DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,072,092

Tin Buồn - Nhà Văn & Biên Kịch SÂM THƯƠNG từ trần

Friday, April 26, 20194:12 PM(View: 488)
Tin Buồn - Nhà Văn & Biên Kịch SÂM THƯƠNG từ trần
Tin Buồn

Nhà Văn & Biên Kịch SÂM THƯƠNG từ trần
(Vĩnh Tân)

Trong hình ảnh có thể có: 1 người


Sinh năm 1941 tại Thừa Thiên - Huế.
Đã vĩnh viễn ra đi vào ngày 23 Tháng 4.2019, tại nhà riêng đường Hòa Hưng - Q 10 - TpSG, sau cơn đột quỵ nặng.
Lễ di quan đến nơi hỏa táng vào lúc 04 giờ sáng hôm nay - 26.4.2019.
Hưởng Thọ 79 Tuổi.
(theo Fb Mang Viên Long)


                                                                                    *


Vài kỷ niệm với Sâm Thương, người kết nối đế tập san Quán Văn có được giấy phép của nxb để ra đời.
hình chụp 9 năm trước ... Và nhà văn/biên kịch kiêm đạo diễn Sâm Thương đã vừa từ giã chúng ta để đi về cõi vô cùng..
TRong niềm thương tiếc người anh , người bạn lớn, mời đọc lại bài viết CHUNG MỘT ĐAM MÊ của Elena Itala Pucillo Truong viết về anh.

Elena Pucillo Truong...



CHUNG MỘT ĐAM MÊ


Trong hình ảnh có thể có: 7 người, mọi người đang cười, mọi người đang ngồi và trẻ em
từ phải: trương văn dân và sâm thương

Trong hình ảnh có thể có: 6 người, bao gồm Itala Pucillo, mọi người đang cười, mọi người đang ngồi

từ phải qua: người thứ 2, sâm thương, nguyên minh, áo đen: trương văn dân và Elena Pucillo Truong



Có những cuộc gặp gỡ trong đời đã giúp cho ta hiểu là tất cả chúng ta chỉ là những con cờ được sắp đặt và di chuyển trên một bàn cờ vô hình, như một bàn mạt chược vô tận, trong đó định mệnh, người chơi cờ duy nhất có quyền quyết định những cuộc gặp, nắm lấy cuộc đời ta rồi lôi kéo hay thay đổi dòng chảy.

Đó là điều mà tôi đã cảm nhận trong thời gian đầu ở Việt Nam, thời mà tôi đến và chỉ lưu lại một ít thời gian. Cùng với chồng tôi, trong một quán cà phê có nhà văn Nguyên Minh tôi đã gặp gỡ nhà văn nhà biên kịch kiêm đạo diễn Sâm Thương.

Chỉ cần vài phút là tôi đã biết trước mặt mình là một người kín đáo, có kiến thức, ân cần và thường quan tâm đến những người xung quanh. Anh nhìn tôi với ánh mắt thiện cảm và nói rằng anh biết nước Ý và anh rất ngưỡng mộ các kiệt tác phim ảnh theo trường phái tân hiện thực. Chỉ cần một câu mở đầu mà anh ấy đã cho tôi biết là nước Ý được biết đến ở VN là thông qua những bộ phim tân hiện thực, mà trong đó có lẽ nổi tiếng nhất là phim kẻ cắp xe đạp của đạo diễn Di Vittorio de Sica.

Như thế là tôi và Sâm Thương cùng có chung một đam mê! Bởi vì trong các bộ phim đầy cảnh nhân loại khổ đau, nhất là vào thời sau thế chiến thứ hai, các nhân vật chính vật vã đi tìm một con đường sống cho mình và cho gia đình... cũng chính là những bộ phim mà tôi yêu thích nhất.
Không phải ngẫu nhiên mà trước đây tôi đã có một bài viết về Sophia Loren, mà vì chính cuộc đời của bà ta đã là một bộ phim tân hiện thực: một tuổi thơ nghèo khó nhưng ước muốn thoát ly cuộc đời cơ cực còn lớn và mạnh mẽ hơn bất kỳ sự khó khăn nào. Và cũng chính định mệnh đã chơi một ván bài tích cực, chia cho bà những con bài quan trọng, đó là những cuộc gặp gỡ tuyệt vời với đạo diễn Vittorio De Sica và một diễn viên tài hoa như Marcello Mastroiani.

