi phải nắm tay Vân đi theo người chỉ dẫn, ánh đèn pin của ông ta làm tôi khó chịu. Vân rụt rè trong tay tôi. Lúc ngồi vào ghế tôi thấy Vân nhìn tôi, hai ánh mắt chạm nhau. Vân bối rối nói:- Phim gì vậy chú?- Chú cũng chưa biết, hình như là phim tình cảm.- Cháu ít khi đi ciné lắm. Cháu thường hay đau đầu. Xem phim cháu bị đau đầu luôn.- Sao lúc nãy cháu không chịu nói. Mình đi chơi chỗ khác?- Không sao đâu chú.- Chừng nào thấy khó chịu nói chú dẫn ra nhé.- Không sao đâu chú. Suốt cuốn phim tôi không xem được gì. Những hình ảnh nhảy múa trước mắt. Vân ngồi im lặng nhìn lên màn ảnh nhưng tôi đoán Vân cũng không xem được gì. Cả hai, tôi và Vân đều bối rối khi ngồi gần nhau trong bóng tối. Một lúc, Vân hỏi mượn tôi cây viết. Nàng hí hoáy viết trong cuốn sổ tay một lúc rồi đưa cho tôi. Tôi phải chờ một đoạn phim sáng mới đọc được.“Chú Lam. Tại sao chú chìu cháu quá vậy? Chú có chìu Ly Hạ như thế không, chú làm cháu bối rối quá. Cháu chỉ là con bé khó thương, rồi đây chú sẽ ghét cháu.”Tôi biên lại bên dưới chỗ Vân viết mấy câu:”Chú sẽ không bao giờ ghét cháu. Nhưng tại sao cháu gọi chú bằng chú trong khi Ly Hạ gọi chú bằng anh, đổi cách xưng hô lại cho ổn một chút được không?”Vân viết:“Cháu quen miệng rồi. Bây giờ đổi lại thấy khó và ngượng quá. Chú đổi trước đi.”Tôi đưa trả Vân cuốn sổ tay và chúng tôi tiếp tục đối thoại với nhau trong bóng tối bằng cuốn sổ tay cho đến gần hết cuốn phim. Có nhiều khi Vân viết xong, tôi phải chờ đến mười phút mới đọc được vì lúc đó mới có một đoạn phim sáng. Vân đã bớt e dè như lúc đầu. Tôi và Vân nói chuyện nho nhỏ khi phim sắp hết. Lúc đèn bật sáng Vân bảo tôi:- Chờ tối trở lại rồi mình hãy đi ra, chú. Tôi hỏi Vân:- Cháu xin phép đi chơi đến mấy giờ thì phải về nhà?- Khoảng tám giờ.- Chú đưa cháu đi dạo mát rồi đi ăn nhé. Tôi vẫn chưa thay đổi cách xưng hô với Vân trước được. Tôi vẫn e ngại một điều gì đó.- Chú xem được phim không? Tôi cười, lắc đầu. Vân cũng cười:- Cháu ngồi xa màn ảnh quá nên cũng không thấy rõ. Cháu bị cận mà chú.- Sao cháu không đeo kính?- Con gái đeo kính kỳ lắm chú.- Gì mà kỳ? Bị cận thì đeo kính chứ kỳ gì.- Nhưng cháu thấy dị ghê. Tụi bạn chê chết.- Cháu không mang kính, mắt lên độ thì nguy.- Vậy, hôm nào cháu đi đo mắt với mẹ.Tôi và Vân đi lòng vòng hết những con đường. Một lúc Vân nói cho tôi nghe về Đà Lạt, về ngôi trường bạn bè và tình cảm của nàng. Tôi nghe và buồn buồn. Tuy nhiên tôi không nói được gì với Vân. Thật ra thì tất cả những gì muốn nói hãy còn quá sớm. Tôi còn nhớ Đà Lạt, muốn lên Đà Lạt, thành phố đó như nằm trong tâm hồn tôi. Những lúc buồn chán, một mình, tôi lại nhớ Đà Lạt với những buổi chiều sương vây lạnh, bến xe hiu hắt trong màn mưa, với những chuyến xe nhỏ đầy bụi đỏ trở về nằm xếp hàng dài. Tôi sẽ gặp lại Tường Vân ở thành phố đó, và tình cảm rồi sẽ khác.- Chú Lam? Tôi đưa mắt hỏi Vân. Nàng hỏi tôi:- Cháu đã lớn chưa chú?- Cháu còn bé.- Cháu lớn hơn Ly Hạ chứ chú.- Cháu bé hơn Ly Hạ.- Mai mốt cháu về Đà Lạt, chú nhắn gì cho Ly Hạ không? Tôi lắc đầu. Vân nói cho tôi nghe về mấy người bạn trai của nàng. Những tình cảm nhỏ nhoi của thời con gái. Một người tên Lộc nào đó, một thanh niên, một cậu học trò, một tình nhân. Tôi lơ mơ nghĩ và tội nghiệp cho Vân. Nàng hãy còn quá nhỏ bé trong tình cảm. Cho dù tình cảm đó mơ hồ như sương khói. Những điều Vân nói chỉ là một biểu hiện mơ hồ của thời mới lớn. Tình yêu không phải những điều để người ta nói. Tình yêu là những gì người ta giữ mãi trong im lặng. Trân trọng, nâng niu.- Chú buồn à?- Không, chú đang vui.- Sao chú không nói chuyện?- Cháu nói, chú nghe được rồi. Chú nói nữa ai nghe?- Mai mốt sinh nhật của cháu rồi.- Cháu có định tổ chức không?- Cháu chưa biết. Ở đây cháu ít bạn bè. Sinh nhật phải có bạn bè mới vui.- Nhớ, có tổ chức thì mời chú nghen.- Dĩ nhiên. Chỉ sợ chú không tới.- Chú tới chứ.- Để cháu gặp Chi. Mọi chuyện nhờ Chi lo dùm. Năm năy cháu mười bảy tuổi, thổi mười bảy ngọn nến mệt ngất.- Chú thổi phụ với, đừng lo. Tôi đưa Tường Vân vào một quán ăn có cửa kính. Buổi tối những tấm màn cửa được buông rủ, giống như trong phòng khách nhà Vân. Tôi cười nói:- Vào trong này sẽ không sợ ai ở ngoài nhìn thấy. Và cháu khỏi lo.- Cháu lo gì đâu?- Trông cháu vẫn có vẻ ngại ngùng. Tường Vân trêu tôi:- Chú bảo sẽ đổi cách xưng hô mà.- Yên tâm, cô bé. Tôi đẩy cánh cửa nặng nề qua một bên. Người bồi mặc toàn đồ trắng, thắt nơ đen, hiện ra với nụ cười chào mời, hướng dẫn chúng tôi đến bàn ngồi. Trong nhà hàng, đèn thắp bóng vàng, mặt tường chung quanh lót gỗ nâu bóng. Máy lạnh chạy rì rì với tiếng nhạc thật nhỏ. Giờ ăn buổi tối vắng, toàn những người ngoại quốc. Tôi và Vân ngồi chiếc bàn giữa, phía tay mặt, sát vách tường. Bàn ăn được trải khăn trắng tinh. Người bồi đưa cho tôi và Vân hai chiếc khăn trắng tẩm nước hoa, mát lạnh. Trong khi người khác chìa ra hai tấm thực đơn bằng chữ Việt và chữ Anh. Trong tấm thực đơn tiếng Việt có cả chữ Tàu. Tôi nhận tấm thực đơn chữ Việt, ngước mắt hỏi Vân:- Cháu ăn gì?- Chú cứ gọi.- Gọi những món ăn mà cháu thích. Chú có thể thích ngược lại với cháu.- Chú ăn gì, cháu ăn theo.- Ăn cơm nhé?- Dạ, những cái gì thật gọn, chú nhé. Tôi gọi thức ăn và nước uống. Trong khi Vân nhẹ nhàng dùng khăn lau mặt. Vân hỏi:- Ở đây có điện thoại không chú?- Có, ở đằng quầy. Cháu muốn gọi điện thoại?- Dạ, gọi về Mẹ, để Mẹ đừng mong. Tôi đưa tiền cho anh bồi và nhờ anh đưa Tường Vân tới chỗ đặt điện thoại. Trong khi thức ăn được mang lên. Tường Vân trở lại nhìn đĩa thức ăn đầy nhóc, nàng thở ra:- Nhiều quá, chú. Răng cháu lại đau, không ăn được thịt.- Cháu không nói trước.- Cháu ăn ít thôi chú nhé.- Tùy cháu. Có gặp Mẹ?- Có. Mẹ cháu cũng mới về.- Mẹ cháu nói gì không?- Mẹ cháu chỉ dặn về sớm. Không có gì. Tường Vân ăn những miếng thịt nhỏ nhoi do tôi cắt ra. Nàng có vẻ giống con thỏ con đang nhai lá khoai. Trong khi ăn Tường Vân nói chuyện về chị em nàng. Tôi biết thêm những cái tên mới. Tên con gái. Tường Vy, em kế, Tường Anh, Tường Quân. Tường Lan, Tường Mai, Tường Minh, với vẻ ngỡ ngàng. Vân nói:- Cháu là chị hai của sáu đứa em.- Chị không dành ăn chứ?- Cháu lo lắm chú ơi. Cháu phải đậu, nhưng biết đâu.- Đậu hay rớt ăn nhằm gì?- Con gái thi rớt buồn lắm chú ơi. Khóc suốt một năm học. Phải đậu để mấy đứa em nhìn vào ráng học nữa chứ.- Cháu lo quá nên đau đầu. Tôi nhận thấy ở Tường Vân là hai con người khác biệt nhau với số tuổi của nàng. Một lúc nào Tường Vân còn cái vẻ ngây thơ, hồn nhiên của cô gái vừa tròn mười bảy tuổi, lúc khác, Tường Vân có cái vẻ lo âu già dặn của một người lớn hơn. Tường Vân có những cái lo thật đáng thương, cũng như khi thấy nàng hồn nhiên vui đùa rất tội. Sau bữa ăn, tôi biết thêm một chút về hoàn cảnh gia đình nàng. Tường Vân cũng không hơn gì tôi, hai người ở trong một hoàn cảm khá bi đát mà khi lớn lên sống trong không khí đó chả ai hiểu vì sao.