DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,495,462

Chuyện VN: Tết đến bên cửa nhà nghèo - Trải lòng của cô gái từng bán trinh với giá 4.000 USD

Friday, January 13, 201212:00 AM(View: 8967)
Chuyện VN: Tết đến bên cửa nhà nghèo - Trải lòng của cô gái từng bán trinh với giá 4.000 USD

Tết đến bên cửa nhà nghèo


Giữa cái nắng trưa oi ả, xóm nghèo Thiềng Liềng, một xóm nhỏ lọt thỏm giữa mênh mông nước và các vạt rừng đước Cần Giờ, TP.SG.



Bà Đỗ Thị Tâm chuẩn bị đem bán 2kg ốc len đã mò bắt trong bảy ngày - Ảnh: H.VĂN
Bà Đỗ Thị Tâm chuẩn bị đem bán 2kg ốc len đã mò bắt trong bảy ngày



Cả xóm vắng ngắt, chỉ còn ít người già, người không nghề nghiệp ở nhà. Một người dân cho biết: “Giờ này hầu hết mọi người vẫn ở đồng muối làm việc, người nào không làm muối thì đang lênh đênh trên sông nước hay chui lủi giữa các vạt rừng để kiếm cá, bắt ốc. Người dân hầu hết đều nghèo nên ai cũng phải vất vả chạy ăn từng ngày dù cái tết đã gần kề”.

Mất mùa khi tết đến

Cái nghèo ở đây hiển hiện trên những nóc nhà vách lá mái tôn cũ kỹ và nét mặt đăm chiêu của những người dân khắc khổ. Ghé vào nhà bà Đỗ Thị Tâm, căn nhà trống huơ trống hoác với tủ thờ đặt giữa nhà là tài sản quý giá nhất. Hỏi chuyện bà Tâm, chúng tôi chỉ nhận được những cái ra dấu bằng tay vì bà bị câm bẩm sinh. Qua phiên dịch bất đắc dĩ của ông Nguyễn Hồng Huỳnh, trưởng ấp, chúng tôi mới biết bà chuẩn bị đi bán 2kg ốc len bắt được quanh các vạt rừng.

Theo giá thị trường, với 2kg ốc bà Tâm có thể bán được khoảng 200.000 đồng. Bà đưa hai bàn tay lên và gập lại ba ngón với ý cho biết 2kg ốc là công mò bắt bảy ngày qua. Ngoài nghề bắt ốc, bà Tâm sống dựa vào con trai duy nhất vừa bỏ học lớp 9 đang làm thuê ngoài đồng muối. Hỏi việc sắm tết, bà lại ra dấu cho biết nếu chủ muối sớm trả công cho con trai thì có tiền sắm tết, còn không thì phần quà tết xã vừa trao tặng có lẽ là quà mang đậm hương tết quý giá nhất. “Đây là hộ neo đơn nhất và nghèo nhất, thu nhập của họ dưới 8 triệu đồng/năm, chủ yếu từ nghề làm thuê của con trai” - ông Huỳnh cho biết. Cả ấp có 206 hộ nhưng đã có 101 hộ nghèo, hầu hết sống bằng nghề làm muối, số ít đánh cá, bắt ốc.

Anh Nguyễn Văn Yến, công an khu vực của ấp, cũng là một chủ muối đang chạy vay tiền trả công cho những người làm thuê để họ lo tết. “Thời gian này mọi năm là cao điểm thu hoạch muối, nhưng năm nay thời tiết bất ổn, mưa liên miên nên đồng muối giờ chỉ toàn nước mặn. Hạt muối không kết tinh nên ngay cả các chủ muối như chúng tôi cũng gặp khó khăn huống gì người làm thuê” - anh Yến nhìn đồng muối nói. Anh cho biết năm ngoái giờ này đã thu hoạch gần cả chục tấn muối, nhờ vậy mà cả chủ muối lẫn người làm thuê đều có cái tết đầm ấm. Nhưng muối năm nay mất mùa vì thời tiết “đỏng đảnh” gây mưa liên miên, muối vừa kết tinh lại tan thành nước. Trong những ngày Tết Nguyên đán, nếu trời nắng to thì người làm muối ở ấp Thiềng Liềng vẫn ra đồng làm việc bình thường.

Bà Trần Thị Xương sống với cháu ngoại đang làm thuê trên đồng muối của anh Yến cho biết cháu ngoại của bà làm thuê thu nhập hơn 3 triệu đồng/tháng, đến nay chưa được nhận tiền công vì chủ muối không có tiền trả. Trong danh sách nghèo của ấp, gia đình bà Xương cũng là hộ nghèo dưới chuẩn 8 triệu đồng/năm.