Có một định nghĩa rất nổi tiếng của người Pháp "l'école italienne de la Libération" được phát sinh từ sự khước từ loại hình cinema điện thoại trắng tức là mô hình cinema thời thượng của Ý trong những năm 1936 đến 1943. Sở dĩ gọi như thế vì thời đó, điện thoại màu trắng là biểu tượng của sự sang trọng và đẳng cấp xã hội, trái ngược với chiếc điện thoại màu đen, bình dân và rẻ tiền. Cũng có những người khác gọi đó là cinema déco vì bối cảnh được trang trí và dàn dựng theo phong cách Liberty. Phần lớn cốt truyện của phim được lấy chủ đề là một xã hội tiểu tư sản, quan hệ tình cảm của lớp trẻ hay các cặp tình nhân, trong đó sự ngoại tình được xem như một tội lỗi phản luân lý mà người ta không thể ly dị, thời đó bất hợp pháp ở Ý.
Loại hình cinema điện thoại trắng nhắm đến tính đại diện cho một xã hội sung túc, trong vài trường hợp sang trọng và xa hoa, cấp tiến, có học thức... và điều này hoàn toàn trái ngược với hiện thực của nước Ý thời bấy giờ, nghèo nàn, lạc hậu, phần lớn người dân thất học và không có việc làm... hiện thực tương phản với bầu không khí phấn khởi và vô tư mà những thước phim phi thực ấy đã vẽ nên.

Cũng chính vì lý do đó nên những đạo diễn lừng danh thời ấy như Rossellini, Visconti, De Sica... đã quyết định phản ứng với ý định phục hưng các giá trị cốt lõi của sự hiện hữu và chung sống. Để thực hiện điều này cần phải phát minh ra một ngôn ngữ điện ảnh mới có khả năng trình bày một ý thức mới và ước muốn thay đổi.

Rồi chỉ sau một vài phim là người ta có thể nhận thấy nền điện ảnh của Ý đang thay đổi diện mạo và sau đó đã nhanh chóng trở thành điểm quy chiếu của nền điện ảnh thế giới.
Chấm dứt chiến tranh, tình hình kinh tế trở nên bi đát và những bộ phim trong thời hậu chiến chỉ được thực hiện với rất ít phương tiện, ít nhân lực thế nhưng lại có một khả năng sáng tạo bất ngờ...

Chính đạo diễn Roberto Rossellni đã kể lại là ông đã từng đi tìm những trích đoạn phim mới có thể thực hiện bộ phim “La Mã, thành phố mở” (Roma citta’ aperta” (1945). ) trong điều kiện vô cùng khó khăn, đến nỗi ông phải sử dụng đến những thước phim câm hay quá đát.
Bắt đầu từ những năm 1944 những phim trường nổi danh của Cinecittà bị quân đội Đức trưng dụng để làm trung tâm trung chuyển tù binh nên bị xuống cấp và không còn hoạt động như xưa nên các đạo diễn không thể quay theo kịch bản trong phim trường mà phải lao ra đường phố để nắm bắt hiện thực và quay phim từ bên ngoài sau khi di chuyển đến tận nơi xảy ra sự việc.

Nếu những bộ phim trước kia được quay trong ít bối cảnh và tạo sự quan trọng cho từng diễn viên thì các phim tân hiện thực tập trung sự chú ý vào cộng đồng, vào sự tham dự tập thể mà ví dụ điển hình có thể nhắc đến là các cảnh trong phim “La Mã thành phố mở” hay tiếp sau đó trong phim “Kẻ cắp xe đạp” (1948).