- Cháu buồn không?- Buồn lắm chú. Nhưng cháu thương cả Bố lẫn Mẹ cháu.- Đúng ra không ai muốn như thế.- Cháu cố không nghĩ gì hết.- Chúng ta không thay đổi được gì. Tốt nhất là làm như điều cháu nói. Lúc ra khỏi nhà hàng tôi nhìn đồng hồ và đề nghị với Vân:- Còn sớm. Mình đi dạo một lúc rồi về.- Tùy chú. Tôi đưa Tường Vân tới cửa hiệu bán hoa giấy đường Nguyễn Huệ lựa mua cho nàng một bình hoa mười cành Forget me not màu tím. Tôi hỏi:- Cháu có thích hoa này?- Nhưng tại sao lại “đừng quên tôi” hở chú?- Mai mốt cháu sẽ hiểu.- Ở Đà Lạt hoa này nhiều lắm chú.- Nhưng hoa này không tàn được. Chú muốn cháu để trên trên bàn học.- Bàn học của cháu nhỏ xíu. Cháu phải dẹp bớt mấy cuốn sách đi mới được. Tôi trả tiền, ra cửa. Bình hoa được để trong một cái hộp giấy lớn, gói giấy hoa rất đẹp mắt. Tôi nói với Vân:- Quà sinh nhật của cháu đấy.- Chú làm cháu cảm động quá.- Cảm động thôi, đừng khóc. Tường Vân nguýt tôi một cái dài. Buổi tối đi về hướng bờ sông, gió từ đó thổi lên mát rượi. Tôi nhìn những đỉnh cây nhuộm ánh đèn xanh biếc, con đường sạch mát chạy dài thoải mái trong đêm. Sài Gòn chỉ ban đêm mới đẹp, mới thật sự là một thành phố. Chúng tôi đang đi trên con đường đẹp nhất của thành phố.- Sài Gòn ban đêm với Sài Gòn ban ngày thật khác xa, chú Lam nhỉ? - Chú chỉ thích buổi tối ở Sài Gòn từ bảy giờ trở đi.- Chú thường đi chơi?- Chú là cái chân đi. Không nơi nào là không có chú. Nhất là về ban đêm.- Biết rồi. Thanh Chi bảo chú thường trực ở mấy quán cà phê.- Thanh Chi xạo.- Chứ chú đi đâu?- Đi khắp mọi nơi. Thiếu gì chỗ đi. Đâu phải chỉ có mấy quán cà phê?- Chú có nhiều bạn?- Nhiều. Nhưng bạn thân lại ít.- Chú gầy quá. Tôi cười. Đau buồn. Từ lâu tôi chưa hề nghĩ đến sức khỏe của mình. Chưa hề quan tâm đến mình. Bây giờ nghe Tường Vân bảo tôi mới biết mình gầy và như thế chắc tôi còn gầy hơn lời Tường Vân nữa. Tôi đùa:- Chắc chú phải mua một tấm gương để mỗi ngày nhìn vào xem mình mập ra được bao nhiêu, nếu ăn thật lực vào.- Chi bảo chú qua cầu có khi gió thổi bay mất.- Chú cầu được như thế, nhưng sao chú cứ ở lỳ trong cái thành phố đáng ghét này. Mong có trận gió nào thổi chú bay mất tiêu như lời Thanh Chi.- Thì chú đã bay lên Đà Lạt gặp Hạ rồi đó.- Ừ nhỉ, Hạ sắp về.- Bao giờ, chú?- Cuối tháng tám.- Tiếc nhỉ, khi đó cháu không còn ở đây. Tôi đưa Vân đi vòng trở lại. Hình như chỉ có tôi và nàng trên một quãng đường vắng với rất nhiều bóng cây cô đơn đứng bên lề. Hết đường, tôi nói:- Bây giờ đi đâu nữa?- Về thôi, chú.- Chú muốn đi hoài đừng về nhà.- Mẹ la chết. Tôi cười, vẫy một chiếc xích lô. Lúc lên xe Vân im lặng nhìn về phía trước. Tôi nhìn nghiêng thấy mái tóc nàng đổ xuống như một giòng suối đêm. Chiếc xe lướt êm trên con đường vắng. Qua ngang một công viên. Tường Vân hỏi tôi:- Có bao giờ chú vào công viên không?- Có chứ. Ngày nhỏ chú trốn học.- Vào đấy làm gì, chú?- Lượm sỏi bắn những con chim đậu trên cây.- Còn bây giờ?- Chú chỉ ngồi trong quán nước, nhìn những cặp tình nhân nào đó tình tự. Đẹp lắm.- Chú có bao giờ như thế không?- Không. Chú chỉ có một mình, tình tự với ai?- Chú xạo thấy mồ. Những người yêu của chú đâu? À, chú có nhiều người yêu lắm phải không? Tôi lắc đầu, cười buồn. Nhưng Tường Vân có vẻ không tin, mà cũng không hỏi gì thêm. Xe qua cầu, gần tới nhà Vân tôi nói:- Ngày mốt sinh nhật cháu. Chú muốn đưa cháu đi chơi cả ngày, cháu thích không?- Ở nhà một mình cháu buồn lắm. Nhưng đi cả ngày sợ Mẹ không cho. Chú xin phép giùm cháu đi. Tôi ngần ngại, từ trước tới giờ tôi chưa làm công việc này. Tôi cười:- Chú sẽ gồng mình đến xin phép cho cháu. Nhưng nếu mẹ cháu không bằng lòng chú quê chết.- Mẹ cháu sẽ bằng lòng. Vì Mẹ chỉ sợ cháu đi một mình. Với Mẹ, cháu lúc nào cũng còn bé bỏng, khờ khạo.- Chú làm việc này lần đầu tiên trong đời. - Chú chưa xin phép cho ai đi với chú bao giờ sao?- Chưa.- Cháu không tin đâu. Tường Vân hỉnh mũi trêu tôi. Xe dừng lại trước cổng nhà Tường Vân. Tôi trả tiền cho ông tài xế trong lúc Tường Vân ấn chuông. Chị Như ra mở cửa cho chúng tôi. Lúc vào sân tôi thấy hai người đàn bà đi ra. Tường Vân ghé vào tai tôi nói nhỏ gì đó nhưng tôi nghe không rõ. Tôi nhận thấy Tường Vân có vẻ bối rối trước Mẹ. Nàng cũng nói với bà những câu tôi nghe không rõ. Hình như là để giới thiệu tôi. Tôi gật đầu chào hai người đàn bà. Tôi không biết ai là Mẹ cuả Vân. Nhưng lúc vào nhà thì tôi biết rõ. Mẹ Tường Vân hỏi thăm tôi vài câu xã giao. Tôi cũng trả lời vài câu rồi ngồi im. Mẹ Vân nói giọng Bắc lai. Tôi hoàn toàn không hiểu gì về tình cảm người Bắc. Tôi e ngại một cách tự nhiên khi ngồi nghe chuyện giữa Vân và Mẹ nàng. Mẹ Tường Vân còn quá trẻ, vui tính. Tuy nhiên và cũng làm tôi hơi khớp lúc mới bước vào. Một lúc Tường Vân cười cười hỏi Mẹ:- Sinh nhật con Mẹ phải cho con đi chơi nguyên ngày nhé?- Đi chi mà lắm thế, con?- Đi lang thang. Mẹ Tường Vân đùa:- Buồn chi mà đi lang thang. Ở nhà chơi với Minh Không vui à? Tường Vân đưa mắt nhìn tôi. Mẹ Vân hiểu cái nhìn ấy. Bà ngó tôi hỏi:- Hay là anh Lam đưa cháu đi? Tôi gật đầu nói mấy câu đại ý nhân ngày sinh nhật Tường Vân tôi định gặp bà để xin phép cho Vân đi chơi trọn ngày. Đi ra khỏi thành phố, về ngoại ô chẳng hạn. Hoặc là đi ăn trái cây trong vườn. Mẹ Vân không nói ra là bà có bằng lòng hay không. Bà chỉ nói đại ý bà ngại đường xa, nhất là vào vườn trái cây chẳng có gì vui. Tốt hơn, nếu tôi có phương tiện nên đưa Vân đi chơi lòng vòng trong phố. Tường Vân cáo từ lên lầu. Tường Vân hỏi tôi:- Chú tính sao? Đừng buồn mẹ cháu nhé. Tôi lắc đầu cười:- Đành đi chơi lòng vòng trong phố như hôm nay vậy.- Mẹ cháu sợ đường xa không yên, lỡ có gì... Tôi nói:- Chú biết. Chỉ sợ đi mãi trong thành phố này cháu chán.- Cháu không chán đâu. Lúc Mẹ Tường Vân trở xuống, tôi chào bà xin phép về. Tường Vân nói với Mẹ rằng bữa đó chỉ đi loanh quanh trong thành phố. Rồi nàng đưa tôi ra cổng. Chúng tôi còn đứng nán với nhau một lúc. Những chiếc lá bắt ánh đèn đẹp quá làm tôi nhìn mãi. Và Tường Vân đứng cười, mắt chớp nhanh khi tôi vẫy một chiếc xe chạy trờ tới. Tôi băng qua đường và nhìn thấy bóng mình ngã dài dưới chân. Tường Vân vẫn đứng nhìn tôi dưới những chòm lá lấp lánh ánh đèn. Đêm hình nhưng đã muộn. Tôi ngả người trên ghế, nhắm mắt lại và ngỡ chiếc xe đang lướt trong một giấc mơ thật dịu dàng. Trong giấc mơ Tường Vân vẫn nhìn tôi đăm đăm.