Không theo nghề muối, hai vợ chồng ông Vũ Tiến Phúc và bà Trần Thị Lộc vẫn ngày ngày chèo xuồng quanh mấy lạch nước gần ấp để kiếm con cá đắp đổi qua ngày. Hôm chúng tôi đến, hai ông bà vừa xong mấy mẻ lưới nước ròng buổi sáng chỉ bắt được non 2kg, bán được hơn 20.000 đồng. “Hai vợ chồng tui vừa kiếm tiền nuôi thân vừa lo cho đứa con nằm liệt giường 20 năm nay vì căn bệnh chất độc da cam” - ông Tiến kể. Trước đây ông là bộ đội đóng quân ở Tây Ninh, sau về cưới vợ lập gia đình. Năm 1992, đứa con gái đầu lòng cũng là duy nhất ra đời. Nhưng hạnh phúc chỉ kéo dài bốn tháng và từ đó con gái ông cứ ngày một teo dần và nằm liệt giường đến nay. “Tuổi cao sức yếu lại không nghề nghiệp ổn định nên không biết chúng tôi sống đến ngày nào lo cho con nữa” - bà Lộc ứa nước mắt. Căn nhà hai ông bà đang ở cũng là nhà tình thương.

Mùa xuân lặng lẽ

Chúng tôi tìm về khu dân cư Cá Cháy, ấp Doi Lầu, xã An Thới Đông, huyện Cần Giờ nằm giữa tứ bề rừng đước mênh mông.

Chị Huỳnh Thị Kim Phượng (36 tuổi) đang ngồi tỉ mỉ kết từng hạt cườm áo cho các tiệm may để kiếm tiền sắm tết. Chị Phượng dời nhà từ khu sạt lở cầu Kinh Bà Tổng xuống khu dân cư Cá Cháy đã hơn một năm nay. Đó cũng là thời gian chị lặn lội vào rừng đước mò ốc, bắt nha (ba khía) để sống đắp đổi qua ngày.

Những ngày tháng lội nước, mò nha bắt ốc liên tục trong rừng khiến chị mắc đủ thứ bệnh, cộng thêm bệnh thiếu máu và viêm xoang nên mấy tháng nay sức khỏe sa sút nghiêm trọng. Chị Phượng tâm sự: “May nhờ có thẻ bảo hiểm y tế miễn phí của xã chứ không biết lấy tiền đâu mà chạy chữa. Tôi mò nha bắt ốc may lắm chỉ đủ tiền mắm muối qua ngày...”. Anh Diệp, chồng chị, cũng không biết chữ và mưu sinh bằng đủ thứ nghề. Ban ngày cào tôm mướn, phụ hồ, chằm lá dừa nước, ban đêm anh lặn lội vào rừng đước bắt nha. Ngày nào may mắn kiếm được khoảng 100.000 đồng nhưng công việc bữa có bữa không.

Chị Phượng kể: “Giờ một mình ảnh làm nuôi ba mẹ con nghĩ thấy tội quá. Nhưng cho con nghỉ học không đành. Đời mình ít chữ khổ quá rồi, nay chỉ mong con được học hành kiếm nghề ổn định tự nuôi bản thân”. Nhắc đến chuyện sắm sửa ngày tết, chị thở dài: “Có mua sắm gì đâu, mấy đứa nhỏ thấy mẹ bệnh nên không dám đòi quần áo mới”.

Cùng sống trong xóm soi nha là bà Nguyễn Thị Xồm, 70 tuổi, bán bánh chuối chiên. Bán cho xóm nghèo bà chỉ lấy 1.000 đồng/cái gọi là lấy công làm lời. Bà cho biết ngày nào bán được lắm cũng chỉ lời khoảng 10.000 đồng.

Bà Xồm có con trai út là anh Phạm Văn Lý, 36 tuổi, mắt bị yếu nên không thể đi soi bắt nha. Còn cô con dâu Phạm Thị Ngọc Giàu, 34 tuổi, lại bị khuyết tật, vẹo cột sống bẩm sinh nên cũng không làm việc nặng được. Anh Lý nói: “Vợ tui chỉ ở nhà buôn bán lặt vặt, tui đau mắt nên chỉ đi đổi nước cho người ta chứ không soi nha và mần mướn được. Lại lo cho hai đứa con đi học nữa, nhiều khi thấy má bệnh mà không lo được, tủi thân quá”.