Một vài nhà phê bình đã bắt đầu nhận thấy các dấu hiệu thay đổi trong phim “Nỗi ám ảnh” của Luchino Visconti nhưng chắc chắn phải từ phim “La Mã thành phố mở” được trình chiếu vào năm 1946 trong lể hội ở Cannes mới làm cho nền cinema của Ý nổi tiếng và lừng danh trên thế giới.
Sau đó thì các bộ phim như “Paisa’ “(1946) của Rossellini, hai phim “Sciuscia’” (1946), “Kẻ cắp xe đạp”(1948) của Vittorio De Sica rồi đến phim “Con đường” (1954) của Federico Fellini... mới thực sự khẳng định sức mạnh của các phim tân hiện thực của Ý.

Hai phim cuối cùng “Kẻ cắp xe đạp” (1948) “Con đường” (1954) đều đoạt được giải Oscar chính là bằng chứng là thế giới đã thực sự nhìn nhận giá trị của nền điện ảnh này.

Sau đó còn có những trùng hợp để giúp chúng ta thấy rằng định mệnh đã sắp xếp những quân cờ một cách khéo léo như thế nào. Nhà viết kịch bản lừng danh cho nhiều bộ phim tân hiện thực chính là Cesare Zavattini, đã có cuộc gặp gỡ với đạo diễn De Sica và họ đã trở thành bạn để cả hai cùng hợp sức cho ra đời những thước phim ấn tượng.

Cesare Zavattini (a destra) e Vittorio De Sica.

Vì cũng chính nhờ những trao đổi với Zavattini mà đạo diễn Vittorio De Sica hiểu ra rằng loại hình cinema điện thoại trắng, của những người đàn bà lịch lãm, có cổ áo lông chồn trắng, nền điện ảnh phòng khách và những hài kịch lấy bối cảnh ở Hungari rất là tội lỗi để có thể chiếu ở Ý, một đất nước gắn liền với tòa thánh Vatican; và hơn nữa, loại hình đó quá xa lạ với đời sống của những con người bình thường, đang gặp rất nhiều khó khăn trong cuộc sống và hằng ngày phải vật vã mưu sinh để nuôi sống gia đình. Một hiện thực khốn khó này đã được trình bày trong phim “Con đường” của Fellini.
Sâm Thương rất yêu điện ảnh và nhất là nền điện ảnh tân hiện thực đầy tính nhân văn và dấu ấn sâu đậm này đã bàng bạc trong các truyện ngắn và sách vở mà ông đã viết và xuất bản.



                                                                                       Elena Pucillo Truong
                                                                                                               07/12/2016

                                                                      (Trương Văn Dân dịch và chuyển ngữ từ Nguyên tác tiếng Ý: la stessa passione)


Mời đọc tác phẩm của Sâm Thương đăng trên BVN:

Sâm Thương



Mời đọc

Nhà thơ Thành Tôn và Nguyễn Vũ đã tiếp tục thực hiện ebooks
tác phẩm của Trần Yên Hòa

Rớt Xuống Tuổi Thơ, Tôi 
Xin bấm vào:
https://e.issuu.com/anonymous-embed.html?u=dreamteam1005&d=r_t_xu_ng_tu_i_th___t_i_-_tr_n_y_n_


Sấp Ngửa

Xin click vào:

https://e.issuu.com/anonymous-embed.html?u=dreamteam1005&d=s_p_ng_a__opt__-_tr_n_y_n_ho_
Mẫu Hệ
Xin click vào:

https://e.issuu.com/anonymous-embed.html?u=dreamteam1005&d=m_u_h___opt__-_tr_n_y_n_ho_

Hơn Năm Mươi Lăm Năm Thơ Trần Yên Hòa

Xin click vào:

https://e.issuu.com/anonymous-embed.html?u=dreamteam1005&d=h_n_55_n_m_l_m_th___opt__-_tr_n_y_n

Đi Mỹ
Xin click vào:
https://e.issuu.com/anonymous-embed.html?u=dreamteam1005&d=_i_m___opt__-_tr_n_y_n_ho_