Chương 8

Sinh nhật của Tường Vân chỉ có tôi và ba người bạn thân của Vân tới dự. Chi, Nga và Trâm đều biết tôi từ trước. Nhưng bẵng đi một thời gian khá lâu, tôi không gặp người nào. Bây giờ ai cũng có vẻ lớn, xinh ra và lạ hơn. Nga trêu tôi:- Anh Lam tới chậm quá, lẽ ra Tường Vân phải phạt.- Phạt cái gì?- Tùy Vân chứ bộ.Tường Vân ngượng ngịu nhìn tôi và vẫn ngồi im trong ghế. Chi nói: - Huyền Nga cừ lắm anh Lam ơi, đậu rồi đó.- Còn Chi.- Chi rớt.- Sao lại rớt?- Vì người ta không cho Chi đậu chứ sao. Huyền Nga cười:- Chi cũng đậu nữa anh Lam ơi. Chi xạo.Tôi đùa:- Lâu quá không gặp. Không ngờ Chi có thêm cái nghề... nói dóc.- Anh Lam thì sao? Cũng xạo một cây chứ bộ.- Nhưng thua Chi xa. Huyền Nga chêm vào:- Chi được giải nhất trong lớp về cuộc thi nói dóc đấy anh Lam ơi.- Nga hại người ta hả?- Có sao nói vậy, bạn. Được giải nhất bộ dễ lắm sao? Chi xoay qua tôi:- Tường Vân đậu, anh Lam thưởng gì chưa?- Rồi.- Sao không thấy gì hết?- Chút nữa sẽ thấy.- Còn tụi này. Cũng đậu như ai chứ bộ.- Không cho biết trước nên anh chưa chuẩn bị. Hôm khác đi.- Trời ơi, sợ cái hẹn của anh quá.- Chứ biết làm sao bây giờ?Huyền Nga cười:- Thôi Chi, nói quá, anh Lam ăn sinh nhật mất ngon. Trong đám chỉ có Trâm là ít nói. Trâm làm tôi nhớ đến chị Huyền. Trâm gặp tôi bữa này là lần đầu tiên, nhưng tôi biết Trâm rất lâu qua những bức thư.Tôi nhìn Trâm hỏi:- Trâm cũng đậu nữa phải không? Huyền Nga đáp thay:- Đậu. Ở đây toàn những người tài cao. Anh Lam gặp số xui rồi.- Sao Trâm ít nói thế? Trong thư nói nhiều lắm mà.- Nó mắc cỡ. Lúc nãy Trâm bảo đợi gặp cho biết mặt anh Lam rồi về.- Bây giờ biết rồi, sợ chưa? Trâm cười:- Chưa, nhưng chút chắc sợ.Cả bọn cười ầm. Tôi bị vây giữa những cô bế nhanh mồm nhanh biệng này quả thật là một ngày xui như Huyền Nga nói. Trong lúc đó, Tường Vân vẫn ngồi im trong ghế. Chi, Nga, Liên, Trâm lo dọn bàn, sắp đặt bánh nước. Họ bỏ tôi và Tường Vân ngồi lại với nhau trong phòng khách rộng. Tường Vân nói:- Cháu đang bị đau đầu.- Cháu uống thuốc chưa?- Cháu không uống thuốc. Rồi sẽ hết. Tối nào cũng bị như vậy.Tôi nhìn căn phòng nhuộm vàng ánh sáng của ngọn đèn. Những đồ vật cổ kính chiếm những góc tối, bóng ngời. Căn phòng bao lần vẫn cho tôi cái cảm giác rộng mênh mông. Buổi tối ở đây thật yên lặng. Tiếng động từ ngoài vườn không thể lọt vào. Ngôi nhà như nằm ở một nơi nào cách biệt, xa hẳn thành phố ồn ào, mệt mỏi này.- Hai hôm nữa cháu về.- Sao chóng thế? Chú tưởng thi đậu rồi cháu đuợc ở lại chơi lâu hơn chứ.- Cháu phải về để sửa soạn đi học chứ. Nhà này cũng sắp sửa giao cho người ta rồi. Mẹ cháu phải tới ở đằng đường Hai Bà Trưng.- Cháu về gấp quá.- Bất ngờ không chú?- Bất ngờ.- Thôi, hẹn gặp chú trên Đà Lạt khi nào chú lên thăm Hạ vậy.- Biết có gặp được không?- Sao, cháu vẫn ở đó mà. Tường Vân không hiểu câu tôi nói. Tôi cũng lười giải thích. Tôi muốn ngồi một nơi hoàn toàn tự do để lắng nghe khoảng thời gian bất ngờ dừng lại dưới chân mình, ở đó hình như có một nỗi buồn vừa dấy lên.- Sao chú có vẻ buồn? Chú giận cháu?- Không.- Mười bảy tuổi của cháu rồi. Cháu sợ ghê.- Sợ gì?- Sợ sẽ thành người lớn. Cháu thích bé nhỏ mãi để được đứng ngoài những lo âu phiền toái.Tôi cười:- Được làm người lớn thích chứ?- Người lớn hẳn lên, mới thích. Cháu chỉ mới vừa lớn vừa bé thôi. Huyền Nga ra đứng gọi:- Xong rồi Vân ơi, mời anh Lam vào khai mạc đi chứ.Tôi cười, cùng với Vân đứng lên vào trong. Chiếc bàn vuông được trải khăn trắng. Bình hoa và mấy chiếc ghế ngồi chung quanh. Trên bàn bày bánh, những tách nước trà. Chiếc bánh sinh nhật to lớn cắm vòng quanh mười bảy ngọn nến. Huyền Nga bật diêm đốt nến. Thanh Chi bảo:- Nói gì đi chứ Tường Vân.- Chi nói thế đi.- Sao được. Sinh nhật người nào, người ấy nói chứ.- Biết nói gì bây giờ?- Nói ngăn ngắn thôi. Huyền Nga đùa:- Nói nhiều mới cảm động. Mà cảm động thì ăn bánh mới ngon. Vân ạ.- Nói nhanh lên rồi thổi nến cho Trâm về.Tôi ngạc nhiên:- Sao lại về?- Trâm nói ở nhà sẽ về sớm.- Buồn vậy? Tường Vân đứng mãi mới nói được mấy câu. Xong chu môi thổi nến. Mười bảy chiếc nến cắm vòng quanh chiếc bánh to lớn, Vân không thể nào thổi tắt hết một lượt. Tôi phải thổi giúp. Liên, Trâm xin phép về. Chi và Nga đưa Trâm ra cửa, chỉ còn mình tôi và Tường Vân ngồi lại. Tôi nói:- Coi như chỉ có mình chú dự sinh nhật cho cháu.- Cháu thích thế. Đừng nhiều người, nên cháu chỉ mời những bạn thân. Tụi nó lo hết. Cháu đi chơi cả ngày không biết gì. Huyền Nga và Chi trở vào. Huyền Nga la lớn:- Mở quà đi Vân. Tường Vân nói:- Thôi. Chừng nào mở chả được.- Mở ngay đi. Quà của anh Lam chắc đặc biệt? Tường Vân chìu bạn, mở lần lượt những gói quà. Mỗi lần mở một gói thì Nga phụ đề vào một câu làm cả bọn cười rúc rích. Tới gói quà của tôi Chi ồ lên. Nga nheo mắt hỏi:- Tại sao lại “Đừng quên tôi” anh Lam nhỉ?Tôi ngó Tường Vân. Cô bé ngượng, quay đi chỗ khác.- Giải thích đi anh Lam. Tại sao “Đừng quên tôi”.Tôi cười:- Hỏi tức là đã trả lời.- Ghê nhỉ?- Quà của anh Lam đặc biệt ghê.Tôi nói:- Thôi ăn bán đi các cô. Giã vờ hoài.- Anh Lam có tật nên giật mình phải không?- Phải cái gì? Huyền Nga và Thanh Chi ngó nhau cười. Tường Vân cắt bánh chia cho mỗi người. Tôi được chia một miếng bánh to, có hoa hồng. Bốn người vừa ăn, vừa nói chuyện. Câu chuyện pha trong tiếng cười đùa hồn nhiên. Tôi có cảm tưởng Nga và Chi biết rõ một điều mà Tường Vân chưa biết. Hai cô bé trêu tôi, làm tôi ngỡ ngàng. Bữa tiệc sinh nhật kéo dài trong khi đêm tối đã xuống ngoài kia. Tôi nghe như có tiếng gió lướt trên những tấm màn cửa lay động. Huyền Nga nói:- Hình như trời chuyển mưa.- Mưa đêm, thích nhỉ?Tôi ngó Tường Vân. Chiếc muỗng còn ngậm trong hàm răng đều, trắng như men của nàng. Tường Vân nói:- Cháu thích mưa đêm chú ạ. Buồn, nhưng làm cháu bớt đau đầu.- Đà Lạt có mưa đêm không?- Mưa đêm ở Đà Lạt buồn khóc được. Huyền Nga cười:- Nhớ ai mà khóc? Thanh Chi trêu:- Chắc chắn không phải nhớ Nga rồi.- Dĩ nhiên, Vân nhớ một người.- Người nào? Vân tròn mắt hỏi Nga. Huyền Nga sợ không trêu tiếp:- Người nào thì Vân biết chứ bộ.Gió lạnh vào phòng, làm ngơ ngác đôi mắt Vân. Tôi thấy Vân hướng ra cửa, ngoài ấy chưa có mưa, nhưng khoảng trời tự nhiên buồn lay lắt như mưa rớt tự bao giờ. Dưới ánh sáng ngọn đèn, đôi mắt như tối hơn, màu áo Vân mặc lồng vào màu khuôn cửa, những tấm màn, và những chiếc bánh. Bữa sinh nhật rực rỡ của một người, của một tuổi đời Vân. Tôi sẽ chẳng còn gọi Vân là cô bé. Hôm nay, Vân vừa mười bảy tuổi. Đối với tôi, từ bây giờ Vân là một thiếu nữ, một người hiện đến trong tình cảm tôi bằng chiếc bóng lặng lẽ, nồng nàn cho suốt những ngày tháng tới. Hai hôm nữa Vân về thành phố của nàng.- Anh Lam ăn ít quá. Đóa hoa hồng cho anh vẫn còn kia. Không dám ăn, tiếc à?- Để dành.Tôi lấy mỗng hớt nhẹ đoá hoa hồng đưa sang dĩa bánh của Vân. Chi cười khúc khích bảo:- Thôi chứ. Hoa “Đừng quên tôi” đủ rồi, thêm hoa hồng nữa Vân sẽ không còn chỗ nhớ.- Anh Lam khôn ghê. Mưa bắt đầu rắc những hạt nhỏ ngoài trời. Mọi người bắt đầu uống trà. Chất nước thơm làm nhớ một thứ hương nào đó ủ kín trong trí nhớ, trong tâm hồn. Tôi yên lặng nghe mưa. Chị Như lên thu dọn những chiếc dĩa. Sinh nhật của Vân chấm dứt. Bình hoa ngó buồn như khu vườn một buổi chiều tàn. Tôi nói với Vân:- Bây giờ chú về.Huyền Nga ngạc nhiên:- Sao lại về?- Anh bận việc tối nay.- Có hẹn đi ciné với một cô nào phải không?- Nếu như thế thì hạnh phúc quá. Ngược lại, anh sẽ bận bù đầu với công việc. Và về một mình trong mưa. - Chà, cảm động. Nga đưa anh về nhé?- Thôi, cảm ơn lòng tốt bất đắc dĩ của cô bé.- Anh Lam khôn ghê.Tôi dặn lại Vân:- Chú sẽ ghé trước khi Vân về.Vân chỉ cười, không nói gì. Tôi và Vân đi ra cổng. Mưa nhỏ, nhưng lạnh băng da thịt. Vân nói khẽ bên tôi:- Mưa mà chú. Chờ tạnh hãy về.- Thôi để chú về.- Chỉ có Chi và Nga ở lại chơi với cháu. Chú buồn cháu phải không?Tôi muốn cầm lấy bàn tay Vân và nói với nàng rằng chẳng bao giờ tôi giận nàng cả. Ngược lại, Vân đã ở đây, trên mỗi bước chân tôi khi rời xa. Con đường sẽ đưa tôi về, căn nhà như im ngủ trong cơn mưa. Ở đó, tôi sẽ một mình nhớ lại buổi tối này. Ngày Vân mười bảy tuổi. Tôi khẽ khàng đặt tay lên vai Vân:- Cháu vào nhà kẻo mưa ướt hết. Vân mở to mắt nhìn tôi như dò hỏi:- Nhưng chú phải nói là chú không buồn giận gì cháu cả.