Chị Giàu tâm sự ở khu dân cư Cá Cháy ngày tết cũng chẳng khác ngày thường, nếu gặp con nước ròng mọi người vẫn lội rừng đước, nước ngập tới ngực để soi nha mong kiếm thêm ít tiền đong gạo.

Trước ngày chúng tôi đến, cả bà Tâm, bà Xương và hai vợ chồng ông Phúc - bà Lộc cũng như các hộ nghèo khác đã được nhận phần quà tết do xã trao từ sự đóng góp của các mạnh thường quân. Phần quà trị giá 400.000 đồng (200.000 đồng tiền mặt). Tết năm nay, theo chính sách chung, các hộ nghèo dưới chuẩn 8 triệu đồng sẽ được tặng phần quà trị giá 600.000 đồng và 400.000 đồng cho các hộ nghèo dưới chuẩn 12 triệu đồng.


BVN-TH


Trải lòng của cô gái từng bán trinh với giá 4.000 USD


Khi bị bắt quả tang đang trong lúc bán dâm, Hà (tên nhân vật đã được thay đổi) mới giật mình tỉnh mộng. Chỉ trước đó hơn 1 năm, Hà vẫn còn là một cô gái hiền lành và trong trắng. Nhưng rồi hoàn cảnh xô đẩy, Hà chấp nhận kết thúc đời con gái của mình bằng một cuộc mua bán. Hà bán “cái ngàn vàng” của mình với mức giá 4.000 USD, một khoản tiền gấp nhiều lần tài sản của gia đình em.



Những đồng tiền Hà kiếm được mỗi ngày đều nhuộm đen sự ô nhục, ê chề. (Ảnh minh họa)
Những đồng tiền Hà kiếm được mỗi ngày đều nhuộm đen sự ô nhục, ê chề. (Ảnh minh họa)


Sau cuộc mua bán đó, cuộc đời của Hà đã đi theo một ngã rẽ mới. Cuộc sống của em trôi nổi, mất phương hướng. Vòng xoáy nghiệt ngã của xã hội đã khiến Hà đánh mất chính mình khi trở thành một cô gái bán dâm chuyên nghiệp…

Bán trinh với giá 4.000 USD

Hà xuất thân trong một gia đình nghèo khó ở một tỉnh thuộc miền Đông Nam Bộ. Bố mẹ của Hà đều là những người thuần nông, quanh năm chỉ biết bán mặt cho đất, bán lưng cho trời trên ruộng đồng. Gia đình Hà có 4 anh chị em và Hà là con thứ 2.

Học chưa hết cấp 3, Hà đã chủ động nghỉ học. Với em lúc đó, chuyện học hành thật quá xa vời vì gia đình không thể lo đủ tiền để em học lên cao thêm. Vì hoàn cảnh kinh tế khó khăn, Hà đã chủ động tìm ra thành phố xin công ăn việc làm kiếm tiền đỡ đần cha mẹ.

Hà xin được làm phục vụ ở một quán cà phê ở thành phố Cần Thơ. Công việc này không quá nặng nhọc nhưng nó giúp em có được một cuộc sống ổn định và hàng tháng có chút tiền để gửi về cho gia đình.

Cuộc sống nơi thành phố nhộn nhịp đối với Hà thật sự mới mẻ và lạ lẫm. Từ đường đi lối lại, những mối quan hệ, việc ăn việc ở… tất cả đều thật sự lạ lùng khiến em phải mất một thời gian khá dài để thích ứng. Bắt đầu cuộc sống nơi ở mới, Hà phải tự tập dần cho mình những nếp sinh hoạt ở thành phố.

Nhưng rồi, cũng chính cuộc sống đô hội nơi phố phường đã khiến suy nghĩ của Hà thay đổi rất nhiều. Trước khi lên thành phố, Hà nghĩ rằng, mỗi tháng chịu khó lao động kiếm được vài triệu đồng tiền lương, dành dụm được sẽ gửi về đỡ đần cha mẹ.

Nhưng hàng ngày, hàng giờ, khi được tiếp xúc với rất nhiều người giàu có, kẻ sang trọng, Hà khao khát làm một việc gì đó để kiếm được nhiều tiền. Cô gái trẻ mơ ước, kiếm được nhiều tiền để thay đổi cuộc sống của chính mình và gia đình. Nhưng kiếm tiền đâu phải dễ, lúc này Hà chỉ biết đi làm tăng ca thật nhiều để tăng thu nhập.