---------------------------------------------------------------------------------------------------

Trang

Quảng Cáo


Acacia Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content



Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Tuesday, October 26, 201012:00 AM(View: 39427)
Và nước mắt, nước mắt như tích tụ từ bao nhiêu ngày qua, chỉ chờ có thế là chảy tràn, chảy hối hả. Nếu là một người tù khác Oanh, tôi cứ để mặc chị ta khóc bởi tôi chợt nghĩ, chỉ những khoảnh khắc con người ta xúc động nhất thì những lời nói, những suy nghĩ mới thực sự chân thành. Ngồi ngắm kỹ Oanh, khuôn mặt tròn, các nét đều hiền lành và man mác một vẻ quê mùa, dường như chưa dính tí chất nào bụi bặm phố phường. Không biết cái gai góc, cái bản lĩnh của một trùm buôn ma tuý với số lượng lên tới hàng chục bánh heroin ẩn vào đâu trong con người này nhỉ.
Monday, October 25, 201012:00 AM(View: 26263)
Bài phỏng vấn này vừa in trên báo “PHÁP LUẬT TP.HCM- CHỦ NHẬT” số 136, ngày 6-11-2005. Bản dưới đây là bản nguyên vẹn chưa bị tòa báo cắt xén. Võ Đắc Danh là một nhà báo nổi tiếng trên 15 năm nay ở Việt Nam với nhiều bài phóng sự gây chấn động xã hội. Một trong những bài báo gây tiếng vang lớn của Võ Đắc Danh là bài : “ Kính thưa nhà thơ Trần Mạnh Hảo” in trên báo “Văn Nghệ Trẻ” số 47, ngày 24/11/2002.
Monday, October 25, 201012:00 AM(View: 27539)
Xin ông Bộ trưởng tìm đọc bài “Bài văn điểm 10” là bài thi đại học khối D vừa qua của em học sinh Nguyễn Trung Ngân, quê Cần Thơ. Bài văn điểm 10 này đã được in ra trên nhiều tờ báo mạng; có những bài phỏng vấn em Ngân và ba má em vì tài học giỏi văn của em, nên người đọc mới biết là bài văn đã được cả trăm thầy giáo chấm, thầy nào cũng lắc đầu khen tuyệt, hoàn toàn đúng đáp án Bộ cho.
Monday, October 25, 201012:00 AM(View: 19217)
Đề cập sự kiện “CD 10 ca khúc nổi tiếng của VN được chuyển sang tiếng Anh” bồi rất… trời ơi mới đây (mà trang web của Bộ Văn hóa Thông tin và Du lịch VN đăng bài hí hửng khoe “Chuyển ngữ sát nghĩa tiếng Anh” để “Chắp cánh cho ca khúc Việt bay xa”), trên trang blog Nguyễn Văn Tuấn tác giả viết: “Nhưng dịch nhạc và thơ Việt sang tiếng Anh là việc làm rất khó khăn. Nó đòi hỏi người dịch chẳng những phải am tường tiếng Anh, tiếng Việt, mà còn phải có kiến thức tốt về văn thơ của cả hai ngôn ngữ. Dịch thơ văn và nhạc không chỉ đơn thuần là việc chuyển ngữ, mà còn là một công trình sáng tác.”
Sunday, October 24, 201012:00 AM(View: 29120)
Tôi đã thấy, đã biết nên đã viết (một phần) về xã hội miền Nam trước bảy lăm, về tên tướng tham nhũng hãm hiếp gái tơ, tay dân biểu áp phe, bà vợ ông dân biểu mở khách sạn cho đĩ thuê để thu lợi. Những tay đảng phái oang oang cái lỗ miệng lúc nào cũng nói đến bài kinh “Dân Tộc Độc Lập, Dân Quyền Tự Do, Dân Sinh Hạnh Phúc”, đến khi đã được ăn trên ngồi trốc rồi thì chỉ lo đi kiếm chát, bỏ dân ngu khu đen sống chết mặc bay.