- Không, chú muốn cháu thật vui. Vân chớp mắt, như sắp khóc. Tôi nói:- Cháu vào đi. Chi với Nga chờ trong đó.- Chi với Nga ngủ lại với cháu mà chú. Hết mưa sẽ nhìn thấy trăng. Chú về nhớ chờ trăng nghe chú.Tôi cười. Chạy băng qua đường đón một chiếc xích lô. Mưa rả rích u buồn với tiếng côn trùng nỉ non trong đêm khuya vắng. Cánh cửa nhà Vân đã đóng lại. Trên bao lơn tôi thấy mưa kéo từng sợi nhỏ qua ánh sáng hắt hiu của ngọn đèn vàng vọt. Một chiếc xích lô lao tới. Tôi vẫy. Xe ngừng bên cạnh, người đàn ông hỏi tôi:- Đi đâu cậu hai?- Về Thị Nghè. Ông ta gật đầu. Tôi lên xe ngồi vừa lúc cơn mưa ập đến. Nước ràn rụa trên tấm bạt, tôi nhìn ra phía trước mà không thấy gì. Bức thư của Hạ báo tin thi rớt và hẹn một ngày sẽ về gần đây. Tôi thấy ngỡ ngàng cho khoảng thời gian gần đây trong tình cảm của tôi và Hạ, có một cái gì đã vỡ tan. Hạ thi rớt. Tôi nghĩ rằng nàng sẽ buồn lắm. Trước lúc thi, Hạ cũng hy vọng thật nhiều. Đối với tôi, việc Hạ thi đậu hay rớt làm tôi áy náy. Tôi không muốn cùng lúc những tin buồn sẽ đến với Hạ. Và trong tôi, vẫn còn đôi mắt buồn của Hạ nhìn tôi dưới mưa bay đêm giáng sinh nào. Xe ngừng ngoài đầu ngõ, tôi trả tiền trong xe và mở cửa phóng xuống chạy một mạch vào nhà. Trong nhà có đèn, chắc Tuế đã về. Tôi gọi cửa, Tuế chạy xuống hỏi:- Bạn đi đâu dữ vậy? Tưởng tối nay không về.- Về chứ. Thế nào cũng về.Tôi bước vào, mái tóc ướt và chiếc áo cũng ướt sũng. Tuế giục tôi đi thay quần áo khô. Tôi hỏi:- Ăn gì chưa?- Ăn rồi. Đợi ông chắc đói rã ruột.- Biết thế cũng tốt. Tuế cười. Chốc chốc lại ngó tôi. Hình như Tuế uống rượu, gương mặt nó ửng đỏ. Tôi cười. Chạy lên thay áo quần trở xuống thấy Tuế ngồi trong ghế. Tôi nói:- Còn đủ sức uống cà phê không?- Tưởng tao say à? Sức mấy.- Vậy thì đi.- Đâu mới được?- Ra ngõ.- Nhớ là trời mưa đấy nhé. Nhà có áo mưa không?Tôi cũng không nhớ là có áo mưa không. Mãi một lúc mới nhớ hình như mình có chiếc áo mưa cũ vứt đâu đó đã lâu không đụng tới. Tôi chạy đi lục lọi trong những đống quần áo. Tìm thấy, tôi giũ cái áo mưa đầy bụi và ra cửa đứng nhìn trời. Tuế đứng bật dậy:- Hai đứa che mà chạy. Có ướt cũng không đến nỗi nào. Sao tự nhiên mày nổi hứng bất tử vậy?Tôi cười, tung cái áo mưa ra, hình như có một con gián rơi xuống đất và chết tốt dưới gót dày của Tuế. Quả thật, chiếc áo mưa cũ quá, nó lên mùi mốc khó chịu. Tuế khoá cửa, tôi và nó che chung áo mưa lầm lũi đi ra đầu ngõ. Mưa rơi lộp bộp trên áo mưa, gió lạnh và bụi nước bắn tung tóe vào mặt.- Thuận đâu?- Về nhà nàng rồi.- Đi đâu mất biệt rồi bây giờ lù lù về.- Đừng thắc mắc.- Vết thương lành hẳn chưa?- Ngon rồi. Tao sắp trở lại chỗ có nhiều trò chơi.- Không đi Đà Lạt à?- Thôi. Biết bao giờ đi được nữa.- Tao chắc cũng vậy. Chưa định bao giờ. Tự nhiên thấy buồn ghê gớm.- Sao vậy? Không thể tự nhiên được. Có chuyện gì phải không?Tôi đưa tay ra hứng mưa, không trả lời, Tuế hỏi:- Ngó bộ mày thất tình?Tôi cười lớn. Hai đứa ra tới đường. Nước mưa chảy ào ạt và những bóng đèn mắc trên cao trông như ngủ gục với ánh sáng mờ nhạt của nó. Tuế dẫm chân tôi, hai đứa suýt ngã.- Mày say?- Còn lâu.Tôi lặng lẽ cười một mình. Nếu Tuế không về, đêm nay tôi chẳng biết làm gì. Viết thư cho Hạ? Hay cho Tường Vân? Đêm mưa làm tôi nôn nóng, khó chịu. Tôi thường ngủ rất muộn trong những đêm mưa. Căn nhà vắng lặng, buồn tên đó, tôi ở một mình với những hình bóng xưa cũ, chập choạng như trong cơn mơ. Công việc cho ngày mai tôi vẫn chưa làm. Tôi lười biếng và buồn khôn tả.Mưa, quán cà phê vắng khách. Tôi và Tuế leo tuốt lên lầu, chỗ khuất ánh đèn nhất. Ngồi xuống chiếc ghế thấp, tôi bỗng nhớ tới Tường Vân. Nhớ như sắp sửa từ biệt nàng trên một chuyến xe khởi hành trong sương sớm. Một lúc mới có người đến hỏi chúng tôi uống gì. Tuế và tôi cùng uống cà phê sữa. Hai đầu thuốc cháy đỏ. Tuế dường như vẫn đắm chìm trong một cơn say nào đó. Nó ngồi dựa đầu vào tường thở mệt nhọc. Tôi lắng nghe một đoạn nhạc vẳng nhẹ đâu đó.- Nhạc buồn quá.- À, mày cũng biết than buồn?- Buồn muốn chết được chứ mày tưởng. Càng say càng buồn. Đứa nào nói say hết buồn là nói láo.- Nếu còn sớm tao cũng say một trận.- Bây giờ cũng được. Tao sẵn sàng uống với mày suốt đêm nay.- Mày uống rồi. Mất thú. Phải hai đứa cùng uống một lượt kia.- Mai đi.- Mai có khi lại khác. Tuế cười rũ. Hai ly cà phê được mang lên. Tôi lấy chiếc muỗng khuấy đều. Tiếng kêu lanh canh của chiếc muỗng chạm vào thành ly nghe vui tai.Tôi bỗng nói với Tuế.- Hạ sắp về.- Như thế sao lại buồn?- Bây giờ có nhiều cái đã đổi khác. Hạ không còn là một cô bé như ngày nào đã đứng dưới mưa.- Có gì tan vỡ chăng?- Dĩ nhiên. Ngoài những bức thư liên lạc với tao. Hạ còn liên lạc với một người, một cậu bé ồn ào. Hạ không thật. Hạ nói dối. Mà một người con gái nói dối không bao giờ đẹp dưới mắt tao. Mày nghĩ sao?- Có thể. Nhưng biết đâu đó chỉ là tin đồn. Mà mày cũng tin vào những lời đồn đãi nữa sao?- Không phải tin đồn. Sự thật.- Mày tức bực?- Buồn cười thì đúng hơn. Đà Lạt đã chết mất một góc. Hạ chết trong tình cảm tao cùng với một ngày giáng sinh tuyệt vời buồn bã, và thơ mộng như những bông hoa dại màu vàng, nhỏ xíu nở bên hồ.- Đã nói rõ với nhau chưa?- Chưa. Tao đợi Hạ về. Tao sợ một bứt thư từ biệt trong lúc nàng thi rới. Như thế có ác lắm không? Tuế im lặng. Dù sao Tuế cũng đã quen với Hạ, quen với gia đình nàng khi Tuế còn học ở Đà Lạt. Chuyện giữa tôi và Hạ làm cho Tuế bất ngờ. Nhưng người bất ngờ trước nhất là tôi. Những bức thư của Hạ tôi còn giữ. Tôi không nghĩ là Hạ không thực trong tình cảm, mà Hạ nói dối theo một thói quen trong thư. Dù sao Hạ cũng về, tôi sẽ gặp lại ở đây, những ngày mưa của thành phố buồn tênh. Và dù sao tôi cũng phải nói với Hạ những điều dự tính.- Uống cà phê đi Lam. Nghe Tuế nhắc, tôi mới sực nhớ ly cà phê của mình vẫn còn nguyên trên bàn. Tôi uống một ngụm, cà phê nguội ngắt. Tôi dựa đầu vào tường lắng nghe một bản nhạc buồn. Tuế cũng im lặng.

Chương 9

Tôi đón Vân ở chỗ hẹn cũ. Buổi chiều nắng còn tươi trên cây lá. Con đường dài và rộng thênh thang chạy trong tầm mắt. Một buổi chiều đẹp thả xuống những mái nhà cao, bầy chim bồ câu lượn vòng quanh một tháp chuông ngó thấy được của một ngôi giáo đường ở xa. Vân tới từ phía trước mặt tôi, trong chiếc áo dài trắng bay dạt về phía sau cùng với mái tóc. Trong tay nàng vẫn cầm lỉnh kỉnh những tờ báo và những quyển sổ tay to lớn, bìa nâu sậm. Vân cười hỏi:- Chú đợi cháu có lâu không?- Mất nửa tiếng thôi. Sớm chán.- Giận cháu không?- Nếu giận đã bỏ về rồi. Thấy thương lắm mới ở lại chờ. Tại sao cứ sợ chú giận, mà không giận lại chú?- Giận rồi chứ. Giận mà chú đâu có biết.- Lúc nào?- Mấy hôm rồi. Lúc cháu đau nằm liệt trên giường.- Trời đất. Sao không nói? Im lặng thích hơn. Giận ai mà nói ra thà đừng giận. Mà ăn nhằm gì chú? Cháu có giận chú cũng không ai để ý.- Chú biết đâu mà để ý?Tường Vân cười khúc khích:- Cháu giận chú sống thì để vậy, chết mang theo chú có sợ không?- Sợ hết hồn.- Chú xạo. Chú mà sợ ai.- Chú sợ rất nhiều người. Hình như ai chú cũng sợ hết. Cuối cùng rồi chú cũng sợ chú luôn.Tường Vân cười lớn. Lần đầu tiên tôi mới thấy Tường Vân vui thật sự. Nàng có thể hồn nhiên bên cạnh tôi chứ không lo âu. Đôi mắt buồn kia đã lồng vào trong nắng. Màu mắt nàng chiều nay trong vắt màu trời.- Sao chú không chạy?- Chú đang nghĩ là nên đi đâu? Mình đi hết cả Sài Gòn rồi, chỗ nào cũng có đi qua, bây giờ còn đi đâu nữa?- Đi chỗ nào chú thích.- Sợ cháu không thích.- Thích. Ngày mai cháu về Đà Lạt rồi. Tôi đạp xe máy. Chiếc xe gắn máy tôi mượn của người bạn và mới biết chạy nên không bảo đảm lắm. Nó có thể đang chạy tự nhiên dừng lại lãng xẹt. Tôi phải khổ công, quờ quạng lung tung một lúc mới nghe tiếng nó “cười” dòn. Tường Vân đã quen với chiếc này mấy hôm nay. Nàng trêu tôi:- Chắc tại cháu mập quá. Chú đi một mình thì không sao. Mỗi lần đi với cháu là nó chết máy. Thật tai hại.