Số tiền kiếm được bằng sức lao động đó của Hà chẳng thể nào thỏa mãn được khát vọng của cô gái mới lớn. Và rồi, trong số những mối quan hệ của Hà khi đi lên thành phố, có một người thuộc diện “đàn chị” của em đã dắt mối vào cách kiếm tiền nhanh và nhiều nhất.

Mỗi tối, Hà chỉ cần đi ngồi uống rượu ở các quán bar, vũ trường cùng với khách hàng, số tiền em kiếm được bằng tiền lương của nửa tháng. Nếu như gặp ông khách nào hào phóng bo thêm thì mỗi đêm, Hà kiếm bằng cả tiền lương bưng bê cả tháng ở quán cà phê.

Kiếm được tiền dễ dàng, Hà bỏ việc ở quán cà phê, ban ngày ở nhà ngủ nghỉ chăm chút nhan sắc, khi màn đêm buông xuống thì đi nhậu cùng khách. Cứ như vậy, thu nhập hàng tháng của Hà gấp vài lần so với trước mà không phải nặng nhọc gì.

Hà có vẻ ngoài nhìn rất ưa nhìn với dáng dấp mặn mà của những cô gái miền Tây. Đã không ít lần, khi đi nhậu cùng khách, Hà đã được đề nghị qua đêm với số tiền mà chỉ trong mơ em cũng không dám nghĩ tới. Nhưng lúc đó, Hà vẫn là một cô gái trong trắng, em vẫn chưa một lần qua đêm với đàn ông nên mọi lời đề nghị đều bị từ chối thẳng thừng.

Nhưng rồi, cho đến một lần, người chị mà Hà vẫn tôn sùng gọi là “chị cả” đã đề nghị em qua đêm với một vị đại gia với mức giá 4000 USD. Số tiền đó bằng cả gia tài và có thể giúp Hà tìm được cuộc sống mới thật sự ổn định. Suy xét kỹ lưỡng, Hà quyết định sẽ đổi sự trong trắng con gái của mình bằng số tiền đó.

Cuộc mua bán xong xuôi, Hà cảm thấy ê chề khi mình đã trở thành đàn bà, nhưng khi nghĩ đến số tiền có trong tay, em cũng chẳng mảy may chút hối hận. Hà nghĩ rằng, với số tiền đó, mình có thể về quê gây dựng được cuộc sống mới, đó là khoản vốn liếng đủ để em ổn định tương lai của mình.

Nhưng lóa mắt trước những đồng tiền kiếm được dễ dàng, Hà không muốn từ bỏ cuộc sống nơi phố phường và quan trọng hơn, em muốn tiếp tục một cuộc sống này, cuộc sống không phải lao động nặng nhọc mà vẫn có nhiều tiền.

Sau lần “bán cái ngàn vàng” đó, Hà dường như cảm thấy mình mạnh dạn hơn, kinh nghiệm hơn. Hà chẳng còn chút đắn đo khi nhận được lời đề nghị “qua đêm” cùng khách. Số tiền kiếm được quá đủ để cho Hà có được một cuộc sống sung túc, thoải mái. Và rồi, thời gian cứ thế trôi qua, mỗi ngày, mỗi giờ, Hà càng lún sâu hơn vào cuộc sống bệ rạc và dần dần em trở thành một gái bán dâm chuyên nghiệp trong sự vô cảm.

Bước trượt dài của một cô thôn nữ

Khi đã quá quen với công việc của một cô gái bán dâm, Hà đã bỏ hẳn việc đi nhậu thuê. Mỗi ngày, chỉ cần nhận được một cuộc điện thoại của người môi giới là Hà lại lên đường. Ngày ít Hà cũng phải đi cùng 2-3 khách, có ngày nhiều, em “đi làm” từ sáng cho đến tận ngày hôm sau.

Tiền kiếm được, ngày ít Hà cũng nhét túi vài triệu bạc. Tiền kiếm được nhiều thì các khoản chi phí cũng nhiều lên. Cứ như vậy, hơn một năm trôi dạt ở đất Sài Gòn, Hà chẳng thể nào dành dụm được chút vốn liếng cho bản thân. Và rồi “đi đêm nhiều cũng có ngày gặp ma” trong một lần đi bán dâm cho khách, Hà đã bị lực lượng chức năng bắt quả tang. Lần đó, Hà bị phạt hành chính vì mới lần đầu.