- Có lẽ nó không thích cháu.Tường Vân giấu mặt sau gáy tôi cười nhỏ. May mắn thay, hôm nay chiếc xe chạy ngon lành. Nhớ hôm đưa Tường Vân đi mua bánh mì, nó trở chứng bắt tôi phải đạp máy gần một tiếng đồng hồ mới chịu chạy. Mẹ Tường Vân bảo chắc có ngày tôi đứt tim vì chiếc xe. Tôi cười nói với Vân:- Hôm nay yên chí.- Tại cháu chưa ăn. Tốt nhất là đừng đưa cháu đi ăn nhé. Ăn no, nó lại không chịu chạy nữa thì nguy. Con đường thẳng tắp dưới cây. Gió mát rượi và nắng nhạt bay múa trước mặt như một tấm lụa vàng óng. Tường Vân thuật cho tôi nghe buổi tối sinh nhật lúc tôi về. Nàng hồn nhiên kể và tiếc rẻ đêm đó mưa càng lúc càng to nên không có trăng mọc. Tôi hỏi:- Đà Lạt của cháu có khi nào mưa như vậy không?- Thường xuyên như vậy đó chú. Nhiều đêm nằm nghe mưa cháu muốn chết. - Hồi đêm chú cũng muốn chết.- Chú mà cũng muốn chết. Tôi cười. Tường Vân ngạc nhiên:- Lạ thật. Chú chết bỏ Hạ lại cho ai? Hạ sẽ buồn lắm đấy. Hạ đậu hay rớt hả chú?- Hạ rớt.- Hạ biên thư cho chú à?- Hạ còn nói sắp về đây chơi ít hôm.- Như thế là hai người đâu có giận nhau? Thế mà cũng làm cháu quýnh quán cả lên, còn định làm sứ giả hòa bình nữa. Chú ác thật. Tôi im lặng nghe Tường Vân nói. Nàng nói huyên thuyên và tôi cũng không biết giải thích cách nào, nên đành giả tảng im lặng. Tới trung tâm thành phố tôi nói với Vân:- Chú gởi xe rồi đi dạo một lúc.- Dạ.Tôi tới chỗ gửi xe rồi cùng Vân đi ngược lại con đường ấy. Nắng trải trên những bức tường của khu phố trước mặt. Trên các đỉnh cây và các cửa sổ cao, chim én kêu tíu tít. Tường Vân hỏi:- Chim én hả chú?- Hình như thế.- Chú lúc nào cũng hình như. Lũ chim én đó giống cháu.- Mình vào ciné.Tường Vân không có phản ứng trước quyết định bất ngờ của tôi. Nàng theo tôi tới rạp REX, bước lên những bậc thềm. Tôi vào mua vé và trở ra nói với Vân:- Xuất bốn giờ. Mình còn có thể đi dạo một lát.- Dạ.Tường Vân ngoan ngoãn bước đi bên tôi. Gió lồng lộng từ hướng sông thổi về thành phố, làm rung động những tán cây và làm bay dạt hai tà áo của Vân lúc qua đường. Tôi và nàng đi chậm, thong dong giữa những người xuôi ngược. Một lúc, tôi nói:- Bữa nay chú muốn nói với cháu một chuyện.Tường Vân cười:- Chú nói đi, cháu đang nghe.- Một chuyện quan trọng trước khi về Đà Lạt.Tường Vân tròn mắt:- Một chuyện quan trọng?- Thật.- Chú làm cháu sợ quá.- Không có gì. Nhưng chút vào trong ciné chú mới nói. Bây giờ chú đề nghị cháu đừng gọi chú bằng chú nữa. Nghe nó kỳ kỳ. Huyền Nga, Thanh Chi, Liên, Trâm và cả Hạ nữa đều gọi chú bằng anh, trong khi chỉ có mình cháu gọi chú bằng chú. Khiến nhiều lúc có mặt những người đó chú lúng túng như gà mắt tóc, khi thì anh, khi thì chú loạn cả lên. Cháu thấy thế nào?- Cháu quen rồi chú Lam ơi.- Bây giờ sửa lại.- Khó quá. Ngượng miệng chết.- Rồi sẽ quen.Tường Vân chớp mắt ngó về phía trước mặt. Có những vạt nắng vàng óng như đang bay tới chỗ tôi và Vân. Con đường rực rỡ với hai hàng cây thấp và bóng một con sông ở xa với tiếng sóng và gió lộng. Những ngôi nhà trong ráng chiều như cao vút lên đẹp đẽ hơn. Tôi nhắc Vân:- Cháu thấy thế nào?- Tùy chú.- Nghĩa là cháu bằng lòng thay đổi?- Dạ, nhưng ngay bây giờ thì không được. Cháu ngượng lắm.- Lúc nào không ngượng?- Chú đừng nhìn cháu nữa.- Chú nhìn chỗ khác. Tôi quay nhìn chỗ khác chờ Tường Vân thay đổi cách xưng hô, nhưng Tường Vân bỗng cười:- Chú nó gì đi chứ, rồi cháu mới đổi được.- Nói gì bây giờ?Bây giờ tới phiên tôi thấy ngượng. Thật ra gọi nhau bằng chú cũng có vẻ ngồ ngộ vui vui nhưng, hình như vì thế mà tôi cảm thấy xa cách Tường Vân thế nào. Tôi đùa:- Chú mà làm chú của ai được?- Sao không. Chú có vẻ người lớn, đứng đắn. Tôi cũng đùa:- Chú đứng thôi, không có đắn.- Chú lớn tuổi hơn cháu.- Lớn tuổi không có nghĩa là phải làm chú. Thiếu gì những người lớn tuổi mà vẫn làm anh.Tường Vân cười. Cuối đường, chúng tôi đi vòng lại. Rẽ sang một con đường khác, ở đây có nhiều cửa hàng của người Ấn Độ. Khu phố này tôi chưa đi bao giờ. Bóng mát đậu từng khoảng lớn, những chiếc xe hơi bóng loáng nối đuôi nhau. Tôi thấy khát nước. Tới quán nước, tôi nói với Tường Vân:- Vào đây uống nước với chú.- Chú khát?- Vào chú nói chuyện này. Tôi đẩy cánh cửa bằng sắt nặng nề bước vào. Quán vắng hoe không người nào ngoài chúng tôi. Những chiếc ghế trống nằm yên lặng dưới tiếng quạt trần chạy rè rè. Quán có cửa toàn bằng sắt, những song thưa ngó thấy bên ngoài, thấy cả khu phố bao quanh. Quán này chi làm hai, bên kia thường đông người. Bên này thường chỉ có người ngoại quốc ngồi. Tôi và Vân tự do nói chuyện, đồng thời được nhìn ra một khu phố nhuộm bóng chiều tà. Vân hỏi tôi:- Chú thường đến đây với những ai?- Bạn chú.- Dĩ nhiên, nhưng cháu không hỏi như thế.- Chú tới đây với Liên Hương, lúc trước.- À, Liên Hương. Cháu nghe Huyền Nga và Thanh Chi nói nhiều về Liên Hương, dễ thương lắm phải không chú?- Dễ thương một lúc nào đó rồi thôi.- Sao vậy chú?- Bây giờ không còn gì.- Rồi ai nữa?- Phương Thúy, một dạo.- Cháu cũng nghe nói về Phương Thúy. Chú nhiều cô quá. Hôm nào phải giới thiệu hết với cháu nghe?- Còn đâu mà giới thiệu. Người ta bỏ chú đi mất tiêu hết rồi.- Tại chú chứ bộ.Tôi gọi nước. Người hầu bàn lễ phép mang tới. Tường Vân im lặng nhìn ra đường.- Con đường đẹp quá chú nhỉ?- Đâu bằng đường bờ hồ dẫn về nhà cháu. Tường Vân cười. Tôi hình dung ra con đường đó. Một buổi chiều giáng sinh năm nào tôi đã đi với Hạ tới nhà Vân. Những cái cây đứng rũ bóng bên hồ, sương mù xuống che lấp những vạt nắng yếu. Và hoa trong vườn nhà bên đường ngát hương thơm. Tôi không nghĩ rằn có ngày tôi sẽ trở lại Đà Lạt, đi trên con đường đó tới nhà Tưòong Vân một lần nữa. Cô bé lần đó tôi không gặp, hay sẽ chẳng bao giờ gặp chỉ là một gương mặt nào đó rất mơ hồ trong tôi. Không ngờ, gặp nhau giữa thành phố này, và lại sắp phải chia tay nhau. Con đường về nhà Vân có còn hoa nở, sương mù có bay trên mặt hồ như những chiều xưa? Hay sẽ xa lạ đến không còn dấu tích.- Uống nước đi Tường Vân.Tường Vân đưa ly nước cam lên môi nhấp từng ngụm nhỏ. Đôi mắt như chìm sâu trong đáy ly. Một khúc nhạc quen thuộc vang nhẹ. Tôi có cảm tưởng có rất nhiều lá bay bên ngoài.- Chú nói lúc nãy, tính sao?- Chú nói nhiều quá, cháu đâu nhớ hết.- Chuyện đổi lại cách xưng hô cho khỏi ngượng ấy mà.- Tùy chú.- Sao được. Phải nói là tùy cả hai mới đúng.- Chú muốn thế cháu sẽ nghe, nhưng mà khó quá. Về Đà Lạt hẵng hay.- Về trên đó cháu lại quên. Chú muốn thay đổi ngay từ bây giờ.Tường Vân cười:- Chút nữa, vào ciné đã.- Nhớ đấy nhé. Ai quên thì ráng mà chịu tội. - Nhưng cháu giao chút nữa cơ. Bây giờ chưa. Không có tội gì hết à. Tôi đành nhượng bộ:- Cũng được.- Chú kỳ. Tự dưng lại bắt thay đổi. Không thích làm chú của cháu sao?- Không thích.- Chú khó tính quá. Cháu dễ ợt. Thôi đổi cháu làm con trai như chú, cháu sẽ thích làm chú, oai ác.- Rồi cháu sẽ thấy chả oai tí nào mà còn buồn nữa là khác. Hai ly nước vơi dần, tôi nhìn đồng hồ thấy tới giờ chiếu phim, vội gọi người hầu bàn tính tiền rồi nói:- Mình đi. Tới giờ chiếu phim rôì.- Chú vẫn chưa nói chuyện gì quan trọng.- Chú sẽ nói.- Cháu hồi hộp ghê. Đau tim. Chú mang tội đấy.- Sẵn sàng. Tôi và Tường Vân tới rạp lúc chưa tan xuất trước. Chúng tôi vào cửa và lên phòng giải khát. Những chiếc bàn trống, nhỏ bé, xinh xắn, nằm dưới ánh đèn vàng. Ở một góc khuất có người ngồi, tôi và Vân ngồi chiếc bàn sát vách tường. Tôi nhìn những con bài tây in trên chụp đèn, dưới mặt kính bàn cũng có những con bài tây. Tường Vân hỏi:- Chi vậy chú? Tôi đùa:- Để những cặp tình nhân nào buồn thì chơi bài với nhau. Một người đàn bà đến gần mới chúng tôi dùng nước. Tôi gọi hai chai coca. Bản Love Story đang để thật nhỏ, nghe thoang thoảng dịu dàng. Tôi thấy hồn mình chìm xuống, lặng câm. Người đàn bà mang nước đến. Tôi đẩy về phía Vân một chai nước với cái ống hút. Chất nước màu cánh dán như soi chung với đôi mắt của Tường Vân.- Tự nhiên mình vào, người ta để bản này, cháu bàng hoàng ghê.- Không có chú nữa. Lúc nãy hứa từ ngoài đường nhớ không?Tường Vân cười:- Cháu quên.- Lại cháu.- Thôi đi, vào rạp cơ, bây giờ nhìn mặt chú khó gọi thấy mồ.- Thì đừng nhìn mặt chú nữa.- Chú ngồi ngay trước mặt cháu mà. Tôi cười buồn:- Về Đà Lạt cháu làm gì?- Đi học. Eo ơi, cháu là sinh viên lớp mười hai, còn bé loắt choắt chú nhỉ.- Tại vì cháu học giỏi. Mười bảy tuổi đã là sinh viên. Ngày xưa, chú mười sáu tuổi mới đỗ trung học. Mười bảy tuổi mới học đệ tam.- Cháu mà học giỏi. Chú khen làm cháu ngượng ghê.- Ít nhất cũng giỏi hơn chú.- Chú trêu cháu hoài.- Về trên đó nhớ viết thư cho chú, nhé?- Cháu còn nhớ cả việc ra nhà Hạ giảng hòa giùm chú nữa cơ. Chú gởi gì cho Hạ?- Hạ sắp về. Chú sẽ nói với Hạ một chuyện lớn. Rồi có thể chú sẽ không bao giờ đi lại con dốc Hai Bà Trưng. Giã từ luôn những cánh hoa quì vàng vẫy mừng chú một ngày giáng sinh năm nào, nơi ấy.- Sao vậy chú? Chuyện gì?- Rồi cháu sẽ biết. Chú sẽ nói cho cháu nghe.- Không cần, về ghé Hạ là cháu biết ngay. Tha hồ cho chú giấu. Tôi và Tường Vân ngồi uống hết chai nước của mình. Trong phòng đã có thêm nhiều người, hầu hết là những cặp tình nhân trốn thành phố đông đúc bên ngoài. Tôi đoán là đã tan xuất hát khi có tiếng chân nhiều người xuống cầu thang. Tôi nói:- Mình vào đi Tường Vân. Tới xuất rồi đó. Tường Vân theo tôi. Trên màn ảnh người ta đang chiếu quảng cáo. Người dẫn ghế đưa chúng tôi vào chỗ ngồi. Tường Vân hỏi:- Phim gì đấy chú Lam? Tôi cười:- Chú không biết.- Đi xem phim mà không biết phim gì?- Cháu biết không?- Cũng không luôn. Hai đứa ngó nhau cười. Khi sang đoạn phim thời sự tôi mượn Tường Vân quyển sổ tay. Tôi viết vào trang đầu tiên:“Bây giờ chú là anh, Về Đà Lạt có nhớ những ngày ở Sài Gòn? Học giỏi. Anh sẽ lên thăm em một ngày tới đây. Bây giờ thấy nhớ Đà Lạt như một nơi chốn quen thuộc anh đã sống quạ”Tôi đưa quyển sổ. Tường Vân cười:- Chưa thấy gì cả. Phải đợi màn ảnh sáng một chút. Và màn ảnh bật sáng lên một đoạn nữa. Tường Vân vừa xem vừa trả lời tôi:“Vâng, bây giờ chú Lam là anh Lam. Eo ơi ngượng ghê. Nhưng sẽ rán thay đổi cho anh vui, Về trên ấy sẽ nhớ, rất nhớ.Nhưng sợ rồi anh sẽ quên con bé lẩm cẩm này mất.”Tôi đưa trả Tường Vân quyển sổ. Trên màn ảnh phim chính bắt đầu. Tôi nhận ra một phim kiếm hiệp vừa Nhật vừa Tàu. Phim không thích chút nào. Tôi và Tường Vân vẫn nói chuyện để khỏi xem cuốn phim kỳ dị đó. Tôi nói:- Mình lầm rồi. Xui quá, gặp phim không hay. - Tại chú không xem bảng trước.- Lại chú nữa rồi.- Quên.- Nói lại đi.- Anh kỳ quá. Bắt nói lại ngượng chết. Tôi sung sướng như có một cơn gió mát thổi vào lòng. Sự thay đổi quan trọng như cả một khúc sông tình cảm đang tới chỗ rẽ. Tôi nhìn đôi mắt Tường Vân chớp mau trong bóng tối. Và chúng tôi “bút đàm” với nhau, quên mất cuốn phim. Cuốn sổ tay của Tường Vân đã đầy những trang chữ hỏi và trả lời với nhau. Những trang chữ vừa ngớ ngẳn vừa buồn cười nhưng cũng là những trang hạnh phúc nhất của hai người vừa nhận ra tình cảm của nhau. Tường Vân hỏi tôi về những người yêu của tôi trong quá khứ. Tôi kể hết. Tường Vân cũng thành thật nói về tình cảm của một thời mới lớn của mình. Chúng tôi nói chuyện một chút lại “bút đàm”. Những đoạn “bút đàm” là những đoạn e ngại nhất trong câu chuyện. Tôi nghĩ, nếu có một người nào đó tình cờ đọc được quyển sổ của Tường Vân chắc sẽ cười đến độ ngộp thở, bể bụng, và sẽ nghĩ rằng có hai người điên trong rạp ciné.Tường Vân bỗng nói:- Về Đà Lạt chắc buồn lắm. Em như một người đã bỏ thành phố ấy mà đi. Bây giờ trở về nghe xa lạ ghê.- Em có nhiều bạn thân?- Ít lắm anh. Vài người, Như Tâm, Thu Ba, Nguyên Nhung... Ở Sài Gòn có Chi thôi. Không có ai nữa.- Bạn trai?- Như đã kể cho anh nghe. Một vài ông giáo sư. Nhìn thấy trong mắt người ấy những sợi khói lam. Buồn buồn, rồi thôi.- Ghê nhỉ?- Em đâu có biết. Tường Vân vẫn còn nhỏ bé mà anh. Như thế em đâu có tội.- Chả ai có tội hết. Tình yêu ở bất cứ thời nào tuổi nào cũng đáng được ca ngợi. Yêu nhau không có tội gì hết. Ghét nhau mới có tội.- Em sợ quá. Nếu em bằng lòng. Mẹ em đã gả em cho một người rồi. Tôi cười:- Ghê vậy sao?- Thật. Ông ấy quen với gia đình em. - Sao không bằng lòng?- Em còn bé. Em còn đi học chứ bộ.- Thiếu gì cô đang đi học mà bỏ đi lấy chồng.- Quê quá. Anh hỏi chuyện đó hoài. Hình như hết phim rồi kìa anh. Tôi nhìn lên màn ảnh. Cuốn phim đã dứt. Đèn bật sáng. Chờ cho vơi người, tôi và Tường Vân đứng lên ra ngoài. Buổi chiều tắt nắng từ bao giờ. Đèn đường bật sáng trong khóm lá xanh trên đầu. Tôi và Tường Vân tới chỗ gởi xe. Phải đứng chờ một lúc mới lấy xe ra được. Tôi đưa Tường Vân đi ăn. Sau đó, tới một quán cà phê quen thuộc. Quán là một cái hầm ở dưới thấp so với mặt đường. Trong quán thắp đèn mờ. Mới từ ngoài vào, xuống những bậc thang bằng đá xanh hoàn toàn không nhìn thấy gì. Một lúc, những chiếc bàn, những cái ghế mới hiện ra lờ mờ trong những góc tối. Chiều tối, quán thưa người. Tôi và Vân ngồi xuống chiếc bàn quen thuộc từ mấy hôm trước. Một đứa bé tiến ra, tôi gọi hai cà phê sữa đá. Tiếng nhạc dồn dập một chút rồi chuyển sang những bản nhạc trữ tình, êm dịu. Chúng tôi im lặng nghe hết bản nhạc. Tường Vân nói:- Trên nhà, em cũng thường nghe nhạc vào giữa khuya thức học bài. Nhiều lúc nghe những bài hát mình thích, cảm động muốn lịm người đi. Tôi thấy Vân cúi mặt sau câu nói. Mái tóc dài của nàng che hết một bên má. Tôi khuấy chiếc muỗng nhỏ làm những viên đá tan nhanh. Chiều nay tôi thấy buồn. Tường Vân bỗng chớp mắt hỏi:- Chuyện gì quan trọng, anh nói đi. Mai em về rồi.- Em muốn nghe?Tường Vân ngó tôi, gật đầu. Tôi im lặng một lúc, trấn an những xúc động của mình. Tường Vân cũng im lặng chờ đợi. Một lúc lâu không nghe tôi nói gì. Nàng hỏi:- Sao anh im lặng hoài vậy?- Không biết nói gì với em bây giờ.- Khó nói à?- Khó nói vô cùng. Anh nghĩ không biết có nên nói ngay bây giờ không?- Tùy anh.- Hai năm nữa nói với em được không?- Sao lại phải đến hai năm nữa? Em có thể nghe và hiểu từ bây giờ mà. Hai năm nữa biết anh có còn nhớ tới con bé không hả?- Nhớ chứ. Anh quên sao được khi anh còn một chuyện dể nói với em.- Hai năm nữa em bao nhiêu tuổi nhỉ?- Mười chín.- Lúc đó em già mất.- Em vẫn còn bé.Tường Vân cười. Nàng uống ly cà phê của mình. Tôi thấy những viên đá nhỏ chưa tan hết trong ly của Tường Vân. Tôi im lặng nghe tiếng thở nhẹ của nàng, mùi hương tóc toát ra nhè nhẹ bên tôi. Tường Vân không phải là một cô bé sung sướng. Chuyện gia đình nàng tôi biết rõ hơn khi nghe nàng kể. Tôi hình dung ra căn nhà trầm lặng nằm cuối chân hồ, ở đó, năm chị em nàng sống với ông bà Nội. Ba nàng có gia đình khác, cũng như Mẹ nàng có một đời sống riêng. Hạnh phúc chỉ còn là những tháng ngày tiếc nhớ.Tường Vân rất thương Mẹ. Cũng như tôi hiểu nàng phải thương tất cả mọi người. Không ai muốn hoàn cảnh như thế xảy ra nhưng không làm sao thay đổi được. Tường Vân lo sợ cho ngày mai, tương lai đối với nàng là một khoảng không mù mịt, trong khi hiện tại là một nỗi lo âu đè nặng. Mười bảy tuổi, con lớn của một gia đình tan nát, chị cả của những đứa em rôì sẽ hiểu sự bất hạnh của mình, tôi nghĩ Tường Vân đã quá sứ khổ sở. Tôi mơ hồ nhìn thấy con đường Tường Vân đi, sẽ có những bước chân làm rơi nước mắt.- Anh nghĩ gì đó?- Hình dung ra ngôi nhà của em.- Tháng này hoa tàn hết, chả đẹp đâu anh.- Những đứa em của em.- Chúng nó phá ghê lắm. Gặp rồi, anh chạy luôn.- Hình dung ra em đi học dưới cây lá và sương mù. Những ngày mưa dầm của thành phố ấy.- Buồn. Một mình. Ngồi khóc, cũng quen đi.- Tôi nghe như có những giọt nước mắt sắp sửa rơi từ đôi mắt u buồn của Tường Vân. Nàng nhỏ bé trước những tan nát. Ngây thơ trước nỗi buồn và tôi hiểu những ngày phải trở lại ngôi inhà ấy là một điều buồn bã. Tường Vân không muốn sống xa Mẹ. Nhưng ước muốn của nàng, chính nàng cũng biết là không làm sao, hay không bao giờ thực hiện được.- Cho em về đi anh. Hình như cũng tối lắm rồi. Tôi gật đầu. Khi tôi và Vân bước ra khỏi những bậc thang bằng đá xanh, trời bên ngoài đã tôí thật sự. Cơn mưa đang rắc những hạt nhỏ trên đường.- Mưa. Cô bé ạ.- Em muốn đi dưới mưa mà anh. Tự nhiên tôi thấy không cần thiết phải nói với Tường Vân một điều gì nữa. Những ngày ở Sài Gòn nàng đã hiểu. Trong cơn mưa nhỏ này nàng cũng đã hiểu. Tôi đưa Tường Vân về nhà qua những con đường có nhiều cây. Mưa như hạnh phúc nhỏ bé, mong manh đang rắc xuống vai. Tôi thấy một khoảng không gian thời gian im lặng thật tuyệt vời giữa tôi và Tường Vân.