Sau lần bị bắt đó Hà biết rằng, mảnh đất Sài Gòn đã chẳng còn là nơi để cô “tung hoành” nữa. Đi theo một người bạn cùng hội, cùng thuyền, Hà quyết định “Bắc tiến”, tìm ra mảnh đất thủ đô để hoạt động. Ra Hà Nội, Hà nhanh chóng trở thành một “chân dài” trong một đường dây bán dâm có tổ chức khá quy mô.

Với mối quan hệ sẵn có từ trước, Hà chẳng phải mất nhiều thời gian để vào các quán bar, sàn nhảy để tìm khách mà đã có người khác lo liệu giúp. Mỗi lần đi khách, Hà được trả từ 2-3 triệu, nếu có khách nào bo thêm đó là khoản tiền riêng.

Tuy mới chỉ chân ướt, chân ráo ra mảnh đất đầy lạ lẫm nhưng cuộc sống của Hà nhanh chóng ổn định nhờ vào những đồng tiền bán thân xác. Có ngày Hà đi vài khách, nhưng cũng có ngày chỉ ngồi ở nhà rồi lang thang đi đến các hiệu chăm sóc sắc đẹp vì không có người gọi.

Hà cùng với 2 người bạn khác thuê hẳn một phòng chung cư tầm trung để ở. Vì đang ở độ tuổi xuân sắc nên Hà luôn giữ được mức giá cao ngất ngưởng của mình mỗi khi đi khách.

Những ngày tháng bán thân của Hà cứ thế trôi qua như thể đã được lập trình từ trước. Công việc chẳng quá nặng nhọc, chỉ cần vài tiếng đồng hồ là Hà đã nhét túi vài triệu bạc. Kiếm tiền dễ dàng, Hà đã quên hẳn đi những dự định cho tương lai của mình.

Trong suy nghĩ của Hà lúc đó, cuộc sống chẳng cần phải tính toán nhiều. Có nhan sắc, có tuổi trẻ thì chẳng hề lo chết đói. Với “vốn tự có” thật sự “sung túc” của mình, Hà tự tin mình sẽ ổn định được cuộc sống, ít nhất cũng phải vài năm nữa.

Với suy nghĩ đó, Hà đã trượt dài trong vũng bùn lầy mà không hề biết, cô đang tự hủy hoại cuộc sống, tương lai của chính mình một cách vô thức.

Và rồi, lại một lần nữa, Hà bị bắt khi đang trong lúc bán dâm. Lần bắt thứ hai này của Hà chẳng thể nào nhẹ nhàng như lần trước. Cú trượt dốc của Hà dường như đã đến lúc phải dừng lại. Bị lực lượng chức năng phát hiện khi trên người không mảnh vải che thân, Hà lúc đó như bừng tỉnh bởi cảm giác nhục nhã, ê chề của kẻ bán rẻ thân xác.

Tất cả những suy nghĩ xấu xa nhất ùa đến trong tâm trí của Hà. Hà hiểu ra rằng, cái giá cho cuộc sống xa hoa của cô đã được đánh đổi bằng xác thịt, bằng nhân cách và bằng cả tương lai. Những đồng tiền Hà kiếm được mỗi ngày đều nhuộm đen sự ô nhục, ê chề.

Dù cô có giàu có, có sành điệu nhưng mọi người sẽ nhìn vào cô với một con mắt khinh bỉ dành cho một kẻ đi bán dâm.


BVN-TH
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Friday, August 2, 201312:00 AM(View: 9734)
Tôi chào đời trong thời chiến. Những tiếng súng đầu tiên trong cuộc chiến Việt Nam đã dứt tôi ra khỏi vòng tay mẹ khi tôi vừa mới lên 5.
Thursday, August 1, 201312:00 AM(View: 7760)
Em, chính em làm nên cuộc chiến. Em châm ngói phát pháo chiến tranh. Em làm cho hai nước tan tành. Tên lính thú đầu hàng vô điều kiện
Thursday, August 1, 201312:00 AM(View: 5375)
Nhưng khi nghe chủ nhà hàng hỏi “em còn trinh không?” thì Q. choáng váng mặt mày.
Monday, July 29, 201312:00 AM(View: 4989)
Số phận của hàng chục phụ nữ ở huyện miền núi A Lưới (TT-Huế), vẫn trôi nổi theo dòng đời nghiệt ngã.
Sunday, July 28, 201312:00 AM(View: 8313)
Cuộc phê phán luận văn thạc sĩ năm 2010 của giảng viên đại học Đỗ Thị Thoan hiện đang rầm rộ khắp cả nước, trên các báo lớn, báo nhỏ với đủ các từ quy kết nặng nề như “phản văn hóa”. “phản động,