Chương kết

Một chút hơi lạnh của cơn mưa hồi đêm qua còn để lại trong buổi sáng nay. Bảy giờ rưỡi nơi bến xe hiu hắt và ngôi quán bên vệ đường ướp lạnh buồn buồn. Mẹ Tường Vân, nàng và đứa em nhỏ cùng với tôi ngồi quanh chiếc bàn tròn. Bữa ăn sáng xong. Bây giờ mọi người đang uống cà phê chờ giờ xe chạy. Tường Vân đi một mình về Đà Lạt, chuyến xe khi hành lúc tám giờ. Mẹ Vân hỏi tôi:- Mấy giờ rồi anh Lam?Tôi nhìn đồng hồ đáp:- Bảy giờ rưỡi.- Còn những nửa tiếng nữa. Mình tới sớm quá. Vậy mà cứ sợ trễ chuyến tám giờ.Tường Vân cười:- Mẹ hối con quá chừng.- Tại em bé ngủ trể. Em bé hư quá. Em bé nhớ chị Vân không?Đứa em nhỏ của Tường Vân ngồi một mình trong ghế nhe răng cười. Trên bàn là mấy túi bánh nhỏ. Tường Vân nói:- Tường Minh chê bánh mẹ ạ. Nó chỉ khoái kẹo. Mắt Tường Minh nheo lại làm cho mọi người phì cười. Tôi quậy đường trong tách cà phê sữa, uống một ngụm. Tường Vân ngồi kế bên tôi, mặt cúi xuống với từng nụ cười buồn.Tôi nói nhỏ cho nàng nghe:- Nửa tiếng nữa, buồn không?- Buồn.- Có nhớ Sài Gòn?- Nhớ nhiều lắm. Nhưng anh đừng nói lớn, mẹ nghe kỳ chết.Tôi ngó mẹ Tường Vân. Bà đang ngồi nhìn qua bên kia dãy nhà lầu cao. Đôi mắt của bà giống đôi mắt của Tường Vân, mỗi lúc nhìn lơ đãng trông có vẻ xa xăm, u buồn. Tôi nói chuyện với bà rất ít nhưng qua vài lần trong điện thoại lúc Tường Vân vắng nhà, bà nói giọng Bắc làm tôi ng lầm. Bà nói giọng Bắc như một người Bắc hoàn toàn. Hình như tôi vẫn còn e dè mỗi lần gặp bà. Có phải tại bà là người Bắc? Tuy nhiên Tường Vân bảo Mẹ nàng rất ci m, vui đùa và rộng lượng. Tôi cũng phải tin lời nàng, nhưng chưa được hoàn toàn phóng túng trong khi nói chuyện hay ngồi gần bà. Tình cảm của bà đối với tôi cũng khó hiểu, và tìm hiểu về người khác là một điều tôi không muốn chút nào.- Anh Lam uống cà phê đi chứ. Ngẩn ngơ vậy?Tôi biết hết rồi đấy nhé. Vậy mà Tường Vân nó giấu. Khó mà giấu tôi lắm. Mấy hôm anh tới để giấy ngoài cửa phòng. Giấu đầu mà lòi đuôi. Tôi xem mấy cuốn sách đã biết tên anh rồi, bây giờ có ký tắt tôi cũng đoán ra.Tôi không hiểu Tường Vân đã giấu Mẹ điều gì, nhưng những lời bà nói làm tôi ngượng. Tôi ngó Tường Vân. Nàng nói:- Giấu mẹ điều gì đâu?- Bây giờ mẹ nói hết tiểu sử của hắn cho nghe nhé. Xem có đúng không?- Thôi mẹ.- À, năn nỉ thì được. Chúng tôi vui vẻ cười. Một chuyến xe rời bến mang theo những hành khách. Có một vài người dừng lại ngó theo xe khi từ biệt. Tôi bỗng nghĩ đến chút nữa, tôi cũng sẽ đứng nhìn theo như thế.- Viết thư cho em nhé?- Viết.- Chắc anh Lam còn nhiều người để viết thư lắm nhỉ?- Không còn ai. Không có ai nữa.- Không tin. Tường Vân hỉnh mũi lại trong một cử chỉ hết sức dễ thương, nụ cười mỉm của nàng nhắc tôi nhớ hai chiếc răng khểnh. Tôi hỏi:- Sao lại không tin?- Vì... mà thôi. Cứ chắc chắn một điều là anh sẽ quên con bétrong mưa mù và sương khói phủ quanh nămĐà Lạt. Sài Gòn vui thấy mồ, sức mấy anh nhớ.Tôi chỉ biết cười. Ngay lúc này hay từ một buổi chiều mưa xa xôi trước cổng nhà số 40 Cách Mạng tôi đã biết đến một thứ tình cảm ngọt xớt ăn vào tim tôi. Nó không còn là một rung động nữa. Nó chao như chiếc lá. Và mùa thu là mùa để người ta quen nhau, yêu nhau. Từ đó lá mới vàng, con đường mới nhuộm mưa của thương nhớ. Tường Vân khi ngồi cạnh mẹ nàng còn là một cô bé. Sáng hôm nay tôi đưa cô bé về Đà Lạt. Nhưng khi vô bé bước xuống xethành phố mộng tưng ấy, cô bé sẽ là một người tình nhớ của tôi. Có phải như thế không em?Tôi nhìn dáng ngồi của Tường Vân, mái tóc dài nghiêng để trên vai, đôi mắt u buồn với tuổi mười bảy như cành lá biếc. Tường Vân đến với tôi như một ngày mưa và sương tan trên mặt hồ buồn.- Uống đi cô bé. Tường Vân nhìn cà phê mỉm cười:- Nhớ cà phê uống với anh Lam ghê gớm.- Bây giờ cũng uống với anh.- Bây giờ có thêm mẹ và Tường Minh.- Càng nhớ hơn chứ?- Em muốnlại Sài Gòn. Em không muốn về trên đó tí nào.- Thôi, về đi học. Mẹ Tường Vân bỗng hỏi:- Xem đã tới giờ chưa anh Lam? Không người ta chờ mình. Nắng đã lên rồi.Tôi nhìn đồng hồ lắc đầu:- Còn kém mười phút nữa.- Cứ lên xe. Tường Vân chỉ uống một ngụm nhỏ cà phê theo lời tôi rồi tất cả cùng đi lại chỗ chiếc xe chờ giờ khi hành. Tường Vân đứng nói chuyện với Mẹ. Tôi tránh đi, vì đó là chuyện gia đình. Tôi dắt Tường Minh đi vòng vòng một lúc rồi quay trlại. Bây giờ, Mẹ Tường Vân cố ý để cho chúng tôi đứng riêng với nhau. Tôi hỏi Vân:- Có nhớ những gì anh đã nói?- Dạ, nhớ.- Cố gắng học nhe, chắc chắn rồi anh sẽ lên thăm em một ngày nào đó. Khi gặp có nhớ không hay lại xem như người lạ?Tường Vân cười buồn:- Chỉ sợ anh không nhìn ra em.- Đừng bao giờ nói như thế nữa. Chúng ta sắp phải từ biệt rồi. Những ngàySài Gòn mong sẽ làm cho cô bé nhớ mãi.- Anh có nghĩ rằng con bé sẽ khóc một mình khi nhớ Mẹ, nhớ Sài Gòn không?Tôi nhìn Tường Vân. Tưng như chính giọng nói ấy là tiếng khóc. Tôi cười:- Em hãy còn bé. Bây giờ xa Mẹ, em mới nghĩ là hãy còn dại ghê gớm.Tôi bùi ngùi nhìn xuống mũi giày của mình. Khi tôi ngẩng lên thấy Vân quay cười với Mẹ. Tôi nhìn thấy cả mấy vạt nắng ửng nhẹ vắt qua dãy nhà lầu cao bên kia đường. Người ta mới đem phơi quần áo trên những sợi dây, và những màu sắc ấy bay múa trong gió, trong một khoảng không rực rỡ nỗi buồn. Tường Vân đùa:- Có nhắn gì Hạ không? Em làm người mang tin cho.- Khi nào lên anh sẽ nói cho nghe. Chọc anh hoài.Tôi dọa nàng:- Cấm đùa nữa. Tường Vân cười khúc khích. Mẹ Tường Vân đến bên nàng nhắc nhthêm một điều gì đó. Và hình như bà cũng hỏi nàng về tôi. Bi tôi thấy Tường Vân nhìn tôi cười khúc khích. Khi Mẹ quay đi, Vân nói:- Mẹ lấy địa chỉ và số điện thoại của anh rồi.- Chi vậy?- Khi nào cần, Mẹ gọi lại.- Hú hồn.- Sợ Mẹ không?- Có em anh không sợ. Bi em chẳng bao giờ nói xấu anh, phải không?- Đừng tưng, em vừa nói xấu anh xong đó.- Nói gì?- Anh có tật xấu nào em kể ra hết. Không có cũng phịa ra nói cho oai. Biết Mẹ nói sao không?- Dĩ nhiên là anh không biết. Vì anh đứng xa.- Mẹ nói anh gầy quá.- Đó đâu phải là một điều xấu.- Mẹ bảo anh phải ăn thêm nhiều cho lên vài cân nữa. Con trai gì qua cầu gió thổi cũng bay.- Anh sẽ mập.- Anh sẽ làm việc nhiều mà mập sao nổi?- Anh sẽ nhờ người ta bơm hơi vào thân thể mình như bơm vào bánh xe vậy. Tường Vân bật cười. Người tài xế bước tới gọi mọi người lên xe. Tường Vân ngồi ghế ngoài, băng thứ nhì. Nàng nhìn tôi qua khung cửa sổ. Tôi thấy lòng mình chùng xuống. Tôi bảo Tường Minh:- Đưa tay vẫy chị Vân đi bé. Mẹ Tường Vân trêu tôi:- Sao anh Lam không vẫy mà bảo em bé vẫy? Người tài xế mmáy. Tường Vân ngó tôi bằng đôi mắt mlớn. Tôi im lặng nhìn theo chiếc xe từ từ ra khỏi bến rồi chạy lẫn vào trong đám đông khuấtngã ba đường. Tôi đi với Mẹ Tường Vân trvề chỗ để xe. Bà hỏi tôi:- Anh Lam phải tới sngay bây giờ chứ?- Dạ.- Anh đi đi. Tôi và em bé đón xích lô về. Khi nào tôi đi Nha Trang hay ra Đà Lạt tôi sẽ gọi tới. Anh nhắn gì cho Tường Vân tôi sẽ nói lại với hắn cho.Tôi cười. Đứng chờ vẫy cho bà một chiếc xích lô. Khi chiếc xe chbà đi khuất, tôi mới bàng hoàng nhớ lại đôi mắt của Tường Vân. Đôi mắt hình như vẫn đang lẩn quẩn đâu đây. Tôi đứng nhìn những vạt nắng lên cao qua khỏi mấy bờ tường, nhưngmột phía trời xa như mây đen đang kéo tới. Tôi chạy vòng trlại con đường, xuống phố. Tám giờ, hình ảnh buổi tiễn đưa vẫn còn đọng lại trong mắt tôi. Những đám mây lúc nãy vẫn còn xa xôi bây giờ đã sắp sửa đổ xuống thành cơn mưa.Tôi tới chỗ làm không muộm lắm. Nhưng cũng vừa lúc cơn mưa ập xuống nước chảy ràn rụa khuôn cửa kính. Người bạn bước qua trao cho tôi mảnh giấy bảo có người mang tới lúc nãy. Tôi nhận ra ngay nét chữ quen thuộc của Hạ. Trên mảnh giấy, Hạ viết mấy giòng vắn tắt:“Anh, Em sẽ xuống. Đón embến xe đò lớn khoảng 2 giờ trđi. Nhớ đừng quên. Em không biết đường. Ly Hạ.”Tôi quên hỏi người bạn xem ai đã mang bức thư tới. Bức thư ngắn của Hạ nhắc tôi nhớ rằng hai đứa đã có một lời hẹnthành phố này từ xa xôi lắm. Rồi Hạ cũng về.Tôi nghĩ đó là việc thực hiện một lời hứa chứ không phải là biến đổi lớn. Tôi dửng dưng nghĩ rằng sẽ gặp Hạđây. Và biết rõ mình sẽ phải nói gì, rồi tình cảm sẽ ra sao? Tình yêu giữa tôi và Hạ, có đúng phải gọi như thế không hay là phải gọi cách nào khác? Tôi ngồi im lìm trong ghế. Tôi buồn hết sức. Tình yêu tự nhiên thành một thứ gì rơi tãn mát giữa thinh không. Dù sao tôi cũng đón Hạ.Người bạn phòng bên qua rủ tôi đi uống cà phê. Tôi từ chối.- Mới uống xong.- Uống nữa. Trời mưa, làm gì bây giờ?Ừ nhỉ, tôi cũng chẳng biết làm gì cho hết buổi sáng này. Tôi cười. Cùng với người bạn bước xuống quán. Tôi ngồi nhìn những bong bóng mưa kéo dài xuôi theo giòng nước cuốn về phía ống cống. Những bong bóng mưa mong manh vỡ tan. Trời lạnh và gió lớn. Những hàng cây run rẩy đứng trong mưa. Buồn.- Uống gì bạn?Tôi làm bạn ngạc nhiên:- Một chai bia.- Sao vậy?Tôi không buồn trả lời người bạn, mà quay qua nói với đứa trẻ con:- Cho một chai bia.- Lạ nhỉ, hôm nay phá lệ sao?- À. Người bạn gọi cà phê. Tôi có một chai bia với cái ly để sẵn đá trước mặt. Tôi cầm chai rót chất nước vàng óng ánh sủi bọt, viên đá tan từ từ. Tôi muốn say ngất để quên hết mọi chuyện, quên một người con gái mang tên Hạ. Quên lời hẹn trong thư. Quên một khoảng thời gian liên lạc với nhau. Tôi hoàn toàn hối tiếc tình cảm của mình, hối tiếc những bức thư. Nhưng tôi không uống được nhiều. Vài ngụm là tôi đỏ mặt. Và khi thấy đầu óc choáng váng là biết không còn uống thêm được nữa. Tôi ngồi im lìm nhìn mưa. Hợi lạnh vào đầy quán, những người ngồi lơ đãng nhả khói thuốc. Tôi nói với người bạn:- Mưa buồn quá phải không?- Bạn có vẻ thất tình?Tôi cười:- Buồn tình thì đúng hơn.Tôi thấy nụ cười của mình lồng trong đáy ly. Cơn mưa chan hòa cây lá bên kia đường. Tôi ngồi nhớ lại buổi sáng nơi bến xe đưa Vân đi. Bây giờ mưa cũng ràn rụa trước mặt nàng. Mưa có xóa tan hình bóng của tôi không? Người bạn trả tiền, kêu tôi về. Hai đứa bước ra ngoài đi nép dước mái che của những ngôi nhà để tránh mưa. Lên phòng, tôi ngả người ra ghế hát vu vơ một bài hát không nhớ hết. Căn phòng im vắng lạ lùng. Mưa mờ khung cửa kính, nhưng tôi vẫn trông thấy lơ ngơ mấy cái hoa đỏ chói trên sân thượng một ngôi nhà. Ngồi buồn, tôi ngủ lúc nào không hay. Khi người bạn gọi tôi, báo tin cho biết đã quá trưa, cơn mưa cũng tạnh tự bao giờ. Tôi dụi mắt ngó ra những bức tường lem nắng. Người bạn đứng cười rồi khuất dưới cầu thang. Tôi đi loanh quanh phòng một lúc rồi quyết định ra phố ăn cơm. Sau đó, tôi vào rạp chiếu xem một phim rất cũ chờ tới giờ hẹn ra bến xe đón Hạ.Bến xe khoảng hai giờ, trời nắng chói chang như đổ lửa xuống mặt đường. Tôi dựng xe trong bóng mát của phòng bán vé ngồi ngóng những chuyến xe về. Những chuyến xe to lớn dài ngoẵng đem theo bụi đỏ và bao nhiêu người đổ lại bến, nhưng không có chuyến xe nào có Hạ. Tôi xem đồng hồ đã hơn ba giờ, bóng nắng đã dưới chân. Chuyến xe cuối cùng đỗ lại, là lúc tôi quyết định ra về. Nhưng cũng từ lúc đó tôi thấy Hạ xuống xích lôbên kia đường. Hạ không trông thấy tôi, mãi cho tới khi tôi gọi nàng mới quay lại. Hạ ngỡ ngàng nói:- Tưng anh đã bỏ về rồi chứ.- Cũng định về thì thấy em xuống xe.- Chờ lâu không. Em tìm mãi mới ra đường đi tới đây. Không ngờ xe xuống quá sớm. Mười hai giờ hơn đã tới bến, em về luôn nhà người bạn, sợ anh đón không gặp nên trlại đây.- Tưng em đi một mình.- Em đi với nhỏ bạn. Đi một mình nhà không cho.- Bây giờ em đi đâu, Hạ?- Đi đâu em cũng không biết nữa.- Ghé chơi đằng nhà anh một chút được không? Hạ gật. Tôi đạp máy và đưa Hạ về nhà. Buổi chiều trong thành phố đông đảo người, xe cộ, nắng chấp chới trên những tàng cây. Tôi và Hạ im lặng để nghĩ về mình hơn là để nói chuyện với nhau. Đối với Hạ hay đối với chuyến về này của nàng đã không gợi trong tôi cái háo hức mừng rỡ như xưa nữa. Nhưng tôi muốn giữ lại một chút êm đẹp cho những ngày Hạđây. Cũng như nàng đã cho tôi mấy ngày êm đềm trong dịp Giáng Sinh năm nào.Tôi tra chìa khóa mcửa. Hạ hỏi:- Anhmột mình?- Một mình.Tôi mời Hạ vào nhà. Hai đứa ngồi nói chuyện quanh quẩn về nhau, về thành phố, người thân. Tôi ngậm ngùi khi thấy tình cảm giữa tôi và nàng không còn nồng nàn như trước. Câu chuyện đã nhạt và lạnh. tôi haynàng? Một lúc tôi hỏi:- Tại sao em không nói với anh về Vy?- Vy nào, anh?Tôi cười, nhắc lại cho nàng nhớ. Hạ ngạc nhiên:- Ông ta đã nói với anh những gì?- Không phải nói thẳng với anh mà nói với người khác. Một cô bé quen với anh. Cô ấy nói lại cho anh nghe. Rất tiếc.- Nói gì, anh?- Ông ta bảo anh cướp người yêu của ông ta, lạ thật.- Ông ta dám nói với anh như thế sao?- Cái đó anh định hỏi em?- Giữa em và ông ta không có gì. Chỉ như một người bạn.- Anh không quan trọng sự liên hệ giữa em và ông ta. Nhưng anh không muốn bị mang tiếng ấy. Chuyện rồi, thành trẻ con hết. Anh không thích cái trò đùa này.- Em sẽ gặp ông ta, nói cho ông ta biết. - Không cần thiết nữa.- Anh giận?- Anh tiếc chứ không giận. Tiếc một mùa sương mong manh trên những đỉnh cây bay mưathành phố này. Hạ cúi đầu im lặng. Tôi cũng im lặng ngó ra ánh sáng yếu ớt bên ngoài. Buổi chiều buồn bã quá. Tôi nghe tiếng chim kêu trên các khóm lá.- Em về.Tôi nói:- Có cần nói với anh một điều gì không?- Có nói bây giờ anh cũng không tin.- Chuyện không phải là lòng tin với nhau. Chuyện là anh bực mình. Nhưng thôi, không đáng để nhắc nữa, anh muốn em vui trong những ngàySài Gòn. Bao giờ em về?- Em chỉ xin phép đi được ba hôm. Ngày mốt em về.- Lúc trước em bảo có bà conđây, sao không tới đó mà lạinhờ nhà người bạn?- Em không biết đường. Nếu gặp anh sớm ngoài bến thì tiện cho em hơn.- Lỗi tại em.- Không ngờ xe xuống sớm hơn dự định.- Bây giờ anh đưa em ra phố. Bao giờ em muốn về nhà người bạn thì về.- Nhưng anh đừng giận em.- Không.Tôi muốn nói “không còn gì nữa” để giận nhau đâu, nhưng không hiểu sao tôi dừng lại.Tôi đưa Hạ đi lòng vòng qua những con đường tới chỗ gi xe thì kịp lúc mưa ập xuống. Tôi và Hạ chạy vào trú mưa dưới mái hiên của một cửa hàng. Cơn mưa thật lớn. Nước đổ ào ạt trên hè đường. Trời tối sẫm lại, lem luốc những ngọn cây phía bên kia công viên. Giờ này chắc Tường Vân đã tới Đà Lạt. Thành phố ấy chiều nay có mưa? Tôi nói với Hạ:- Mưa, chả đi đâu được hết.- Đứng đây chờ mưa tạnh rồi anh đưa em về.Và rồi mưa cũng tạnh. Tôi nghe như có một cái gì trĩu xuống giữa lòng mình, vừa buồn rầu, vừa dửng dưng. Ngày mốt Hạ về, nghĩa là sẽ chẳng bao giờ tôi còn đặt bước chân lang thang của mình trên con dốc Hai Bà Trưng dẫn xuống nhà Hạ nữa.Tôi đưa Hạ về nhà người bạn của nàng. Xe tôi dừng lại bên này đường. Hạ lặng lẽ, buồn rầu đi qua bên kia đường. Tà áo dài vàng màu hoa quì của Hạ bay bay theo gót chân. Tôi không nói gì thêm với Hạ. Thôi cứ hiểu là chúng ta không còn gì để nói với nhau. Cho tôi gi trên tay em một lời từ biệt. Tình yêu đã phai như mùa lá. Và rồi lá cũng rơi theo buổi chiều tàn.Đèn xanh bật lên. Tôi qua một ngã tư đường. Buổi chiều ướt đẫm hơi nước và tôi thèm ngồi quán. Một ngôi quán quen thuộc đã đưa Tường Vân tới trong bóng tối của mấy bờ tường đá xanh và tiếng nhạc thoảng nhẹ như là gió. Tôi nghĩ tới bức thư sẽ viết cho nàng. Sáu giờ chiều. Giờ này Tường Vân đã tới nhà. Có thể nàng đang ngồi bên cửa nhìn mưa bay mù mặt hồ tưng nhớ.

Từ Kế Tường

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Friday, December 2, 201112:00 AM(View: 4432)
Tôi gặp lại Hưng trong một tiệm bán Mỹ phẩm – Bazar ở thương xá Tax. Lúc đó tôi đang lui cui chọn một thỏi son mầu hoa đào. Mầu mà chồng tôi thường tỏ ý thích. Hưng đứng sát bên tôi gọi thật khẽ bên tai tôi, tôi mới ngẩng đầu lên
Saturday, November 26, 201112:00 AM(View: 4870)
Đi ven theo những con đường nhỏ, những dẫy mộ mới chưa kịp xây, tôi với Lan vào đến nơi an nghỉ muôn đời của người yêu nó. Đôi mắt con bé chớp chớp liên hồi, tôi nghĩ là Lan sắp khóc nên nắm nhẹ bàn tay Lan – bàn tay con nhỏ lạnh giá
Monday, November 21, 201112:00 AM(View: 8232)
Dù đã được biết trước có người tìm gặp qua máy phóng thanh của Ban Tiếp Tân, tôi vẫn hơi sững sờ khi Dung hiện ra trước mắt tôi. Đẹp và hiền như buổi sáng nắng non đang trải khắp quân trường lúc ấy. Một thoáng bỡ ngỡ hiện ra trên mắt Dung rồi tan biến nhanh, nhường chỗ cho sự tươi vui, ánh mắt âu yếm và nụ cười dễ thương. Lần đầu tiên từ ngày tôi nhập trại Dung đến thăm tôi
Saturday, November 12, 201112:00 AM(View: 7677)
DUNG Sài Gòn, nhà văn nữ nổi tiếng trên văn đàn trước 1975 rất được giới trẻ miền Nam mến mộ. Từ 1963, các sáng tác thơ văn của Dung Sài Gòn (cùng Võ Hà Anh)
Wednesday, October 26, 201112:00 AM(View: 6618)
Những chuyện Nhân Văn và thời kỳ hữu khuynh, tư tưởng bị lũng đoạn tôi chôn vùi đi lâu rồi. Nhưng chưa phải đã được dứt. Chuyến đi Lai Châu ấy cũng là cho khuây khoả mà thôi. Bởi vì cuốn tiểu thuyết Mười năm của tôi - một trong những ấn phẩm cuối cùng của nhà xuất bản Hội Nhà Văn. Lập tức, các báo mổ xẻ phê bình.